Chương 80
Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 80

Sáng hôm sau, khi trợ lý Lâm Sâm đến đón, anh ta thấy Thời Duyệt mệt mỏi, mắt thâm quầng.

Lâm Sâm nhíu mày: “Ôi, tổ tông, tối qua cậu đi trộm à?”

“Còn k*ch th*ch hơn thế, tôi đọc tiểu thuyết đến tận ba, bốn giờ sáng mới ngủ.” Thời Duyệt vừa nói vừa ngáp một cái to.

Lâm Sâm ngạc nhiên nhìn cậu từ đầu đến chân: “Không ngờ cậu cũng làm những chuyện này. Nhưng đã đọc đến ba, bốn giờ rồi, sao không quyết định thức trắng luôn?”

Khi nhắc đến điều này, Thời Duyệt lại đầy vẻ uất ức: “Anh nghĩ tôi không muốn sao? Còn không phải là do tác giả kia không đăng tiếp!”

Lâm Sâm: “…………….” Thương cảm.JPG

………

Bên kia, Thời Duyệt nhanh chóng xác định một vai diễn chính trong một bộ phim cổ trang về quyền mưu. Cậu sẽ vào vai một vương gia trẻ tuổi, thông minh vượt bậc nhưng lại yếu ớt bệnh tật.

Bên trong phải đối mặt với mâu thuẫn trong gia đình, bên ngoài là những kẻ thù ngoại xâm. Với lòng yêu nước, tiểu vương gia chỉ có thể gắng gượng vượt qua bệnh tật, thiết lập từng kế hoạch và giải quyết từng khó khăn. Cuối cùng, khi tân hoàng lên ngôi, đất nước trở lại yên bình, tiểu vương gia cũng kiệt sức mà qua đời.

Không có nhiều cảnh chiến đấu lớn, cũng không có chuyện tình tay ba rắc rối. Nếu phải nói đến nữ chính, có lẽ chỉ là vị vương phi mà hoàng đế đã chỉ định cho vương tử, nhưng đây là một bộ phim chủ yếu về nam chính nên suất diễn của vai nữ sẽ không nhiều và tình cảm cũng sẽ rất mỏng manh. Thậm chí, khi tiểu vương gia chết, vương phi còn chưa về làm dâu.

Khi xác định vai diễn này, Thời Duyệt thở dài. Thật là một bi kịch. Đồng thời cậu cũng cảm thấy may mắn vì không có cảnh hôn nào.

Bộ phim mới còn phải chờ công ty làm việc xong, quy trình này sẽ mất một chút thời gian. Vì vậy, Trần Thư Ngữ đã sắp xếp cho Thời Duyệt công việc khác, để cậu không chỉ mãi lo yêu đương. Tuy nhiên, thực tế là ngay cả khi Trần Thư Ngữ không sắp xếp việc, Thời Duyệt cũng không chỉ tập trung vào tình cảm. Vai diễn mới với nhiều thách thức này khiến cậu cần phải suy nghĩ nhiều hơn.

Hai ngày sau, tập 3 của chương trình chuẩn bị ghi hình. Khi Thời Duyệt và Phó Du đến địa điểm ghi hình, họ phát hiện rằng lần này chọn một ngôi làng khá đổ nát. Người dân ở đây chủ yếu là người già và trẻ nhỏ, thanh niên hầu như đều đi làm ở nơi khác.

Nếu như ngôi làng nhỏ nơi Thời Duyệt sống không có sự hỗ trợ vô điều kiện từ ba cậu, có lẽ giờ đây cũng sẽ giống như vậy.

Thời Duyệt nhìn những ngôi nhà lộn xộn, cảm thấy không quen, cậu quay sang đạo diễn Dư: “Đạo diễn, hình như nhà ở đây không lớn, chúng ta không thể ở chung một chỗ nhỉ?”

Nơi này không có không gian lớn như nhà cậu, chủ yếu là những căn nhà cấp 4, thậm chí còn có nhà gỗ. Diện tích không lớn, ngay cả khi ngủ chung sàn cũng có lẽ không đủ cho mọi người chen chúc.

Đạo diễn Dư rõ ràng cũng đã nghĩ đến vấn đề này, ông nói: “Lần này mọi người sẽ phải ở riêng, cụ thể sẽ sắp xếp sau khi mọi người đến đủ.”

Trong khi họ nói chuyện, Phạm Tinh Dương và những người khác cũng lần lượt đến. Một vài người chào hỏi nhau, phát hiện ra Triệu Nhân vẫn chưa tới.

“Anh Triệu đâu?” Thời Duyệt thắc mắc, Triệu Nhân thường rất đúng giờ.

Vừa dứt lời, hình bóng của Triệu Nhân đã xuất hiện trước mặt mọi người. Chỉ thấy anh từ xa, một tay xách hành lý, một tay giơ lên, cười nói: “Xin lỗi đã để mọi người chờ lâu, mấy hôm trước quay phim bị thương tay, vừa phải thay băng trên xe nên trễ chút.”

Lúc này mọi người mới nhận ra tay phải của anh được băng bó, trông có vẻ hơi đáng sợ. Thời Duyệt vội vàng cùng mọi người tiến lại, quan tâm hỏi thăm.

“Không sao đâu, chỉ là khi quay phim không cẩn thận bị trầy da. Bác sĩ bảo không được chạm nước, tránh bị đỏ.” Triệu Nhân vẫy tay, cười nói: “Đừng lo, chỉ là chuyện nhỏ.”

Thấy anh nói vậy, mọi người mới yên tâm. Đạo diễn Dư cũng tiến lại, cầm vài tấm thẻ nói với họ: “Vì điều kiện hạn chế, chương trình đã sắp xếp cho mọi người ba phòng. Ba phòng này có điều kiện tốt xấu khác nhau, để công bằng mọi người cần phải thành đội hai người rồi thực hiện một nhiệm vụ. Đội nào hoàn thành nhiệm vụ trước sẽ được chọn phòng trước.”

Triệu Nhân và Âu Dương Tế nhìn nhau, cười nói: “Vậy tôi với Âu Dương, hai ông già này một đội nhé.”

Thời Duyệt tự nhiên nắm tay Phó Du: “Chúng tôi là một đội.”

Phó Du mỉm cười không nói gì, rút tay ra rồi lại nắm tay Thời Duyệt bằng một tư thế thoải mái hơn, khiến cậu nở một nụ cười tươi.

Phạm Tinh Dương đã vô thức đi hai bước về phía anh mình: “……………”

La Nam đã đi ba bước về phía Thời Duyệt: “……………..”

Đạo diễn Dư – người nghĩ rằng hai anh em sẽ thành một đội: ???

Triệu Nhân hơi ngạc nhiên nhìn họ, rồi lại nhìn hai bàn tay nắm chặt nhau, mím môi không nói gì.

Phạm Tinh Dương lau mặt, thầm thở dài, suýt quên anh cậu ta đã có người yêu rồi! Cậu ta chuyển sang học theo Thời Duyệt, nắm lấy tay La Nam, cố gắng làm cho mình trông tự nhiên hơn: “Nam Nam, chúng ta một đội nhé.”

Như vậy mọi người sẽ không cảm thấy Thời Duyệt và anh họ nắm tay nhau có chút kỳ quặc nhỉ? Đây đều là biểu hiện của tình anh em, đúng không?

La Nam, đứa trẻ thông minh từ nhỏ, nhìn qua Thời Duyệt và Phó Du một vòng, rồi quay lại nhìn Phạm Tinh Dương, cười nói: “Được thôi.”

Thấy mọi người đã quyết định xong, đạo diễn Dư cũng không có ý kiến gì, liền đưa thẻ lên cho mọi người: “Xin mỗi đội cử một người lên trước rút thẻ, hai người phải hoàn thành nhiệm vụ đã nêu. Cả hai cùng hoàn thành mới được tính là đạt được. Người hoàn thành trước sẽ thắng.”

Thời Duyệt nhìn về phía Phó Du, thấy Phó Du nhẹ nhàng gật đầu, cậu cũng hiểu và gật đầu lại, sau đó tiến lên trước rút thẻ.

