Chương 73
Mộng Tỉnh Hòa Ly - Trư Trư Đinh

Chương 73: Hóa ra nàng thật sự đã chọn một vị lang quân vừa ý

Cố Niệm giơ tay đẩy hắn một cái, thật sự vẫn chưa thể chấp nhận dáng vẻ không đứng đắn này của Tạ Nghiễn lúc riêng tư.
Nàng cùng hắn âu yếm dựa dẫm một lát, sau đó ngồi lại trên ghế, tiếp tục dùng bữa cùng hắn.
Hai người súc miệng xong, Nguyệt Mai mới gọi người dọn dẹp bát đĩa sạch sẽ.
Tạ Nghiễn theo Cố Niệm ở gian phòng bên đọc sách nói chuyện phiếm, hai người dựa trên nhuyễn tháp, mỗi người một bên, trên chiếc bàn vuông nhỏ đặt mấy món điểm tâm hoa quả tươi, Cố Niệm đọc rất chăm chú, Tạ Nghiễn lại có vẻ hơi biếng nhác.
Hắn chủ động bưng trà đưa nước cho Cố Niệm, xiên hoa quả tươi đưa đến miệng nàng.
Cố Niệm chậm rãi nhìn sách trong tay, không chút phòng bị, lại bỗng dưng nghe Tạ Nghiễn thấp giọng nói: “Tiểu quan mà Huyện chúa nương nương vừa mắt, hẳn là rất biết hầu hạ người khác.”
Cố Niệm không nhận ra ý của hắn, còn chưa kịp trả lời, lại nghe hắn hỏi: “Người đó hầu hạ nàng thế nào?”
Cố Niệm theo phản xạ nói: “Ta không để hắn hầu hạ ta.”
Sách lật qua một trang, gian bên tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Cố Niệm vẫn chưa nhận ra mình bị Tạ Nghiễn gài bẫy, đợi đến khi chiếc nĩa vàng bên tay trống không, nàng lơ đãng ngước mắt, liền thấy Tạ Nghiễn sa sầm mặt, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng.
Tim nàng chùng xuống, thầm kêu không hay rồi.
Tạ Nghiễn cười như không cười nói: “Hóa ra nàng thật sự đã chọn một vị lang quân vừa ý.”
Cố Niệm thầm oán thán hắn cố tình gài bẫy, nhưng quả thật là nàng chột dạ trước, ấp úng hồi lâu, lúc này mới nói: “Là, là họ cứ bắt ta chọn một người, ta không muốn tình thế bế tắc, lúc này mới, lúc này mới…”
Nói được nửa, Cố Niệm thấy xấu hổ cho sự giảo hoạt của mình khi tìm cớ bào chữa “tội lỗi”. Rõ ràng là cùng nhau gây họa, nàng làm sai chính là sai, sao còn đổ thừa cho Huyện chúa và Nhiếp Xu Nhi?
Giọng nàng nhỏ dần, mím mím môi, thấp giọng nói: “Phu quân có thể đừng truy cứu chuyện này nữa được không… Ta thật sự không làm hành động nào khác vượt quá khuôn phép, nếu không tin, chàng có thể hỏi Huyện chúa nương nương hoặc A tẩu.”
Tạ Nghiễn hừ khẽ: “Lỡ như ầm ĩ đến mức ai cũng biết, sau này nàng và ta biết đặt chân vào đâu?”
Cố Niệm xấu hổ đỏ mặt, vốn còn muốn nói thêm vài câu lấy lòng, không ngờ Tạ Nghiễn bỗng nhiên chuyển đề tài hỏi: “Nàng nói thử xem, người đó trông dáng vẻ ra sao, hai người lại nói những lời gì?”
Nàng sững sờ, thấy Tạ Nghiễn sắc mặt tĩnh như nước lặng, dường như không giấu giếm điều bí hiểm nào.
Cố Niệm vốn dĩ tâm tư đơn giản, đối với Tạ Nghiễn lại càng không phòng bị, một lòng muốn thẳng thắn đối đãi để đổi lấy sự thông cảm, ngay lập tức thật thà đáp: “Chính là dáng vẻ của công tử trẻ tuổi, trông rất nho nhã, không giống nam tử dị tộc phương bắc.”
Nàng miêu tả không chút giữ lại, ánh mắt khẽ đảo, lại thật sự đang nghiêm túc nhớ lại.
“Chúng ta cũng không nói mấy câu, ta chỉ bảo hắn ngồi xuống uống trà, cũng nói ta không cần hắn hầu hạ.” Cố Niệm nói xong, lời nói dừng lại, một mình suy nghĩ giây lát, quyết định không nói thêm gì nữa, tránh đem chuyện nam tử đó từng nhắc đến Tạ Nghiễn mà khai báo rõ ràng, bằng không chỉ khiến Tạ Nghiễn thêm nghi ngờ.
Ai ngờ Tạ Nghiễn căn bản không có tâm tư để ý nghe rốt cuộc bọn họ nói mấy câu, trong lòng hắn đã sớm dấy lên cơn ghen tuông dữ dội, sắc mặt cũng càng ngày càng tệ.
Hắn không khỏi thầm nghĩ, hẳn là người đó trông rất tuấn mỹ, thảo nào Cố Niệm động lòng rốt cuộc chọn một nam sủng bầu bạn, không ngờ lại thật sự có nam tử lọt vào mắt xanh của nàng.
Từng câu từng chữ này, nói vô cùng tỉ mỉ, xem ra là đã nghiêm túc ghi nhớ dáng vẻ người đó vào trong lòng!
Nam tử có thể được Tĩnh Hòa huyện chúa vừa mắt, bất luận bản lĩnh hầu hạ người ta giỏi đến đâu, tự nhiên trước hết phải có một tướng mạo đẹp đẽ, dáng người dung mạo ai nấy đều không chê vào đâu được.
Hắn nén một cục tức, không nhịn được lạnh giọng: “Nếu đã hợp ý nàng như vậy, sao không xin Huyện chúa ban thưởng, đem người đó cùng về Trấn Nam Hầu phủ, để ta và phụ mẫu cũng mở mang tầm mắt.”
Cố Niệm bị hắn nói cho nóng bừng mặt, ném sách qua một bên, có chút hờn dỗi nói: “Tạ Thiếu Hành, có ai như chàng không? Ta nói thật cũng không được, nói dối lừa chàng cũng không xong, chàng, chàng vô lại!”
Dù cho nàng có tức giận hơn nữa, rốt cuộc cũng không nói ra được lời nào quá nặng, Tạ Nghiễn quá hiểu nàng, mà nàng cũng rất hiểu chính mình, bọn họ trước sau đều là hai kiểu tính tình không thể cãi nhau được.
Tạ Nghiễn thấy nàng ấm ức bĩu bĩu môi, trong lòng mềm nhũn, vội dịu giọng nói: “Ta không có ý đó.”
Hắn ngừng một lát, khẽ hắng giọng, thấp giọng nói: “Ta trước nay hành sự đoan chính chững chạc, cũng chưa từng có sở thích trăng hoa ong bướm hay chơi bời kỹ nữ. Nhưng phu nhân của ta lại lén lút đi cùng nam tử khác tình tình tứ tứ, Niệm Niệm, nàng bảo ta phải nghĩ thế nào đây?”
Cố Niệm bị hắn nói trúng mấu chốt, há hốc miệng, không thể phản bác, tự nhiên biết rõ cho dù nàng không có hành động vượt quá giới hạn, nhưng nói cho cùng chuyện này nàng chính là không có lý.
Tạ Nghiễn lại nói: “Ta lại thấy nàng đặc biệt ghi nhớ dáng vẻ của người đó, trong lòng tự nhiên không vui.”
Cố Niệm vừa nghe, lập tức sốt ruột: “Hắn chỉ có dáng vẻ người bình thường, ta thật ra không nhìn rõ lắm.”
Nàng giơ tay dời chiếc bàn vuông nhỏ, nhích về phía Tạ Nghiễn, nhíu nhíu mày “Ta chọn hắn, một là vì tình thế cấp bách không muốn kéo dài, hai là vì lúc đó hắn đứng ngay trước mặt ta, ta chỉ chọn bừa một người cho xong chuyện.”
“Ta nhớ rõ ràng, là vì hắn trông khá giống với nam nhi triều ta, khí chất cũng nho nhã hơn, hắn đến gần ta, ta không sợ hãi như vậy.”
Ngón tay Cố Niệm cong cong, lén lút kéo vạt áo Tạ Nghiễn, khẽ lay lay, giống như tiểu cô nương làm sai chuyện, mắt long lanh cầu xin vẻ mặt hòa nhã.
“Phu quân, không giấu gì chàng, ta luôn cảm thấy trên đời này không ai đẹp hơn chàng, nhìn thế nào cũng không đủ, mỗi một ánh nhìn đều thích vô cùng.”
Nàng ghé sát bên tai hắn, nhỏ giọng lấy lòng.
Cơn gió thơm thoang thoảng phả vào bên tai Tạ Nghiễn, từng sợi từng sợi quấn quýt vào hơi thở của hắn, Tạ Nghiễn tâm niệm vừa động, lập tức mất hết lý trí.
Tạ Nghiễn lật tay nắm lấy năm ngón tay nàng, hơi dùng sức, cố ý thấp giọng trêu ghẹo nàng: “Ta không tin.”
Cố Niệm ôm lấy vai hắn, mày mắt cong cong cười rạng rỡ nói: “Chàng phải tin ta, ngày đó ở Vạn Hoa yến, chàng cùng Yến vương điện hạ đứng bên hồ nói chuyện, các cô nương bên bờ đối diện vẫn luôn bàn tán về chàng đấy.”
Trong lúc Cố Niệm không để ý, Tạ Nghiễn đã từ từ ngả người nằm xuống nhuyễn tháp, nàng theo đà của hắn, cũng từ từ nằm sấp lên trước ngực hắn, chỉ đành khẽ níu vạt áo hắn để giữ vững tư thế trượt xuống.
Hắn nhếch môi cười khẽ: “Bàn tán cái gì?”
Gò má xinh xắn của Cố Niệm hơi ửng hồng, thoáng vẻ e thẹn nói: “Các nàng ấy đều nói chàng trông tuấn lãng nổi bật, từ nhỏ đã là thiếu niên lang xuất sắc nhất trong các thế gia ở kinh đô.” Nàng khẽ nuốt nước bọt, “Ta nghe các nàng ấy nói mấy câu, đáy lòng cũng rất tò mò, liền len lén nhìn về phía hồ nước mấy lần.”
Nàng ngước mắt len lén liếc Tạ Nghiễn, rồi lại cúi mặt xuống, có chút ngượng ngùng “Cho nên tai nạn năm đó khiến ta cùng chàng trói buộc với nhau… Thật ra, đáy lòng ta còn cảm thấy có chút may mắn, may mà là chàng, may mà không phải người khác.”
Tạ Nghiễn cười trầm trầm, ôm lấy thân mình Cố Niệm, để nàng áp sát vào trước ngực.
Nàng cảm nhận tiếng cười vang vọng mạnh mẽ của hắn, vui sướng đến từ tận đáy lòng, nàng bất giác cong cong khóe môi, dang tay, thoải mái nằm sấp trong lòng hắn, đầu dụi dụi về phía trước.
Nàng khẽ nhắm mắt, bên tai nghe thấy tim hắn bỗng dưng đập vừa gấp gáp vừa hỗn loạn.
Trước ngực bỗng dưng truyền đến một trận tê dại như điện giật, người nàng khẽ run, cơn ngứa ran mơ hồ lan khắp tứ chi bách hài. Nàng rên khẽ, tất cả sự chú ý đều tập trung vào hạt chu sa đang hơi cứng lại.
Một lát sau, toàn thân nàng đã mềm như bông trong lòng Tạ Nghiễn, thỉnh thoảng cọ xát vòng eo thon, trong cổ họng phát ra âm thanh ngọt ngào mềm mại nhỏ vụn.
Nàng có chút không nhịn được, chủ động áp sát về phía trước, luôn cảm thấy vẫn chưa đủ.
Bọn họ quay lại làm phu thê, dù sao cũng đã chung chăn chung gối một thời gian. Mấy ngày nay chỉ cần thân thể Cố Niệm thoải mái, hai người đêm đêm đều h**n **, Tạ Nghiễn đối với nàng đã có sự thấu hiểu nhạy bén.
Hắn biết nàng tình ý dâng trào, hơi dùng thêm mấy phần sức mạnh, liền k*ch th*ch nàng từ từ ưỡn tấm eo thon, chẳng mấy chốc đã cọ xát dấy lên ngọn lửa tình mãnh liệt.
Hắn vừa lật người, đáy lòng Cố Niệm thoáng qua một tia hoảng loạn thầm kín, mà trong sự căng thẳng này lại ẩn chứa sự mong đợi mãnh liệt mà không thể nói rõ.
Sự thử nghiệm mới mẻ mà đột ngột trước hoàng hôn, ban đầu nàng cảm thấy không thể chịu đựng nổi, nhưng đến sau này lại biến thành không thể ngừng lại. Nàng không hỏi Tạ Nghiễn nghĩ thế nào, nhưng đáy lòng nàng biết rất rõ, nàng thật ra rất thích…
Trải nghiệm hoàn toàn khác biệt, giống như là đi thẳng một mạch lặn xuống đáy nước sâu nhất tìm kiếm một loại cực hạn nào đó, càng lúc càng sâu, nàng không tự chủ được mà thả lỏng thần trí bay xa, chủ động tìm kiếm ngọn nguồn lấp đầy, cho đến khi ý thức chạm đến sự tĩnh lặng trống rỗng.
Giống như lúc này, hai người trong khoảnh khắc đều phát ra tiếng than thỏa mãn.
Cho nên Cố Niệm có mấy phần suy đoán chắc chắn, Tạ Nghiễn hẳn là cũng rất thích.
Trên nhuyễn tháp tuy không thể xoay trở nhiều, nhưng lại vừa vặn khiến đối phương càng thêm thân thiết, hai người quần áo chỉnh tề, nhưng dưới vạt váy của Cố Niệm, lại có sự quấn quýt thân mật khăng khít nhất.
Mái tóc đen của nàng rối tung trên lưng, bờ vai ngọc chỉ chịu lộ ra góc tròn nho nhỏ, Tạ Nghiễn phác họa đường cong eo của nàng, bàn tay to nắm bắt phương hướng, mỗi một lần đều có thể khiến Cố Niệm khẽ run rẩy.
Nàng bắt đầu phóng túng biểu đạt cảm nhận trong lòng, cảm xúc của Tạ Nghiễn bị kéo căng càng thêm cao trào, sự ồn ào ở gian phòng bên cuối cùng dừng lại trong tiếng thét nhỏ hơi vỡ vụn của Cố Niệm, Sơ Vũ Hiên lại chìm vào yên lặng như chốn không người.
Mái tóc bị mồ hôi làm ướt, Cố Niệm yếu ớt nằm sấp, th* d*c nhè nhẹ, Tạ Nghiễn gạt những sợi tóc rối ra, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đặt một nụ hôn nhẹ lên gò má ửng hồng.
“Ta đi gọi người chuẩn bị nước.” Giọng hắn khàn khàn, hiển nhiên vẫn chưa thỏa mãn.
Cố Niệm không kìm được mà đỏ mặt, vùi đầu vào khuỷu tay, lặng lẽ gật đầu, chỉ cảm thấy mất mặt chết đi được, chưa đến nửa ngày đã gọi nước hai lần, bất cứ ai cũng biết Sơ Vũ Hiên đã xảy ra chuyện gì.
Chuyện này đến cuối cùng vượt ngoài sức tưởng tượng của Cố Niệm, sau đó ở phòng tắm, tiếng nước ào ào không dứt bên tai, động tĩnh này không giống như đang tắm gội, càng giống hai con giao long vờn nước, không ngủ không nghỉ mà cuộn trào trong biển mây.
Đến sau này nước dần nguội, Tạ Nghiễn lại gọi người mang đến một đợt nước nóng mới.
Cố Niệm nói gì cũng không chịu tắm cùng hắn nữa, khoác chiếc áo choàng rộng thùng thình siết chặt hai vạt áo, cứ thế ngồi trên ghế dài trừng mắt nhìn Tạ Nghiễn, ánh mắt ép buộc hắn đánh nhanh thắng nhanh, đêm nay đến đây là hết.
Một lúc sau Cố Niệm mệt đến mức mí mắt díp lại, suýt nữa ngủ quên trong phòng tắm, nàng cố gắng gượng ý chí thay đồ lau tóc, buồn ngủ đến mức ngã lưng xuống giường là ngủ, cho dù lúc này Tạ Nghiễn có đem nàng đi bán cũng đành chịu nhận số phận.
Ngày hôm sau, nàng mơ mơ màng màng nhận ra Tạ Nghiễn đã thức dậy thay đồ, nàng nhớ hôm nay hắn phải vào cung thượng triều sớm, vốn muốn quan tâm vài câu, ai ngờ khóe môi run run, lại ngay cả mắt cũng không mở nổi, càng đừng nói đến việc mở miệng nói chuyện.
Cuối cùng lẩm bẩm phát ra vài tiếng thì thầm như mèo ốm, bên tai loáng thoáng truyền đến tiếng cười khẽ của Tạ Nghiễn, nàng có chút bực mình, oán không thành tiếng, cơ thể không chống cự nổi sự hỗn độn của ý thức, khẽ lật người, xoay mặt vào trong lại ngủ thiếp đi.
Tạ Nghiễn đi rồi, Sơ Vũ Hiên trước nay không ai dám quấy rầy giấc mộng đẹp của nàng, Cố Niệm ngủ một giấc này đến tận mặt trời lên cao.
Đợi nàng khẽ mở mắt, liền loáng thoáng nghe thấy bên ngoài có người cười khẽ.
Rất nhanh, động tĩnh đó đi xa, trong phòng lại trở về yên tĩnh. Nàng nhắm mắt thả lỏng một lúc lâu, lúc này mới giơ tay kéo chuông, khẽ trở mình, eo thon đau nhức như bị đánh gãy.
Cố Niệm theo phản xạ phát ra một tiếng than khẽ, cũng chính lúc này, Nguyệt Mai đẩy cửa đi vào, trong tay còn bưng một bát canh trong đang bốc hơi nóng.
Nàng ấy cười đặt bát xuống, vội bước lên trước đỡ Cố Niệm dậy, liếc thấy những dấu vết đậm đậm nhạt nhạt kia, lòng hiểu rõ mà không nói ra mím môi cười, vội nói: “Phu nhân đừng vội, nô tỳ đi lấy giày mềm đến.”
Nàng yếu ớt dựa vào thành giường, thầm nghĩ không thể phóng túng như vậy nữa, bằng không thật sự không còn mặt mũi nào làm người.
Ánh mắt khẽ đảo, liếc thấy bát canh không rõ lai lịch, tò mò hỏi: “Đó là gì vậy?”
Nguyệt Mai vừa hay cúi người, quay đầu nhìn thoáng qua, lại cười nói: “Đó là Điện hạ đặc biệt căn dặn bếp của Hạnh Viên hầm canh gà ác nhân sâm, có ý tốt muốn thiếu phu nhân bồi bổ thân thể, thích hợp nhất để tư âm dưỡng huyết, bồi bổ nguyên khí.”
Nàng ấy ngừng một lát, lại không nhịn được mím mím môi, ngữ khí ẩn chứa ý cười “Cũng có một phần của Công tử, đợi ngài ấy thượng triều trở về hâm nóng lại rồi bưng đến.”
Cố Niệm nhất thời xấu hổ không chịu nổi, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, hận không thể rút lại câu hỏi nhiều chuyện vừa rồi. Đáy lòng lại không khỏi tức giận Tạ Nghiễn, bọn họ thật sự là quá hoang đường, sao có thể không biết tiết chế như vậy chứ!
Đang nghĩ chuyện này, người còn chưa đi đến trước kính trang điểm, liền nghe thấy một tràng tiếng bước chân vội vã như gió.
Nàng vừa quay đầu, liền thấy Tạ Nghiễn tinh thần sảng khoái đi vào trong phòng, trong tay còn giơ mấy trang giấy, cười hớn hở nhướng mày với nàng.
Cố Niệm nén sự không vui, lén lườm hắn một cái, chậm rãi ngồi xuống trước gương.
Nàng còn chưa kịp tra hỏi tội, Tạ Nghiễn đã hứng chí bừng bừng đưa tới mấy trang giấy kia, miệng còn nói: “Lý Hoài và Nhiếp Xu Nhi lại đang ầm ĩ đòi hòa ly, đây là thư hòa ly bọn họ mới soạn, đặc biệt mang về cho nàng xem này.”
Cố Niệm lập tức thấy cạn lời, chắp tay không nhận, chỉ nói: “Làm gì có huynh đệ nào như chàng…”
Tạ Nghiễn thở dài một tiếng: “Loại như ta mới là huynh đệ thật sự.” Hắn nhét mấy trang giấy kia vào tay Cố Niệm, dường như không coi là chuyện gì to tát.
Hắn lập tức quay mắt đi, hơi cau mày, cũng theo phản xạ hỏi: “Đó là canh gì vậy?”
Cố Niệm còn chưa kịp ngăn cản, Nguyệt Mai đã thật thà đáp: “Bẩm công tử, đó là canh gà ác nhân sâm Điện hạ đặc biệt gửi tới để ngài và thiếu phu nhân bồi bổ thân thể, đối với nam tử thì bổ khí cố dương, đối với nữ tử thì tư âm dưỡng huyết.”
Cố Niệm thấp giọng than một tiếng, Tạ Nghiễn đã không nhịn được mà ho một tiếng đầy giả tạo, bối rối phất phất tay, cho Nguyệt Mai lui xuống.

 
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (75)
Chương 1: Chương 1: Ban hôn Chương 2: Chương 2: Chỉ có nàng ta Chương 3: Chương 3: Tín vật tùy thân Chương 4: Chương 4: Đừng động đậy Chương 5: Chương 5: Nắm lấy tay ta Chương 6: Chương 6: Đêm tối Chương 7: Chương 7: Chế nhạo Chương 8: Chương 8: Bị bịt mắt Chương 9: Chương 9: Vạn Hoa mê tình Chương 10: Chương 10: Trinh tiết Chương 11: Chương 11: Hắn dường như đã để nàng ở trong lòng Chương 12: Chương 12: Tình cảm lặng lẽ đâm chồi Chương 13: Chương 13: Vẫn còn trong trắng Chương 14: Chương 14: Nàng ấy đã đến sao? Chương 15: Chương 15: Vâng, phu quân Chương 16: Chương 16: Động tác dồn dập Chương 17: Chương 17: Nàng đúng là thủ đoạn cao thâm Chương 18: Chương 18: Hắn đang bênh vực nàng sao? Chương 19: Chương 19: Một chút ngọt ngào Chương 20: Chương 20: Ai dám làm khó nàng ấy? Chương 21: Chương 21: Cuộc cãi vã Chương 22: Chương 22: Không xong rồi à? Chương 23: Chương 23: Rượu Hợp Hoan Chương 24: Chương 24: Xuân sắc khó thoát Chương 25: Chương 25: Đã gọi phu quân rồi, ta sao có thể không ở lại? Chương 26: Chương 26: Nam nhân mà Chương 27: Chương 27: Cảm giác trơn mượt Chương 28: Chương 28: Muội nói xem Tiểu hầu gia sẽ tin ai nhiều hơn? Chương 29: Chương 29: Muội làm bình thê há chẳng phải là chịu ủy khuất sao? Chương 30: Chương 30: Tiểu hầu gia, chúng ta hòa ly đi Chương 31: Chương 31: Người nọ đứng ngược sáng, hai tay khoanh trước ngực, áo thụng vải xanh, đai lưng đeo túi thơm, một đôi mắt lả lư� Chương 32: Chương 32: Nàng vậy mà lại chưa chết… Chương 33: Chương 33: Mà hắn… là phu quân trước đây của nàng. Chương 34: Chương 34: Dù ta không đến Chương 35: Chương 35: Ngài đóng cửa làm gì? Chương 36: Chương 36: Ta với ngài không còn liên quan gì nữa Chương 37: Chương 37: Gặp ta, hay gặp hắn? Chương 38: Chương 38: Cầu xin người khác thì phải có tư thế của người cầu xin Chương 39: Chương 39: Ngài lại muốn làm gì Chương 40: Chương 40: Yêu cầu của đại nhân thật vô lý Chương 41: Chương 41: Đừng quên nàng đã hứa hẹn điều gì Chương 42: Chương 42: Không nỡ à? Chương 43: Chương 43: Cố Niệm trước nay chưa từng thuộc về hắn ta... Chương 44: Chương 44: Chính là Liên nhi Chương 45: Chương 45: Lần sau? Lần sau là lần nào? Chương 46: Chương 46: “Niệm Niệm” Chương 47: Chương 47: Đi đi, đừng để đại nhân chờ lâu Chương 48: Chương 48: Ngài và ta chỉ là không hợp nhau mà thôi Chương 49: Chương 49: Lấy thân báo đáp Chương 50: Chương 50: Điều ngài muốn ta không làm được Chương 51: Chương 51: Ngày hòa ly Chương 52: Chương 52: Ta muốn bắt đầu lại với nàng Chương 53: Chương 53: Nương tử của ngài ấy chết hơn ba năm rồi Chương 54: Chương 54: Hắn cô độc đứng trong đêm tối Chương 55: Chương 55: Hắn không muốn bỏ lỡ nàng thêm một lần nào nữa Chương 56: Chương 56: Về kinh Chương 57: Chương 57: Chính thê Chương 58: Chương 58: Sự thiếu trách nhiệm của hắn Chương 59: Chương 59: Chắc là đau lắm nhỉ? Chương 60: Chương 60: Hắn vậy mà lại mơ hồ có chút ghen tỵ Chương 61: Chương 61: Biển giấm Chương 62: Chương 62: Hiểu nhau nhiều hơn Chương 63: Chương 63: Nàng có chút bối rối Chương 64: Chương 64: Chủ động tấn công Chương 65: Chương 65: Ta đang nghe, ngài tiếp tục bịa đi Chương 66: Chương 66: Nàng muốn hắn làm nhiều hơn cho nàng Chương 67: Chương 67: Vì sao lại là ta… Chương 68: Chương 68: Có thể không? Chương 69: Chương 69: Kiếp sau Chương 70: Chương 70: Vâng, phu quân Chương 71: Chương 71: Nam sủng Chương 72: Chương 72: Mây tan mưa tạnh đã là qua hoàng hôn Chương 73: Chương 73: Hóa ra nàng thật sự đã chọn một vị lang quân vừa ý Chương 74: Chương 74: Còn muốn nữa sao? Chương 75: Chương 75: Vào giây phút đó, hắn đã nắm chặt tay nàng