Chương 75
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 75: Phiên Ngoại : Năm tháng như nước chảy mây trôi

Những ngày Vạn Trọng Vi sống "không danh không phận" kết thúc vào khoảng năm thứ tư.

Một ngày thứ Bảy bình thường, hai người rủ nhau đi đăng ký kết hôn, cũng chẳng báo với ai. Lãnh chứng xong, trở về căn hộ một phòng khách một phòng ngủ nhỏ bé của Thời Ôn, họ nấu một nồi lẩu lòng dê để mừng.

Mùa thu vốn là mùa bồi bổ, nhưng bồi bổ quá cũng sinh phiền.

Sau vài ngày liên tục bị "hành hạ", Thời Ôn chịu không nổi, giơ cờ trắng tuyên bố ngừng chiến vĩnh viễn.

Nhưng Vạn Trọng Vi làm sao chịu tha? Vừa đè cậu, vừa còn oán trách: "Không phải em ngày nào cũng nấu thịt dê sao, ăn nóng quá chịu sao nổi."

Rồi lại trêu: "Người ta nói ba mươi như sói, bốn mươi như hổ, sao em chẳng giống sói cũng chẳng giống hổ vậy?"

Thời Ôn tức giận: "Đó là tại anh không phải người! Dù em có là sói hay hổ thì cũng bị anh hành cho chết mất rồi!"

Vạn Trọng Vi thì đủ trò: Khi thì bắt Thời Ôn nói lời th* t*c, khi thì ép cậu thử những "tư thế khó". Thời Ôn tức quá, liền cho hắn ăn chay suốt một tuần lễ.

Sau đó họ bàn chuyện nuôi thú cưng. Bàn tới bàn lui vẫn không thống nhất được: Thời Ôn muốn nuôi rùa hoặc chim, còn Vạn Trọng Vi thì muốn nuôi chó hoặc mèo.

Cuối cùng, sau một ngày chiến tranh lạnh, Vạn Trọng Vi xuống nước, ôm về từ chợ một con gà con vàng óng.

"Cũng giống chim mà," Hắn nói, "Đừng giận nữa, thế này chẳng phải thỏa mãn em rồi sao?"

Thời Ôn đặt cho gà cái tên khí thế: Điếu Tạc Thiên.

Vạn Trọng Vi nghe xong chỉ biết nói Thời Ôn đúng là "có bệnh".

Về sau, đồng nghiệp ở viện nghiên cứu thường nghe Thời Ôn gọi điện cho nhà đầu tư: "Trưa đừng quên cho Điếu Tạc Thiên ăn, ngâm mềm kê đi kẻo nó nghẹn, đừng có lười mà cho ăn bánh mì khô đấy anh biết chưa."

Nhưng sau này, vì một nguyên nhân nào đó không rõ, Điếu Tạc Thiên chết. Hai người cố hết sức cứu nó, nhưng bệnh viện thú y không nhận, họ đành đau lòng tiễn đưa thành viên bé nhỏ của gia đình.

Vạn Trọng Vi tự tay khắc một tấm bia: Mộ của Điếu Tạc Thiên.

Bên dưới ký tên: Có bệnh lập.

**

Năm thứ năm, dưới sự thúc giục mãnh liệt của Vạn Trọng Vi, Thời Ôn cắn răng bỏ ra toàn bộ tiền thưởng cả năm để mua một chiếc xe hơi.

Thực ra chẳng cần thiết: Thời Ôn đi xe đạp tới viện nghiên cứu chỉ mất mười lăm phút, Vạn Trọng Vi thì làm việc ở nhà.

Nhưng chỉ vì một lần Thời Ôn đi tiệc muộn, có đồng nghiệp lái siêu xe đưa về, Vạn Trọng Vi đứng dưới nhà thấy hết, từ đó ghi hận trong lòng.

"Mua xe đi, sau này anh đón em, cuối tuần còn có thể chở em đi dạo, chẳng phải tốt sao." Hắn nói.

Thời Ôn nửa tin nửa ngờ, cuối cùng vẫn chịu thua trước ánh mắt khát khao mãnh liệt kia, thế là rút tiền, hai người lái một chiếc Wrangler về nhà.

Thời Ôn lại đặt tên: Đại Pị Ba – cùng họ hàng với Điếu Tạc Thiên.

