Chương 8
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó”

“Không sao, có tôi đây rồi.”

Ánh mắt Ngụy Tắc Văn sâu lắng, Đường Án Trác bất giác chìm đắm vào ánh mắt ấy, chẳng rõ tại sao đáy lòng như được ngâm trong làn nước êm dịu ấm áp, cuối cùng giúp cậu cảm thấy kiên định.

Bả vai căng thẳng thoáng thả lỏng, cậu khẽ thở dài.

“Ngài Ngụy, em không nên thuộc về nơi đó.”

Bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ, ngón tay Ngụy Tắc Văn dài hơn tay cậu nhiều, đem lại cảm giác cực kỳ đáng tin, làm cho người ta thấy yên tâm.

“Em không thuộc về nơi đó, nhưng nơi đó nên thuộc về em. Đường Án Trác, thứ em muốn đều có thể, cũng nên thuộc về em.”

Chưa từng có ai nói với Đường Án Trác những lời như vậy, khiến cậu cảm thấy mình là người tốt nhất trên đời.

Chưa từng có một ai. Ngụy Tắc Văn là người đầu tiên.

Ngài Ngụy tốt bụng thật đó.

Đường Án Trác cẩn thận ngẫm nghĩ lời hắn nói, sau đó khẽ gật đầu.

“Vậy em đồng ý chứ?”

Không muốn gây áp lực quá lớn cho cậu, Ngụy Tắc Văn vội bổ sung: “Tuy rằng thủ tục đều đã xong xuôi nhưng dù sao em mới là người đi học, mọi chuyện đều nghe em.”

“Nếu như chuyển trường, em sẽ không thể thường xuyên về nơi này, xa quá.”

“Lo lắng cho mẹ em sao?”

Đường Án Trác gật đầu rồi lại lắc đầu, cậu không quá lo lắng cho Lữ Quyên, cậu không ở đây thì Lữ Quyên cũng chẳng chết đói được.

Chỉ là cậu cảm thấy mình không có nơi để đi.

Ngụy Tắc Văn hiểu thấu suy nghĩ của cậu, “Ở lại nhà tôi, tôi sẽ cho người thu dọn một căn phòng cho em.”

“Hả? Thế… thế thì quá phiền phức cho ngài, người nhà ngài có phản đối không ạ?”

“Trong nhà chỉ có tôi và chú Ưng, cả tài xế em gặp ngày đó nữa. Cậu ấy là cháu trai của chú Ưng, tên là A Thành, không có ai phản đối đâu.”

Ngụy Tắc Văn tốt với cậu quá, tốt tới mức Đường Án Trác cảm thấy cả đời này mình chẳng thể nào trả nổi, cậu không biết mình có thể gánh vác được lòng tốt như vậy hay không.

Ai mà không muốn có một cuộc sống tốt hơn cơ chứ? Nhưng cậu đã quen với nghèo khổ, chưa từng tiếp xúc với những thứ mới mẻ, thế nên nhất thời cậu rất do dự.

“Không sao, em có thể tới xem thử, tôi xin nghỉ bên này cho em, không thích ứng thì trở về, thích ứng thì ở lại, được không?”

“Được ạ.”

Ngụy Tắc Văn nói đến mức này, Đường Án Trác còn dây dưa từ chối thì lại có vẻ làm kiêu.

Cậu trịnh trọng nói “Cảm ơn” với Ngụy Tắc Văn.

“Không cần khách sáo với tôi, em nói với ông chủ cửa hàng trước một tiếng, chờ xem xử lý xong chuyện bên này tôi sẽ mang em đi.”

“Dạ!” Ngoại trừ dùng sức gật đầu, Đường Án Trác không biết biểu hiện thế nào mới càng thích hợp.

Ngụy Tắc Văn nhìn dáng vẻ của cậu như gà con mổ thóc, bèn đùa, “Không lo tôi lừa em sao?”

Đường Án Trác tròn mắt chần chờ vài giây, sau đó mới khẳng định, “Không đâu, ngài sẽ không gạt em, chỉ là ngài Ngụy ơi, em cảm thấy ngài cho em nhiều quá, em không thể trả nổi.”

Con ngươi đen láy lóe lên vẻ chân thành, c** nh* tuổi hơn Ngụy Tắc Văn nhiều, thế cho nên khi Ngụy Tắc Văn nhìn cậu trong lòng luôn bất giác sinh ra cảm giác trìu mến.

“Không sao, từ từ rồi trả.”

Đường Án Trác nhỏ giọng thở dài, rũ đầu nhìn chằm chằm chân của mình. Ngụy Tắc Văn nhìn gáy cậu, hắn đâu có cần Đường Án Trác hoàn trả cái gì, chỉ là để trấn an lòng ngoan cường tự trọng của cậu mà thôi.

Ngụy Tắc Văn đưa Đường Án Trác tới cửa hàng, Đường Án Trác đứng ở cửa nhìn xe rời đi mới bước vào, Ngô Quảng Vinh đang vắt chéo chân ngồi trong quầy thu ngân.

Áo thun ‘cụ già’ phối với quần đùi rộng rãi là kiểu thời trang bất biến của chú mỗi ngày.

“Nhóc Trác tới rồi hả!”

“Cháu tới rồi chú Vinh.”

Đường Án Trác buông cặp, Ngô Quảng Vinh nhường vị trí trong quầy thu ngân cho cậu ngồi.

Cách một cái quầy, Đường Án Trác lựa chọn câu từ rồi nói, “Chú Vinh, sau này có lẽ cháu không thể tới trông cửa hàng nữa.”

Chú Vinh chớp mắt khẽ cười, có đôi khi chú cười tươi lên khóe miệng lại hạ xuống phía dưới, Đường Án Trác nhìn lâu rồi mà cũng không biết sao chú có thể làm được như vậy.

“Chuyện là thế nào?”

“Ngài Ngụy làm thủ tục chuyển trường cho cháu, xa bên này lắm, cháu không thể thường xuyên trở về.”

Ngô Quảng Vinh khẽ sờ tóc cậu, trong ánh mắt lộ ra vẻ từ ái và vui mừng, chú thực sự vui thay cho đứa nhỏ này.

“Đây là chuyện tốt, nên đi nhóc Trác ạ, khi nào trở về nhớ tới thăm chú là được, cháu không cần lo lắng về chỗ chú đâu.”

“Vâng! Cảm ơn chú!”

Chuyện ở cửa hàng của Ngô Quảng Vinh giải quyết rất thuận lợi, chờ chú đi rồi, Đường Án Trác chống cằm suy nghĩ không biết nên nói thế nào với Lữ Quyên.

Cậu không muốn để lộ sự tồn tại của Ngụy Tắc Văn, bởi vì không cần nghi ngờ, Lữ Quyên chắc chắn sẽ quấn lấy cậu để tìm Ngụy Tắc Văn đòi tiền.

Cậu thậm chí không định dùng tiền trong thẻ của Ngụy Tắc Văn cho mình, càng không thể để Lữ Quyên đi đòi tiền.

Ngụy Tắc Văn bằng lòng cho cậu, đó là lòng thiện lương của hắn, nhưng cậu không thể thật sự yên tâm thoải mái mà tiếp nhận chuyện này.

Tối hôm nay người tới mua đồ khá đông, đến lúc đóng cửa Đường Án Trác mới làm xong bài tập. Cậu thu dọn cặp sách, chậm rì rì về nhà, trên đường cậu vẫn mãi suy tư lý do thoái thác khi đối mặt với Lữ Quyên.

Đẩy cửa ra, xộc vào mũi vẫn là mùi sền sệt khó ngửi.

Đường Án Trác biết Lữ Quyên chưa ngủ, cậu kéo cửa sổ, nhỏ giọng nói, “Lần sau nhớ mở cửa sổ ra cho thoáng khí dễ chịu.”

Cậu bước đi trong bóng tối, giẫm trúng một thứ gì đó mềm mại, cầm lên mới biết đó là q**n l*t của Lữ Quyên.

Đường Án Trác thiếu chút nữa trợn trắng mắt, vội ném q**n l*t vào chậu.

“Mẹ ơi, con có chuyện muốn nói, con biết mẹ chưa ngủ.”

Không biết bao lâu rồi cậu không gọi tiếng “Mẹ” này, thế cho nên tấm lưng gầy của Lữ Quyên chợt căng cứng, sau đó cô thong thả xoay người, hệt như là máy móc với bánh răng và xích đều đã rỉ sắt.

“Nói đi.” Giọng Lữ Quyên nghèn nghẹn, nói một lời thì phải nuốt nước miếng mấy lần.

“Có người bằng lòng giúp đỡ con, cho con chuyển trường, mấy ngày nữa hẳn là con sẽ không trở về.”

Cậu lựa chọn mấy từ mơ hồ như “Có người”, quả nhiên Lữ Quyên cũng chú ý hai chữ này.

“Có người? Người nào?”

“Người tốt.” Đường Án Trác nằm thẳng trên giường, vẫn không nhúc nhích đưa ra lời giải thích đại khái nhất.

Cậu nghe thấy Lữ Quyên hừ khẽ, “Sao hả? Bám được vào người giàu rồi?”

“Mẹ đừng nói bừa.”

“Ha… có cái gì mà không dám thừa nhận chứ? Mẹ mày đều là cái đức hạnh này, bám lấy một kẻ giàu có thì sao đâu? Giống bọn họ nói ấy, đ* th** thì có thể sinh được đứa con gì.”

“Nhưng mẹ khuyên mày, bây giờ mày trẻ tuổi xinh đẹp có vốn liếng, về sau nhiều tuổi rồi, người ta chưa chắc…”

“Ngài ấy không phải loại người này! Con cũng không giống mẹ!”

Đường Án Trác ngắt mấy câu khó nghe của Lữ Quyên, cậu có thể chịu đựng Lữ Quyên vũ nhục mình, nhưng không thể chịu được khi nghe Ngụy Tắc Văn bị bôi nhọ.

“Ờ, rồi rồi rồi, có thể bảo hắn cho mẹ ít tiền tiêu không.”

Quả nhiên.

Đường Án Trác bực bội dùng chăn che kín đầu, “Không có chuyện đó đâu, mẹ đừng mơ tưởng làm gì.”

“Thằng nhóc vô lương tâm.”

Ván giường vang tiếng kẽo kẹt, Lữ Quyên xoay người đưa lưng về phía cậu, cô tỏ vẻ chẳng sao cả đối với chuyện không chiếm được tiền.

Trong phòng chìm vào tĩnh lặng, Đường Án Trác cho rằng Lữ Quyên ngủ rồi, nhưng cậu không biết thực ra cô đang quay vào tường khóc thầm.

Khóc không có thanh âm.

Cô thừa nhận, cô không muốn phải đi đến loại trạng thái này với con trai.

Rõ ràng là hai người thân cận nhất trên đời nhưng lại cách nhau rất xa.

Nhưng cô không có cách nào, cô làm công việc đáng buồn nhất, miễn cưỡng xem như nghề nghiệp, có đôi khi cô cảm thấy mình chỉ còn lại thể xác này, không có máu thịt, không có trái tim.

Cô biết Đường Án Trác học rất giỏi, sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi nơi này, cho nên cô buông những lời khắc nghiệt xua tan đi tình mẫu tử, để Đường Án Trác có thể yên tâm rời đi, cậu sẽ không còn chút nhớ mong nào với người làm mẹ như cô.

Chỉ là sau đó cô phát hiện, sự lạnh nhạt của cô đối với con trai đã từ cố ý cho đến hình thành thói quen.

Cô dần dần chết lặng, biến thành cái xác không hồn, khắp đầu óc chỉ còn chuyện làm sao để lấy lòng khách hàng, không quan tâm, chiếu cố con trai, không có thân tình.

Cho nên Đường Án Trác rời đi cũng tốt, rời xa cô có lẽ cuộc sống của cậu sẽ tốt đẹp hơn.

Đường Án Trác phiền não trong lòng, cậu lấy di động lưu số điện thoại trên danh thiếp mà Ngụy Tắc Văn đưa, sau đó gửi tin nhắn cho hắn.

“Ngài Ngụy, em đã thông báo cho mẹ và ông chủ cửa hàng, ngày mai là cuối tuần, em có thể thu dọn hành lý.”

Khi gửi tin nhắn, màn hình đột nhiên sáng hơn, vì thế Đường Án Trác thấy rõ thời gian, lúc này cậu mới chợt nhận ra mình nhắn tin giữa đêm khuya có thể sẽ quấy rầy Ngụy Tắc Văn nghỉ ngơi.

Nhưng tin nhắn đã gửi rồi chẳng thể thu hồi, cậu muốn xin lỗi lại sợ quấy rầy hắn, nào ngờ cậu nhận được hồi đáp từ Ngụy Tắc Văn rất nhanh.

“Ừ, ngày mai tôi đến đón em, ngủ sớm đi, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon, xin lỗi, có phải em làm ồn tới ngài không?”

“Không có, tôi mới tắm xong, vẫn chưa ngủ.”

“Dạ, vậy là tốt rồi, ngày mai gặp, ngài Ngụy.”

“Mai gặp.”

Đường Án Trác không nhắn lại nữa, cậu ôm điện thoại trên ngực.

Cậu không biết cuộc sống sau này sẽ như thế nào, nhưng hẳn là sẽ tốt hơn bây giờ, bởi vì có ngài Ngụy ở bên cạnh cậu.

Có ngài Ngụy ở đây, cậu sẽ cảm thấy kiên định.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”