Chương 76
Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 76: Đường đệ

Cảnh Thước đang đút đồ ăn cho Đoạn Vân Thâm. Bỗng nhiên cảm thấy đầu ngón tay chạm nhẹ vào răng của Đoạn Vân Thâm.

Cảm giác hơi nhột nhột nhưng hắn không nghĩ nhiều. Lần đút tiếp theo, lại một lần nữa, ngón tay chạm vào răng của đối phương.

Cảnh Thước thấy hơi lạ.

Lần thứ ba đút, Cảnh Thước nhìn thấy Đoạn Vân Thâm cúi đầu xuống cố ý hé hàm răng trắng như muốn cắn vào ngón tay hắn.

Ngay trước khi bị cắn, Cảnh Thước vội rụt tay và cả miếng hoa quả về.

Đoạn Vân Thâm hụt hẫng.

May mà lúc đó Đoạn Vân Thâm không cắn thật, nếu không cả hàm răng trên lẫn dưới đều ê ẩm rồi.

Mặc dù không cắn được, Đoạn Vân Thâm vẫn nghe thấy tiếng răng va vào nhau. Cậu ngước lên, thấy Cảnh Thước đang thong dong nhìn mình.

Đoạn Vân Thâm ho khan một tiếng, vờ như không có chuyện gì, quay đầu tự mình bóc hoa quả, tự nhủ "Tự mình làm thì mới được ăn no."

Hạ Giác rời đi sau khi gặp Cảnh Thước thì tìm Trác Nhược Dương và Quạ Đen.

Vốn dĩ Trác Nhược Dương là người của Cảnh Thước. Theo lẽ thường khi Cảnh Thước đến đây, Trác Nhược Dương và Hạ Giác phải cùng nhau đi bái kiến. Nhưng không may, giờ này Trác Nhược Dương, Quạ Đen và vài vị tướng quân khác đang họp bàn chuyện quân sự, phân tích chiến trận trên sa bàn, cập nhật tin tức tình báo và trao đổi ý kiến. Vì vậy, họ không thể đi được.

Thế nên chỉ có Hạ Giác, người rảnh rỗi đi gặp Cảnh Thước một mình.

Khi Hạ Giác quay lại, cuộc họp vừa kết thúc. Các tướng lĩnh cấp cao đi ra thành từng nhóm, thấy Hạ Giác đều chào "Tiên sinh." Hiện tại thân phận của Hạ Giác là quân sư.

Hạ Giác bước vào phòng, chỉ còn lại Trác Nhược Dương và Quạ Đen. Quạ Đen ngồi thẳng thắn mặc áo giáp, dáng vẻ trầm ổn trông chững chạc hơn tuổi thật cả chục tuổi.

Gương mặt hắn vốn đã giống Hạ Cần, nay lại thêm trang phục và thần thái, thoạt nhìn khá dọa người.

Nhưng ngay khi Hạ Giác bước vào, vẻ trầm ổn đó của Quạ Đen lập tức biến mất. Hắn giống như một chú chó trung thành im lặng nhìn thấy chủ nhân của mình. Dù không nói gì mọi cảm xúc đều hiện rõ trong ánh mắt.

Trác Nhược Dương là một người đàn ông ngoài ba mươi trông có vẻ lười biếng, ngồi không ra ngồi, vắt chân lên bàn, ngả lưng ra sau ghế.

Thấy Hạ Giác bước vào, Trác Nhược Dương vẫn giữ nguyên tư thế, lười biếng phẩy tay chào và nói: "Trong triều vừa có tin tức truyền đến, Gia vương điện hạ của chúng ta lại đưa ra một quyết định mới. Hạ công tử có muốn đoán là gì không?"

Hạ Giác đáp: "Trác tướng quân nói chuyện cẩn thận. 'Gia vương điện hạ' cái danh xưng này nên ít dùng đi. Chẳng phải giờ người ta đã lên làm vua rồi sao?"

Trác Nhược Dương cười: "Ở đây có người ngoài đâu? Chẳng lẽ bắt ta gọi người này là Bệ hạ à? Mà này, Bệ hạ thế nào rồi?" Câu "Bệ hạ" sau cùng này chính là hỏi về Cảnh Thước.

Hạ Giác đáp gọn: "Rất tốt, đang chuẩn bị đi du ngoạn miền nam."

Trác Nhược Dương im lặng.

Vốn dĩ hắn đang ngồi thoải mái, nghe xong câu này, mặt nghiêm túc hẳn. Trác Nhược Dương nhìn Hạ Giác để xác nhận có phải Hạ Giác đang nói đùa không.

Hạ Giác vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

Trác Nhược Dương thu lại ánh mắt, trở về dáng vẻ cợt nhả, nửa đùa nửa thật tự vấn: "... Lúc trước có phải đầu óc ta bị nhét đầy phân bò không, sao lại quyết tâm đi theo một kẻ điên như thế?"

Hạ Giác tiếp lời: "Giờ mà chuyển sang đầu quân cho Gia vương thì vẫn còn kịp."

Trác Nhược Dương cười một cách tinh quái: "Không, ta là người có 'bệnh sạch' về tinh thần, đối với chủ tử hay phụ nữ đều một lòng một dạ."

Hạ Giác cười khẩy: "Có giỏi thì nói câu đó trước mặt hắn xem nào."

Trác Nhược Dương nhướng mày. Hắn không có gan đó. Bệ hạ là một bạo quân đem hắn ra so sánh với phụ nữ chẳng phải là tự tìm cái chết sao? Mặc dù Trác Nhược Dương cho rằng người phụ nữ của mình là tốt nhất nhưng không có nghĩa là người khác cũng thấy thế.

Hạ Giác hỏi lại: "Ngươi nói Gia vương thế nào?"

Quạ Đen tiếp lời: "Gia vương chuẩn bị đánh chiếm Giang Nam."

Hạ Giác ngạc nhiên.

Quốc khố vốn đã cạn kiệt, năm ngoái lại gặp thiên tai, chiến sự ở miền nam vẫn chưa dứt. Chỉ riêng việc tiếp tế quân lương cho phía Lĩnh Nam đã rất khó khăn. Thế mà Cảnh Dật lại ra lệnh đánh chiếm Giang Nam. Ý định thì tốt, nhưng lấy đâu ra nhiều tiền và sức lực để chiến đấu cùng lúc như vậy?

Hạ Giác lo lắng rằng việc tiếp tế cho Lĩnh Nam sẽ bị ảnh hưởng, nên lập tức hỏi lại: "Giờ này mà tuyên bố đánh Giang Nam ư?"

Trác Nhược Dương giang tay: "Đúng vậy, giờ này đấy. Mới vài ngày trước hắn ta điều quân ở Giang Bắc chuẩn bị vượt sông Mờ Mịt để tấn công. Chà, với cái đội quân ba cọc ba chèo ở Giang Bắc, chẳng hiểu họ lấy đâu ra tự tin. Tin này là người của ta ở trong triều bí mật gửi về nên đến sớm. Chúc mừng Hạ tiểu công tử, ngươi là người thứ hai ở đây biết chuyện này, còn người đầu tiên là ta." Trác Nhược Dương thở dài, "Haizz, xem ra Gia vương cũng là một kẻ điên. So ra thì đi theo Bệ hạ của chúng ta vẫn tốt hơn. Ít nhất thì Bệ hạ của chúng ta đẹp hơn Gia vương."

Hạ Giác hỏi Trác Nhược Dương: "Một năm Trác tướng quân có thể gặp Bệ hạ mấy lần?"

Trác Nhược Dương cười đáp: "Bệ hạ luôn ở trong tim ta, chưa bao giờ rời xa nửa bước."

Hạ Giác nổi da gà. Nếu không phải biết Trác Nhược Dương đã có hôn thê ở kinh thành, hơn nữa hai người rất yêu nhau, y đã nghĩ rằng Trác Nhược Dương có ý đồ gì đó với Cảnh Thước rồi.

Thấy Trác Nhược Dương nói một cách "tình cảm" như thế, Hạ Giác bèn châm chọc: "Chắc ngươi chưa gặp Vân phi?"

Đề tài chuyển hướng đột ngột khiến Trác Nhược Dương sững lại một chút rồi đáp: "Là vị yêu phi người Man tộc, món quà hòa thân của Nam Du à?"

Hạ Giác thản nhiên nói: "Đó là người được sủng ái nhất. Ngươi thấy những mỹ nhân khác vào cung có ai sống quá một đêm không? Ta nhắc trước cho ngươi, vị Vân phi đó rất thích ghen. Trác tướng quân tốt nhất nên bỏ cái giọng nói 'tình cảm' đó đi."

Trác Nhược Dương cười: "Ta không bỏ thì sao?"

Hạ Giác suy nghĩ rồi thành thật nói: "Ngươi sẽ được chứng kiến Bệ hạ của chúng ta yêu người đến mức không màng gì khác."

Hạ Giác, người đã từng mang danh "bạch nguyệt quang" nhưng cuối cùng lại bị Cảnh Thước bảo "tránh xa ta một chút", có quyền lên tiếng về chuyện này hơn ai hết. Trác Nhược Dương chỉ cười mà không nói gì, rõ ràng không để lời Hạ Giác vào tai.

Hạ Giác lắc đầu.

Có những người không đâm vào tường thì không quay đầu lại. Không bị một lần vùi dập thì không biết rằng vị bạo quân kia, dù thoạt nhìn có vẻ cứng rắn nhưng giờ đã bị tình yêu làm cho mềm nhũn rồi.

Hạ Giác quay sang hỏi Quạ Đen: "Có tìm ra người đang chỉ huy quân Nam Du là ai không?"

Quạ Đen đáp: "Có một vài tin tức nhưng không nhiều. Chỉ biết đó là một người trẻ tuổi, dường như là một trong những người được chọn làm Quốc sư tiếp theo của Nam Du được gọi là 'tiểu quốc sư'."

Hạ Giác giật mình: "Người được chọn làm Quốc sư của Nam Du không phải là hoàng tử sao?"

Nam Du thịnh hành Vu Cổ.

Quốc sư của họ là người am hiểu nhất về thuật này, ngoài ra còn tinh thông bói toán, xem thiên mệnh. Một người như vậy có thể ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia. Nếu họ nói "trời muốn diệt Nam Du", người dân sẽ hoang mang, lo sợ. Vì vậy từ trước đến nay Quốc sư luôn là người trong hoàng tộc, được chọn từ các hoàng tử để đảm bảo họ tuyệt đối trung thành, không bao giờ giả truyền mệnh trời để gây hại cho đất nước. Tiểu quốc sư sau khi lên làm Quốc sư sẽ được gọi là Đại Quốc sư và cả đời không được kết hôn.

Trác Nhược Dương hỏi: "Sao ngươi ngạc nhiên thế?"

Hạ Giác nói: "Ai lại đưa một người vừa là hoàng tử vừa là ứng viên Quốc sư ra tiền tuyến? Hơn nữa, ban đầu người này còn không có thực quyền, bị một tướng lĩnh khác của Nam Du lấn át đến mức chúng ta không biết có sự tồn tại của người này."

Trác Nhược Dương trầm ngâm: "Nói cũng phải. Đang hưởng cuộc sống sung sướng trong vương cung, hắn đến đây làm gì?"

Đột nhiên Trác Nhược Dương bừng tỉnh, nói tiếp: "Nếu vậy thì người này chẳng phải là đường đệ của yêu phi người Man tộc đó sao?"

Hạ Giác cảm thán: "Đúng là rồng sinh chín con, mỗi con một khác. Ta khuyên Trác tướng quân nên đổi cách gọi yêu phi đó đi, nhân lúc Bệ hạ trong lòng ngươi chưa nghe thấy."

Dù Hạ Giác không tiếp xúc nhiều với Đoạn Vân Thâm nhưng y đã nhận ra người này hành sự tàn nhẫn, quỷ quyệt. Còn nhìn lại Vân phi nương nương, Hạ Giác thật sự không thấy chút mưu mô hay tà tâm nào.

Editor: ý là thấy bé thụ khác với trong cung á, chắc do cổ độc nên nhìn thấy sự khác biết

Cùng lúc đó tại doanh trại quân Nam Du, một thiếu niên đang ngồi thiền đột nhiên mở mắt.

Thiếu niên đó chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Da hơi ngăm, tóc xoăn nhẹ. Gương mặt rất tuấn tú, giữa trán có một họa tiết hình ngọn lửa được vẽ bằng bột vàng, lông mi cực dài.

Người này là Đoạn Linh Thần, đường đệ của Đoạn Vân Thâm.

Tiểu đồng đang hầu hạ bên cạnh bị cú mở mắt đột ngột của cậu nhóc dọa sợ. Đôi mắt ấy tràn ngập vẻ điên cuồng, mừng rỡ đến mức gần như mất trí. Chỉ cần nhìn một cái, tiểu đồng đã có cảm giác bị bóp nghẹt cổ họng, lưng lạnh toát.

Đoạn Linh Thần nhìn tiểu đồng đang sợ hãi, cười khẽ: "Sao vậy?"

Nụ cười ấy khiến cậu trông bình thường hơn nhiều. Tiểu đồng trấn tĩnh lại, nói: "Không có gì ạ, Tiểu quốc sư ngồi thiền lâu như vậy, có mệt không?"

Đoạn Linh Thần đáp: "Vốn rất mệt nhưng trong mộng được một điềm báo thú vị nên không còn mệt nữa."

Nghe thấy từ "thiên dụ", tiểu đồng lo lắng hỏi: "Có cần báo cho các thủ lĩnh vào nghe không ạ?"

Đoạn Linh Thần nghe vậy thì bật cười sảng khoái như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười. Nụ cười ấy đẹp đến mức làm mặt tiểu đồng đỏ bừng.

Đoạn Linh Thần đáp: "Không cần, lời tiên tri hôm nay là dành riêng cho ta."

Tiểu đồng vừa cảm thấy rung động, vừa thấy lo lắng, ấp úng nói: "Không báo cho các thủ lĩnh có ổn không ạ... Lần trước không báo, họ đã phạt Tiểu quốc sư rất lâu đấy!"

Đoạn Linh Thần cười hỏi lại: "Vậy giờ ngươi nói xem còn ai có thể phạt ta?"

Tiểu đồng im lặng.

Người từng phạt Đoạn Linh Thần đã bị Quạ Đen chém đầu, thi thể còn không nguyên vẹn. Trong quân Nam Du, nhiều người đồn rằng Đoạn Linh Thần đã tính ra được chuyện này nhưng cố tình không nói.

Đoạn Linh Thần cầm một chiếc hộp nhỏ bằng lòng bàn tay. Thoạt nhìn, nó giống như hộp đựng đồ trang sức của phụ nữ. Nhưng nhìn kỹ hơn, chiếc hộp được đan bằng cành liễu, sơn màu đen và không có bất kỳ họa tiết nào.

Đoạn Linh Thần mở hộp, bên trong là một con rắn nhỏ màu đen, bé hơn cả ngón út. Khi chiếc hộp mở ra, con rắn nhỏ ngẩng đầu nhìn cậu. Đoạn Linh Thần đưa ngón tay vào, con rắn lưỡng lự một lúc rồi trườn lên mu bàn tay.

Nhìn con rắn, ánh mắt Đoạn Linh Thần vừa điên cuồng vừa tĩnh lặng một cách mâu thuẫn. Cậu nhóc cười nói: "Y đã trở về, ngươi có vui không?"

Con rắn thè lưỡi.

Đoạn Linh Thần dùng ngón tay còn lại gõ nhẹ vào đầu rắn: "Các ngươi đương nhiên vui rồi, các ngươi đều thích y mà."

Cậu lầm bầm: "Ngươi nói ta nên làm gì với y đây?"

Tiểu đồng cẩn thận hỏi: "...Ai ạ?"

Đoạn Linh Thần đáp: "Một người ta rất thích."

Tiểu đồng sững sờ, có cảm giác như vừa bị thất tình, tan nát cõi lòng. Đoạn Linh Thần bật cười. Cậu ta nói dối mà mặt không đỏ.

Nếu sự "thích" đó được thể hiện bằng cách g**t ch*t một người, thì có lẽ cậu ta đã "rất thích" Đoạn Vân Thâm—à không, là thân xác ban đầu của Đoạn Vân Thâm.

Lúc này Đoạn Vân Thâm đang ngồi trên cối đá trong sân, xem Hạng Nhất Việt và Thập Thất dạy A Tứ cách cưỡi ngựa. Đoạn Vân Thâm cũng muốn học nhưng bụng không cho phép.

Cậu đành cầm một đĩa đậu Hà Lan rang muối do Hạ Giác sai người mang đến, vừa ăn vừa xem cho vui.

Đang xem rất hứng thú, Đoạn Vân Thâm bỗng cảm thấy một cơn lạnh lẽo ập đến như có một luồng ác ý đang hướng về phía mình, khiến cậu rùng mình.

Đoạn Vân Thâm thấy lạ: "Thời tiết này sao lại đột nhiên lạnh thế? Chiếc áo lông cáo giữ ấm của mình đâu rồi?"

Cậu nhìn quanh, định đi tìm "áo lông cáo chuyên dụng" của mình.

Đoạn Vân Thâm lập tức nhảy xuống cối đá nhưng ngay khi chân chạm đất, bụng cũng nảy xuống một cái.

Hồn vía hắn suýt bay ra ngoài. Đoạn Vân Thâm vội vàng ném đĩa đậu Hà Lan đang cầm, đưa tay đỡ lấy bụng. Sau khi xoa xoa trấn an cơn khó chịu, ngẩng đầu lên định vờ như không có chuyện gì xảy ra thì thấy Cảnh Thước đang đứng ở cửa nhìn mình.

Đoạn Vân Thâm:....
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (98)
Chương 1: Chương 1: Bạo quân là một mỹ nhân Chương 2: Chương 2: Không cần đối tốt với trẫm Chương 3: Chương 3: Hệ thống là fan của bạo quân Chương 4: Chương 4: Bạo quân "không được" Chương 5: Chương 5: Y thích trẫm? Chương 6: Chương 6: Liều chết cứu giá Chương 7: Chương 7: Bạo quân thật sự Chương 8: Chương 8: Hệ thống ca ca Chương 9: Chương 9: Hắn đã trở lại Chương 10: Chương 10: Giúp ái phi hết giận Chương 11: Chương 11: Ngươi thích trẫm Chương 12: Chương 12: Cấm túc ba tháng Chương 13: Chương 13: Trộm bức tranh Chương 14: Chương 14: Tin tưởng (1) Chương 14.2: Chương 14-2 Chương 15: Chương 15: Bệ hạ không hiểu đâu Chương 16: Chương 16: Muốn giết chết cậu Chương 17: Chương 17: Màu môi nhợt nhạt Chương 18: Chương 18: Dán sát một chút Chương 19: Chương 19: Gặm xong bỏ trốn Chương 20: Chương 20: Gặp được gia vương Chương 21: Chương 21: Gia vương keo kiệt Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Tự công lược bản thân Chương 24: Chương 24: Nghe có cảm động không Chương 25: Chương 25: Ta còn chờ ở đây Chương 26: Chương 26: Hôn nguyên bộ Chương 27: Chương 27: Hắn sinh cũng đúng Chương 28: Chương 28: Phạt Chương 29: Chương 29: Trẫm cho ngươi thổi thổi Chương 30: Chương 30: Câu hỏi liều lĩnh Chương 31: Chương 31: Mong chờ và tin tưởng Chương 32: Chương 32: Nằm ngủ (1) Chương 32.2: Chương 32-2 Chương 33: Chương 33: "Mèo hoang" Chương 34: Chương 34: Thuốc tránh thai Chương 35: Chương 35: Sinh hài tử Chương 36: Chương 36: Lời nói vô căn cứ Chương 37: Chương 37: Trói lại Chương 38: Chương 38: Hình như mình cong rồi? (1) Chương 38.2: Chương 38-2: Hình như mình cong rồi (2) Chương 39: Chương 39: Cùng nhau tắm gội Chương 40: Chương 40: Tắm gội Chương 41: Chương 41: Ái phi muốn làm hoàng hậu không Chương 42: Chương 42: Bạo quân "anh anh anh" Chương 43: Chương 43: Vân phi bị bắt Chương 44: Chương 44: Thần thiếp sai rồi Chương 45: Chương 45: Rớt nội y Chương 46: Chương 46: Đưa ái phi hồi cung Chương 47: Chương 47: Cùng nhau xuất cung Chương 48: Chương 48: Ái phi mới là bạch nguyệt quang Chương 49: Chương 49: Giả say hay say thật Chương 50: Chương 50: Không cần hồ ly Chương 51: Chương 51: Thích con trai hay con gái Chương 52: Chương 52: Chuyện xưa Chương 53: Chương 53: Ta có rồi Chương 54: Chương 54: Trọng thương Chương 55: Chương 55: Quyển 1 hoàn Chương 56: Chương 56: Mạch tượng thai nhi Chương 57: Chương 57: Sinh khí Chương 58: Chương 58: Thổ phỉ Chương 59: Chương 59: Yêu tăng Chương 60: Chương 60: Cười một cái Chương 61: Chương 61: Nhờ xe Chương 62: Chương 62: Xoa xoa Chương 63: Chương 63: Ta và nhãi con cùng rơi xuống nước Chương 64: Chương 64: Xoa xoa x2 Chương 65: Chương 65: Cứu người Chương 66: Chương 66: Cứu người x2 Chương 67: Chương 67: Loạn cục Chương 68: Chương 68: Thai động Chương 69: Chương 69: Nhìn ta Chương 70: Chương 70: Nương tử Chương 71: Chương 71: "phi" Chương 72: Chương 72: "Đoạn Vân Thâm" Chương 73: Chương 73: Không phải như vậy... Chương 74: Chương 74: Lão bà là ai Chương 75: Chương 75: Gặp lại Hạ Giác Chương 76: Chương 76: Đường đệ Chương 77: Chương 77: Miêu oa Chương 78: Chương 78: Đường huynh, ngươi... Chương 79: Chương 79: Tu la tràng Chương 80: Chương 80: Flag Chương 81: Chương 81: Phác tác cổ Chương 82: Chương 82: Mệnh quỹ Chương 83: Chương 83: Hệ thống online Chương 84: Chương 84: Hồ ly tư nhân Chương 85: Chương 85: Chúng ta về nhà Chương 86: Chương 86: Mai phục Chương 87: Chương 87: Quá trễ Chương 88: Chương 88: Hối hận Chương 89: Chương 89: Tìm thấy tung tích Chương 90: Chương 90: Sữa mẹ Chương 91: Chương 91: Tỉnh lại Chương 92: Chương 92: Tiểu A Hồ đói bụng Chương 93: Chương 93: Hoàn Chương 94: Chương 94: Phiên ngoại 1 Nhật ký nuôi dưỡng tiểu A Hồ Chương 95: Chương 95: Phiên ngoại 2: Nhật ký du ngoạn