Chương 76
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 76: Thăm dò

Nếu Giang Yển vĩnh viễn không xuất hiện nữa, thì những bí ẩn không lời giải năm xưa có thể cứ thế trôi vào dĩ vãng, chẳng ai buồn đào bới làm gì. Nhưng hiện tại, Giang Yển đã xuất hiện, lại còn trong bộ dạng rõ ràng không phải người Đại Khánh.

Dù hắn đang mặc trang phục của dân thường ở đây, nhưng mái tóc ngắn củn bắt mắt, cùng bộ áo dài không mấy vừa vặn kia, quả thực là những sơ hở lồ lộ không thể chối cãi.

Thấy Giang Yển vẫn chưa đáp lại lời chào của mình, Bành Tử Hiên tiếp tục thăm dò: “Không biết việc nhà của Giang công tử đã giải quyết ổn thỏa chưa? Gia phụ ở Hồng Châu cũng có chút quan hệ, nếu Giang công tử có chỗ nào khó xử, tại hạ có thể viết thư nhờ gia phụ giúp đỡ một tay.”

“…” Giang Yển im lặng nhìn Bành Tử Hiên. Đối phương cố tình nhắc đến địa danh Hồng Châu, có lẽ đã xác định được hắn không phải người vùng đó và muốn xem phản ứng của hắn thế nào.

Dù sao năm xưa khoai tây và khoai lang cũng đều do hắn mang đến. Hai loại lương thực này không chỉ được vận chuyển đến kinh thành, mà còn được trồng thành công ở vùng phía tây khô hạn, đem lại năng suất cao và cứu sống hàng vạn bá tánh.

Đối với lai lịch của hắn, triều đình không thể nào không điều tra. Một khi tra ra thân phận của hắn là giả mạo, rồi lại ly kỳ mất tích, nay đột nhiên xuất hiện trở lại, chắc chắn sự nghi ngờ về động cơ của hắn càng tăng lên gấp bội.

Khốn nỗi thân phận của hắn đúng là một lỗ hổng không cách nào lấp đầy. Dù hắn có bịa ra lời nói dối nào đi chăng nữa, cuối cùng cũng sẽ bị vạch trần thôi.

“Người nhà của Giang Yển ca ca đều qua đời cả rồi.”

Chưa đợi Giang Yển kịp nghĩ ra lý do thoái thác, Chúc Lê đã vội vàng đứng ra nói đỡ, đồng thời nháy mắt lia lịa với Bành Tử Hiên.

Ý tứ rất rõ ràng: Đây là chuyện đau lòng của người ta, ngươi đừng có hỏi nữa. Vừa chặn họng được Bành Tử Hiên, lại thuận tiện trù ẻo Giang Minh Huy một chút, đúng là một mũi tên trúng hai đích.

“…” Là con cháu quan gia luôn giữ lễ nghĩa, trong tình huống này Bành Tử Hiên quả thực không thể mặt dày tiếp tục truy hỏi về gia cảnh người khác. Làm vậy chẳng khác nào xát muối vào vết thương lòng của họ, y không làm được chuyện thất đức như thế.

“Khụ, thất lễ rồi.” Bành Tử Hiên ngượng ngùng chuyển chủ đề, quay sang nhìn Chúc Lê nói: “Thực ra ta nghe tin ngươi đã về nên đến thăm. Giờ thấy ngươi bình an vô sự ta cũng yên tâm rồi. Mấy ngày nữa ta sẽ lên kinh thành, hôm nào chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhé.”

Vừa dứt lời, không đợi Chúc Lê trả lời, Bành Tử Hiên đã bổ sung thêm: “Tiện thể mời cả Giang công tử đi cùng luôn, coi như là tiệc tiễn biệt ta.”

Y là người từng trải, vừa nhìn bầu không khí giữa Giang Yển và Chúc Lê là biết ngay hai người này đã lưỡng tình tương duyệt (đều yêu lẫn nhau). Đã như vậy, nếu chỉ mời mình Chúc Lê đi ăn cơm thì có vẻ không ổn lắm.

Chúc Lê nghe vậy thì sững người. Cậu không nhận lời ngay mà quay sang nhìn Giang Yển, theo bản năng kéo nhẹ góc áo hắn, nhỏ giọng hỏi: “Ca ca, mình đi không anh?”

Xét về vai vế, Bành Tử Hiên cũng được coi là nửa phu tử của cậu. Mấy năm nay hễ gặp chữ nào không biết, cậu thường gom lại rồi tìm cơ hội hỏi y. Nghe nương nói sau khi cậu mất tích, Bành đại ca đã dẫn người đi tìm suốt mấy ngày liền, trong năm qua cũng thường xuyên phái người đến thôn hỏi thăm tin tức, nên cậu cũng ngại từ chối.

Nhưng mà hiện tại cậu… hiện tại cậu sắp là người có phu quân rồi mà! Đâu thể giống như trước kia được nữa. Nếu ca ca không muốn đi thì cậu cũng sẽ không đi.

Cậu có thể gửi một món quà tiễn biệt cho Bành đại ca trước khi y lên đường. Ừm, Bành đại ca thích ăn ngon, cậu có thể chép tặng y vài công thức nấu ăn hiện đại, tốt nhất là những món có thể dùng nguyên liệu ở Đại Khánh để nấu. Như vậy khi đến kinh thành, Bành đại ca có thể bảo đầu bếp nấu cho ăn.

Bành Tử Hiên: “…”

Tuy đã nhìn ra tình cảm giữa hai người này, nhưng thấy trong mắt Chúc Lê chỉ có mỗi Giang Yển, y vẫn không khỏi cảm thấy có chút khó chịu trong lòng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc