Chương 77
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 77: Nhất Định Phải Cùng Chàng Ngủ Một Đêm

 Tết năm nay đối với Việt phu nhân lại vui hơn hẳn mọi năm.Những năm trước, Tết đối với bà chỉ là xem hát ở nhà, đi dự yến tiệc, lên núi dâng hương… cũng thú vị đấy nhưng chẳng có gì đặc biệt.Còn năm nay, dù đi đâu, bà cũng nhất quyết mang theo Thẩm Đường. Đặc biệt, bà rất thích giữ nàng lại ở Úc Kim Đường để cùng xem hát, ngồi bên các thân thích trong tộc, lắng nghe tiếng hát dặt dìu của các đào kép trên sân khấu.Có khi ngồi suốt nửa ngày trời, đến tận lúc trăng l*n đ*nh đầu, tuồng hát kết thúc mọi người lục tục ra về, lúc ấy bà mới chịu để nàng về phủ.Chỉ cần Thẩm Đường ở bên cạnh, thì Kỳ Hoài Cảnh sẽ chẳng thể đi đâu xa. Dù ban ngày có ra ngoài, cuối cùng hắn vẫn phải quay lại Úc Kim Đường, ngồi xem hát cùng hai người.Gần Tết, bạn bè thân thích đến chúc tụng nhiều hơn, ai cũng khen Việt phu nhân thật có phúc: “Có nhi tử và nhi tức đều ở bên cạnh, thật là hiếm có bậc hiếu thảo như thế.”Việt phu nhân nghe mà lòng hớn hở, vô cùng mãn nguyện.Trong khi Kỳ Hoài Cảnh không thể ngồi yên một chỗ, thì Kỳ Thừa Châu lại càng bận bịu hơn. Bình thường đã nhiều giao thiệp, mấy ngày Tết lại càng tiệc tùng liên miên có khi suốt đêm không về. Một hôm hiếm hoi rảnh rỗi, vừa sập tối hắn đã trở về nhà, liền cho bày tiệc ngay chính phòng của Minh Phương Viện, mời Tần thị cùng đối ẩm. Hắn cũng gọi Xuân di nương và vài nha hoàn có chút địa vị tới hầu rư-ợu luân phiên, còn mời thêm hai nha hoàn biết gảy đàn, ca hát cùng uống rư-ợu tiêu khiển.Uống được một nửa, Kỳ Thừa Châu nhìn thấy bên cạnh có một nha hoàn xinh xắn, cài trâm hoa xanh rực bên tóc cứ liếc nhìn mình không ngớt, hắn bất giác liếc lại vài lần.Ban đầu, hắn chỉ thấy nha hoàn này có vài phần xinh xắn nhưng cứ thấy quen quen, mãi một lúc sau mới sực nhớ ra, là Đào Chi, một người trước đây từng được hắn sủng ái.Mấy hôm trước, Đào Chi vì hắn bận lo chữa bệnh cho Tuyết di nương nên quên sai người đi mua thu[ố]c ở chỗ Phùng Khê cho nàng. Đào Chi ỷ được sủng, bèn giở tính khí ra oán trách hắn hay quên, làm loạn suốt hai ngày. Hắn vốn đã không kiên nhẫn, bèn mượn cớ lạnh nhạt gần như quên béng nàng ta luôn.Thảo nào hôm nay gặp lại thấy quen mắt.Lúc này nhìn ánh mắt u oán kia, Kỳ Thừa Châu lại không thấy hứng thú với người cũ, trái lại nhớ tới Tuyết di nương đang dần hồi phục bèn liếc một vòng quanh tiệc thấy nàng không có mặt, liền phất tay gọi một nha hoàn lại: “Sang Tây Sương phòng, truyền lời gia, bảo Tuyết di nương cũng qua đây ngồi một lát.”Tần Khương Vân lúc ấy đang chọn trái cây cho hắn, vừa nhón một trái nho chưa kịp đưa qua liền thấy hắn chẳng thèm hỏi mình một lời, tự ý gọi người đến chính phòng uống rư-ợu, nét cười trên mặt cũng thoáng tắt.“Đêm đã khuya rồi, còn gọi người đến, e rằng hơi ồn ào quá.”Kỳ Thừa Châu cười nói: “Giờ này thì tính gì là khuya chứ? Nếu là tiệc ngoài phủ, thì giờ mới chỉ là bắt đầu thôi mà.”Xuân di nương thấy Tần thị có vẻ không vui, bèn vội cười gượng phụ họa: “Bên ngoài nổi gió rồi, thân thể Tuyết muội lại yếu, nếu lại phải chạy một chuyến, sợ là trúng gió mất. Nhị gia chắc đã nghe đàn tỳ bà suốt nửa ngày, có khi nghe chán rồi, chi bằng để ta mang nguyệt cầm ra đổi không khí một chút...”Kỳ Thừa Châu bị cắt lời liên tiếp hai lần, nụ cười trên môi dần tắt. Hắn chậm rãi uống cạn chén rư-ợu trong tay, không nói thêm gì nữa.Xuân di nương thấy vậy, sợ hãi vội nuốt lại những lời định nói tiếp.Tần thị hiểu rõ tính khí của Kỳ Thừa Châu. Nếu nàng cứng giọng thêm nữa, e là không tránh khỏi việc mất mặt trước bàn tiệc. Nàng đành dịu xuống, cười nhẹ: “Cũng được thôi. Ta bận rộn suốt nửa tháng nay, cũng đã lâu không gặp Tuyết di nương. Gọi người sang uống một chén rư-ợu cũng là chuyện nên làm.”Kỳ Thừa Châu lúc này mới đặt chén xuống, nụ cười quay trở lại trên môi: “Đều nhờ nàng vất vả mấy ngày qua, cả nhà mới có cái Tết viên mãn. Gia biết cả đấy. Đi, gọi Tuyết di nương qua đây, tiện thể cho nàng ấy dập đầu tạ Nhị phu nhân đã chăm sóc lúc bệnh tật.”Tần thị mỉm cười gật đầu, tay lại tiện nắm nho trong đĩa vặn nát quả rồi ném sang bên.Tây Sương phòng, Tuyết di nương đã tháo tóc búi, khoác bộ y phục ngủ đang ngồi trước gương chải đầu. Nghe nha hoàn đến truyền lời, nàng chỉ ngồi yên không nhúc nhích: “Đi nói với gia, nói thân thể ta không khỏe, đã ngủ rồi.” Nha hoàn Tiểu Liên lúc ấy đang cho than vào lò sưởi, nghe chủ tử không muốn đi bèn để người truyền tin chờ ngoài cửa, rồi quay vào, khẽ khàng khuyên nhủ: “Di nương à, hôm nay Nhị gia hiếm khi ở nhà, tâm trạng lại đang tốt, ngay cả Nhị phu nhân cũng gật đầu cho gọi người qua. Nếu người không đi, gia nổi giận rồi chúng ta lại phải sống những ngày không có nước ấm để uống nữa mất.”Tuyết di nương nghiêng đầu, không nói gì.Tính nàng vốn cứng rắn, lại vừa mới ốm dậy, thành ra cả đám nha hoàn trong phòng cũng bị vạ lây, bị người khác chèn ép. Tiểu Liên chỉ đành mềm mỏng dỗ dành đủ kiểu.“Di nương, người ở phủ này hai năm rồi, lẽ nào còn không rõ tính khí của Nhị gia? Đối xử với ai cũng vô tình như nhau… với người đã là quá tốt rồi, huống chi người vừa trải qua trận ốm nặng ấy…”Tiểu Liên khẽ thở dài: “May mà người ở trong phủ này, còn có thể mời được bao nhiêu đại phu, uống bao nhiêu thu[ố]c mới gắng gượng qua được. Chứ nếu ở ngoài, là phu thê thường dân, sợ là tiền thu[ố]c cũng chẳng có mà…”Tuyết di nương nghe đến chữ “ngoài phủ”, im lặng hồi lâu cuối cùng cũng đổi ý, chậm rãi lên tiếng…“Thôi được, đi thì đi. Ngươi chải lại tóc cho ta đi.”Tiểu Liên nghe vậy mừng rỡ, vội vã rửa tay sạch sẽ, chải lại búi tóc cho Tuyết di nương, thay áo váy mới rồi đỡ nàng sang chính phòng.Trên bàn tiệc, Tần Khương Vân thấy Tuyết di nương bước vào, sau trận ốm lại càng thêm vẻ yếu mềm quyến rũ, trong lòng không vui, nét mặt cũng nửa cười nửa không. Thấy nàng cúi người hành lễ chỉ khẽ gật đầu, chẳng nói thêm lời nào. Kỳ Thừa Châu thấy nàng ngoan ngoãn dập đầu với chủ mẫu, thái độ mềm mỏng hiếm thấy, trong lòng vui vẻ liền gọi nàng ngồi bên cạnh Xuân di nương, cùng hầu rư-ợu.Tiếng nhạc dìu dặt bên tai, Kỳ Thừa Châu lại gọi thêm mấy khúc mới, cùng thê và thiếp thay phiên uống vài vòng, mãi đến khuya mới tan tiệc.Tiệc tan, Tuyết di nương được Tiểu Liên dìu trở về Tây Sương phòng, trong người đã thấy mệt mỏi rã rời. Nàng tháo trâm vòng, rửa mặt chải tóc rồi nằm xuống nghỉ.Lúc đang mơ màng thiếp đi, chợt nghe tiếng cửa mở, lập tức tỉnh giấc biết ngay là Kỳ Thừa Châu lại đến.Quả nhiên, hắn khoác hờ áo ngoài, đẩy cửa bước vào, mặt còn vương chút men say. Thấy nàng đã nằm xuống, hắn đến ngồi bên mép giường chẳng màng Tiểu Liên vẫn chưa lui ra, đã cúi xuống ôm lấy nàng, hôn lên cổ.“Lúc trên tiệc, gia ra hiệu cho nàng chờ ta vậy mà không nghe lời, tự mình đi ngủ rồi.”Tuyết di nương vẫn chưa quên cái bạt tai đau điếng lần trước, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Nàng vội chống người ngồi dậy, nở một nụ cười gượng gạo.“Ta lỡ uống nhiều vài chén, hoa mắt chóng mặt làm sao còn nhìn rõ ánh mắt của gia. Lại nghe nói gia muốn nghỉ ở chính phòng, ta tưởng thật nên mới về trước.”Kỳ Thừa Châu cười khẽ, tay luồn vào trong chăn, lần đến ngự-c nàng.“Thật sự là say sao? Gia nhìn chẳng giống đâu.”Dù thật sự không say nhưng nghe hắn nói vậy, tim nàng cũng bắt đầu đập loạn. Nàng vội cười, giữ tay hắn lại: “Gia à, tay ngài lạnh thế này... Ngoài trời gió rét, nếu đã nghỉ ở chính phòng rồi thì mai hãy sang cũng được mà.”Kỳ Thừa Châu thấy ánh mắt nàng long lanh, má lại ửng hồng, sắc xuân phơi phới nhất thời hứng rư-ợu bốc lên, bèn lật chăn trèo hẳn lên giường.“Không đợi đến mai nữa, đêm nay gia nhất định phải ngủ cùng nàng.” 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Gả Cho Biểu Ca Chương 2: Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với Chương 3: Chương 3: Bộ Y Phục Này...Cứ Như Là Không Mặc Gì Vậy! Chương 4: Chương 4: Thành Phu Thê Chương 5: Chương 5: Đêm Động Phòng, Nến Đỏ Đêm Qua Đã Tắt Chương 6: Chương 6: Việt Phu Nhân Ngang Ngược Chương 7: Chương 7: Ra Oai Khi Dâng Trà Chương 8: Chương 8: Vậy Thì Mẫu Thân Ăn Đi, Đừng Khách Sáo Chương 9: Chương 9: Hắn Thực Sự Đói Rồi Chương 10: Chương 10: Vị Phu Quân Khó Tìm Nhất Thế Gian Chương 11: Chương 11: Tần Khương Vân Chương 12: Chương 12: Trên Đời Này, Phần Lớn Nam Nhân Đều Bạc Bẽo Chương 13: Chương 13: Chổ Nào Mà Chưa Từng Thấy Qua! Chương 14: Chương 14: Chuyện Này…Thật Khó Mà Nghiêm Túc Cho Được Chương 15: Chương 15: Đầu Thai Cũng Là Một Bản Lĩnh Lớn Chương 16: Chương 16: Việc Mạo Phạm Nhất Trên Đời Này Chương 17: Chương 17: Vì Để Yêu Ta Chương 18: Chương 18: Ta Để Ý Nàng…Đã Rất Lâu Rồi Chương 19: Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca Chương 20: Chương 20: Đường Đường Chính Chính Rút Kiếm Chương 21: Chương 21: Ma Vương Gây Rối Chương 22: Chương 22: Tam Gia Kiêu Ngạo Chương 23: Chương 23: Bánh Ngọt Quế Hoa Hạt Dẻ Chương 24: Chương 24: Nàng Là Người Của Ta Chương 25: Chương 25: Quạ Chê Lợn Rừng Đen Chương 26: Chương 26: Bàn Bạc Chuyện Trung Thu Chương 27: Chương 27: Đời Người Chớ Nên Mang Thân Nữ Nhân Chương 28: Chương 28: Thịt Nai Nướng Chương 29: Chương 29: Ánh Trăng Của Thời Niên Thiếu Chương 30: Chương 30: Kẻ Vô Liêm Sỉ Chương 31: Chương 31: Thuốc A-n Tha-i Chương 32: Chương 32: Nuông Chiều Người Trong Lòng Mình Yêu Thương Nhất Chương 33: Chương 33: Đẹp Mắt Mà Vô Dụng Chương 34: Chương 34: Dạ Yến Trung Thu Chương 35: Chương 35: Xách Đao Xông Lên Xé Người Chương 36: Chương 36: Rơi Xuống Nước Cứu Người Chương 37: Chương 37: Nàng Đúng Là Oan Nghiệt Kiếp Trước Của Ta Mà Chương 38: Chương 38: Đi Một Nước Cờ Hiểm Chương 39: Chương 39: Tây Viện Chẳng Có Kẻ Nào Tử Tế Chương 40: Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng Chương 41: Chương 41: Thẩm Vấn Kẻ Phản Bội Trong Đêm Chương 42: Chương 42: Khiêng Người Ra Ngoài Chương 43: Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui Chương 44: Chương 44: Từ Đâu Lại Lồi Ra Tên Vô Lại Này Vậy?! Chương 45: Chương 45: Phùng Khê Chương 46: Chương 46: Thoải Mái Buông Thả Một Chút Chương 47: Chương 47: Không Phụ Sứ Mệnh Chương 48: Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia Chương 49: Chương 49: Sao Lại Tiếc Chứ?! Chương 50: Chương 50: Nàng Là Biểu Đệ Của Ta Chương 51: Chương 51: Tặng Sách Chương 52: Chương 52: Giấu Diếm Tài Sản Riêng Chương 53: Chương 53: Đ-ánh Cờ Trên Xe Ngựa Chương 54: Chương 54: Vị Hiền Tế Ở Rể Phủ Phùng Gia Chương 55: Chương 55: Một Ao Nước Đục Chương 56: Chương 56: Xót Xa Cho Phu Quân Mình Chương 57: Chương 57: Món Quà Tuyệt Vời Của Phùng Khê Chương 58: Chương 58: Thưởng Cho Ngươi Bữa Tối Chương 59: Chương 59: Trong Phòng Có Ma Chương 60: Chương 60: Chúng Ta Nhỏ Tiếng Thôi Nhé! Chương 61: Chương 61: Tuyết Đầu Mùa, Tỉa Cành Mai Chương 62: Chương 62: Che Chở Người Mình Thương Chương 63: Chương 63: Lạnh Lùng Xem Kịch Chương 64: Chương 64: Tác Phong Của Việt Phu Nhân Chương 65: Chương 65: Vì Sao Đặt Tên Này? Chương 66: Chương 66: Tuyệt Kỹ Của Thẩm Đường Chương 67: Chương 67: Ba Tầng Rưỡi Tháp Phù Đồ Chương 68: Chương 68: Tỳ Vị Bất Hòa Chương 69: Chương 69: Tính Nết Nhu Nhược Chẳng Ra Gì Chương 70: Chương 70: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 71: Chương 71: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 72: Chương 72: Tự Sinh Một Đứa Đi Chương 73: Chương 73: Người Đệ Đệ Vô Dụng Chương 74: Chương 74: E Là Khó Có Con Chương 75: Chương 75: Ai Mà Có Phúc Phận Tốt Đến Vậy Chương 76: Chương 76: Ta Đã Là Tiểu Tức Phụ Rồi Chương 77: Chương 77: Nhất Định Phải Cùng Chàng Ngủ Một Đêm Chương 78: Chương 78: Ngẩng Đầu Ba Thước Có Thần Minh Chương 79: Chương 79: Hai Người Họ…Đang Ngủ Cùng Nhau Sao? Chương 80: Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành? Chương 81: Chương 81: Danh Tiếng Của Kỳ Nhị gia Chương 82: Chương 82: Cắn Rách Khóe Môi Chương 83: Chương 83: Tôn Nhi Tức, Mau Đứng Lên Chương 84: Chương 84: Biểu Thiếu Gia Đã Trở Về Chương 85: Chương 85: A Ly Có Ở Nhà Không? Chương 86: Chương 86: Gã Này Có Nhiều Biểu Muội Thật Ghê Ấy Chương 87: Chương 87: Không Phải Oan Gia Thì Không Chạm Mặt Chương 88: Chương 88: …Muốn Không? Chương 89: Chương 89: Khóc To Lên Một Chút Chương 90: Chương 90: Tiểu Biểu Muội Việt Gia Chương 91: Chương 91: Ta Thấy Ngươi Buồn Cười Nhất Chương 92: Chương 92: Vẫn Là Tôn Nữ Tế Việt Gia Chương 93: Chương 93: Có Hơi Quá Đê Tiện Rồi Chương 94: Chương 94: Ngươi Đang Giở Trò Gian Lận Chương 95: Chương 95: Giấc Mộng Vương Vấn Dư Hương Chương 96: Chương 96: Về Quê Mổ Heo Chương 97: Chương 97: Kế Phá Cục Chương 98: Chương 98: Tiểu Tử Này Là Gian Thương Chương 99: Chương 99: Ngầm Hãm Hại Chủ Tử? Chương 100: Chương 100: Thu[ố]c Này Của Ngươi Có Hiệu Quả Không? Chương 101: Chương 101: Là Nàng Ta Quyến Rũ Ta Trước Chương 102: Chương 102: Quả Thực Là Chấn Động Kinh Người Chương 103: Chương 103: Không Phải Sinh Ra Đã Phú Quý Chương 104: Chương 104: Tạ Đại Nhân Ở Quảng Lăng Thành Chương 105: Chương 105: Cô Nương Chèo Thuyền Nhỏ Chương 106: Chương 106: Chỉ Nguyện Lòng Chàng Như Lòng Ta Chương 107: Chương 107: Nhị Lang, Dậy Uống Thu[ố]c Nào Chương 108: Chương 108: Lựu Đỏ Tháng Năm Chương 109: Chương 109: Thì Ra Là Đứa Nhỏ Chương 110: Chương 110: Mặc Nàng Muốn Làm Gì Thì Làm Chương 111: Chương 111: Trên Đời Này, Không Ai Yêu Nàng Hơn Ta Chương 112: Chương 112: Đứa Trẻ Ấm Áp Như Hơi Thở Chương 113: Chương 113: Giống Hệt Như Chàng Chương 114: Chương 114: Cũng Đến Lượt Ta Tận Hưởng Một Chút Rồi Chương 115: Chương 115: Mọi Chuyện Trôi Theo Dòng Nước Chương 116: Chương 116: Còn Hơn Cả Gió Xuân Chương 117: Chương 117: Nhân Gian Như Ý [Hoàn]