Chương 75
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi

Giang Ngự Hàn phản xạ theo bản năng, anh đưa tay về phía Dung Yên nhưng rất nhanh, anh lại thu tay về.
 
Ai bảo cô lừa anh, lại còn ngang nhiên đưa anh đến khoa nam chứ?
 
Dung Yên chậm rãi đứng dậy, chân và mông đều ê ẩm.
 
Cô cũng có tính khí của mình, nhưng không thể cư xử như một người đàn bà đanh đá, gào thét ầm ĩ.
 
Cô trừng mắt nhìn Giang Ngự Hàn rồi rời khỏi phòng tắm, còn cố ý đóng cửa thật mạnh.
 
Nhưng cô không đi xa mà chỉ đứng ngay ngoài cửa.
 
Bình tĩnh lại, Dung Yên bắt đầu thấy lo lắng.
 
Dù gì, hiện tại Giang Ngự Hàn vẫn đang trong quá trình hồi phục, căn bản không thể tự tắm rửa được.
 
Rất có thể anh lại bị thương như lần trước.
 
Dung Yên bực bội vò đầu. Giang Ngự Hàn vừa rồi thực sự quá đáng, dám đẩy cô ngã xuống đất.
 
Chuyện lúc sáng cô xử lý không tốt, nhưng cô đã xin lỗi rồi.
 
Việc cô đưa anh đến khoa nam học hoàn toàn xuất phát từ ý tốt. Nhưng càng nghĩ, cô càng cảm thấy khó chịu.
 
Sợ tình hình tệ hơn, Dung Yên đẩy cửa phòng tắm bước vào trong.
 
Cô nhìn thấy Giang Ngự Hàn đã ngồi trong bồn tắm nhưng vẫn mặc nguyên quần áo.
 
Cô bước nhanh đến trước mặt anh, không chần chừ, lập tức cởi áo của anh xuống.
 
Nhưng khi tay cô vừa chạm vào cạp quần, anh đã hất tay cô ra ngay lập tức.
 
Ánh mắt Giang Ngự Hàn nhìn cô như phủ một tầng băng lạnh giá.
 
“Thế nào? Em còn muốn vừa nhìn, vừa sỉ nhục anh nữa à?”
 
Dung Yên: “...”
 
Mâu thuẫn giữa họ ngày càng căng thẳng, đến mức cô không biết phải giải thích thế nào.
 
Bởi vì, đúng là cô đã đưa anh đến khoa nam học.
 
Cô nghĩ đó là vì muốn tốt cho anh, nhưng anh lại coi đó là một sự sỉ nhục.
 

 
Tiếng chuông cửa vang lên, kéo Dung Yên ra khỏi trạng thái bất lực.
 
“Em không có ý sỉ nhục anh, đừng cử động, em đi mở cửa.”
 
Nói xong, cô rời khỏi phòng tắm.
 
Là Giang Ngự Bạch.
 
“Chị dâu, chị và anh ba đã giải quyết xong mâu thuẫn chưa?”
 
Dung Yên chỉ có thể mỉm cười đầy gượng gạo. Cô và Giang Ngự Hàn bây giờ, mâu thuẫn đã leo thang đến cực điểm.
 
Nhưng Giang Ngự Bạch đã đến, vậy cô không cần giúp Giang Ngự Hàn tắm nữa.
 

 
Sau khi thay một bộ đồ đen thoải mái, Giang Ngự Hàn ngồi trên giường, trò chuyện với Giang Ngự Bạch bằng một thái độ bình thản.
 
Dung Yên nhìn anh, trong lòng có chút phức tạp.
 
Cô có cảm giác, Giang Ngự Hàn bây giờ không còn là Giang Ngự Hàn trước khi gặp tai nạn nữa.
 
Trước đây, nếu cãi nhau với cô, anh sẽ trút giận lên người khác.
 
Nhưng bây giờ, anh kiểm soát cảm xúc rất tốt khiến người khác không thể đoán được anh đang nghĩ gì, vui hay buồn.
 
Cho đến khi Giang Ngự Bạch rời đi, Giang Ngự Hàn vẫn không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.
 
Không còn cách nào khác, Giang Ngự Bạch đành hỏi Dung Yên: 
 
“Chị dâu, sao em lại cảm thấy hai người không giống đang cãi nhau chút nào?”
 
Dung Yên chỉ mỉm cười, trấn an cậu ta.
 
Tiễn Giang Ngự Bạch vào thang máy xong, cô mới quay về phòng, ghé qua xem An An.
 
Quả nhiên, vừa bước vào phòng Giang Ngự Hàn, cô đã nghe anh nói:
 
“Em sang ngủ với An An đi.”
 
Cô biết mà, Giang Ngự Hàn hoàn toàn không nghe lọt tai bất cứ lời nào của cô.
 
Anh đã mặc định rằng, bất kể cô làm gì, cũng là để sỉ nhục anh.
 
Dung Yên khẽ thở dài, không còn tranh cãi nữa mà chỉ lặng lẽ dọn dẹp giường nhỏ nằm xuống.
 
Chu Mại phải hai ngày nữa mới về, ngày mai cô vẫn phải tiếp tục chung sống với Giang Ngự Hàn.
 
Cô muốn khóc, rốt cuộc phải làm thế nào, anh mới chịu nghe cô nói đây?
 
Chạm phải ánh mắt lạnh lùng của anh, Dung Yên vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
 
Sợ anh xảy ra chuyện mà không gọi cô nên cô cứ ngủ được một lát lại thức dậy, kiểm tra xem anh có ổn không.
 
Cứ thế cho đến sáng, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, thậm chí còn nghĩ thà đừng ngủ còn hơn.
 

 
Giang Ngự Hàn cố tình sai Hữu Văn đến từ sáng sớm, chỉ để cô không phải chăm sóc anh.
 
Nhưng điều này lại giúp cô không cần làm phiền Dương Đại Quất mà có thể tự đưa An An đến trường.
 
Vì tinh thần không tốt, cô gọi taxi cả đi lẫn về.
 
Trùng hợp thay, vừa bước xuống xe, cô đã nhìn thấy một bóng hình quen thuộc bước xuống từ một chiếc xe sang trọng.
 
“Chị Dung, anh A Hàn có ở nhà không?”
 
Dung Yên đã quan sát Cố Tuyết Ca từ đầu đến chân. Hôm nay cô ta không còn khoác lên mình bộ váy đỏ rực rỡ nữa.
 
Thay vào đó, Cố Tuyết Ca diện một chiếc váy dài màu xanh, trên tay ôm lấy cây tỳ bà, trông như một mỹ nhân cổ điển bước ra từ tranh vẽ.
 
Hẳn là vì nhà không có đàn piano, nên cô ta đành chuyển sang đàn tỳ bà sao?
 
“Anh ấy có ở nhà.”
 
Mỹ nhân đàn tỳ bà, lại còn miễn phí. Dung Yên chẳng tìm được lý do gì để từ chối cả.
 
Còn Giang Ngự Hàn có thích hay không, đó không phải chuyện cô có thể quyết định.
 
Bước vào thang máy, Cố Tuyết Ca nhìn cô hỏi:
 
“Chị Dung, tối qua chị ngủ không ngon sao?”
 
Dung Yên chỉ mỉm cười nhã nhặn, không đáp.
 
Khuôn mặt Cố Tuyết Ca đỏ ửng như ánh hoàng hôn. 
 
“Chị Dung, thân thể anh A Hàn vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, chị đừng... quấn lấy anh ấy nữa.”
 
Dung Yên: “...”
 
Cô thật sự có khổ mà không thể nói!
 
May mà thang máy đã đến nơi, cô lập tức bước ra trước, chẳng muốn nói chuyện nhiều với Cố Tuyết Ca.
 
Dù sao cô ta cũng không phải đến tìm cô, mà giữa hai người cũng chẳng thể coi là bạn bè.
 
Cố Tuyết Ca rất có chừng mực, cô ta không lập tức vào phòng Giang Ngự Hàn mà ngồi chờ trong phòng khách.
 
Dung Yên hít sâu vài lần rồi mới bước vào phòng Giang Ngự Hàn.
 
Cô thực sự quá mệt mỏi. Giờ đây, Giang Ngự Hàn coi cô chẳng khác gì kẻ thù.
 
Trong phòng, Hữu Văn và Giang Ngự Hàn mỗi người cầm một chiếc máy tính bảng, trông rất hòa hợp.
 
“Phu nhân.” 
 
Hữu Văn chủ động chào Dung Yên, còn nhường lại chiếc ghế sô-pha gần Giang Ngự Hàn nhất.
 
Thế nhưng Giang Ngự Hàn thậm chí còn không nhìn cô một cái.
 
Dung Yên bình tĩnh lên tiếng: 
 
“Cố tiểu thư đến rồi, đang ở phòng khách.”
 
Không có bất kỳ phản hồi nào.
 
Dung Yên thầm cười khổ, tự tìm cho mình một lối thoát.
 
“Vậy tôi sẽ bảo Cố tiểu thư vào nhé.”
 
Cô cố ý dừng lại một lúc, thấy anh không phản đối, tức là ngầm đồng ý.
 
Ra khỏi phòng, Dung Yên dẫn Cố Tuyết Ca vào. Nhưng cô chỉ đứng ở cửa, không đi vào cùng.
 
Cố Tuyết Ca ôm cây tỳ bà, vừa nhìn thấy Giang Ngự Hàn liền quên mất mình đến đây làm gì.
 
Dung Yên trông thấy rõ ràng Cố Tuyết Ca lúc này, đúng chuẩn bộ dạng của một kẻ si tình.
 
Thật không công bằng!
 
Cô thì sắp thành bà cô già đến nơi, còn Giang Ngự Hàn thì vẫn đẹp trai đến mức quá đáng.
 
Anh không hề ngẩng lên nhìn Cố Tuyết Ca, càng không chủ động chào hỏi cô ta, ánh mắt vẫn dán vào màn hình máy tính bảng.
 
Mãi đến khi thoát ra khỏi trạng thái ngơ ngẩn, Cố Tuyết Ca mới tiến đến ngồi xuống chiếc ghế sô-pha gần anh nhất.
 
“Anh A Hàn ơi, em đàn cho anh nghe một khúc Dương Xuân Bạch Tuyết nhé?”
 
Vẫn không nhìn cô ta nhưng Giang Ngự Hàn khẽ gật đầu.
 
Dung Yên sững sờ.
 
Cô không ghen, chỉ thấy kỳ lạ. Trước đây, Giang Ngự Hàn rất khó chịu với Cố Tuyết Ca nhưng hôm nay, thái độ của anh lại rất ôn hòa.
 
Cô lặng lẽ rời khỏi phòng, ngồi xuống sô-pha ở phòng khách. Hữu Văn cũng theo cô ra ngoài.
 
“Phu nhân, trưa nay chị muốn ăn gì? Tôi sẽ mua về cho chị.”
 
Vừa nghe Cố Tuyết Ca đàn Dương Xuân Bạch Tuyết, Dung Yên vừa đáp: 
 
“Không cần mua, nhà còn thức ăn, tôi tự nấu được.”
 
Hữu Văn khó xử nói: 
 
“Phu nhân, Tam Thiếu đã dặn tôi mua cháo sườn cho anh ấy rồi.”
 
Ý là Giang Ngự Hàn không muốn cô chăm sóc, cũng không ăn đồ cô nấu.
 
Được thôi! Cô sẽ chỉ nấu phần của mình vậy.
 

 
Hai tiếng tiếp theo, Dung Yên vừa nghe đàn, vừa đọc kịch bản.
 
Rõ ràng, Giang Ngự Hàn rất thích tiếng tỳ bà của Cố Tuyết Ca.
 
Khi cô chuẩn bị đứng dậy làm món salad rau củ cho mình thì Cố Tuyết Ca đột nhiên ôm đàn chạy đến chỗ cô, nước mắt lưng tròng, khóc đến thê lương.
 
Dung Yên nuốt khan:
 
“Cô khóc cái gì?”
 
Cố Tuyết Ca nức nở, giọng nói nghẹn ngào:
 
“Anh ấy... anh ấy...”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục