Chương 74
Hồng Bạch Song Hỉ

Chương 74

Khi Mộc Cát Sinh tỉnh lại thì trời đã sáng, Ô Tất Hữu đang ngủ say bên cạnh, trong tay vẫn nắm chặt điện thoại.

Mộc Cát Sinh sờ thử điện thoại một chút rồi đạp Ô Tất Hữu một phát cho tỉnh, “Đừng giả vờ nữa, dậy mau.”

Ô Tất Hữu miễn cưỡng mở mắt ra, “Sao ông biết tôi chưa ngủ?”

“Con gái ngốc, con cứ hễ chơi game là thâu đêm suốt sáng.” Mộc Cát Sinh đứng dậy, “Điện thoại còn nóng ran kia kìa.”

Lần này Ô Tất Hữu lại không chấp nhặt chuyện Mộc Cát Sinh gọi mình là con gái ngốc, lực chú ý của cậu ta đặt ở chỗ khác. Cậu ta ho khan một tiếng, dè dặt dò hỏi: “Ờm thì, ông thấy gì trong đó rồi?”

Mộc Cát Sinh nhìn cậu ta, cười đầy ẩn ý.

Ô Tất Hữu: “…”

Lúc này trường học đã mở cửa, học sinh lục tục đến. Mộc Cát Sinh không nói gì, tay tung hứng tiền Sơn Quỷ, thong thả rời khỏi nhà truyền thống trường, đi tới đâu đám đông tản ra tới đó. Ô Tất Hữu ngơ ngác đi theo y, nào biết trong mắt người khác, mình đã trở thành đàn em của đại ca trường.

Sau khi ra khỏi ảo cảnh, Mộc Cát Sinh lại chẳng vội vã nữa. Y không về miếu Thành Hoàng ngay mà đi dạo xung quanh trường một vòng.

Ô Tất Hữu theo y từ sân thể dục đến căng tin, rồi từ căng tin đến tòa giảng dạy, cuối cùng không nhịn được nữa hỏi: “Rốt cuộc ông đang làm gì vậy?”

“Làm gì đâu.” Mộc Cát Sinh thản nhiên như không, nói: “Chỉ là nhìn đám cún FA này, tự dưng thấy mình như người chiến thắng cuộc đời.”

Ô Tất Hữu: “…”

Mộc Cát Sinh còn tặc lưỡi lắc đầu, vừa cười vừa tỏ vẻ khoái chí, trông như thằng ngốc vừa nhặt được món hời.

Ô Tất Hữu mặt lạnh, rút lấy điện thoại ra, nhắn một tin vào nhóm wechat, “Coi bộ lão quá đát điên rồi.”

Sài Yến Yến trả lời liền tay, “Tôi thấy ông cậu tôi cũng không khá hơn là mấy.”

An Bình: “Tình hình tới đâu rồi? Hai người họ thế nào?”

Từ cái hôm ba người cùng xem qua đồng tiền Sơn Quỷ mà Ô Tử Hư để lại, cả đám sốc muốn xỉu.

Thực ra chưa xỉu hẳn, chỉ là cảm xúc vô cùng phức tạp. Kiểu như khi bạn lục được ảnh cưới ngày xưa của ba mẹ định xem hồi trẻ họ ngố như nào, nhưng ai ngờ lại bị nhét cơm cún vô mồm.

An Bình còn đỡ, vì trước đó cậu đã thấy khá nhiều mảnh ký ức, ghép tới ghép lui cũng xâu chuỗi được bảy tám phần câu chuyện —— Từ lần gặp gỡ thời niên thiếu ở thư viện Ngân Hạnh, cùng kề vai chiến đấu trong Thành Tây Quan, thư từ qua lại lúc du học, cho đến việc trấn áp âm binh khi quân địch sát thành, rồi Mộc Cát Sinh cứu người mà chết, và cả màn minh hôn chấn động trời đất kia nữa.

Sài Yến Yến thì từ đầu đến cuối đều phát ra một thứ thanh âm kỳ quặc. An Bình tưởng cô bị khản giọng, Ô Tất Hữu thấy quen rồi nên bảo: “Kệ nhỏ, mấy nhỏ này cứ thấy mấy cảnh nhắng nhít là gáy như gà ấy mà.”

Sài Yến Yến bụm mặt giậm chân, có vẻ phấn khích kỳ dị, “Mê quá, mình lại tin vào tình yêu rồi.”

Xúc động thì xúc động, nhưng trước mặt ba người vẫn chình ình mấy chuyện gay go sau —— Một là, có nên để Mộc Cát Sinh biết chuyện Sài Thúc Tân từng thành thân với y không. Hai là, có nên để Sài Thúc Tân biết cả ba đứa cậu đã biết chuyện hắn và Mộc Cát Sinh từng thành thân không.

Cả hai chuyện đều khó xơi như nhau, chuyện thứ nhất là đưa đầu cho chửi, chuyện thứ hai là đưa đầu cho chém.

Ba cái đầu ngốc cộng lại cũng bằng một cái đầu khôn. Ba người xoắn xuýt mấy ngày liền, cuối cùng giữ vững nguyên tắc “đưa đầu ra cũng chết, rụt đầu vào cũng chết, thôi đi sớm cho thanh thản”, đẩy Ô Tất Hữu ra làm cái đầu ngốc hứng đòn.

Ngày đó, Sài Thúc Tân từ Thận Lâu trở về, đang xử lý các vấn đề tồn đọng của Dược gia ở miếu Thành Hoàng. Ô Tất Hữu ôm tâm thế “tráng sĩ ra trận, xác định không đường về” bước tới, nhắm mắt liều một phen, tuôn hết mọi chuyện như trút đậu.

Sài Thúc Tân đang xem văn kiện, nghe xong cũng chẳng phản ứng gì. Ô Tất Hữu Đứng đứng đến tê cả chân mới nghe thấy đối phương hờ hững “ừ” một tiếng.

“Đồng tiền Sơn Quỷ đó là do ba cậu để lại cho Mộc Cát Sinh, cậu có quyền xem.” Đối phương ngừng một lát rồi nói: “Tôi biết, chuyện này không giấu được lâu.”

Ô Tất Hữu nơm nớp lo sợ chờ đợi câu tiếp theo của đối phương, chỉ thấy Sài Thúc Tân lại cúi đầu xem văn kiện, lúc sau ngẩng lên nhìn cậu ta, “Còn chuyện gì khác sao?”

Ô Tất Hữu: … Chỉ vậy thôi á?

Phản ứng của Sài Thúc Tân quá đỗi bình thản, đến độ Ô Tất Hữu vừa thoát chết cũng không thấy nhẹ nhõm, trái lại còn hơi hụt hẫng.

Con người ấy mà, cứ thích tự làm khổ mình cơ.

Nhưng chẳng bao lâu ba người liền nhận ra có gì đó sai sai. Sài Thúc Tân ngồi trong phòng suốt một ngày một đêm, giữ nguyên một tư thế không nhúc nhích, thậm chí còn xem đi xem lại một tập văn kiện.

“Làm sao bây giờ?” Sài Yến Yến nhìn An Bình, “Văn kiện mà ông cậu cầm là hợp đồng mà Dược gia và nhà họ An mới đàm phán xong đó. Mẹ tôi còn đang chờ tôi ký xong mang về đây.”

An Bình: “… Để tôi về nhà lấy bản sao.”

Kéo dài mãi như này cũng không ổn, Sài Thúc Tân đã trầm mặc một ngày một đêm rồi. Ô Tất Hữu không ngồi yên được nữa. Trước đấy Chu Ấm Tiêu từng nói Mộc Cát Sinh có thể bị Lâm Quyến Sinh đưa tới Bồng Lai. Cậu ta bèn cướp tấm ngọc bài vào Bồng Lai từ chỗ An Bình, hùng hổ chạy đi tìm người.

Hôm qua, cậu ta và Mộc Cát Sinh đến nhà truyền thống trường lúc nửa đêm, tiện thể nhắn vào nhóm, bảo lão quá đát đã thấy thứ trong tiền Sơn Quỷ rồi.

Sài Yến Yến thì báo tin này cho Sài Thúc Tân.

“Từ đêm qua, ông cậu đã bắt đầu không bình thường rồi.” Chai Yến Yến nhắn trong nhóm: “Ổng cứ ở trong bếp nấu lẩu Nhất Phẩm suốt thôi.”

Ô Tất Hữu: “Nấu cả đêm hả?”

“Giờ trong bếp chất đầy ba nồi lớn luôn.” Sài Yến Yến nói: “Ổng vẫn đang nấu tiếp.”

Ô Tất Hữu: “…”

An Bình đang trên lớp, lén lút gõ wechat, mãi mới hiện lên một tin, “Ô Tất Hữu, cậu xem coi bán tiên biến mất rồi đúng không.”

Lúc này Ô Tất Hữu mới phát hiện, vừa nãy cậu ta mải xem điện thoại, Mộc Cát Sinh đã chuồn mất dạng từ lâu.

“Anh ta đến lớp rồi.” An Bình nói: “Anh ta điên rồi.”

Sài Yến Yến: “Ông tổ làm gì?”

“Cả lớp đang truy bài đầu giờ, anh ta đột nhiên xông vào, bắt đầu phát kẹo.” An Bình nói, “Bảo là kẹo cưới.”

Sài Yến Yến: …

Ô Tất Hữu: …

“Anh ta còn phát cho cả giáo viên chủ nhiệm.” An Bình nói: “Nhưng kẹo ăn ngon phết.”

Sài Yến Yến: “Đây là tình yêu tuổi già sao?”

An Bình: “Người già yêu nhau, giống như ngôi nhà cũ bắt lửa.”

Ô Tất Hữu: “Tỉnh đê, hai người họ kết hôn mọe nó rồi.”

Mộc Cát Sinh quậy một hồi ở trường xong mới mới phủi tay quay về miếu Thành Hoàng. Vừa vào tới phố Thành Tây, y đã thấy Sài Yến Yến và Hoàng Ngưu ngồi xổm trước cửa, mỗi người ôm một cốc trà sữa.

Sài Yến Yến điên cuồng nháy mắt với Ô Tất Hữu, túm cậu ta kéo lại, nhét cho cốc trà sữa để chặn miệng, rồi chào Mộc Cát Sinh ngọt sớt: “Ông tổ, người về rồi ạ.”

Mộc Cát Sinh cười với cô bé, nói: “Ta nghe con gái ngốc kể rồi, chuyện của Dược gia, mấy đứa vất vả rồi.”

“Không vất vả không vất vả, chuyện nên làm mà.” Sài Yến Yến đảo mắt, cái tên xúi quẩy Ô Tất Hữu kia ở cạnh Mộc Cát Sinh cả đêm mà chẳng moi được nửa lời.

Giờ bọn họ vẫn không biết rốt cuộc Mộc Cát Sinh nghĩ thế nào về hôn sự này, nhưng nếu An Bình đã nói Mộc Cát Sinh phát kẹo cưới ở lớp, vậy chắc không vấn đề gì đâu nhỉ?

Cầu trời đừng có vấn đề gì hết. Sài Yến Yến thầm nghĩ. Sài Thúc Tân và Mộc Cát Sinh kết minh hôn, có vấn đề gì là phải xuống Âm ty Phong Đô giải quyết. Chuyện Thiên Toán Tử và La Sát Tử vì ly hôn mà lôi nhau ra phân xử trước công đường, khéo có khi được hát trong quán trà chợ quỷ tận tám trăm năm lận.

Mộc Cát Sinh trông sắc mặt Sài Yến Yến, nhìn thấu suy nghĩ của cô bé, bèn quay sang hỏi Hoàng Ngưu: “Tam Cửu Thiên đâu?”

Hoàng Ngưu khúm núm chỉ chỉ về phía cửa miếu, “La Sát Tử ở sân sau.” Nghĩ ngợi chút lại bổ sung một câu, “Đang nấu cơm.”

“Còn lâu mới tới trưa mà, cơm nước gì giờ này.” Mộc Cát Sinh lắc đầu cười nhẹ, định đẩy cửa bước vào, Sài Yến Yến không nhịn được cất tiếng gọi: “Ông tổ ơi!”

Mộc Cát Sinh quay đầu lại: “Sao?”

Cô ấp úng mãi, cuối cùng vẫn không thốt nên lời.

“Được rồi được rồi, mọi người giải tán đi, hôm nay tự tìm chỗ mà chơi.” Mộc Cát Sinh nói với Hoàng Ngưu: “Ngài Thành Hoàng vất vả rồi, hôm nay cho ngài nghỉ một ngày, lương gác cổng vẫn tính đủ.”

“Thế ông tổ thì sao ạ?”

“Đừng gọi ông tổ nữa.” Trước khi đóng cửa, Cát Sinh để lại một câu, “Gọi mợ đi.”

Mộc Cát Sinh vừa bước vào sân đã ngửi thấy mùi thơm quen thuộc.

Y đẩy cửa phòng bếp ra, thấy Sài Thúc Tân đang đeo tạp dề đứng đó. Ánh mắt hai người chạm nhau, chiếc đĩa trong tay Sài Thúc Tân rơi loảng xoảng xuống đất.

Mộc Cát Sinh không khỏi bật cười. Y nhớ tới năm xưa khi mình tỉnh lại sau giấc ngủ dài, Sài Thúc Tân cũng làm rơi bát thuốc trong tay như thế.

Người này có thể vác đao Thỉ Hồng điềm nhiên như không, vậy mà trước mặt y lại luôn cẩn thận, chu đáo lo từng chuyện củi gạo dầu muối.

Sài Thúc Tân há miệng, hắn muốn nhặt chiếc đĩa dưới đất lên, nhưng ánh mắt lại không muốn rời khỏi Mộc Cát Sinh, đành đứng chết trân tại chỗ, không biết làm sao, thậm chí còn có phần lúng túng.

“… Em đừng vào vội.” Cuối cùng hắn bật ra một câu, “Trong này lộn xộn lắm, cẩn thận kẻo làm mình bị thương.”

“Sao vậy.” Mộc Cát Sinh tựa vào khung cửa, nghiêng đầu, “Em ngàn dặm xa xôi về nhà, quan nhân còn không cho vào cửa à?”

Sài Thúc Tân nghe xong đứng không vững, suýt nữa đụng rơi cái nồi sau lưng.

Đường đường là La Sát Tử, tung hoành hai cõi âm dương lẫn núi sông vạn dặm, giờ lại thành con lật đật lạc hướng trong căn bếp nhỏ. Mộc Cát Sinh nhìn không nổi nữa. Nếu bọn họ cứ đứng thế này, chắc hôm nay Sài Thúc Tân sẽ đập tan cái bếp mất.

Nhưng cũng hiếm thấy thật, không ngờ cũng có ngày Tam Cửu Thiên phá bếp.

“Nào nào.” Mộc Cát Sinh đi vào phòng bếp, “Mới sáng sớm đã bày biện nấu gì đấy… Trời ạ, anh đã nấu bao nhiêu nồi vậy?”

Y vừa dở khóc dở cười, vừa khẽ thở dài, rồi nhẹ nhàng mà dứt khoát ôm lấy đối phương.

“Em về rồi đây.”

Sài Thúc Tân cứng đờ cả người, Mộc Cát Sinh tựa cằm lên vai hắn, cọ cọ vào cổ hắn, ra hiệu cho đối phương thả lỏng.

Mãi lâu sau, hắn mới lên tiếng: “Tôi tưởng… em sẽ không về nữa.”

“Sao thế được, chẳng phải anh vẫn đang ở nhà nấu cơm chờ em đấy còn gì.”

“… Em đi đâu vậy?”

Mộc Cát Sinh nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn không kìm được buông câu bông đùa, “Về nhà mẹ đẻ một chuyến.”

Câu nói ấy giống như cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà, phá vỡ sự bình tĩnh mà Sài Thúc Tân gắng gượng giữ vững. Hắn đột ngột ôm chặt lấy y, sức mạnh lớn đến khó tin.

Mộc Cát Sinh cảm thấy cái eo già của mình sắp gãy rồi.

Trong ta vạn đóa hồng hoa nở, bừng dậy thành lửa giữa ngực người,

Năm tháng xa cách nung tận tủy, sớm tối kề bên cũng hóa nguôi.

Sau một hồi lâu, Sài Thúc Tân mới buông tay. Hắn nắm lấy vai Mộc Cát Sinh, lùi lại nửa bước, hai người nhìn thẳng vào nhau.

Gieo nghiệp nhiều thì tự gánh nghiệp, đùa quá đà thì có ngày lật xe sấp mặt. Mộc Cát Sinh nhìn ánh mắt u tối của Sài Thúc Tân, trong lòng hơi run.

… Thôi kệ, tùy hắn vậy.

Ánh mắt Sài Thúc Tân giống như cuồng phong bão táp, cuốn theo cảm xúc mãnh liệt tới gần y. Mộc Cát Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận được một làn hương lạnh kề sát mình, rồi một thứ mềm ấm chạm lên môi.

Tựa như sóng dữ ập vào bờ, sau lại hóa thành gió xuân mưa bụi. Đó là một nụ hôn vô cùng quý trọng, nâng niu nhẹ nhàng, gần như thành kính.

Mộc Cát Sinh nếm được những giọt ẩm mặn chảy vào giữa kẽ răng.

Sài Thúc Tân khóc rồi.

Mọi lời bông đùa của Mộc Cát Sinh bỗng chốc bay sạch lên trời, y há mồm cứng lưỡi, luống cuống tay chân. Nước mắt của đối phương từ môi răng rơi thẳng vào lục phủ ngũ tạng của y, như nước sâu lửa bỏng lan tràn khắp cơ thể, để y thấm thía tận cùng thế nào là đau lòng.

Y thở dài trong lòng.

Y mở mắt, tựa tán mình vào trán Sài Thúc Tân, hai người môi kề môi. Y khẽ đưa hơi thở sang miệng đối phương, thì thầm, “Sài đại công tử à, hôn môi đâu phải hôn thế này.”

Y l**m môi, lại nghiêng người kề sát, môi răng quấn quýt, từ sâu trong cổ họng bật ra một tiếng cười mơ hồ.

Đó là tiếng cười mà y từng có khi còn niên thiếu.

Đợi mãi hai người mới chịu tách nhau ra, Mộc Cát Sinh chép miệng, tỏ vẻ còn chưa thỏa mãn.

Ngó sang Sài Thúc Tân, tuy ngoài mặt thì vẫn bình thản chẳng chút xao động, nhưng thực tế vành tai đã đỏ nựng cả lên.

Mộc Cát Sinh nhìn sắc mặt hắn, trong lòng thấy buồn cười, ngần ấy tuổi đầu rồi mà trông còn ngây thơ hơn cả lũ nhóc quỷ ở Trung học Phổ thông số 1.

Có điều, nói đi cũng phải nói lại. Hồi xưa y vung tiền như rác ở Quan Sơn Nguyệt, chẳng phải hạng công tử phong lưu gì, song cũng gieo không ít nợ đào hoa. Tiếc là chết quá sớm, một chữ “tình” cũng tan thành mây khói. Sau này tỉnh dậy từ giấc ngủ dài, đối tượng vừa mắt hợp ý không phải không có, chỉ là y không còn giữ được trái tim cuồng nhiệt, phóng khoáng như thuở thiếu thời nữa.

Nay cây già trổ hoa, cảnh đẹp ngày lành ở ngay trước mắt. Mộc Cát Sinh nhìn Sài Thúc Tân, sờ sờ môi, bao mánh khóe phong lưu năm xưa chợt ùa về một loạt. Trong đầu y lập tức nảy ra vô số ý nghĩ chẳng mấy đứng đắn, khó mà nói ra giữa chốn đường hoàng.

Y thả hồn trong đủ loại ý tưởng một lúc, cuối cùng hắng giọng, nhìn Sài Thúc Tân, nói: “Tam Cửu Thiên, hôm nay em còn phải uống thuốc không?”

Sài Thúc Tân ngẩn ra, rồi nhìn y với ánh mắt trách móc, “Dù thế nào cũng phải uống.”

“Thương lượng chút nha.” Mộc Cát Sinh bày vẻ mặt gian thương của mình, “Em hôn anh một cái, bớt một thang thuốc, được không?”

Sài Thúc Tân: “…”

Mặt của Sài đại công tử đỏ như tôm luộc, gian nan ép ra hai chữ, “Không được.”

Mộc Cát Sinh biết thừa chuyện này không khả thi, chỉ là nhịn không nổi muốn trêu chọc hắn, lâu rồi y chưa được thấy Sài Thúc Tân thú vị như này, “Thôi được.” Y làm bộ thở dài, “Thế ta điều chỉnh một chút được không?”

“… Điều chỉnh thế nào?”

“Em lặn lội từ Bồng Lai trở về, nóng lòng muốn gặp anh, đường xa gió bụi, người mệt rã rời luôn.” Mộc Cát Sinh xích lại gần hắn, nói: “Hôm nay không uống thuốc nữa, ngâm thuốc tắm thay, được chứ?”

Sài Thúc Tân không thấy gì lạ, cũng chẳng hiểu ẩn ý trong lời nói của đối phương, lập tức gật đầu, “Được, em nghỉ ngơi trước đi, để tôi chuẩn bị.”

Mộc Cát Sinh nhìn phát biết ngay người này không hiểu ý mình, y cũng không vội nói rõ. Đợi đến khi Sài Thúc Tân chuẩn bị xong hết mọi thứ, từ phòng tắm bước ra, “Tôi thử nước rồi, nước nguội thì gọi tôi vào thay cho, đừng ngâm mình mà ngủ quên.”

Mộc Cát Sinh thẳng tay kéo hắn trở vào phòng, “Gì mà phức tạp thế, cùng ngâm cho xong đi.”

Sài Thúc Tân: “?????!?”

Đối phương đứng đơ người tại chỗ, mặt mày biến sắc đủ kiểu.

Mộc Cát Sinh nhìn hắn, trong bụng cười điên cuồng, vừa nhịn cười vừa cởi cổ áo đối phương. Lúc này Sài Thúc Tân mới giật mình phản ứng, cảm giác như muốn nổ tung ngay tức khắc, hai tay lúng túng không biết đặt đâu, theo phản xạ liền đẩy y ra.

Cảnh tượng ấy cứ như một gã lưu manh đang sàm sỡ gái nhà lành vậy, thật chẳng biết ai mới là người bị cưỡng hôn. Mộc Cát Sinh nói: “Tam Cửu Thiên ơi là Tam Cửu Thiên, ngày xưa anh trùm khăn cưới lên đầu em bạo dạn lắm cơ mà, giờ lại bày đặt thẹn thùng cái nỗi gì?”

“Hơn nữa, bao năm em ngủ say, anh giúp em giữ gìn thân thể, còn gì chưa thấy nữa đâu?” Y sợ chưa đủ k*ch th*ch, bèn đạp ga hết cỡ, ghé sát bên tai đối phương, thổi một hơi, “Người sống chẳng phải sướng hơn người chết sao? Hay là Sài đại công tử của chúng ta có sở thích khó nói nào đó…”

Lời còn chưa dứt, Sài Thúc Tân chịu hết nổi, chặn miệng y lại, rồi với tay đóng sập cửa phòng tắm.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (88)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54: [Hồi 5. Thanh Bình Nhạc] Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62: [Hồi 6. Mừng Tân Lang] Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84: HỒI PHỤ. ĐIỂM TINH PHONG HOA LỤC - Chương 84. Quan Âm Chương 85: Chương 85: PN 1: Vạn Niên Thanh Chương 86: Chương 86: PN 2: Tu Du Kim Chương 87: Chương 87: PN 3: Giáo Xuân Hồng Chương 88: Chương 88: PN 4: Năm Như Ý