Chương 74
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 74: Báo ứng

Lý phu lang kéo xác Lý Phong Thật giấu kỹ vào đống củi, lau sạch vết máu trên dao, rồi cứ thế ngồi ở cửa bếp nhìn ra bầu trời bên ngoài.

Đợi đến khi màn đêm hoàn toàn bao phủ, hắn mới mò mẫm vào nhà kho, lục tìm ra hai gói thuốc diệt chuột cũ giấu vào tay áo, sau đó giắt con dao vào người rồi đi ra ngoài. 

Tất cả người trong cái thôn này đều là hung thủ hại chết con trai hắn. Hắn phải giết hết bọn chúng! Giết sạch để báo thù cho con trai!

“Tuấn Hào, con đợi a cha, a cha sẽ nhanh chóng bắt bọn chúng xuống chôn chung với con, chôn chung với con…” Lý phu lang vừa lao đi trong bóng đêm, vừa lẩm bẩm điên loạn.

Đích đến của hắn là cái giếng ở đầu thôn. Rất nhiều hộ gia đình trong thôn Giang Hạ đều dùng nước ở giếng này.

Lý phu lang chỉ có hai gói thuốc chuột, hắn sợ ném thẳng xuống giếng thì dược lực không đủ mạnh, bèn lấy cái thùng múc nước đặt bên cạnh, định bôi hết thuốc chuột lên thùng. Sau đó hắn sẽ đi chém chết Lý Nguyệt Lan, trưởng thôn và những nhà có giếng riêng.

Lúc này, kẻ điên Lý phu lang dường như lại tỉnh táo hơn bất cứ ai. Thế nhưng, hắn vừa mới lấy gói thuốc ra thì cổ tay đã bị ai đó nắm chặt.

Lý phu lang kinh hãi, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp khuôn mặt sa sầm của Tân Đại Thụ.

“Ngươi đang làm cái gì đó?!”

Đêm hôm khuya khoắt lén la lén lút, nhìn qua là biết ngay đang làm chuyện mờ ám.

“A a a a!” Lý phu lang rú lên điên loạn, rút con dao giấu trong người đâm thẳng về phía Tân Đại Thụ.

Giây tiếp theo, Tân Đại Thụ chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, cổ áo bị siết chặt, cả người theo quán tính ngã ngửa ra sau.

“Giang công tử!”

Tân Đại Thụ ngã phịch xuống đất, vừa định kêu đau thì thấy bàn tay Giang Yển đang nắm chặt lưỡi dao phay sắc lẹm trên tay Lý phu lang. Lúc này y mới hoàn hồn, nếu vừa rồi không nhờ Giang Yển kéo lại kịp thời, e là y đã bị con dao kia đâm chết tươi rồi.

Không kịp sợ hãi, Tân Đại Thụ vội vàng bật dậy lao vào giúp sức. Khi Giang Yển đã khống chế được con dao và cổ tay đối phương, Tân Đại Thụ tung một cước đá văng Lý phu lang ra xa. Thừa lúc hắn ta đang lồm cồm bò dậy, y nhanh chóng lao tới bẻ quặt tay hắn ra sau lưng, khống chế hoàn toàn.

“Giết mày! Tao g**t ch*t bọn mày! Lũ giết người! Lũ giết người!” Lý phu lang vẫn không ngừng giãy giụa, hai mắt đỏ ngầu gào thét.

Tân Đại Thụ vốn đã bị nhát dao vừa rồi dọa cho hồn xiêu phách lạc, giờ nghe hắn còn ồn ào liền giáng một cú chặt mạnh vào gáy khiến hắn ngất lịm. Sau đó y quay sang nhìn bàn tay đang rỉ máu của Giang Yển, lo lắng nói: “Ngươi bị thương rồi! Phải mau về băng bó thôi…”

“…” Đang yên đang lành đi tìm bà mối bàn chuyện hỷ sự lại đổ máu… Giang Yển cũng rất buồn bực, nhưng không còn cách nào khác, đành gật đầu định quay về. Chợt nhớ ra điều gì, hắn nói thêm:

“Vừa nãy hình như hắn rắc thứ gì đó lên cái thùng múc nước kia. Tốt nhất ngươi bảo mọi người trong thôn tạm thời đừng dùng cái thùng đó nữa.”

Tân Đại Thụ gật đầu: “Ừ, để ta đưa ngươi về trước, sau đó áp giải tên điên này về Lý gia rồi đi thông báo cho mọi người.”

“Không cần đâu, ta tự về được.” Giang Yển lắc đầu. Hắn chỉ bị thương ở tay, không có gì đáng ngại.

Hành tung của Lý phu lang quá quỷ dị, việc thông báo cho dân làng quan trọng hơn nhiều.

Tân Đại Thụ thấy Giang Yển đi một mình cũng không vấn đề gì nên không từ chối nữa, xốc Lý phu lang lên vai đi về hướng nhà họ Lý.

Thế nhưng, đêm nay định trước là một đêm không yên bình.

**

Chúc Lê đang buồn rầu suy nghĩ về mấy câu hỏi của Giang Yển lúc trước, ai ngờ lại thấy Giang Yển trở về với bàn tay đầy máu. Cậu sợ hết hồn, vội vàng chạy vào nhà tìm thuốc.

May mà cậu và Lý Nguyệt Lan đều là đại phu nên trong nhà luôn trữ sẵn thuốc cầm máu. Hai mẹ con luống cuống tay chân lấy thuốc và băng gạc ra băng bó cho Giang Yển.

Chưa kịp hỏi rõ đầu đuôi sự việc, Lý Nguyệt Lan đã chú ý thấy ánh đuốc sáng rực khắp thôn, huyên náo như có chuyện lớn xảy ra.

Nàng đang định sang nhà hàng xóm hỏi thăm tình hình thì thấy vợ Tân Đại Thụ hớt hải chạy sang, hổn hển nói: “Dì Lý, nguy to rồi! Tên điên nhà họ Lý đâm chết Lý Phong Thật rồi, xác ném trong đống củi ấy!”

Tuy Lý Nguyệt Lan đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình anh trai, nhưng Lý Phong Thật dù sao cũng là anh ruột nàng. Xảy ra chuyện lớn như vậy, mọi người đương nhiên phải báo cho nàng biết.

“Nghe nói tên Lý phu lang đó còn định bỏ thuốc chuột xuống giếng, may mà bị Đại Thụ nhà ta và Giang công tử bắt được. Đáng sợ quá! Nếu hắn bỏ thuốc chuột thật thì cả cái thôn này toi mạng hết!” Vợ Tân Đại Thụ dậm chân, mặt mày tái mét vì sợ hãi.

Lý Nguyệt Lan kinh hãi. Chúc Lê và Giang Yển lúc này cũng chạy ra. Ba người nhìn nhau rồi vội vàng đi theo dòng người hướng về phía nhà họ Lý.

“Ta đưa Lý phu lang về, gọi cửa mãi không thấy ai trả lời. Thấy Lý phu lang cứ điên điên khùng khùng, ta không dám thả người ra ngay nên định vào bếp tìm dây thừng trói lại. Ai ngờ vừa vào đến nơi thì thấy máu me be bét khắp nơi, xác Lý Phong Thật bị giấu trong đống củi.”

Tân Đại Thụ nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi mà vẫn còn rùng mình, không dám nhìn vào thi thể Lý Phong Thật thêm lần nào nữa, cau mày kể lại.

“Đúng là tạo nghiệp chướng!” Trưởng thôn tức đến mức ôm ngực th* d*c. Cái nhà này đúng là oan nghiệt, ngày lành không muốn hưởng, cứ phải làm đến nông nỗi này mới chịu.

“Trưởng thôn, chuyện này… giờ phải làm sao đây?” Mọi người nhao nhao hỏi trưởng thôn, nhưng ánh mắt lại hướng về phía ba người Lý Nguyệt Lan vừa tới.

Theo luật pháp Đại Khánh, giết người thì phải đền mạng. Nhưng Lý phu lang hiện giờ là người điên. Quan trọng nhất là hắn không chỉ giết mỗi Lý Phong Thật, mà còn suýt chút nữa hại chết cả cái thôn này!

Trưởng thôn cũng theo bản năng nhìn về phía Lý Nguyệt Lan. Ở đây thân phận nàng là cao quý nhất, nạn nhân Lý Phong Thật lại là anh trai nàng, nên vẫn phải hỏi qua ý kiến của nàng trước.

Lý Nguyệt Lan chỉ liếc nhìn thi thể Lý Phong Thật một cái, rồi nhàn nhạt nói: “Báo quan đi.”

Nàng và Lý gia ân đoạn nghĩa tuyệt, chỉ còn lại thù hận. Chuyện này vốn dĩ báo quan là cách giải quyết tốt nhất. Kể cả trong thôn có xử lý nội bộ thì sau đó trưởng thôn vẫn phải bẩm báo lên triều đình.

“Vậy thì báo quan.” Lý Nguyệt Lan đã lên tiếng thì trưởng thôn cũng không có ý kiến gì khác. Ông quay sang dặn dò con trai thứ: “Đêm nay con trông chừng Lý phu lang cẩn thận, sáng mai cha sẽ lên huyện báo quan.”

“Còn nữa, hôm nay Lý phu lang đã rắc thuốc chuột lên cái thùng múc nước ở giếng đầu thôn. Cái thùng đó đã bị vứt đi rồi, nhưng để an toàn, mấy ngày tới mọi người chú ý một chút, đừng vứt thùng bừa bãi xuống đất kẻo dính phải bột độc. Hôm nào ta sẽ cho người ra dọn dẹp, dội rửa thật kỹ.”

“Không còn chuyện gì nữa, mọi người về ngủ đi thôi.”

Chúc Lê vừa định ngó đầu vào xem xét tình hình bên trong thì đã bị Giang Yển chắn ngang tầm mắt. Hắn cúi đầu nói với cậu: “Về nhà thôi.”

Chúc Lê gật đầu, theo bản năng nắm lấy tay áo Giang Yển, rầu rĩ đáp: “Dạ.”

Cậu đã nghe mẹ kể lại những chuyện xảy ra mấy ngày qua. Lý Tuấn Hào chết, Lý phu lang phát điên, tính tình Lý Phong Thật ngày càng cổ quái, suốt ngày trốn tránh mọi người, về đến nhà là đánh đập phu lang. Nghe nói hàng xóm đêm nào cũng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vọng ra từ nhà họ Lý.

Ra nông nỗi này cũng coi như là báo ứng.

May mà… may mà không hại đến người trong thôn…

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc