Chương 8
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 8: Tân lang đến đón dâu

Ngày thành thân của trưởng tử càng đến gần, hôm đó Giang thị đến am Nguyệt Chiếu quỳ lạy cầu nguyện, khấn xin thần Phật phù hộ trưởng tử thuận lợi đón dâu về, sau khi về phủ bà liền đến Tĩnh Tư viện một chuyến.

Tĩnh Tư viện vẫn yên tĩnh như thường lệ.

Thạch Tùng và Nam Trúc, một người đứng thẳng tắp dưới mái hiên, một người khom lưng ngồi xổm bên ngoài cửa sổ, cửa sổ đang mở, cả hai thỉnh thoảng lại liếc nhìn vào trong, sợ chủ tử trong phòng bất cẩn vấp ngã hay va vào đâu đó.

Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, hai người một trước một sau đồng loạt quay đầu lại, cung kính hành lễ với Giang thị.

"Các ngươi vất vả rồi, lui xuống trước đi, ta nói chuyện với Tấn Viễn một lát." Giang thị ôn tồn nói.

Thạch Tùng và Nam Trúc chắp tay lui xuống, Giang thị đẩy cửa, chậm rãi bước vào chính phòng.

Gần chạng vạng, trong phòng không thắp đèn, bốn bề ti om.

Hạ Tấn Viễn chắp tay sau lưng đứng trước giá sách, không biết đang trầm tư điều gì.

Mãi đến khi Giang thị nhẹ nhàng gọi tên ở nhà của hắn là Viễn nhi, hắn mới nhíu mày quay lại, chậm rãi bước về phía Giang thị.

Giang thị chỉnh ngay ngắn chiếc ghế trước mặt, đỡ tay hắn để hắn ngồi xuống.

"Viễn nhi," nhìn thấy gương mặt xanh xao gầy gò của trưởng tử, lòng Giang thị chua xót, ân cần hỏi han, "Mấy ngày nay có dùng bữa đúng giờ không? Ăn được bao nhiêu? Ngủ có ngon không?"

Hạ Tấn Viễn ngồi thẳng lưng, hơi nghiêng đầu về phía Giang thị, dưới ánh sáng mờ ảo, bộ trường bào đen trên người hắn như phủ một lớp sương mỏng.

Hắn bình thản đáp: "Mẫu thân không cần lo lắng, con vẫn ổn."

Giang thị thầm thở dài, vừa mừng vừa xót xa gật đầu, nhìn hắn nói: "Ngày thành thân sắp đến, những việc cần sắp xếp ta cũng đã sắp xếp xong, chỉ có một việc vẫn chưa quyết định. Là việc đón dâu vào ngày con thành thân."

Nếu là người khỏe mạnh, khi đón dâu đương nhiên tân lang phải đích thân đến nhà tân nương, rước tân nương về, nhưng mắt của trưởng tử đã mù, bình thường ra khỏi phủ một lần cũng đã bất tiện, huống chi là đích thân đi đón dâu.

Hơn nữa, lúc thành thân sẽ có nhiều hàng xóm đến xem náo nhiệt, trưởng tử không nhìn thấy, đi lại bất tiện, lại còn mang tiếng khắc thê, giữa thanh thiên bạch nhật, bà vô cùng lo lắng trưởng tử sẽ bị người ta chỉ trỏ, nói những lời không hay.

"Mẫu thân nghĩ thế này, ngày thành thân con không cần ra ngoài, chỉ ở trong phủ chờ. Mẫu thân sẽ cho người mang kiệu hoa đến đón Khương cô nương, đợi nàng vào phủ, con hãy ra ngoài cùng nàng hành lễ bái đường, được không?" Giang thị mỉm cười, thương lượng với hắn.

Đây là một cách thỏa đáng, tuy rằng làm vậy có chút thiệt thòi cho Khương cô nương, nhưng tình hình của trưởng tử đặc biệt, bên thông gia cũng sẽ không có ý kiến gì.

Hạ Tấn Viễn im lặng, Giang thị xót xa thở dài.

Lần trước bà quyết định một mối hôn sự cho trưởng tử, ai ngờ ngày thành thân khi đoàn đón dâu đi qua cầu, cây cầu đá bất ngờ đổ sập, kiệu hoa rơi xuống nước, tân nương chưa qua cửa, Tần thị, cũng bị chết đuối.

Lần thành thân này, dù thế nào đi nữa, đoàn đón dâu phải đi một con đường an toàn nhất, bà cũng sẽ cho hộ vệ trong phủ bảo vệ kiệu hoa cẩn thận, không để xảy ra bất trắc.

"Viễn nhi, nếu con không có ý kiến gì, vậy chuyện này cứ quyết định như thế nhé?"

Trưởng tử không lên tiếng, Giang thị biết trong lòng hắn không muốn lấy vợ, cũng có chút oán trách bà, bà không dám ở lại lâu, ngượng ngùng cười nói, "Lễ phục của con cũng đã may xong, ngày mai mẫu thân sẽ cho người mang đến cho con, con thử xem có chỗ nào không vừa..."

"Mẫu thân," Giang thị chưa nói xong, Hạ Tấn Viễn đột ngột ngắt lời bà, "Con muốn đi đón dâu."

Giang thị giật mình, "Nhưng mà..."

Hạ Tấn Viễn nhíu mày, nhấn mạnh: "Ngày thành thân con sẽ đến Khương gia đón dâu."

Thái độ của trưởng tử rất kiên quyết, Giang thị vội vàng gật đầu: "Được, cứ theo ý con."

~~~

Ba ngày trước khi thành thân, Khương Ức An tạm thời bắt một nha hoàn biết đọc chữ, bảo nàng đọc cho mình nghe danh sách sính lễ của Quốc công phủ.

"Một trăm lạng vàng, hai nghìn lạng bạc, trâm phượng bằng vàng ròng, vòng tay vàng nạm ngọc, vòng cổ vàng mỗi thứ mười đôi, một bộ mũ phượng vàng nạm ngọc, vòng ngọc, ngọc như ý, phỉ thúy xanh... gấm vóc mười tấm..."

Khương Ức An thầm ghi nhớ sính lễ trong lòng, đến kho kiểm tra cẩn thận một lượt, thấy mẹ kế không dám giở trò gì, số lượng cũng khớp hết, nàng mới yên tâm.

Trong lòng nàng rõ như gương.

Những sính lễ này tuy quý giá hơn của hồi môn mà Khương gia cho nàng, nhưng nếu sau khi thành thân nàng và vị phu quân mù lòa kia tính tình không hợp đi đến bước hòa ly, những sính lễ này phải trả lại nguyên vẹn cho người ta, chỉ có của hồi môn kia mới là đồ của riêng nàng.

Tuy nhiên, của hồi môn tuy đã có, nhưng bên cạnh nàng chỉ có một nha hoàn, còn thiếu một người thỉnh thoảng về nhà mẹ đẻ truyền lời.

Khương Ức An dựa trên sập mỹ nhân nghĩ hồi lâu, đột nhiên mắt sáng lên, vẫy tay gọi Hương Thảo lại.

Hương Thảo vừa bưng thức ăn từ nhà bếp đến, thấy vậy liền đặt khay lên bàn, chạy lon ton lại nghe đại tiểu thư dặn dò.

Nghe xong lời dặn của tiểu thư, Hương Thảo trợn tròn đôi mắt, hai tay vội vàng khoa chân múa tay mấy cái: "Tiểu thư không sợ đói sao?"

Khương Ức An bật cười, búng nhẹ vào mũi Hương Thảo, "Ngươi ngốc quá, sao ta có thể thật sự để mình bị đói chứ? Yên tâm đi, trong tủ có bánh ngọt, lúc không có người ta sẽ lấp đầy bụng."

Hương Thảo toe toét cười, bưng y nguyên khay thức ăn ra ngoài.

Lúc mặt trời lặn, đoán chừng Khương lão gia sắp hạ trị (*), Hương Thảo đợi ở ngoài Cát Tường viện.

(*) hạ trị – tan làm

Hơn một khắc sau, khi Khương lão gia vừa hạ trị trở về, xuất hiện ngoài viện, Hương Thảo bưng khay đến gần, chỉ vào thức ăn chưa được động đũa trong khay, vừa khoa chân múa tay vừa ú ớ nói.

Hương Thảo khoa chân múa tay một lúc lâu, Khương Hồng nhíu mày, nhìn nha hoàn câm còn ít tuổi, cuối cùng cũng hiểu ý của cô.

"Ý ngươi nói, đại tiểu thư không ăn?"

Hương Thảo gật đầu lia lịa.

Khương Hồng bực bội vuốt râu.

Con nhóc này, hai ngày không gặp không biết lại giở trò gì, còn nữa, trong nhà nha hoàn không thiếu, sao La thị lại chọn một nha hoàn câm cho trưởng nữ?

Khương Hồng sải bước đến Hải Đường viện, chưa vào chính phòng, cách cửa đã nghe thấy tiếng nức nở thút thít bên trong.

Khương Hồng không khỏi nhíu mày.

Vào phòng, ông thấy trưởng nữ ngồi trên ghế lấy khăn tay che mặt, liền gắt giọng hỏi: "Sao không ăn cơm mà để bụng đói? Lại có chuyện gì nữa?"

Khương Ức An dùng khăn tay lau mắt, nói: "Phụ thân, nghĩ đến việc phải gả đến Quốc công phủ, đó là nhà cao cửa rộng quy củ nhiều, con có chút sợ hãi, ăn không ngon ngủ không yên, sợ mình không biết gì làm sai chuyện, làm mất mặt Khương gia chúng ta."

Lo lắng của trưởng nữ không phải không có lý, nàng không được học hành nhiều, không giống Vi nhi thông thạo lễ nghĩa, trong mấy ngày còn lại này, muốn học hết quy củ lễ nghi của Quốc Công phủ quả thật là làm khó nàng.

Khương Hồng suy nghĩ một lúc, sai nha hoàn đi mời La thị đến.

Trước mặt La thị và trưởng nữ, ông dặn dò: "An tỷ nhi sắp xuất giá, cần phải cấp cho con bé một ma ma có kinh nghiệm đi theo, sau này ở Quốc Công phủ hành sự có ma ma khuyên bảo nhắc nhở, mới không gây họa. Hơn nữa, nha hoàn bên cạnh nó là người câm, như vậy sao được? Cấp thêm cho con bé hai nha hoàn sai bảo, nếu lỡ như thật sự gây họa ở Quốc Công phủ, còn có người chạy về đây báo tin!"

Trưởng nữ xuất giá đã vơ vét của cải trong nhà, lại còn chìa tay ra đòi người, La thị nghe xong mặt mày tái mét, nhưng phu quân đã quyết định như vậy, bà cũng không thể thay đổi, đành phải nghiến răng nhận lời trước.

Nha hoàn trong nhà đều do mẹ kế dạy dỗ, Khương Ức An không muốn dùng, nàng lấy khăn tay chấm chấm vào khóe mắt không hề ướt, nói với La thị: "Đa tạ ý tốt của phụ thân, mẫu thân, nhưng con không cần thêm nha hoàn, con chỉ muốn một người."

Mí mắt La thị giật giật, thầm nghĩ chỉ cần trưởng nữ không đòi người tâm phúc của bà, thì ai cũng được, nào ngờ ý nghĩ này vừa lóe lên, đã nghe nàng nói: "Ma ma có kinh nghiệm này, con nhìn tới nhìn lui, khắp phủ chúng ta chỉ có Cao ma ma là đảm đương được, xin mẫu thân hãy cho Cao ma ma đi cùng con."

La thị nghe vậy mí mắt run lên, sắc mặt lập tức thay đổi, "Như vậy sao được, ma ma là người cũ bên cạnh ta, cũng là trợ thủ đắc lực của ta, sao có thể để bà ấy đi theo con đến Quốc Công phủ?"

Khương Ức An không lên tiếng, nhìn phụ thân mình, rồi lại nhìn kế mẫu, quay đầu dùng khăn tay che mặt giả khóc.

"Nói đi nói lại (*), con muốn Cao ma ma đi cùng chẳng phải cũng vì nhà chúng ta sao, nếu ma ma không đi cùng con, lỡ như con ở Quốc Công phủ gây họa bị hưu thê, người mất mặt chẳng phải là Khương gia sao? Theo con thấy, con không xứng gả đến Quốc Công phủ, muội muội thông minh hơn con, học vấn tốt hơn con, lại thông thạo lễ nghĩa cái gì cũng biết, hay là để muội ấy gả thay con đi..."

(*) nguyên văn "说一千道一万" : Nói ngàn lời, vạn lời

La thị giận đến nghiến răng, chỉ muốn xông lên bịt miệng nàng lại!

Bà sao nỡ để Vi nhi của bà gả cho một tên mù lòa khắc thê!

Trưởng nữ tuy có hơi ngỗ ngược, nhưng lời nói không phải không có lý, Khương Hồng nghĩ ra một kế vẹn toàn đôi bên, thương lượng với La thị: "Lúc An tỷ nhi xuất giá, cứ để Cao ma ma đi cùng đến Quốc Công phủ trước, đợi con bé ổn định ở đó rồi, sẽ để ma ma trở về. Những ngày này, phải phiền phu nhân vất vả thêm."

Lời của phu quân đã nói đến nước này, nhất thời cũng không tìm được ma ma nào thích hợp hơn, sắc mặt La thị thay đổi mấy lần, đành phải gật đầu, nói: "Vậy cứ làm theo lời lão gia, để Cao ma ma đi trước ba tháng, hết hạn ba tháng, thì để bà ấy trở về."

~~~~

Chớp mắt, ngày thành thân đã đến trong.

Sáng sớm, Khương Ức An đã bị Hương Thảo nhẹ nhàng đánh thức, nhắc nàng dậy trang điểm, thay áo cưới.

Thợ điểm trang cho tân nương đã đến, đợi ở ngoài Hải Đường viện.

Trước khi đến, bà ta nghe nói trưởng nữ Khương gia lớn lên ở nông thôn, nên nghĩ nàng là một cô gái quê mùa, dung mạo thô kệch, ai ngờ vừa gặp người thật, mảnh mai cao ráo, da trắng như tuyết, mặt đẹp như hoa, mũi cao thanh tú, môi anh đào, gương mặt không son phấn vẫn rạng rỡ xinh đẹp, còn kinh diễm hơn nhị tiểu thư kia mấy phần, khiến người ta không thể rời mắt.

Khương Ức An ngồi trước bàn trang điểm, thợ điểm trang cúi mắt tỉ mỉ kẻ mày cho nàng, bên này trang điểm còn chưa xong, Cao ma ma và La thị cùng bước vào.

Theo đại tiểu thư đến Quốc công phủ, Cao ma ma đương nhiên không vui, nhưng ngày đại hỷ bà cũng không dám tỏ thái độ bất mãn, chỉ giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, đôi mày rũ xuống.

La thị cũng không vui, trên mặt miễn cưỡng treo một nụ cười gượng gạo, thấy trưởng nữ đang trang điểm, gương mặt tươi tắn rạng rỡ kia càng lúc càng giống Tô thị đã chết, trong lòng bà ta càng thấy khó chịu.

Bà ta liếc mắt ra hiệu cho Cao ma ma, Cao ma ma liền đặt cuốn sách trong tay xuống trước mặt Khương Ức An, nói: "Đại tiểu thư, đây là thứ cần xem vào đêm động phòng."

La thị hắng giọng, dặn dò trưởng nữ mấy câu qua loa.

"Hạ công tử hai mắt không nhìn thấy, đi lại không tiện, chắc hôm nay sẽ không đến đón dâu, con đừng nghĩ nhiều."

"Sau khi gả đến Quốc công phủ, hãy hiếu thuận với trưởng bối, hầu hạ phu quân, thu liễm tính tình lại, đừng cãi vã đánh nhau với người khác."

"Sau khi thành hôn ba ngày, tuy có lệ lại mặt, nhưng phụ thân con phải ra ngoài làm công vụ, con không cần về Khương phủ, đợi phụ thân con về rồi, con hãy dẫn theo cô gia (*) về thăm chúng ta."

(*) cô gia – cách cha mẹ vợ gọi con rể

Khương Ức An gật đầu, cười rạng rỡ: "Đa tạ phụ thân, mẫu thân, còn có đa tạ tổ mẫu, đợi phu thân về, cho người báo tin cho con, con sẽ về thăm nhà."

La thị cười lạnh trong lòng, lén lườm một cái.

Phu quân của nó khắc thê, sau này nó có về được không còn chưa biết!

Sắp xuất giá, của hồi môn cũng đã thật sự nắm trong tay, tâm trạng Khương Ức An rất tốt, vừa soi gương vừa ngân nga một tiểu khúc vui vẻ, La thị nghe thấy chói tai, không muốn ở lại lâu, bảo Cao ma ma để lại cuốn sách rồi trở về Cát Tường viện.

Nếu là con gái ruột của mình xuất giá, bà ta đã sai ma ma dặn dò kỹ lưỡng những điều cần chú ý khi động phòng, nhưng trưởng nữ không phải con ruột đã đành, còn nhiều lần gây khó dễ cho bà ta, nếu không phải lo người ngoài chỉ trích mẹ kế này hà khắc với trưởng nữ, để lại tiếng xấu, ngay cả cuốn sách này bà ta cũng không thèm cho!

Khương Ức An tò mò cầm sách lên xem.

Cuốn sách này bìa màu xanh lam, cũng không biết bên trong là thứ gì, nàng muốn lật một trang xem thử, nhưng thợ điểm trang lại nhắc nhở: "Đại tiểu thư đừng động, ta phải thoa son cho người."

Khương Ức An đành phải ngồi thẳng lưng, để tiện cho thợ điểm trang thoa son, chỉ là nhất thời không rảnh tay để lật sách, liền bảo Hương Thảo cất cuốn sách vào chiếc rương gỗ quý báu trước.

Trang điểm xong, thay áo cưới, ngoài cửa Khương phủ giăng đèn kết hoa vang lên tiếng pháo đì đùng.

Quốc công phủ cho người đến đón dâu rồi.

Khương Ức An tay cầm khăn voan đỏ, bảo Hương Thảo xách chiếc rương gỗ quý báu của mình, hai chủ tớ đang định một trước một sau ra ngoài, đột nhiên một bà tử chạy xồng xộc vào, vội vàng ngăn họ lại.

"Đại tiểu thư, lúc này không thể ra ngoài, Hạ công tử đến rồi, phải đợi ngài ấy vào cửa đón người!"

Khương Ức An dừng bước, đôi mày thanh tú ngạc nhiên nhướng lên.

Vị hôn phu mù lòa của nàng không tiện ra ngoài, lại đích thân đến đón nàng sao?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Khương gia định thân Chương 2: Chương 2: Trấn Thanh Thủy Chương 3: Chương 3: Sớm ngày dạm hỏi Chương 4: Chương 4: Khắc bạn khắc thê Chương 5: Chương 5: Là một người mù Chương 6: Chương 6: Giam lỏng trong viện Chương 7: Chương 7: Định đoạt của hồi môn Chương 8: Chương 8: Tân lang đến đón dâu Chương 9: Chương 9: Thành hôn (thượng) Chương 10: Chương 10: Thành hôn (trung) Chương 11: Chương 11: Thành hôn (hạ) Chương 12: Chương 12: Đừng nói nữa, động phòng đi Chương 13: Chương 13: Cùng nhau ăn điểm tâm Chương 14: Chương 14: Dâng trà Chương 15: Chương 15: Nắm tay phu quân Chương 16: Chương 16: Lần đầu tiên cảm thấy trong lòng thoải mái đến vậy! Chương 17: Chương 17: Chuyện viên phòng, hắn không muốn nàng chủ động như vậy Chương 18: Chương 18: Gặp mày một lần, đánh mày một lần! Chương 19: Chương 19: Phạt quỳ từ đường! Chương 20: Chương 20: Đá văng Thế tử gia ra xa ba trượng Chương 21: Chương 21: Băng bó cho hắn Chương 22: Chương 22: Tôn ma ma bị mắng! Chương 23: Chương 23: Cùng hắn cưỡi ngựa đi dạo Chương 24: Chương 24: Trong phủ không chừng có kẻ trộm Chương 25: Chương 25: Càng ngày càng không coi ta ra gì! Chương 26: Chương 26: Đuổi Tôn ma ma đi! Chương 27: Chương 27: Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt Chương 28: Chương 28: Nỗi lòng của hắn Chương 29: Chương 29: Bất bình thay cho người khác Chương 30: Chương 30: Đừng lo, có ta ở đây! Chương 31: Chương 31: Ta đang thông báo cho ngươi, không phải đang thương lượng với ngươi! Chương 32: Chương 32: Thẩm Thiệu Tổ ngã quỵ xuống đất Chương 33: Chương 33: Cào xước mặt Thế tử gia Chương 34: Chương 34: Ý tưởng của nương tử, trùng hợp với ta Chương 35: Chương 35: Còn phải khiến hắn trả giá! Chương 36: Chương 36: Về thăm nhà Chương 37: Chương 37: Bế nàng về phòng Chương 38: Chương 38: Viết tên của hắn Chương 39: Chương 39: Bà mẫu ho ra máu Chương 40: Chương 40: Tiệc thưởng hoa (Phần 1) Chương 41: Chương 41: Tiệc thưởng hoa (Phần 2) Chương 42: Chương 42: Tiệc thưởng hoa (Phần 3) Chương 43: Chương 43: Không còn chút buồn ngủ nào nữa Chương 44: Chương 44: Túi thơm Chương 45: Chương 45: Có rắn Chương 46: Chương 46: Ôm chặt nàng Chương 47: Chương 47: Đá cả người lẫn ghế của hắn ngã xuống đất! Chương 48: Chương 48: Tổ phụ sắp về rồi Chương 49: Chương 49: Một cái tát nặng nề đã giáng thẳng vào mặt ông ta! Chương 50: Chương 50: Tết Trung thu Chương 51: Chương 51: Phế truất ngôi vị Thế tử Chương 52: Chương 52: Ôm hắn một cái thật chặt Chương 53: Chương 53: Cúng bái Chương 54: Chương 54: Mặt hắn tái nhợt, như không còn hơi thở của người sống Chương 55: Chương 55: Đôi mắt có khả năng phục hồi thị lực Chương 56: Chương 56: Nợ huynh trưởng ta một mạng! Chương 57: Chương 57: tha cho ngươi lần này, cút đi! Chương 58: Chương 58: Giúp hắn thay đổi hoàn toàn, làm lại cuộc đời! Chương 59: Chương 59: Trước mắt có một tia sáng mờ ảo chợt lóe lên Chương 60: Chương 60: Đắc tội với Tam phu nhân và Tứ phu nhân Chương 61: Chương 61: Có lẽ không cần quá lâu, hắn đã có thể nhìn rõ dung mạo của nàng rồi. Chương 62: Chương 62: Ta đã đến rồi, còn sợ những thứ này của bà sao! Chương 63: Chương 63: Vì sao chúng ta thành thân đã hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa có con? Chương 64: Chương 64: Đây cũng là thứ cuối cùng nàng muốn lấy từ Khương gia. Chương 65: Chương 65: Từ nay về sau, xưởng rượu này là của ngươi Chương 66: Chương 66: Lướt nhẹ qua khóe môi hắn Chương 67: Chương 67: Hội chùa Chương 68: Chương 68: Sổ sách Chương 69: Chương 69: Sáng sớm mai sẽ đến cửa cầu thân Chương 70: Chương 70: Đợi tổ phụ về phân xử Chương 71: Chương 71: Tuyệt đối không dễ dàng tha thứ Chương 72: Chương 72: Bị phụ thân tát một cái Chương 73: Chương 73: Mắt thiếu gia đã hoàn toàn hồi phục! Chương 74: Chương 74: Cúi người bế ngang nàng lên Chương 75: Chương 75: Phu quân của ta là nam nhân tuấn tú nhất thiên hạ Chương 76: Chương 76: Chỉ muốn một quyền đập nát tan tành! Chương 77: Chương 77: Đừng trách nàng không khách khí! Chương 78: Chương 78: Trên đời này, con quan tâm nhất chính là phu quân của con! Chương 79: Chương 79: Chỉ hôn một cái thôi sao? Chương 80: Chương 80: Nắm chặt tay, đấm mạnh xuống bàn! Chương 81: Chương 81: Một cú đấm nặng nề đã trực tiếp giáng xuống! Chương 82: Chương 82: Hạ Tấn Viễn ôm nàng chặt thêm vài phần. Chương 83: Chương 83: Trạng nguyên vinh quy diễu phố rồi! Chương 84: Chương 84: Nàng đang say sưa đọc xuân cung đồ. Chương 85: Chương 85: Nương tử, chúng ta động phòng đi. Chương 86: Chương 86: Hôm nay ta phải đánh đệ một trận mới được. Chương 87: Chương 87: Một tay nắm chặt vạt áo của hắn! Chương 88: Chương 88: Nàng hôn mạnh lên môi hắn. Chương 89: Chương 89: Nảy sinh nghi ngờ Chương 90: Chương 90: Một đòn đấm thẳng vào mặt ông ta! Chương 91: Chương 91: Tâm phục khẩu phục chưa? Chương 92: Chương 92: Ôn thị, ngươi ra đây nói chuyện đi. Chương 93: Chương 93: Hận không thể đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết! Chương 94: Chương 94: Phải trả giá! Chương 95: Chương 95: Không thể ngồi chờ chết. Chương 96: Chương 96: Nhị gia đúng là mất trí! Chương 97: Chương 97: Tất cả mọi thứ trong lầu trúc, đều đã hóa thành tro bụi. Chương 98: Chương 98: Để lại một nụ hôn sâu trên làn môi mềm mại đỏ hồng của nàng. Chương 99: Chương 99: Yêu thương nhau trọn đời. Chương 100: Chương 100: Đó là thê tử của Hạ đại nhân. Chương 101: Chương 101: Không bao giờ chia lìa Chương 102: Chương 102: Đập thẳng vào mặt Cao thái giám! Chương 103: Chương 103: Có một tin tốt lành muốn nói cho chàng. Chương 104: Chương 104: Quận chúa mất tích Chương 105: Chương 105: Quận chúa bị mất trí nhớ Chương 106: Chương 106: Sự yên bình trước khi cơn bão ập đến Chương 107: Chương 107: Nương tử đợi ta trở về. Chương 108: Chương 108: Trời cao có mắt, báo ứng nhãn tiền! Chương 109: Chương 109: Hoàn chính văn Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 1 – Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 2 – Có phải nàng đang ám chỉ hắn không đủ mạnh mẽ trên giường không? Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 3 – Đêm nay ta bảo đảm sẽ thật quy củ. Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 4- Một cơn giận dữ bất chợt xông thẳng lên đỉnh đầu! Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 5 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 6 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 7 – Mang thai Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 8 – Song thai Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 9 – Chỉ mong kiếp này không chia lìa.