Trên thẻ viết: ‘Xin hãy gọi điện cho người cuối cùng đã liên lạc trong danh bạ và tỏ tình bằng hình thức hát. Lưu ý: Phải bật loa ngoài.’

Hừ, chương trình chỉ toàn trò cũ. Thời Duyệt hoàn toàn không sợ, lấy điện thoại ra trực tiếp gọi trước mặt mọi người.

Khi cuộc gọi được kết nối, cậu tự tin hô to: “Ba ơi, con sẽ hát cho ba nghe, ba hãy nghe nhé.”

Cậu hắng giọng một chút rồi bắt đầu hát: “Con yêu ba~~ yêu ba~~~ như chuột yêu gạo…..”

Giọng của ba Thời cắt ngang: “Nói đi, cần bao nhiêu tiền thì con mới thôi hát?”

Thời Duyệt: “……………..” đúng là ba ruột không sai.

Mọi người đều che miệng để nhịn cười.

Ba Thời trầm ngâm một chút, lại đưa ra ý kiến rất có tính xây dựng: “Nếu con thật sự thích hát, hãy đi tìm một người chỉnh âm, ba sẽ trả tiền. Không phải Tiểu Phó làm nhạc sao? Con nhờ cậu ấy tìm một người đi.”

Bị gọi tên – Phó Du tiến lại, cố nhịn cười, nói: “Chào chú Thời, cháu và Tiểu Duyệt vừa lúc ở cùng nhau.”

“Ôi, cậu ở đây à, thật tốt. Tiểu Phó, cậu xem tìm một người chỉnh âm hết bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho cậu, cậu tìm cho đứa nhóc thúi nhà chúng ta một người, để nó không phải ngày nào cũng gây họa cho người khác.”

Phó Du nhìn điện thoại rồi nhìn về phía Thời Duyệt đang lườm mắt, nhịn cười nói: “Trong tình huống như Tiểu Duyệt, có lẽ ngay cả người chỉnh âm trăm vạn cũng bó tay.”

Vừa dứt lời, Thời Duyệt đã đưa tay ra chọc vào hông anh, xoay một vòng 90 độ. Phó Du suýt nữa thì hít một hơi mạnh, một tay của anh nhẹ nhàng đặt lên cái tay không an phận kia.

“Vậy thì tìm người chỉnh âm cả ngàn vạn, cứ thế mà quyết định.” ba Thời đặc biệt quyết đoán, “Cậu xem cụ thể hết bao nhiêu tiền, xác nhận rồi gửi tài khoản cho tôi, tôi sẽ chuyển tiền cho cậu.”

Nói xong, ba Thời lập tức tắt điện thoại.

“Tu tu tu……”

Khi âm thanh vội vã này vang lên, cùng lúc đó, tiếng cười vang như sấm của Phạm Tinh Dương và những người khác cũng vang lên.

“Ha ha ha….. ha….. ngàn vạn, ngàn vạn chỉnh âm…..”

“Ôi….. ôi….. ba cậu thật hào phóng…..”

“Đừng….. đừng gây họa nữa, ha ha ha…..”

Thời Duyệt: “……………..”

Cậu cố tình không thèm để ý đến đám người không có nhân tính này, mặt không biểu cảm nhìn về phía Phó Du: “Đến lượt anh rồi.”

Phó Du cười rất dịu dàng, vuốt tóc cậu, cầm điện thoại ấn ấn. Ngay giây sau, điện thoại của Thời Duyệt reo lên.

Mắt Thời Duyệt sáng lên, ấn nghe.

Bên tai vang lên giọng hát đầy quyến rũ của Phó Du: “Từ từ thích em……. từ từ nhớ……. từ từ bên em…… từ từ già đi…….”

Khuôn mặt Thời Duyệt từ từ đỏ lên.

Mọi người đứng xung quanh: “……………..”

Không khí kỳ quái như trong một bộ phim tình cảm này là sao thế?!

Phạm Tinh Dương chỉ biết che mặt lại, thật rõ ràng mà!

