Chương 79
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 79: Mộng tưởng hão huyền

“Hai người các ngươi hôm nay tiếp tục bám theo hắn, xem rốt cuộc hắn đi đâu, đừng có để mất dấu nữa.” Tên cầm đầu nhíu mày, chỉ tay vào hai tên thuộc hạ ra lệnh.

“Rõ!”

Hai người vừa nhận lệnh rời đi thì một tên theo dõi ca ban ngày đã hớt hải chạy về, cúi đầu bẩm báo: “Triệu đại nhân, tên Giang Yển kia sang nhà họ Tân một lát rồi quay lại nhà Huyện quân, hiện tại lại đi lên núi rồi. Thuộc hạ nghi ngờ hành tung của chúng ta đã bị bại lộ.”

Nếu Giang Yển thực sự là người dị quốc được huấn luyện bài bản, rất có khả năng hắn đã phát hiện ra dấu vết theo dõi của bọn họ.

Triệu đại nhân nghe vậy sắc mặt trầm xuống, lập tức hạ lệnh: “Đuổi theo ngay! Nhất định phải xác định rõ vị trí của hắn. Nếu hắn không phối hợp…

Thì cứ bắt lại trước đã, đợi ta bẩm báo lên trên rồi định đoạt sau.”

Bành đại nhân tuy dặn gã không được đả thương người, nhưng tên Giang Yển này thực sự quá kỳ quái. Nếu để hắn ta trốn thoát, sau này muốn tìm lại e là khó như lên trời.

Đương nhiên, thực ra gã còn có tư tâm khác. Nhờ có giống khoai tây và khoai lang cao sản, Đại Khánh đã nhiều năm không xảy ra nạn đói lớn. Tên Giang Yển này nếu đã lấy ra được khoai tây và khoai lang, nói không chừng trong tay hắn còn nắm giữ những thứ quý giá khác chưa tung ra.

Nếu gã có thể kiếm chác được chút lợi ích từ việc này, thì cái ghế của gã cũng có thể nhích lên cao hơn một chút.

Nghĩ đến đây, trong lòng vị Triệu đại nhân này lập tức rạo rực, hận không thể trực tiếp đi bắt Giang Yển về thẩm vấn ngay lập tức.

Thế nhưng, mộng tưởng hão huyền của gã còn chưa kịp vẽ xong thì tên thuộc hạ vô dụng kia lại vội vàng chạy về, trong mắt tràn đầy hoảng sợ và hoang mang: “Đại nhân… người… lại mất dấu rồi.”

“Các ngươi là lũ ăn hại à?! Đã bảo phải bám sát vào cơ mà! Ban ngày ban mặt thế này mà còn để mất dấu người là sao?!”

Trơ mắt nhìn công lao to lớn cứ thế vuột khỏi tầm tay, Triệu đại nhân rốt cuộc không nhịn được mà gầm lên.

Tên thuộc hạ bị mắng đến mức chưa kịp hoàn hồn, lắp bắp nói: “Thuộc hạ đã bám theo rất sát, nhưng mà… tên Giang Yển đó thực sự biến mất đột ngột lắm… Đại nhân, hay là hắn là tinh quái trong núi…”

“Hoang đường!”

Gã đời nào tin vào mấy chuyện ma quỷ nhảm nhí của đám thuộc hạ, chỉ coi đó là cái cớ cho sự vô dụng của chúng. Hắn xanh mặt quát: “Đi! Đến nhà Lý Nguyệt Lan!”

Không tìm thấy Giang Yển thì tìm mẹ con Lý Nguyệt Lan. Hai người họ quen biết Giang Yển lâu như vậy, không thể nào hoàn toàn không biết gì về hành tung của hắn.

**

Thế là, Chúc Lê và Lý Nguyệt Lan đang ở trong nhà thì phải đón tiếp một đám người đằng đằng sát khí xông vào.

Kẻ cầm đầu giơ ra một tấm kim bài, tự xưng là quan sát sử do triều đình phái tới, vừa gặp Chúc Lê đã chất vấn gay gắt: “Bản quan hiện tại nghi ngờ Giang Yển là gián điệp của nước khác. Một năm qua ngươi được hắn cứu, rốt cuộc là sống ở đâu?”

Trước khi đến gã đã tìm hiểu sơ qua tình hình nhà này, biết Chúc Lê mất tích một năm nay, rất có khả năng là ở cùng Giang Yển, chắc chắn cậu biết rất nhiều chuyện về hắn.

“Giang Yển ca ca không phải là gián điệp!”

Chúc Lê hung hăng trừng mắt nhìn tên quan lại hống hách, tức giận đáp trả: “Khi đó ta bị thương rất nặng, còn bị gãy xương nữa, phần lớn thời gian đều nằm liệt giường dưỡng bệnh, làm sao biết rõ đó là địa phương nào chứ.”

“Con còn bị gãy xương ư? Sao con không nói với nương?”

Lý Nguyệt Lan vốn còn đang hơi hoảng loạn trước đám quan binh, nghe con trai nói vậy thì lập tức cuống lên, vội vàng nắm lấy tay Chúc Lê: “Gãy xương ở đâu? Mau cho nương xem!”

Gãy xương không phải chuyện đùa, nếu không chú ý tĩnh dưỡng cẩn thận thì sẽ để lại di chứng về sau.

“Nương, con không sao mà. Con được chăm sóc kỹ lắm, giờ hoàn toàn không đau nữa rồi!” Chúc Lê vung vẩy tay phải như để chứng minh, cười hì hì trấn an mẹ.

“…”

Bị hai mẹ con ngó lơ, mặt Triệu đại nhân đen như đít nồi. Gã hắng giọng nhắc nhở: “Bản quan đang hỏi chuyện các ngươi đấy, trả lời bản quan ngay!”

“Chẳng phải ta đã trả lời ngươi rồi sao?”

Chúc Lê rụt cổ lại, làm ra vẻ sợ hãi nép vào người mẹ. Nhưng ngay sau đó, cậu lại ngẩng lên nhìn Lý Nguyệt Lan với vẻ mặt đầy nghi hoặc và ngây thơ:

“Nương ơi, hắn bất lịch sự quá. Cái chức Quan sát sử này với phẩm cấp của nương, ai cao hơn ai vậy ạ?”

Triệu đại nhân: “…”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc