Chương 74: Cơn giận nửa mùa của Thành Việt Long
Kẻ cứng đầu thì bị đánh, người biết bơi thì ch.ết đuối.
Nghe tin chỉ có Bùi Kha bị thương, Bùi Nam dù tâm trạng phức tạp nhưng cũng thấy thương thằng em hơn chút, dặn dò: "Lần sau đừng có hóng hớt mấy chuyện này, an toàn bản thân là trên hết."
Bùi Kha thề sau này gặp chuyện sẽ đi vòng qua, nhưng giờ chân đã bó bột, theo điều 7 trong sổ tay sinh hoạt, bị thiệt thòi thì phải tranh thủ kiếm chác bù đắp.
Ảnh chân bó bột vừa gửi đi, phòng Tài chính hỏi thăm xong thì đến lượt chị Vương gọi điện, tiếp đó là các loại nhân vật trong nhóm chat công ty tới tấp hỏi han, đến cả Hứa Đại Thông Minh cũng cảm thán Bùi Kha là nòng cốt công ty, tấm gương sáng cho mọi người.
Bùi Kha binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, ngón tay múa trên màn hình điện thoại, xong xuôi các thủ tục xã giao nơi công sở thì anh cũng đã về đến nhà, được Thành Việt Long bế từ xe lăn lên sô pha.
Đen Trắng Xám nhìn chân bố bó bột, vẫy đuôi tiến lại ngửi ngửi, thè lưỡi l**m trộm một cái chưa kịp nếm mùi vị thì bị Thành Việt Long dắt xuống lầu đi vệ sinh.
Đến khi nó quay lại, Bùi Kha đã tự thay xong quần áo ở nhà.
"Sao không đợi em về thay cho?" Thành Việt Long cau mày, "Nhỡ đụng vào chân thì sao?"
"Thay bộ quần áo thôi mà, trước đây anh cũng bó bột rồi, chuyện nhỏ." Bùi Kha không quan tâm, xoa đầu Đen Trắng Xám hỏi: "Chiều nay cậu xin nghỉ à?"
"Em xin rồi, thật ra hôm nay có sự cố bất ngờ cũng không cần đứng gác tầng một nữa." Thành Việt Long ngồi xuống cạnh sô pha, nhìn chân bó bột của Bùi Kha một lúc, nhẹ nhàng đặt tay lên lớp băng gạc, nói ra điều nhẫn nhịn suốt dọc đường: "Anh đau lắm không?"
Bùi Kha cảm nhận một chút: "Cử động thì đau, không cử động thì không đau, giờ bó bột cố định rồi cũng đỡ đau hơn."
Thành Việt Long thở dài: "Sao anh không cẩn thận một chút, chuyện của hai người họ liên quan gì đến anh đâu mà vội vàng thế?"
"Không phải vội mà là trượt chân." Bùi Kha giải thích.
Thành Việt Long đếch tin: "Em thấy là gian xảo thì có, định kiếm chút mặt mũi trước mặt lãnh đạo chứ gì."
Bùi Kha lườm cậu: "Biết rồi còn nói?"
Hai người nhìn nhau, Thành Việt Long bất ngờ ôm lấy Bùi Kha, vùi mặt vào vai anh buồn bực nói: "Xin lỗi em lỡ lời, tại thấy anh bị thương nên em không vui."
"Không vui cái gì?" Bùi Kha hỏi ngược lại, "Đau ở thân anh nhưng đau ở lòng cậu à?"
Thành Việt Long gật đầu nghiêm túc: "Đương nhiên rồi, em thà chân em bị thương còn hơn..."
"Anh giai, tỉnh lại đi. Cậu mà bị thương thì ba người bọn anh khiêng cậu cũng bở hơi tai." Bùi Kha vội ngăn lại, "Với lại, cậu nghĩ anh muốn thấy cậu bị thương chắc?"
Thành Việt Long nghe thế cười hì hì, nhưng lại nghiêm mặt nói: "Thật ra trong lòng em vẫn hơi khó chịu vụ Thang Kiệt Thuỵ và anh Triệu bỏ đi giữa chừng."
"Có gì mà khó chịu, má Triệu với Jerry thành ra như thế, để họ ở lại chỉ tổ vướng chân. Với lại xong việc người ta khắc đến thăm anh." Bùi Kha xoa mặt Thành Việt Long an ủi, "Hơn nữa anh có cậu rồi còn cần họ làm gì?"
Thành Việt Long nắm tay anh hôn nhẹ lên mu bàn tay, thấy Bùi Kha không để ý nên cũng không nhắc chuyện đó nữa. Cậu ôm Bùi Kha xoa xoa tay rồi đột ngột hỏi: "Anh bảo xem giờ này anh Triệu và Thang Kiệt Thuỵ đang làm gì nhỉ?"
Căn phòng im lặng trong chốc lát, Bùi Kha từ từ quay sang nhìn cậu cau mày: "Ý cậu là sao? Ám chỉ anh cái gì?"
Hai người AO đang trong kỳ nhạy cảm ở riêng trong phòng khách sạn thì làm gì? Đánh bài à?
Thành Việt Long: ...
Thành Việt Long: "Oan quá Bao đại nhân ơi, em chỉ hỏi vu vơ thế thôi, chủ yếu là lo pheromone của họ dọa người ta sợ mà."
Là nạn nhân từng bị hun ngất, Thành Việt Long rất có tiếng nói. Bùi Kha bật tivi lên: "Thế thì xem có tin tức khẩn cấp nào không là biết ngay."
Hai người ôm chó ngồi trên sô pha, mắt Thành Việt Long nhìn tivi nhưng tâm trí lại đặt hết lên người Bùi Kha. Lửa của Triệu Đỉnh Thiên tắt rồi, nhưng lửa bên này hình như lại bùng lên.
Nội tâm vốn đã bình lặng vì lời nói của Bùi Kha lại dậy sóng, cậu nhớ lại cảnh Thang Kiệt Thuỵ lái xe đưa con mèo Tom của mình đi, trong lòng rạo rực.
"Ngứa chỗ nào thì lấy dép mà vỗ." Bùi Kha tặc lưỡi, "Đừng có rung đùi nữa được không, rung nữa sô pha trôi ra tận cổng khu chung cư bây giờ."
Thành Việt Long nhìn anh, đột nhiên nói: "Em cũng muốn."
"Hả?" Bùi Kha ngớ người chưa kịp phản ứng, "Muốn cái gì? Muốn ăn cơm à?"
Thành Việt Long đúng là đói thật, cậu hôn chụt lên má Bùi Kha một cái rồi nói giọng nguy hiểm: "Triệu Đỉnh Thiên và Thang Kiệt Thuỵ đang làm gì thì em muốn làm cái đấy ngay bây giờ!"
Bùi Kha khựng lại: "Thế thì vừa nãy cậu vẫn là ám chỉ anh."
"Vừa nãy không phải ám chỉ, nhưng bây giờ là nói thẳng nè." Thành Việt Long nhìn anh.
Bùi Kha chẳng mảy may rung động, chỉ gõ gõ vào cái chân bó bột tỏ ý mình là bệnh nhân. Thành Việt Long nhìn vào mắt anh định xin lỗi, nhưng chợt cau mày: "Khoan đã, anh bị thương ở chân thì ảnh hưởng gì đâu."
Kế hoạch lừa đảo thất bại, tim Bùi Kha thót một cái, đang định nghĩ cách khác thì Đen Trắng Xám bên cạnh nãy giờ im lặng bỗng bật dậy sủa ầm ĩ lao ra cửa.
Chó sủa inh ỏi, hai người trên sô pha nhắm mắt nhăn mặt đau khổ, Bùi Kha ôm ngực: "Hét một tiếng suýt nữa thì hồn lìa khỏi xác."
"Chắc có người đến, để em ra xem ai." Thành Việt Long lấy hơi đứng dậy ra mở cửa, nhưng vừa đến nơi thì cửa đã mở.
Bà Viên nhìn con chó đang chồm lên người mình hoảng hốt: "Chó ngoan! Chó ngoan! Nghiêm! Nghiêm!"
Ông Bùi đứng sau cũng hô: "Dừng! Dừng! Dừng!"
"Bác trai bác gái đến ạ." Thành Việt Long vội bế Đen Trắng Xám lên, mở cửa mời hai ông bà vào, cúi xuống lấy dép.
Bùi Kha thấy bố mẹ xách túi lớn túi bé vào nhà thì thở phào rồi lại căng thẳng hỏi: "Sao bố mẹ lại đến đây?"
"Anh con gọi điện bảo chân con bị thương." Bà Viên đưa đồ ăn thức uống cho chồng, đi tới nhìn cái chân bó bột của Bùi Kha, cau mày hỏi: "Làm sao mà bị thế này? Đi cầu thang cũng không cẩn thận."
Hỏi han vài câu xong ông Bùi cũng từ bếp đi ra, nhìn chân Bùi Kha thở ngắn than dài dặn dò anh thời gian tới tuyệt đối không được vận động mạnh.
"Bùi Nam nói với con hết rồi." Bùi Kha bảo ông ngồi xuống nghỉ ngơi.
Ông Bùi nhìn con chó Đen Trắng Xám đang ngồi cạnh anh với vẻ mặt cảnh giác: "Có con chó ở đây bố không dám ngồi."
Thành Việt Long vội gọi Đen Trắng Xám đi chỗ khác, bà Viên thấy thế bảo: "Mẹ cứ tưởng con chụp ảnh dìm hàng nó, hóa ra nó xấu thật."
Bùi Kha: ...
Chưa kịp biện hộ cho con trai cả, nghe thấy tên mình Đen Trắng Xám đã chủ động tiến lại gần bà Viên, ngửi ngửi l**m l**m rồi nằm rạp xuống, trí tuệ nhân tạo của loài chó đã hoàn thành việc xác nhận bà Viên.
Bà Viên nhìn con chó phơi bụng ra ngớ người, quay sang hỏi: "Nó đang bảo mẹ sờ nó à?"
"Vâng, Đen Trắng Xám thích bác lắm đấy ạ." Thành Việt Long vội nói.
Bà Viên miệng thì bảo sờ chó xong phải rửa tay nhưng tay đã đặt lên người nó, v**t v* vài cái Đen Trắng Xám đã chuyển từ dưới đất lên đùi bà.
Ông Bùi thấy thế cũng định sờ thử, nhưng vừa đưa tay ra thì vẻ mặt nịnh nọt của Đen Trắng Xám biến mất tăm, thay bằng ánh mắt dò xét từ chối ông già lại gần.
"Trời đất ơi, sao chó cũng không thích ông thế này." Bà Viên vừa v**t v* chó vừa thao túng tâm lý chồng trước mặt con cái, "Đúng là chỉ có tôi là thích ông thôi."
Ông Bùi: ...
Bùi Kha vội đỡ lời: "Không sao đâu bố, nghe Thành Việt Long bảo Đen Trắng Xám cũng không thích Bùi Nam, bố không cô đơn đâu."
Ông Bùi chẳng thấy vui vẻ gì vì giống con trai cả, hậm hực vào bếp nấu cơm, Thành Việt Long lập tức vào phụ giúp, dùng lời ngon ngọt an ủi trái tim tổn thương của ông chú.
Bà Viên nhìn mà hài lòng, nhớ lời dặn của Bùi Nam, quay sang hỏi Bùi Kha có cần mình giúp gì không.
"Tuy có cháu Long ở đây, nhưng bố mẹ ở nhà cũng rảnh, qua giúp con dọn dẹp nấu nướng, đợi chân con khỏi thì bố mẹ về." Bà nói.
Bùi Kha lắc đầu ngay: "Không cần đâu mẹ, con đau chân chứ có đau tay đâu, tự lo được."
"Chê bố mẹ phiền phức chứ gì?" Bà Viên hỏi.
Bùi Kha lắc đầu: "Không có, làm gì có chuyện đấy ạ."
Bà Viên biết con trai nghĩ một đằng nói một nẻo, thở dài: "Con đừng như thế, bố mẹ giúp được gì sẽ cố gắng giúp."
Bà hạ giọng: "Mẹ bàn với bố con rồi, tiền bán căn nhà cũ trước kia chia đôi cho con với anh con, con mua nhà mua xe không bảo bố mẹ, lần này bù cho con luôn."
Bùi Kha không ngờ mẹ lại nhắc đến chuyện này, ngớ người rồi cứng miệng: "Con có tiền, bố mẹ cứ giữ lấy mà tiêu, không cần cho con đâu."
Bà Viên tặc lưỡi: "Có tiền cho thì cứ cầm lấy, với lại tiền của bố mẹ chẳng phải là tiền của hai đứa à, tóm lại bố mẹ quyết định rồi, chia đôi, mấy hôm nữa mẹ chuyển khoản cho."
Một khi bà đã quyết thì không ai thay đổi được, bà Viên ngứa mắt cái xe Jetta cũ rích của Bùi Kha từ lâu rồi: "Anh con xem xe thì tiện thể con cũng xem đi, đổi cái xe mới mà đi."
Bùi Kha từ chối thẳng thừng: "Không, con thích con Jetta của con lắm, một phút cũng không thể tách rời."
Con Jetta vẫn chưa biết mình suýt bị đổi, hôm sau vẫn chở ông chủ, khách thuê nhà và cái xe lăn của ông chủ đến tòa nhà Funny.
Khi Thành Việt Long đẩy Bùi Kha vào tầng làm việc của công ty, toàn thể nhân viên đứng dậy vỗ tay rào rào, người đẹp Dương ôm bó hoa đi tới: "Đồng chí Bùi Kha, anh vất vả rồi!"
Bùi Kha vội đáp: "Không vất vả, vì nhân dân phục vụ."
Thành Việt Long nhìn cảnh này cau mày, cảm thấy đồng nghiệp của Bùi Kha hình như hơi không bình thường.
Đẩy Bùi Kha vào tận văn phòng, chào hỏi nhân viên phòng Tài chính xong, cậu bảo Bùi Kha: "Thế em xuống trước đây, có việc gì cứ gọi cho em, không thì bảo người xuống gọi em nhé."
Bùi Kha gật đầu nhìn Thành Việt Long rời đi rồi quay sang nhân viên: "Có việc thì tâu không việc thì lui, hôm nay không họp hành gì hết, cứ theo kế hoạch mà làm, Ngôn Kiều tranh thủ vụ bằng sáng chế đi."
"Vừa đến đã giục người ta làm việc, chân anh đau thế sao không ở nhà nghỉ thêm mấy ngày đi?" Ngôn Kiều hỏi.
Bùi Kha cười khẩy: "Để con khỉ lên làm vua à?"
"Nhạt nhẽo." Ngôn Kiều hừ một tiếng, nhân viên tản ra làm việc, Bùi Kha vừa bật máy tính lên thì điện thoại đổ chuông, thấy Vua Khỉ gọi đến vội bắt máy.
Chưa nói được câu nào, tiếng hét chói tai của Khúc Hầu đã xuyên thủng màng nhĩ, Bùi Kha cúp máy ngay lập tức. Ba phút sau điện thoại lại reo, lần này Khúc Hầu không hét nữa mà thở hổn hển hỏi: "Thật hay đùa đấy?"
"Thật hay đùa cái gì?" Bùi Kha hỏi, "Chân tao á?"
"Chân mày tao xin chia buồn và đã chuẩn bị lẵng hoa quả xương ống to đùng rồi, nhưng vụ má Triệu là thật á? Nó đã... trời ơi, đáng sợ quá. Tao cảm giác sắp tận thế rồi Kha ơi." Khúc Hầu không dám tưởng tượng cảnh má Triệu làm Alpha, gặng hỏi: "Yêu kiểu A nằm dưới O nằm trên à? Yêu kiểu đấy phải không!"
Bùi Kha: ...
Anh nhận ra rồi, Khúc Hầu cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: Chúng mày moi đâu ra mấy thứ linh tinh này thế, bản năng của AO à?
Thành Việt Long: Tôi cũng muốn!