Chương 75
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 75: Cổ quái

Sáng sớm hôm sau, trưởng thôn áp giải Lý phu lang bị trói gô lên huyện nha.

Vụ án này không có gì phải bàn cãi. Lý phu lang bị bắt quả tang ngay tại trận khi đang định bỏ thuốc chuột xuống giếng, trên tay vẫn lăm lăm con dao vừa chém chết người. Hơn nữa, sau khi tên điên này tỉnh lại cũng chẳng thèm chối cãi, còn gào lên rằng muốn giết sạch cả cái thôn này.

Tuy nhiên, dù sao đây cũng là vụ trọng án giết chồng, để thận trọng, Huyện lệnh vẫn phái người cùng trưởng thôn về thôn điều tra và lấy lời khai. Đi cùng với họ còn có Bành Tử Hiên – người mấy năm nay luôn chiếu cố mẹ con Lý Nguyệt Lan hết mực.

Huyện lệnh hiện giờ không còn là Bành Vĩnh Nhân đại nhân nữa. Mười năm trước, nhờ công lao hiến lương thực, Bành Vĩnh Nhân đã được triệu hồi về kinh thành.

Tuy nhiên Bành Tử Hiên thì bị giữ lại đây một thời gian dài. Lý do là vì cả ngày y lêu lổng chỉ biết ăn, lớn đầu rồi mà mãi vẫn chưa thi đậu cử nhân. Bành Vĩnh Nhân hận sắt không thành thép, nghiêm lệnh y phải ở lại dùi mài kinh sử, khi nào thi đậu cử nhân thì mới được lên kinh.

Bành Tử Hiên vốn ngày đêm mong ngóng những món ngon vật lạ ở kinh thành, không ngờ cha y lại nhẫn tâm vứt y lại nơi khỉ ho cò gáy này. Biết con chi bằng cha, sau bài học xương máu không được theo cha về kinh, Bành Tử Hiên rút kinh nghiệm sâu sắc, cuối cùng cũng bắt đầu tu chí học hành, đến năm kia mới thi đậu cử nhân.

Tiếc là do thành tích quá khiêm tốn nên đến kỳ thi Hội vẫn trượt vỏ chuối. Cha y đã tìm cho y một vị thầy giỏi ở kinh thành, vốn dĩ năm ngoái y đã phải lên đường rồi, nhưng không ngờ Chúc Lê đột ngột mất tích.

Mấy năm nay, quan hệ giữa y và mẹ con Chúc Lê rất tốt, y thường xuyên dạy Chúc Lê biết chữ, tính ra cũng được coi là nửa người thầy của cậu. Xảy ra chuyện này, y đương nhiên không thể bỏ mặc, đã năm lần bảy lượt dẫn gia nhân đi tìm kiếm nhưng đều không có kết quả.

Vốn dĩ y đã định từ bỏ, nào ngờ Chúc Lê lại bình an trở về. Bành Tử Hiên vừa mừng rỡ vừa đầy bụng nghi hoặc, bèn đi theo nha dịch về thôn.

Y không phải đến để điều tra vụ án, chỉ đơn thuần muốn thăm bạn cũ. Nhưng không ngờ, ngoài Chúc Lê, y còn gặp lại một người quen khác.

Vị Giang Yển công tử đầy bí ẩn đã biến mất mười năm về trước.

“Trước đây ta đã muốn kết giao với Giang công tử mà chưa có cơ hội, không ngờ hôm nay rốt cuộc cũng gặp được.”

So với mười năm trước, Bành Tử Hiên giờ đã trầm ổn hơn nhiều. Khi nhìn thấy Giang Yển, y chỉ thoáng ngạc nhiên một chút rồi cười bước tới chào hỏi xã giao.

“Năm xưa tại hạ có việc gấp phải đi trước, chưa kịp cáo từ, mong Bành công tử lượng thứ.” Giang Yển không muốn sinh thêm rắc rối, bèn bắt chước giọng điệu của người xưa đáp lời.

“Nếu trong nhà có việc gấp thì cũng là chuyện bất đắc dĩ.” Bành Tử Hiên gật đầu tỏ vẻ thông cảm, nhưng thực chất vẫn luôn quan sát phản ứng của đối phương.

Những sản vật thần kỳ như khoai lang và khoai tây, cha y sau này không thể không phái người đi điều tra nguồn gốc. Nghe Lý Nguyệt Lan nói Giang Yển là người Hồng Châu, cha y đã đặc biệt cử người đến Hồng Châu điều tra về Giang gia, kết quả lại phát hiện ở đó không hề có ai tên là Giang Yển.

Còn người phu quân đã mất của Lý Nguyệt Lan đúng là có một người nghĩa huynh ở Hồng Châu, là người nhà họ Minh. Sau này gia đạo sa sút, người đó đến Phong Châu nương nhờ nhà vợ. Bành Vĩnh Nhân lại phái người đến tận Phong Châu tìm nhà họ Minh xác minh, câu trả lời nhận được là họ hoàn toàn không quen biết ai tên là Giang Yển cả.

Như vậy thân thế của Giang Yển, khả năng cao là do Lý Nguyệt Lan bịa ra.

Lý Nguyệt Lan và Chúc Lê đều sinh ra và lớn lên ở huyện Tô, điều này không có gì phải bàn cãi. Lai lịch của hai người rất dễ tra xét, quả thực là những người dân lương thiện, chân chất. Lý do duy nhất khiến hai mẹ con họ phải bịa đặt, có lẽ nằm ở chính người thanh niên lai lịch bất minh tên Giang Yển này.

Bành Vĩnh Nhân vốn định bí mật thẩm vấn mẹ con Lý Nguyệt Lan, nhưng nghĩ lại họ đã lập công lớn, nếu làm vậy thì chẳng khác nào qua cầu rút ván, về tình về lý đều không ổn.

Sau vài lần thăm dò bóng gió mà không có kết quả, đúng lúc đó Giang Yển lại biến mất, bá tánh vùng phía Tây nhờ giống khoai tây và khoai lang cao sản mà vượt qua nạn đói, nên Bành Vĩnh Nhân đành gác chuyện này lại, chỉ dặn Bành Tử Hiên để ý thêm chút.

Không ngờ mười năm sau, vị công tử thần bí, nghi là con cháu quý tộc, người đã mang đến giống khoai lang và khoai tây thần kỳ, lại đột ngột xuất hiện.

Giống hệt như khi biến mất, sự xuất hiện của hắn cũng đầy bất ngờ. Cả cái thôn Giang Hạ này, thậm chí không ai biết hắn và Chúc Lê từ đâu chui ra.

Chỉ có Tân Đại Thụ nói mập mờ rằng họ đi từ trên núi xuống – cái ngọn núi sau thôn Giang Hạ mà năm xưa y đã cho người lật tung từng tấc đất để tìm kiếm Chúc Lê.

Thật sự là quá mức kỳ quái.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc