Chương 8
Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 8

Thời gian trôi qua chưa đầy một nén nhang, thị vệ xuất quỷ nhập thần lại xuất hiện.

Hắn ta bẩm báo: “Nhị gia, hai chủ tớ dưới lầu là biểu cô nương Ngô gia và nhũ mẫu tùy tùng bên người nàng ta.”

“Cái gì? Cô nương Ngô gia kia, hiện bây giờ chẳng phải nàng ta đang được hộ tống trên đường vào kinh sao? Sao lại ở trong Diệu Nhân Tự?” Nam tử đóng cửa sổ lùa lại, đôi mắt nheo lại sắc bén như lưỡi dao, khiến người ta khiếp sợ!

Lục Mậu nhớ rõ mình đã dặn dò mẫu thân, bảo mẫu thân phái người hộ tống tiểu cô nương này an toàn vào kinh đến phủ Quốc Công, chăm sóc tiểu cô nương thật tốt, mẫu thân đây là ý gì?

Đúng vậy, nam tử trước mắt này chính là Quốc Công gia phủ Anh Quốc Công Lục Mậu, mà nơi đây là cấm địa của Diệu Nhân Tự, là tiểu viện chỉ thuộc riêng Lục Mậu, không ai dám đặt chân đến đây.

Thị vệ cúi thấp đầu: “Vâng, thuộc hạ thăm dò được một thời gian trước Thái phu nhân quả thật đã theo lời ngài nói, phái quản sự Cố Đại đến Duyện Châu đón Ngô biểu cô nương vào kinh. Ngô biểu cô nương đi đường thủy, lại đi suốt chặng đường nên hôm nay mới có thể kịp đến Diệu Nhân Tự.”

Theo tin tức ám vệ báo về, đêm nay cũng là Thái phu nhân bày đặt mưu kế, cố ý sắp xếp Ngô Cẩm Họa ở lại Diệu Nhân Tự, sau đó lại để Cố Đại cấu kết với bà tử bên cạnh Đại công tử Lục Tuân của phủ Anh Quốc Công, hạ thuốc mê Lục Tuân và giả vờ say rượu, khiêng vào phòng của Ngô biểu cô nương cũng đang bị hạ thuốc mê.

“Mẫu thân định lợi dụng Lục Tuân?”

“Bẩm Nhị gia, hôm nay Đại công tử vốn đang ở Diệu Nhân Tự tế bái sinh mẫu Lưu di nương, không ngờ tối nay lại bị hạ thuốc, e rằng Thái phu nhân có ý đồ lợi dụng sự trong sạch của Ngô biểu cô nương để…” Những lời tiếp theo, thị vệ không dám nói thêm nữa.

Lục Mậu lại tiếp lời: “Bà ấy định lợi dụng sự trong sạch của tiểu cô nương này để vu oan Lục Tuân đang tế bái sinh mẫu mà vẫn uống rượu mua vui, hơn nữa bà ấy lợi dụng ta coi trọng cô nương Ngô gia này, biết ta muốn bảo vệ cô nương này, nên muốn ta trong cơn giận dữ, hoặc là g**t ch*t Lục Tuân, hoặc là bãi miễn thân phận Thế tử phủ Anh Quốc Công của hắn đi!”

Còn về lý do tại sao Lục Mậu lại phải bảo vệ Ngô Cẩm Họa, tất cả là do có người dặn dò hắn, mong hắn có thể dốc hết sức bảo vệ tiểu cô nương Ngô gia này, mà thân phận của người này tuyệt đối không thể để bất kỳ ai biết được, nếu không thì người chết sẽ không chỉ là mẫu thân Lâm Vãn Ý của cô nương này nữa.

Thị vệ quả thật không dám trả lời, chỉ lại bẩm báo: “Không biết Ngô biểu cô nương làm sao lại biết được, nên đã có phòng bị không bị hạ thuốc mê, thậm chí đã đánh ngất bà tử gác cổng rồi trốn thoát. Vừa rồi Cố Đại còn dẫn theo mấy tên sai vặt lục soát khắp chùa, biểu cô nương không còn cách nào khác, đành phải chạy trốn, trốn vào trong căn viện này của chủ tử.”

Nam tử lập tức nhíu mày: “Chuyện này tuyệt đối không thể để hắn biết được! Khoảng thời gian này khó khăn lắm mới thuyết phục được hắn, khiến hắn buông bỏ việc truy cứu cái chết của Lâm Vãn Ý. Nếu để hắn biết tiểu cô nương này lại lâm vào hiểm cảnh, e rằng…”

Thị vệ cũng lo lắng nói: “Vâng, nếu để Vô Ngộ Thiền sư biết được, e rằng ngày mai ngài ấy nhất định không chịu về cố đô, chỉ sợ đến lúc đó chuyện lớn chuyện nhỏ đều bị phanh phui, Hoàng thượng bên kia sẽ khó mà ăn nói.”

Lục Mậu xoay chiếc ban chỉ mặc ngọc trên ngón cái: “Ngày mai trời vừa sáng, liền phái người đưa hắn về cố đô, không được phép lưu lại nữa!”

“Rõ, Nhị gia.”

“Ngươi đi đưa Lục Tuân về phòng hắn, tiện thể áp giải Cố Đại và mấy bà tử sai vặt kia về phủ Quốc Công, đưa đến phòng của Thái phu nhân, để bà ấy tự xử lý. Mẫu thân dạo này càng ngày càng ngang ngược rồi.”

“Rõ.”

“Ngươi lại bảo Vương ma ma nói với bà ấy rằng, tước vị phủ Quốc Công do ai kế thừa, không cần bà ấy phải xen vào. Nếu còn tái phạm–”

“Thuộc hạ rõ.”

Trong phủ Anh Quốc Công, cũng giống như tất cả các quý tộc công huân trong triều đại này, đều trải qua cuộc tranh giành đấu đá quyền lực. Năm xưa, Quốc Công đời trước là Lục Phụ tử trận, chỉ để lại ba nhi tử và một nữ nhi. Đích trưởng tử đích trưởng nữ là do nguyên phối Lý thị sinh ra, còn hai người thứ tử còn lại đều do thiếp thất Ngô thị sinh ra.

Đích trưởng tử Lục Trung và đích trưởng nữ Lục Phù của phủ Quốc Công là song sinh, có lẽ vì song sinh bị chèn ép trong bụng mẹ mà Lục Trung từ khi sinh ra chân đã yếu không thể đi lại, cũng vì thế mà không thể kế thừa tước vị Anh Quốc Công.

Cũng chính vì vậy mới có chuyện nạp Ngô thị làm lương thiếp, sau đó Vương lão thái phu nhân của phủ Quốc Công đã lệnh cho Lý thị ôm đứa nhi tử của thiếp thất Ngô thị vừa mới sinh là Lục Mậu về nuôi dưỡng, nên thực ra ngay từ đầu tước vị của phủ Quốc Công đã được quyết định cho Lục Mậu.

Chỉ là từ trước đến nay nhà quyền thế lắm tranh đoạt, bên trong âm mưu quỷ kế và dơ bẩn không thể nói ra, Lục Mậu vì những âm mưu tính toán và đủ loại nguyên nhân khó nói, thậm chí là cực kỳ chán ghét việc tranh giành giữa những nữ tử nội trạch này, nên đến nay vẫn không vợ không con, cũng vì thế mà tước vị của phủ Anh Quốc Công vẫn còn bỏ ngỏ.

Huynh trưởng của Lục Mậu, nay đứa nhi tử duy nhất đã trưởng thành, chính là Đại công tử Lục Tuân của phủ Quốc Công, tuy nói Lục Tuân cũng chỉ là thứ tử do thiếp thất của Lục Trung sinh ra, nhưng Lục Mậu đã dâng thư xin chỉ cho Lục Tuân, thỉnh Hoàng thượng ban phong hắn ta làm thế tử của phủ Anh Quốc Công.

Thế nhưng thân mẫu của Lục Mậu là Thái phu nhân Ngô thị lại không để ý hắn rốt cuộc vì lý do gì mà muốn nhường tước vị cho Lục Tuân kế thừa, bà ta tuyệt đối không cho phép, tước vị của phủ Quốc Công này trong mắt bà ta đã sớm thuộc về nhánh của bà ta, thậm chí bà ta còn không hy vọng tước vị này sẽ do nhi tử tương lai của Lục Mậu kế thừa, bởi vì bà ta  càng hy vọng, Lục Mậu sẽ nhường tước vị này cho đích trưởng tử của nhị nhi tử của bà ta, là Lục Kiệt kế thừa.

Đây mới là mục đích cuối cùng, là kỳ vọng bấy lâu nay của bà ta.

“Ngươi bảo Vương ma ma chuyển lời với mẫu thân, loại chuyện lợi dụng sự trong sạch của cô nương nhà người ta, để hãm hại người khác, làm bại hoại danh tiếng, ta không hy vọng lại xảy ra nữa, đừng cố gắng chọc giận ta, bà ấy sẽ không muốn biết hậu quả là gì đâu!”

“Vâng, Nhị gia, vậy Ngô cô nương này nên sắp xếp thế nào?”

Lục Mậu chắp tay sau lưng, chậm rãi xoay chiếc nhẫn bạch ngọc trên ngón trỏ, nén lại vài phần thiếu kiên nhẫn, suy nghĩ một lát, “Tiểu cô nương này vẫn là một nha đầu khá thông minh, cứ để nàng ta ở lại đây một đêm đi, ngày mai phái hai người cẩn thận đưa nàng ta về phủ, dặn dò người trông chừng tiểu cô nương này, đừng để tiểu cô nương lại bị người ta ức h**p nữa.”

“Rõ, Nhị gia.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170: Hoàn