Chương 77
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 77: Bùng nổ

Nhà họ Lục vừa đánh “đôi ba” thì Lục Vũ lập tức tung ra “sảnh rồng”.

________________________

Bộ phận mỹ thuật vừa bước ra khỏi phòng họp thì nghe thấy ông sếp trước nay luôn nghiêm túc của mình, đang dùng giọng điệu yêu mị nói câu “Đại Lang, uống thuốc đi~”, cả nhóm đều chết lặng, ngây người đứng tại chỗ.

Thư ký Giang nhìn thấy họ, lập tức ra hiệu bảo họ mau rời đi, còn làm động tác cắt cổ, nhắc nhở rằng nhìn thêm nữa là nguy hiểm.

Đám người trong bộ phận mỹ thuật lập tức không dám nhìn nữa, vội vàng quay người bỏ đi. Có mấy thanh niên gan to còn muốn ngoái lại xem, bị đồng nghiệp lớn tuổi hơn bịt miệng kéo đi.

Lục Vũ cực kỳ vui vẻ, bịt mắt lại nên cậu chẳng nhìn thấy gì, hơi thở ấm áp, ngọt ngào phả lên mặt, như có lông vũ nhẹ nhàng lướt qua

Rõ ràng là lời nói độc ác, vậy mà lại khiến người ta run lên vì k*ch th*ch. Hơi thở của cậu trở nên dồn dập, khẽ nghiêng người, lén l**m một cái lên cổ Minh Yến, khàn giọng nói: “Anh Yến, anh bắt nhịp mấy trò này ngày càng nhuần nhuyễn rồi đấy.”

Bị chiếc lưỡi ướt át l**m đến ngưa ngứa, Minh Yến khẽ cười: “Ừ, bố anh còn nói anh bị em làm hư rồi.”

Vốn dĩ, những người nhạy cảm rất dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh. Ba năm trước, khi Lục đại Vũ càng ngày càng trầm lặng, anh cũng rơi vào đau khổ, bứt rứt. Giờ thì Lục tiểu Vũ lắm lời hay nói những chuyện vô nghĩa, anh lại không nhịn được mà làm người đệm cho cậu, hùa theo nói đùa

Vừa nói, vừa kéo Lục Vũ đi về phía thang máy. 

“Được rồi, đứng yên.” Vừa vào thang máy, Minh Yến kéo nhẹ tai Lục Vũ, nói: “Chúng ta đi lối cửa thoát hiểm, trí não đã gọi xe rồi, phải nhanh chóng ra ngoài.”

Vừa xuống đến tầng một, thư ký Tiểu Giang chạy đến, thở hổn hển: “Bên cửa thoát hiểm có người đang livestream, không thể đi đường đó. Có cần liên hệ công ty an ninh không?”

Sự phát triển của trí não khiến giới truyền thông tự do còn sôi nổi hơn trước, chỉ cần là người qua đường, ai cũng có thể phát sóng trực tiếp. Dòng trạng thái mà Lục Vũ vừa đăng khiến cậu trở thành “lưu lượng đỉnh cao trong ngày” trên toàn mạng; đúng lúc nền tảng BirdBook bị sập, đám người sống bằng livestream quanh đó đều như cá mập ngửi thấy mùi máu, ùn ùn kéo đến trụ sở Trầm Vũ Technology.

Lối sau là con hẻm nhỏ, rất dễ bị kẹt. Nếu hai người bị người livestream quay trúng, đám đông sẽ lập tức tràn đến, lúc đó thì không thể chạy được nữa.

Lục Vũ tháo cà vạt, ném chìa khóa xe cho thư ký:

“Tiểu Giang, cậu chạy ra phía trước lái xe tới đây, đỗ xong thì mở cả cửa ghế lái và ghế phụ.”

“Em định lái xe lao ra ngoài à?” Minh Yến hơi cau mày.

Lục Vũ nhìn tình hình bên ngoài, thầm tính toán đường đi, rồi cười hỏi: “Nếu đang lái xe mà liếc thấy người nhà họ Lục, có tính là phạm luật không? Nếu có, em nhắm mắt mà lao qua luôn đấy.”

Khóe miệng Minh Yến giật giật, bất đắc dĩ nói: “Không tính.” Cái người này, ngay cả lúc mặc cả còn biết kèm theo đe dọa, mà cái “đe dọa” này lại là tính mạng của người nhà họ Lục.

“Rõ rồi!” Lục Vũ vui vẻ đáp, nắm tay Minh Yến, dặn dò: “Lát nữa xe đến, anh lao vào ghế phụ, thắt dây an toàn, em sẽ lái.”

Chưa đợi Minh Yến trả lời, Lục Vũ thấy Tiểu Giang đã đỗ xe, liền hô lớn một tiếng: “Xông lên!”

Minh Yến cứ thế mà theo cậu lao vào trong xe, nhanh chóng thắt dây an toàn. Ngay khi chốt khóa “cách” một tiếng, Lục Vũ đạp ga, xe lao đi như tên bắn. Đợi đến khi đám phóng viên kịp phản ứng, chiếc xe đã drift một cú, quét qua đám người rồi vọt ra khỏi bãi đỗ.

Chiếc xe gia đình nhỏ bé, như một con lươn lấm bùn, lướt sát qua mép áo mọi người mà lao ra khỏi bãi.

Mấy hôm trước vừa có tuyết rơi, tuyết tan ra, bị xe cộ cán thành nước đen. Cú drift đó đã khiến một vệt bùn bắn tung tóe lên chiếc áo khoác lông chồn dài của mẹ nuôi Lục Vũ.

Minh Yến bám chặt tay nắm trên trần xe, lắc qua lắc lại như trên tàu lượn siêu tốc. Khi chiếc xe đã vòng quanh đường và đến đường cao tốc trên cao, anh chợt bật cười ha hả ngay trước cửa công ty nhà mình, hai người lại đóng được cả một màn “truy đuổi tận thế”, thật đúng là thú vị.

Lục Vũ cũng vô cùng phấn khích, đã lâu lắm rồi cậu mới được lái xe đã đến thế, vui sướng đến mức muốn hú lên hai tiếng: “Anh xem, kỹ thuật đua xe của em có thể leo núi đấy, rất ngầu đúng không?”

Minh Yến giơ ngón cái khen: “Ngầu lắm.”

Lục Vũ đắc chí, điều khiển chiếc xe luồn lách mượt mà trên đường cao tốc trước giờ cao điểm buổi tối.

Nhưng cái “ngầu” ấy chưa kéo dài được ba giây thì nghe Minh Yến nhàn nhạt nhắc: “Tốc độ giới hạn trên đường cao tốc là sáu mươi.”

Lục Vũ lập tức đạp phanh, giảm tốc gấp, vừa kịp hạ xuống dưới 60 trước khi bị máy đo tốc độ quét trúng. Dù là tay đua cừ khôi, cũng không thể vượt quá tốc độ trong nội thành.

Hai người bên này vừa chạy, thì dân mạng bên kia đã bắt đầu xôn xao. BirdBook vẫn chưa khôi phục, người chưa hóng được tin thì năn nỉ khắp nơi, kẻ hóng được rồi thì chẳng có chỗ để chia sẻ.

Mãi nửa tiếng sau, BirdBook mới mở lại.

Cư dân mạng nhanh chóng tải xuống và lưu lại đoạn ghi âm, sợ rằng hệ thống sẽ xóa mất vì nội dung thực sự quá chấn động.

Những tin đồn giới hào môn từng nghe trước đây, chẳng qua cũng chỉ là kiểu “con riêng bị lộ”, “vợ cả vợ lẽ đánh nhau”, “anh em tranh gia sản, hãm hại lẫn nhau”, hay “vì thừa kế mà rút ống thở của bố”.

Đây là lần đầu tiên họ nghe thấy ai đó công khai đề nghị ai đó kết hôn với anh em họ của mình, thậm chí còn đưa ra tuyên bố “em họ không được thì em trai cũng được” vô lý như vậy.

Phải biết rằng, dù là thời cổ đại cho phép cưới họ hàng xa thì cũng tuyệt đối không thể cưới em họ!

Thứ có thể k*ch th*ch mạnh mẽ thị giác và cảm giác của công chúng, ngoài kinh dị, máu me, thì chỉ còn ghê tởm. Mà cái “ghê tởm” này lại khiến người ta ấn tượng sâu sắc, sinh ra khao khát được kể lại, khiến vụ việc lan truyền rộng rãi.

Bình luận mạng:

Netizen A: Trời ơi, nhà họ Lục là cái nơi bẩn thỉu gì thế, chẳng phải là loạn luân sao?

Netizen B: Hóa ra “bắt cá trên đất khô” từ nhỏ đã lớn lên trong cái gia đình như thế này à? Tội nghiệp ảnh quá!

Có người trong cuộc bắt đầu tiết lộ: năm đó, thật ra Lục Vũ đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Lục, chỉ là bên phía nhà họ Lục kia không chịu thừa nhận, còn nói với bên ngoài rằng cậu chỉ đang “nổi loạn, giận dỗi gia đình”.

Cư dân mạng, đã đào bới mọi thứ về nhà họ Lục, khai quật thông tin từ nhiều năm trước. Từ sự trỗi dậy nắm quyền của nhà họ Lục, sơ đồ phả hệ, cho đến đủ loại tình tiết từ những ngóc ngách xung quanh việc Lục Vũ cắt đứt quan hệ với Lục gia.

Xem xong hết thảy, họ vẫn không khỏi hoang mang:

Netizen C: Tại sao lại bắt cậu ấy cưới em họ vậy? Tôi vẫn chưa hiểu.

Netizen D: Nhà họ Lục đã rơi vào thời kỳ khó khăn, có lẽ thấy Trầm Vũ Technology đang lên như diều gặp gió, mà chính bọn họ lại không được hưởng chút lợi lộc này nên ghen tức chăng?

Gia đình họ Lục làm giàu nhờ sản xuất điện thoại di động; một số linh kiện họ sản xuất là những bộ phận nhỏ thiết yếu trong tất cả các điện thoại di động. Sau này, điện thoại di động trở nên lỗi thời, nhưng một trong những linh kiện của họ có thể được sử dụng trong trí não, cho phép họ tồn tại và tiếp tục tồn tại cho đến ngày nay.

So với Trầm Vũ Technology đang phất lên như diều gặp gió, nhà họ Lục đúng là đang dần suy tàn. Suy đoán này của cư dân mạng nhanh chóng nhận được phần lớn đồng tình. Gây xôn xao trên toàn mạng.

Sau khi Minh Yến về nhà, anh báo bình an cho những người thân quen, sắp xếp bộ phận quan hệ công chúng chuẩn bị hướng xử lý, rồi để trí não chặn toàn bộ liên lạc của người khác, không nhận bất kỳ cuộc gọi nào ngoài người nhà.

Nhà họ Lục vừa đánh “đôi ba” thì Lục Vũ lập tức tung ra “sảnh rồng”. Khiến mọi người choáng váng. Trong tình hình này, anh chẳng cần nói thêm gì cả, nói quá nhiều chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Minh Yến thả quả bóng tổng tài xuống, liền thấy quả bóng người cá đang ôm món đồ chơi nhỏ, đòi chơi với em trai. Anh nhìn quanh, không thấy Lục Vũ đâu, hơi lo lắng, quay người đi tìm.

Trong thư phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng mờ mờ từ màn hình máy tính hắt ra.

Lục Vũ ngồi trước máy, chăm chú nhìn màn hình.

Do Trí Não đang ở trong quả bóng người cá, muốn xem tin tức trên mạng, cậu chỉ có thể xem trên máy tính. Minh Yến bước tới, khuyên: “Đừng xem mấy cái đó nữa—”

Nhưng trên màn hình, trang web đang bật ra một ô quảng cáo kỳ quái, dòng chữ to đậm chiếu thẳng vào mắt như thể tạt nguyên một bình xịt hơi cay vào mặt anh, khiến mọi lời nói nghẹn lại trong cổ họng.

【Lục Vũ cong môi cười khẽ, ánh mắt vừa tà mị vừa tinh nghịch, cúi xuống hỏi Minh Yến đang bị “v*t t* l*n”của mình giày vò đến thần trí mơ hồ: ‘Thế nào, to không?’】

Minh Yến: “……”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình