Chương 8
Tiên Nghịch Nhị Bản

Chương 8: Hạ sơn

Diệp Bất Phàm đi vào động phủ liền trừng mắt nhìn Hắc Điểu một cái, bản thân hắn đối với con chim này đã không còn ngôn ngữ để nói.

Tai qua nạn khỏi, Diệp Bất Phàm thở sâu, sau chuyện vừa rồi hắn đối với Hắc Điểu càng thêm đề phòng, Diệp Bất Phàm e sợ có ngày chính mình sẽ thực sự bị nó chơi chết.

Hắc Điểu không sợ trừng mắt đáp trả, nó thủy chung cho rằng mọi chuyện bắt đầu từ Diệp Bất Phàm bản thân đương nhiên cũng là bị hại, Hắc Điểu nhảy lên tổ kéo mảnh tam giác nội y quấn xuyên người, hai mắt lim dim, dược lực Xuân Dược tiêu tán khiến cho Hắc Điểu giờ phút này...Buồn ngủ.

Nhìn thấy Hắc Điểu ngủ say Diệp Bất Phàm mới nhẹ nhàng rời đi động phủ, không phải hắn quan tâm đợi cho đối phương ngon giấc mà sợ Hắc Điểu đi theo sẽ tiếp tục gây họa.

Bước ra bên ngoài cũng là giữa trưa, ngay phía trước động phủ tầm trăm bước chân là vực thẳm sâu hun hút, vực thẳm bị một bức tường thành cao hơn ba trượng che khuất, tường thành hướng từ lưng chừng bao quanh ngọn Khâu Sơn chạy dọc l*n đ*nh núi tạo thành quần thể kiến trúc Bát Cực Đạo Tông.

Hạ Viện nằm ở lưng chừng ngay vị trí nơi Diệp Bất Phàm đang đặt chân được phân chia thành bốn khu riêng biệt là Luyện Dược Đường, Pháp Binh Đường, Cổ Linh Đường cùng Trận Hình Đường.

Đỉnh Khâu Sơn là nơi Thượng Viện tọa lạc, một tồn tại cao cấp của Bát Cực Đạo Tông là chân chính nhân gian Tiên cảnh, địa phương mà bất kỳ đệ tử Hạ Viện nào cũng ao ước được một lần đặt chân, tương truyền phía trên Thượng Viện còn có Thiên Viện, bất quá, sự tồn tại của địa phương này thuộc về căn cơ nội tình tông môn cho nên rất ít người có nhận thức rõ ràng.

Hướng đông dọc theo con đường đá đen là một cái hàn đàm, bởi Hạ Viện nằm ở lưng chừng núi cho nên hàn đàm quanh năm sương trắng bao phủ nhìn từ xa như một chiếc hồ bàng bạc khói mù, đi bên cạnh khí lạnh thấu xương hàn khí theo gió xông thẳng lên bầu trời trải dài miên man như một dải lụa vô sắc, khi hoàng hôn hàng lâm tà dương chiếu xuống chiết xạ vạn dặm lại càng thêm phần đẹp mắt.

Ngọn Khâu Sơn rất cao, địa hình cũng cực kỳ hiểm trở, bên dưới chân núi là một thôn trấn nhỏ, người trong thôn ít nhiều biết đến sự tồn tại của Bát Cực Đạo Tông, tuy nhiên đệ tử đạo tông rất hiếm khi gia nhập hồng trần, chỉ trừ những lần đi thực hiện tông môn nhiệm vụ.

Đạo tông môn quy đối với việc này có quy định cực kỳ sâm nghiêm.

Vượt qua Khâu Sơn đại ngàn, hướng bắc cách Khâu Sơn sơn mạch mười vạn dặm là địa phương tên gọi Hồng Hoang, Hồng Hoang này ngày xưa vốn cùng với Thiên Hoàng là hai đại cấm khu của Trung Châu.

Sau khi Thiên Hoàng đế quốc thành lập, diện tích liền được khuếch trương một cách khủng khiếp, mấy trăm tiểu quốc nằm trong Trung Châu đa phần đều lựa chọn đầu nhập tân quốc, chỉ riêng Đông Hoang có lẽ bởi vì đặc thù địa hình mà trước sau vẫn đứng vững, Thiên Hoàng đế quốc không ít lần phái đi thiên quân vạn mã, dưới sự trợ lực của hàng vạn tu sĩ, mấy chục tông môn lớn nhỏ cũng không thể nào đột phá bích chướng Đông Hoang.

Tương truyền, Đông Hoang cấu tạo như một hòn đảo khổng lồ, bao bọc xung quanh là Hoang Hải, nước Hoang Hải lại có tính chất ăn mòn khủng khiếp, hải vụ còn ẩn chứa kịch độc, tu sĩ ở dưới Nguyên Anh cảnh không thể tiến nhập, vậy cho nên Đông Hoang mặc cho thiên hạ thêm bao nhiêu lần thay triều đổi vị thì vẫn cứ sừng sững ở đó, trường tồn tuế nguyệt.

Bát Cực Đạo Tông tiếp giáp Đông Hoang, vốn cũng là một bộ phận của Đông Hoang, có lẽ ảnh hưởng bởi khí tức mà nơi đây rừng thiêng nước độc, là tông môn thứ hai ngoài Thiên Cơ Tông vẫn chưa bị Thiên Hoàng triều nô dịch.

Những điều kể trên phàm là con dân Đông Lâm cựu quốc ai nấy đều hết sức rõ ràng.

Giờ phút này đứng trên Khâu Sơn phóng xuống tầm mắt khung cảnh quả thực rất đẹp, giữa trưa thái dương cao chiếu nhìn như một thanh kiếm dương to lớn chiết xạ ngập trời quang mang, xa xa là núi, bên ngoài là mây ngàn vạn dặm, bầu trời màu xanh có thất thải cuốn động, bốn bề phi cầm thanh thanh tiếng hót thi thoảng dã thú cuồng ngâm, thôn trấn dưới núi như mọi khi khói bếp màu lam cuốn vào trong mây nhạt, yên bình dịu mát.

Diệp Bất Phàm rảo bước, ánh mắt mê man, hắn hiếm khi đặt lòng mình vào giữa thiên địa, một năm qua toàn bộ thời gian gần như hao tổn trên luyện đan.

"Khâu Sơn rất đẹp, giống hệt Thanh Phong Thành, bầu trời cũng như vậy, chỉ khác ở chỗ, nơi này ta thấy không vui!" Diệp Bất Phàm lẩm bẩm.

Diệp Bất Phàm ly hương thân nhân không hề hay biết, khi rời đi hắn chỉ để lại một phong thư nhỏ, viết.

"Hài nhi đi Tu Tiên! Sẽ tự chiếu cố bản thân!".

Diệp Phụ, Diệp Mẫu đối với con đường của hắn không những không tán thành mà còn cấm đoán, theo như cha hắn thì...Thế giới ngoài kia không tốt đẹp như hắn nghĩ!.

Đi bộ tầm nửa canh giờ, Diệp Bất Phàm thình lình đứng ở phía trước đại môn Luyện Dược Đường, nơi này kiến trúc cổ xưa, ẩn ẩn phảng phất tuế nguyệt ý vị, bên trên là bức trướng cổ tự chữ lớn như rồng lối viết ngã nghiêng, vừa nhìn vào liền có cảm giác sâm nghiêm cổ lão, cổng tam quan mái ngói cao vút bị rêu phong phủ kín, tường thành ba trượng đồng nhất một màu đỏ sậm.

Phía trước đại môn, một tốp đệ tử áo lam đang làm nhiệm vụ canh gác, tu vi những người này Diệp Bất Phàm không thể nhìn thấu.

Diệp Bất Phàm đi tới phía trước đại môn, xuất ra lệnh bài thân phận sau đó tiến nhập sâu bên trong Luyện Dược Đường, nơi đây hắn đã ra vào rất nhiều lần, tự nhiên vô cùng quen thuộc.

Đi vào Nhiệm Vụ Đường, ngay chính điện kê cao một chiếc bàn lớn, tại đó một lão giả gầy nhom đang hết sức bận bịu với giấy mực, người này Diệp Bất Phàm nhận biết, là Nhiệm Vụ Đường trưởng lão.

Phía dưới, mấy trăm tên Đan Đồ đang chăm chú hướng mắt trên bức bình phong cao lớn viết lên dày đặc thông tin nhiệm vụ, Diệp Bất Phàm thấy vậy liền chen người vào giữa.

"Lưu Ly Hoa, một ngàn điểm cống hiến" Diệp Bất Phàm nói thầm, trong túi chứa đồ của hắn tự nhiên có mười đóa Lưu Ly, sau khi đổi mười đóa Lưu Ly lấy một vạn điểm cống hiến Diệp Bất Phàm lại đi đến bình phong nhiệm vụ tìm kiếm cho mình một nhiệm vụ thích hợp.

Ở dòng trên cùng hiển nhiên là những nhiệm vụ có độ khó cao, càng xuống dưới độ khó càng thấp.

Nhiệm Vụ Đường lập ra không chỉ để cho tông môn ban xuống nhiệm vụ mà còn là nơi dành cho những đệ tử yêu cầu nhiệm vụ tìm người thay mình đi thực hiện, nó giống như một loại giao dịch bình đẳng, khác ở chỗ song phương không thể trực tiếp gặp gỡ.

Giống như Diệp Bất Phàm, trong túi hắn có mười đóa Lưu Ly Hoa, theo mức độ quý hiếm mà quy đổi một vạn điểm cống hiến, hắn cũng có thể dùng mười đóa Lưu Ly này treo lên nhiệm vụ để cho những đệ tử khác có nhu cầu sẽ đi thực hiện giúp mình, đây là một dạng giao dịch công bằng mà Nhiệm Vụ Đường là người ở giữa nắm cán cân cùng góp phần thúc đẩy quá trình

"Đến Ôn Phong bình nguyên tìm kiếm Tị Lôi Quả, phần thưởng 130 vạn điểm cống hiến, yêu cầu tu vi Khí Huyết viên mãn trở lên, lưu ý: Tị Lôi Quả được một đầu Ngân Mãng tu vi Ngưng Khí trung kỳ canh giữ!".

Diệp Bất Phàm chú ý đến một nhiệm vụ, nhiệm vụ này có phần thưởng rất cao, chứng tỏ người treo lên tuyệt đối không phải đệ tử thông thường.

Bên dưới còn có danh sách những cá nhân đã tham gia đăng ký, Diệp Bất Phàm bắt gặp một cái tên khá quen thuộc, là Sở Vân Thiên.

Tất cả có năm người tạo thành một cái tổ đội nhỏ, phần thưởng chia đều, bởi nhiệm vụ này độ khó rất cao cho nên không thể riêng rẽ thực hiện, Diệp Bất Phàm là người thứ sáu, cũng là người chốt xuống danh sách.

Sau khi được Nhiệm Vụ Đường trưởng lão thông báo ngày hạ sơn Diệp Bất Phàm dùng một vạn điểm cống hiến của mình hối đoái lấy một thanh Pháp Binh, là trường kiếm nhị phẩm Pháp Binh, mấy lọ đan dược trị thương cùng một ít linh phù phụ trợ.

Diệp Bất Phàm quay về động phủ tiếp tục nghiên cứu đan phương, hắn đối với Hắc Điểu tỏ ra hết sức thờ ơ, tuyệt nhiên không mở miệng giao lưu mặc cho đối phương nhiều lần gạ gẫm, Diệp Bất Phàm cũng xem xét lại kỹ càng Bổ Huyết Đan đan phương mà hôm trước hắn luyện chế.

Qua một đêm, cho đến khi trời sáng vẫn không nhìn ra được sai sót, Diệp Bất Phàm thực không hiểu tại sao một lò Bổ Huyết Đan sau khi bạo lô lại có thể biến thành Xuân Dược.

Ba ngày sau, Diệp Bất Phàm rời động phủ, hướng Hạ Viện sơn môn rảo bước, Hắc Điểu bị hắn bày mưu nhốt lại bên trong càng lừa mất ba viên Xuân Dược, đây là lần thứ hai Diệp Bất Phàm hạ sơn, cũng là lần đầu tiên được đi sâu vào Khâu Sơn sơn mạch.

Đại môn sơn môn mở rộng, bên ngoài đã đứng năm cái thân ảnh, bọn họ hiển nhiên là những người cùng tham gia nhiệm vụ lần này, ngoài Sở Vân Thiên hắn có chút nhận thức thì những người còn lại Diệp Bất Phàm giống như còn chưa có gặp qua lần nào.

Đối với Sở Vân Thiên thì trong lòng Diệp Bất Phàm vẫn còn chút đắng chát, nói đúng hơn là không phục, đáng ra Đan Sư danh ngạch kia phải thuộc về hắn, Sở Vân Thiên mặc dù trên Đan Tu xác thực thiên phú rất cao, tuy nhiên Diệp Bất Phàm tự tin bản thân không hề thua kém, thậm chí hoàn toàn có thể đánh bại đối phương.

Diệp Bất Phàm liếc nhìn Sở Vân Thiên một cái, sau đó thu hồi ánh mắt.

Diệp Bất Phàm tu vi Khí Huyết viên mãn, Sở Vân Thiên cùng ba người còn lại cũng vậy, duy chỉ có một nữ tu, nàng này đeo khăn che mặt bằng vải lụa, toàn thân y phục trắng tinh thanh khiết, cao thấp vóc dáng cực kỳ nóng bỏng, tu vi hình như đã nội liễm ít nhiều nhưng vẫn bộc lộ ra bên ngoài khí tức của Ngưng Khí sơ kỳ.

"Phải như vậy! Bằng không năm tên Khí Huyết cảnh làm sao đánh lại yêu thú Ngưng Khí kỳ đây?" Diệp Bất Phàm cẩn thận quan sát vị nữ tu, sau đó đối với Sở Vân Thiên cùng những người khác lên tiếng chào hỏi làm quen.

Hạ sơn lần này Diệp Bất Phàm không hoàn toàn đặt nặng vào Tị Lôi Quả, hắn đã suy tính từ trước, nếu cảm thấy nhiệm vụ quá khó khăn sẽ từ bỏ, miễn là trong thời gian hạn định có thể hái xuống một ít linh dược có giá trị, như tháng trước hạ sơn chỉ loanh quanh chân núi cũng nhặt được mười đóa Lưu Ly Hoa tương đương một vạn điểm cống hiến, Diệp Bất Phàm rất tin tưởng vào khí vận của mình, nghĩ rằng chuyện Lang Y hái được thuốc quý cũng là loại chuyện hết sức bình thường.

Con đường dẫn xuống chân núi cực kỳ hiểm trở, sáu người chậm rãi bộ hành, mặc dù là tu sĩ khí lực hơn người tuy nhiên ai nấy cũng đều hết sức chật vật, hai canh giờ sau mới đặt chân vào thôn trang dưới núi.

Lúc này tà dương khuất bóng, ở chân trời tựa hồ nhen lên một đốm lửa, hoàng hôn phủ xuống bao trùm toàn bộ Khâu Sơn, phía xa thi thoảng có tiếng dã thú tranh mồi cắn xé, trên đầu phi cầm về tổ thanh âm vỗ cánh lay động cả tán rừng. Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (34)
Chương 1: Chương 1: Thần, Ma, Quỷ, Yêu Chương 2: Chương 2: Gặp La Thiên Chương 3: Chương 3: Trấn La Chương 4: Chương 4: Ngược lưu Chương 5: Chương 5: Không được! Chương 6: Chương 6: Họa từ...Chim Chương 7: Chương 7: Cũng là người yêu chim! Chương 8: Chương 8: Hạ sơn Chương 9: Chương 9: Quỷ khóc Chương 10: Chương 10: Lại là Trúc Cơ! Chương 11: Chương 11: Vẫn còn một tấm.. Chương 12: Chương 12: Đáng! Chương 13: Chương 13: Chiến khai Chương 14: Chương 14: Hôn thiên ám địa Chương 15: Chương 15: Đánh không lại... Chương 16: Chương 16: Chỉ ba viên... Chương 17: Chương 17: Chí Tôn Bạo Dục Đan Chương 18: Chương 18: Nộ Chương 19: Chương 19: Toàn tông trùng kích Chương 20: Chương 20: Vì các ngươi một con đường Chương 21: Chương 21: Gian nan Tiên Lộ Chương 22: Chương 22: Thành công! Chương 23: Chương 23: Hắc Điểu biến thái Chương 24: Chương 24: Chu Như, Vương gia Chương 25: Chương 25: Được kiếm Chương 26: Chương 26: Kim Kê Quan Xà Chương 27: Chương 27: Luân hồi dạo chơi Chương 28: Chương 28: Sát Lục nhập môn Chương 29: Chương 29: Sát Lục nhập môn Chương 30: Chương 30: Sát Lục chi khí Chương 31: Chương 31: Truyền thuyết Vương gia Chương 32: Chương 32: Tên ta Hàn Cao! Chương 33: Chương 33: Sinh tử một đường Chương 34: Chương 34: Chạy trối chết