Nhiệm vụ của Phạm Tinh Dương và La Nam là mượn tiền từ người cuối trong danh bạ nhưng không nói rõ là mượn bao nhiêu. Vì khi Thời Duyệt gọi cho ba mình, hai người chỉ lo nghẹn cười, làm nhiệm vụ cũng không thuận lợi nên họ đương nhiên thua Thời Duyệt và Phó Du.

Nhiệm vụ của Triệu Nhân và Âu Dương Tế thì đơn giản hơn, yêu cầu hai người thổ lộ tình cảm với nhau, tạo hình trái tim rồi ôm nhau. Nhưng hai ông lớn nhìn nhau, không thể nào xuống tay được, cuối cùng đồng lòng chọn từ bỏ.

Thời Duyệt đương nhiên rất ghen tị với nhiệm vụ của họ, tiếc là không dính vào mình và Phó Du.

Không ngoài dự đoán, đội của Thời Duyệt đứng nhất, Phạm Tinh Dương và La Nam đứng nhì, còn Triệu Nhân và Âu Dương tế thì đứng cuối.

Ba căn phòng, một căn là nhà gạch, xây dựng khá đẹp, là ngôi nhà tốt nhất trong làng, trang thiết bị cũng đầy đủ. Căn thứ hai là nhà gạch bình thường, không lớn nhưng tương đối sạch sẽ, chỉ là không có bếp. Còn một căn là nhà tranh, bên cạnh còn có chuồng bò.

Thời Duyệt nhìn nhà, rồi nhìn Triệu Nhân và Âu Dương Tế, cuối cùng lại nhìn về phía Phó Du, nhướng mày. Ánh mắt dừng lại trên người Phó Du, anh lập tức hiểu, nhẹ gật đầu.

Vì vậy, Thời Duyệt trực tiếp lấy bức ảnh của căn nhà gạch bình thường từ tay đạo diễn Dư, trở lại bên cạnh Phó Du dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.

Khi đến lượt Phạm Tinh Dương và La Nam, Phạm Tinh Dương do dự nhìn hai căn còn lại rồi hỏi La Nam: “Hay là chúng ta chọn nhà tranh đi?”

La Nam nhìn Triệu Nhân rồi nhìn Thời Duyệt, gật đầu: “Được.”

Đám người Triệu Nhân lúc này đâu còn không hiểu ý của đám trẻ, lập tức dở khóc dở cười: “Không cần phải vì anh mà nghĩ nhiều như vậy. Trò chơi là trò chơi, thực sự không cần phải nhường nhau.”

Phạm Tinh Dương cười hì hì lấy bức ảnh của nhà tranh, nói: “Anh Triệu, bọn em chỉ muốn chọn cái này thôi.”

Phó Du lúc này cũng lên tiếng, nhẹ nhàng nói: “Trên bức ảnh viết rằng, nhà gạch và nhà tranh không tiện dùng nước. Anh Triệu, tay anh có thương không thể chạm nước, ở nhà gạch sẽ tiện hơn. Nhưng nếu chúng ta cần nấu ăn, có thể phải đến nhà anh làm.”

“Vậy thì tốt, anh Triệu, đừng có nhường nhịn mấy đứa trẻ này nữa. Nhân tiện tôi cũng nhờ anh, hưởng thụ một chút.” Âu Dương Tế cười nói, nhận lấy bức ảnh nhà gạch từ đạo diễn Dư.

Triệu Nhân cũng không phải là người ngại ngùng, thấy vậy cười đáp ứng. Trong lòng cảm thấy ấm áp, những đứa trẻ này đều rất tốt, đặc biệt là Thời Duyệt và Phó Du, rất tinh tế. Nếu không phải hai người dẫn đầu, Phạm Tinh Dương và La Nam có lẽ cũng không nghĩ ra nhiều như vậy.

Tất cả đều là những đứa trẻ tốt.

Sau khi phân phòng xong, mọi người kéo hành lý tìm đến phòng của mình.

Căn nhà gạch có một phòng ngủ, một khách và một nhà vệ sinh, trong phòng chỉ có một cái bàn và một cái giường. May mà giường cũng không nhỏ, hai người lớn cũng có thể chen chúc ngủ được.

Thời Duyệt và Phó Du để hành lý xuống rồi tìm đến phòng của Triệu Nhân. Phòng của họ cũng chỉ có một phòng một khách nhưng không gian khá rộng, còn có một sân nhỏ.

Phạm Tinh Dương và La Nam cũng ở đây, hai người đang nói chuyện gì đó với Triệu Nhân, trông có vẻ hơi lo lắng.

“Anh Triệu, các anh sao vậy?”

Khi thấy cậu, Triệu Nhân cười khổ: “Bọn anh đang bàn về vấn đề ăn uống. Nơi này quá hẻo lánh, không có quán ăn nhanh hay siêu thị. Tay anh không thể chạm nước, lại không thể nấu ăn. Tinh Dương và La Nam chưa bao giờ nấu ăn, Âu Dương cũng mơ hồ.”

Nghe những điều này, Thời Duyệt không khỏi nhíu mày, lo lắng: “Vậy phải làm sao, em cũng không biết nấu ăn……”

Phó Du ngay lúc này bước ra, tỏa ra ánh sáng của một vị cứu tinh: “Để tôi làm, tôi biết nấu vài món.”

Khi nói, anh nhìn Thời Duyệt, ánh mắt đầy nụ cười.

Khuôn mặt Thời Duyệt hơi thay đổi, miễn cưỡng nở một nụ cười đáp lại.

Phạm Tinh Dương và La Nam nghe vậy, ánh mắt sáng lên, tiến lại hỏi Phó Du anh biết nấu món gì.

Người duy nhất đã từng nếm thử tài nghệ của Phó Du là Thời Duyệt: “……………..” Ài, đột nhiên có cảm giác không tránh khỏi số phận.

Triệu Nhân chú ý thấy Thời Duyệt có vẻ thất thần, tiến lại hỏi nhỏ: “Sao vậy?”

“Không có ạ.” Thời Duyệt gãi đầu, nói nhỏ: “Em về lấy một vài thứ.”

Phó Du để ý thấy cậu rời đi, định đi theo nhưng lại bị Triệu Nhân gọi lại cùng mọi người đi tìm dân làng, đổi tiền sinh hoạt lấy chút thịt và rau.

Ngôi làng không lớn, khi Thời Duyệt lấy xong đồ và lề mề quay lại, Phó Du và những người khác đã mua xong thịt và rau, vào bếp bận rộn.

Phạm Tinh Dương và La Nam đang giúp đỡ trong bếp, Thời Duyệt chỉ còn biết ngồi đứng không yên trong phòng khách chờ đợi.

Hai người phụ bếp không lâu sau đã ra khỏi bếp, còn mang theo bát đĩa để bày lên bàn. Thời Duyệt nhìn vào bếp, chỉ thấy hình bóng của Phó Du vẫn bận rộn bên bếp lửa.

Cậu sờ vào túi, cuối cùng quyết định, lôi ra một lọ thuốc nhỏ.

Mở nắp, cậu đổ ra và phát cho Triệu Nhân cùng những người khác.

“Đến đây, mỗi người ba viên, có thể ăn trước hoặc sau bữa ăn.”

Mọi người đều ngơ ngác, Phạm Tinh Dương thì lắc lắc viên thuốc trong tay, hỏi: “Đây là gì?”

“Thuốc dạ dày,” Thời Duyệt đáp, mặt đầy thành khẩn: “Một lát nữa mong mọi người giúp đỡ, cho em chút mặt mũi mà ăn một chút.”

Mọi người: “?????”

Thấy mọi người không có ý định ăn, Thời Duyệt chỉ còn biết thở dài, nói một cách nặng nề: “Mọi người không biết đâu, người khác nấu ăn có thể đòi tiền, nhưng anh họ Phó nấu ăn có thể đòi mạng!”

Mọi người: “……………..”

Đạo diễn Dư đang ngồi trước màn hình bắt đầu hối hận vì đã chọn địa điểm ở một ngôi làng hẻo lánh như vậy, xe cứu thương khó mà vào được!

Triệu Nhân và những người khác nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt đồng loạt chuyển sang Phạm Tinh Dương, em họ của Phó Du.

Dưới sự chú ý của mọi người, Phạm Tinh Dương quyết định giúp anh mình lấy lại chút thể diện: “Không thể nào…….. đúng không?”

Chà, Triệu Nhân và những người khác đã bắt đầu nghĩ ra lý do để chuồn đi nếu tình hình không ổn.

Lúc này, Thời Duyệt đã phát thuốc xong, cậu đóng nắp lại, cho vào túi và vỗ vỗ, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

Thuốc dạ dày đã sẵn sàng, cậu yên tâm rồi!

________________________________________________________________________________

Còn 18 chương…..

(ง •_•)ง

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (103)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: 2: Đạo Diễn Trình Ngốc Nghếch Chương 3: Chương 3: 3: Bớt Nói Lại Thì Đẹp Nhức Nách Rồi Chương 4: Chương 4: 4: Thời Tiểu Duyệt Tự Biết Thân Biết Phận Chương 5: Chương 5: 5: Ký Hợp Đồng Với Thùng Cơm! Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: 7: Đạo Diễn! Em Muốn Nghỉ Việc!!quot; Chương 8: Chương 8: 8: Ngài Thời Bắt Cóc Đạo Diễn Để Lấy Tiền Chương 9: Chương 9: 9: Phiền Anh Cắt Đoạn Này Ra Nhé Chương 10: Chương 10: 10: Mới Có Sáu Bảy Năm Thôi À Chương 11: Chương 11: 11: Ông Vua Nhảy Quảng Trường Chương 12: Chương 12: 12: Sát Thương Tuy Không Cao Nhưng Lại Vô Cùng Chí Mạng Chương 13: Chương 13: 13: Một Chương Trình Với Khát Vọng Sinh Tồn Mãnh Liệt Chương 14: Chương 14: 14: Đạo Diễn Đáng Thương Quá Khà Khà Khà Chương 15: Chương 15: 15: Ừm Muốn Đưa Tiền Cho Thời Tiểu Duyệt Chương 16: Chương 16: 16: Chị Có Chắc Là Cậu Ta Đang Không Mời Em Tới Gây Sự Quậy Phá Chứ Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Sao cậu lại mở miệng làm gì chứ hảaaaa! Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: "Lấy tiền đập vào mặt em đi, em làm ngay!" Chương 21: Chương 21: Cho tớ địa chỉ của tất cả các bệnh viện tâm thần trong thành phố S đi! Chương 22: Chương 22: Cách để hết buồn? Cầm tiền là hết! Chương 23: Chương 23: "Là mối quan hệ cha con!" Chương 24: Chương 24: Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó Chương 25.1: Chương 25-1 Chương 25.2: Chương 25-2 Chương 26: Chương 26 Chương 26.2: Chương 26-2 Chương 27: Chương 27 Chương 27.2: Chương 27-2 Chương 28: Chương 28: Ông đây gay mất! Chương 29: Chương 29: Đủ nếp đủ tẻ! Chương 30: Chương 30: Chơi rất vui, chơi xỏ đạo diễn cũng rất vui Chương 31: Chương 31: Dỗ em bé hay dỗ ngỗng? Chương 32: Chương 32: Không ăn ngỗng hầm đâu nhé Chương 33: Chương 33: Hành động của Thái Tử thì có liên quan gì đến Thời Duyệt chứ? Chương 33.2: Chương 33-2: Ngoại truyện: Thời Duyệt và chó vàng hàng xóm Chương 34: Chương 34: Trần đời chưa có ai đưa ra yêu cầu như vậy luôn đó Chương 35: Chương 35: Có bán Thời Tiểu Duyệt không ạ Chương 36: Chương 36: Đáng yêu quá rồi Chương 37: Chương 37: Em đi tiết kiệm hay đi tiêu tiền? Chương 38: Chương 38: Anh vừa mới ăn xong, còn chưa rửa tay Chương 39: Chương 39: Tôi thật sự rất giàu Chương 40: Chương 40: Dạy bằng cách bóp cổ ấn bụng Chương 41: Chương 41 Chương 41.1: Chương 41-1 Chương 42: Chương 42: Tui còn muốn tìm bạn đời Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99