Chiếc xe giá bốn trăm nghìn, Thời Ôn không cho Vạn Trọng Vi góp tiền. Vạn Trọng Vi liền nói: "Vậy để anh mua phụ kiện, nâng cấp chút xíu." Thời Ôn đồng ý.

Kết quả, chiếc Wrangler được gắn thêm: thảm lót xa hoa, dán phim, cản trước, mâm mới, hệ thống treo, bậc lên xuống, lưới tản nhiệt, nội thất, ghế xoay, tủ lạnh mini... Cuối cùng, từ xe bốn trăm nghìn, nó hiên ngang bước vào hàng ngũ siêu xe triệu đô.

Một tháng sau, khi xe từ xưởng nâng cấp chạy về, ngoài động cơ, Thời Ôn đã không còn nhận ra nổi "Đại Pị Ba" của mình nữa.

**

Năm thứ chín, Thời Ôn kết thúc công việc ở viện nghiên cứu, quyết định về nước phát triển.

Vạn Trọng Vi đi theo.

Khi tin vừa lan ra, Kỳ Vọng và Sở Nhiễm lập tức chạy đến bờ biển bắn pháo hoa, khóc lóc vui mừng, còn bao trọn đảo Lục Xanh để ăn uống linh đình.

Trở lại Lạc Thủy Cư, quản gia là chú Bình đã già nên nghỉ hưu, Tiểu Hà cũng kết hôn rời đi. Vạn Trọng Vi không thuê người mới, chỉ có hai bác làm vườn và giúp việc đến mấy lần một tuần. Còn lại, hắn và Thời Ôn sống cùng nhau, thanh nhàn thoải mái.

Sư huynh Lương Minh Chiêu về nước trước Thời Ôn một năm, có đến Lạc Thủy Cư thăm.

Bề ngoài Vạn Trọng Vi chẳng tỏ thái độ gì, nhưng trong lòng ghen tuông muốn chết.

Chờ người vừa đi, Thời Ôn liền mỉa mai: "Đừng tưởng em không biết mấy trò anh làm. Đàn anh vừa sang nước M đã bị điều đi Seattle, không phải anh giở trò sao?"

Vạn Trọng Vi sợ nhất Thời Ôn lôi chuyện cũ ra, lập tức cứng họng.

Một lúc sau mới lầm bầm: "Anh yên tâm để anh ta kè kè bên em sao? Nếu lúc đó không cho đi Seattle, có khi giờ này chẳng còn chỗ cho anh rồi. Hơn nữa, anh ta ở Seattle phát triển tốt, có mất mát gì đâu."

Thời Ôn vạch trần: "Đó là vì đàn anh có năng lực."

"Ừ, thì chỉ có anh là đồ khốn thôi. Bao nhiêu năm rồi mà trong mắt em vẫn chỉ nhớ cái xấu của anh, lại chẳng quên được cái tốt ở đàn anh của em.."

Tối hôm đó, Vạn Trọng Vi chẳng thèm ăn cơm, tự chui vào thư phòng ngồi ủ rũ giận dỗi.

Thời Ôn làm xong việc, nhìn đồng hồ, liền vào bếp nấu mì làm khuya, bưng vào tìm người.

"Không ăn tối là sao hả? Anh không sợ đau dạ dày à?"

"Ăn vào cũng đau." Vạn Trọng Vi cầm đũa chọc chọc, không chịu ăn.

"Ăn mau đi, ăn xong thì ngủ."

Đêm ấy, trước khi ngủ, Vạn Trọng Vi mơ màng nằm xuống, Thời Ôn xoay người qua ôm lấy hắn, thì thầm bên tai: "Dù anh có xấu xa thì sao chứ? Em vẫn yêu anh đó thôi."

Từ hôm đó trở đi, Vạn Trọng Vi nghĩ, chắc cũng không đến nỗi không thể làm bạn với Lương Minh Chiêu.

Người ta đồn rằng, dù yêu nhau đến đâu thì trong đời cũng có hơn hai trăm lần muốn ly hôn và hơn năm chục lần muốn b*p ch*t đối phương.

Năm thứ mười ba, họ đã chẳng còn nhớ nổi vì chuyện gì mà giận nhau, chỉ biết là cãi nhau, rồi lạnh nhạt. Mà lần này kéo dài hẳn một tuần.

Cụ thể là: Thời Ôn đi làm không còn nhắn tin cho Vạn Trọng Vi báo "em đến nơi rồi", cũng chẳng hỏi hắn đã đến công ty chưa. Về nhà thì không nói câu nào, tự nấu ăn, tự ăn xong rồi chui vào thư phòng.

Hai người không ngủ riêng, nhưng quay lưng lại nhau, ai ngủ mặc ai.

Trong nhà lạnh như băng.

Vạn Trọng Vi không chịu xuống nước, Thời Ôn cũng không nhượng bộ, thế là hai người cứ giằng co.

Đến ngày thứ bảy, vượt qua kỷ lục lạnh nhạt lâu nhất từ trước đến nay.

Thời Ôn ở viện gặp chút chuyện bực mình, về đến nhà thấy Vạn Trọng Vi vẫn mặt lạnh như tiền, càng nghĩ càng tủi thân. Vào bếp nấu cơm, chẳng may làm cháy đáy nồi, càng tức, bèn tiện tay đập vỡ luôn cái bát sứ xanh trắng mà Vạn Trọng Vi thích nhất.

Vạn Trọng Vi nghe tiếng, chạy vào, trừng mắt nhìn cậu.

Nước mắt Thời Ôn rơi xuống tức thì: "Sao? Anh không vui à? Em đập thì sao nào? Anh đánh chết em đi!"

Sắc mặt Vạn Trọng Vi sa sầm, khí thế biến mất sạch, bước lên kéo người vào lòng: "Đập thì đập chứ sao, còn mấy cái nữa, lát đập hết cũng được."

Thời Ôn càng khóc to hơn: "Anh là đồ to xác ngốc nghếch!"

"Đúng vậy, cả nhà anh đều ngốc hết. Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, anh đúng là chẳng ra gì, bao lâu nay chưa chọc em khóc rồi. Đừng khóc nữa mà." Vạn Trọng Vi quýnh quáng dỗ, chẳng quan tâm gì khác.

"Em già rồi, khóc thế này có ngày ra cả đống nếp nhăn cho mà xem."

"Làm sao? Chê em già rồi hả? Vậy thì đánh chết em đi, rồi tìm đứa trẻ hơn mà yêu."

Vạn Trọng Vi thật sự hết cách: "Anh có đánh chết cũng chỉ đánh chết mình, chứ không bao giờ đánh chết em. Đừng giận nữa, anh sai rồi, không nên chọc em, không nên chiến tranh lạnh với em. Đừng giận anh nữa được không? Anh đúng là não úng, quá đáng thật, lần này toàn bộ lỗi là của anh."

"Anh chán em rồi đúng không?"

"Không có chán!" Vạn Trọng Vi thề sống thề chết, "Còn lâu mới chán được, yên tâm đi!"

Thời Ôn tức đến nỗi mặt trắng bệch, vừa đá vừa cào: "Đợi anh già rồi đi không nổi nữa, em sẽ đánh anh mỗi ngày!"

"Còn không cho anh ăn cơm, để anh đói đến hoa mắt chóng mặt."

"Được được, ngày nào cũng cho em đánh, không cho anh ăn cơm, em bớt giận được chưa?"

"Ai bảo anh không biết trân trọng em."

"Ừ ừ ừ, tôi sai rồi. Hai ta cộng lại cũng sắp trăm tuổi rồi, sau này phải trưởng thành, lý trí một chút, gặp vấn đề thì cùng nhau giải quyết, tuyệt đối không được chiến tranh lạnh nữa, được không?"

"Ai thèm cộng tuổi với anh cho đủ trăm tuổi chứ!"

"Anh tám mươi, em hai mươi, trẻ trung tuấn tú, chân dài miên man, chính là đại mỹ nam số một P Đại, giáo sư Thời Ôn."

Vạn Trọng Vi thầm hận chính mình, sao lại ngu ngốc gây ra chiến tranh lạnh với Thời Ôn chứ, có ý nghĩa gì đâu? Cuối cùng chịu khổ cũng chỉ là mình thôi.

Thế nên, mấy chục năm sau đó, Vạn Trọng Vi không còn dám chiến tranh lạnh với Thời Ôn lần nào nữa.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (75)
Chương 1: Chương 1: Tôi đã có người mình thích Chương 2: Chương 2: E là phải cưới thật rồi Chương 3: Chương 3: Dạng người dễ nắm bắt nhất Chương 4: Chương 4: Ngày đầu sau kết hôn Chương 5: Chương 5: Từ tối nay, chúng ta ở chung Chương 6: Chương 6: Hoa hồng Hòa Âm Chương 7: Chương 7: Lên Hotsearch Chương 8: Chương 8: Ít nhất...cũng có chút tình cảm chứ? Chương 9: Chương 9: Cậu thích tôi? Chương 10: Chương 10: Vết máu Chương 11: Chương 11: Hôn nhân trên danh nghĩa Chương 12: Chương 12: Đau cũng phải chịu Chương 13: Chương 13: Lúc nào cũng phải sẵn sàng bị hắn làm tổn thương Chương 14: Chương 14: Đau lòng Chương 15: Chương 15: Em sẽ luôn ở bên anh Chương 16: Chương 16: Sau này đừng đi riêng với anh ta nữa Chương 17: Chương 17: Việc gì cũng phải có cái giá của nó Chương 18: Chương 18: Không có lần sau Chương 19: Chương 19: Tôi có quyền xử trí cậu theo ý mình Chương 20: Chương 20: Chiến tranh lạnh Chương 21: Chương 21: Dù phải ngọc nát gương tan Chương 22: Chương 22: Tôi sẽ không đi đâu cả Chương 23: Chương 23: Hắn là ác quỷ Chương 24: Chương 24: Lại sắp mất đi lần nữa Chương 25: Chương 25: Đi đi Chương 26: Chương 26: Cười khẩy Chương 27: Chương 27: Phát huy giá trị lớn nhất Chương 28: Chương 28: Video Chương 29: Chương 29: Tuyệt vọng đến chết Chương 30: Chương 30: Người này không thể giữ lại Chương 31: Chương 31: Dứt khoát buông tay thôi Chương 32: Chương 32: Bao gồm cả tôi Chương 33: Chương 33: Tôi mới là người quyết định Chương 34: Chương 34: Anh lại cúp máy rồi Chương 35: Chương 35: Miếng mồi Chương 36: Chương 36: Có phải rất nực cười không? Chương 37: Chương 37: Em phải giữ lời Chương 38: Chương 38: Cho cậu một bài học Chương 39: Chương 39: Chỉ là một dạng phản kháng ngầm mà thôi Chương 40: Chương 40: Hắn phải về gặp cậu Chương 41: Chương 41: Ai rồi cũng sẽ có điều để trân trọng Chương 42: Chương 42: Hôm nay em dám bước ra khỏi cánh cửa Chương 43: Chương 43: Ác quỷ trong lòng không thể giam giữ nổi Chương 44: Chương 44: Hủy diệt Chương 45: Chương 45: Cũng yêu em ấy như mạng Chương 46: Chương 46: Biến số Chương 47: Chương 47: Chắc là đắc ý lắm Chương 48: Chương 48: Ai rồi cũng phải nhận báo ứng của mình Chương 49: Chương 49: Món quà Chương 50: Chương 50: Nhân duyên xấu Chương 51: Chương 51: Báo ứng Chương 52: Chương 52: Không thể làm bạn Chương 53: Chương 53: Xung đột Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55: Chó dữ Chương 56: Chương 56: Bám lấy Chương 57: Chương 57: Đánh rắn phải đánh phần đầu Chương 58: Chương 58: Mất liên lạc Chương 59: Chương 59: Người đó đã từng tới đây, phải không? Chương 60: Chương 60: Hiểu rồi Chương 61: Chương 61: Chỉ là... có chút đáng tiếc thôi Chương 62: Chương 62: Đừng đi Chương 63: Chương 63: Người thuê nhà Chương 64: Chương 64: Cũng đã từng yêu hắn đến tận xương tủy Chương 65: Chương 65: Đừng quay lại nữa Chương 66: Chương 66: Tôi tới ngay Chương 67: Chương 67: Sự cố ẩu đả Chương 68: Chương 68: Một vệt nắng ấm Chương 69: Chương 69: Không danh không phận Chương 70: Chương 70: Một danh phận Chương 71: Chương 71: Cơ hội Chương 72: Chương 72: Bạch Ly Chương 73: Chương 73: Em ấy lấp lánh như vậy Chương 74: Chương 74: Nam Hài Chương 75: Chương 75: Phiên Ngoại : Năm tháng như nước chảy mây trôi