Chương 73
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 73: Thanh Lý Môn Hộ

Diêu Hoán đeo kính lão, cẩn thận cầm viên thuốc lên xem phần công dụng ở mặt sau, rồi bắt đầu hỏi dồn dập: “Mạt thế mới bắt đầu, thời gian làm thí nghiệm về tính ổn định không đủ đâu nhỉ?”

 

Chu Vân đáp: “Con dùng quy trình bào chế thuốc đã rất thuần thục, nên việc bảo quản lâu dài không thành vấn đề. Các vị thuốc trong đơn đã được đổi thành thảo dược biến dị, dược tính tăng lên rất nhiều, nhưng đúng là không có cách nào đảm bảo dược hiệu của thảo dược biến dị có bị mất đi sau khi bảo quản trong thời gian dài hay không. Do đó, hạn sử dụng được ấn định ở mức an toàn là sáu tháng. Thực tế thì, sau khi bào chế hơn sáu tháng, con đã kiểm tra và dược hiệu không hề suy giảm, nên hạn sử dụng có lẽ sẽ khá dài, sau này có thể tiếp tục đánh giá thêm.”

 

Diêu Hoán gật đầu hài lòng: “Thí nghiệm dược hiệu bên ngoài và bên trong cơ thể đều đã tiến hành cả rồi chứ?”

 

Chu Vân khẳng định: “Đều đã tiến hành rồi ạ.” Mặc dù là ở kiếp trước.

 

Diêu Hoán tiếp tục hỏi: “Các thí nghiệm về độc tính cấp, độc tính lâu dài, độc tính sinh sản, khả năng gây đột biến và gây ung thư đều đã làm hết chưa?”

 

Chu Vân đáp: “Trong các thí nghiệm độc tính, những cái nào kịp làm thì con đều đã làm rồi ạ. Vì thời gian không đủ nên các tác dụng phụ lâu dài và tác dụng lên hệ sinh sản đã được ghi rõ trong tờ hướng dẫn là ‘chưa xác định’. Nhưng dựa trên biểu hiện của các loại thuốc này trước khi biến dị thì chúng sẽ không ảnh hưởng đến hệ sinh sản. Còn với thảo dược biến dị, đúng là vẫn chưa xác định được… Xét từ tác dụng của thực phẩm làm từ động thực vật biến dị đối với dị năng giả, biết đâu lại có thể tăng khả năng sinh ra những đứa trẻ có dị năng thì sao?”

 

Diêu Hoán trầm ngâm: “Đúng là có khả năng liên quan.”

 

Đậu Chí Quân hỏi: “Vậy còn thử nghiệm lâm sàng thì sao? Cậu ở Đan Lâm, lại đang là thời mạt thế, có điều kiện để tiến hành không? Chuyện này chắc chắn sẽ bị Viện Nghiên cứu Dị năng vin vào đó để chỉ trích đấy. Số lượng người tham gia thử nghiệm không đủ, không có khảo sát xã hội, tính hiệu quả và an toàn của thuốc không được xác thực, nếu vậy thì thầy sẽ rất khó đứng ra bảo vệ cho cậu.”

 

Diêu Hoán cũng nhìn về phía Chu Vân, Chu Vân điềm nhiên lấy ra một chồng báo cáo từ trong cặp tài liệu: “Số liệu thử nghiệm lâm sàng giai đoạn ba đều có cả. Tuy thời gian đúng là hơi ngắn, nhưng có thể thấy từ báo cáo thử nghiệm rằng, hiệu quả của thảo dược biến dị vượt xa dược hiệu trước đây. Bệnh tình của người tham gia thử nghiệm ở mỗi giai đoạn đều có chuyển biến tốt rõ rệt.”

 

“Hồ sơ người tham gia thí nghiệm, báo cáo bệnh tình đều có thể tra cứu chi tiết, thậm chí còn lập ra hai nhóm đối chứng là dị năng giả và người thường, tốc độ hồi phục của dị năng giả rõ ràng vượt trội hơn người thường.”

 

Điều này thì phải cảm ơn nhà họ Cung, cảm ơn Viên viện trưởng rồi. Trước khi trọng sinh, hắn đúng là đã tiến hành thử nghiệm lâm sàng, nhưng sau khi trọng sinh thì hắn quả thực không có khả năng đó. Nhưng mà nhà họ Cung thì có, sau khi Viên Học Cương tiếp quản đã lập tức tổ chức tiến hành thử nghiệm lâm sàng và nhanh chóng có được báo cáo thử nghiệm giai đoạn ba.

 

Dù sao thì đây cũng là chuyện liên quan đến sức khỏe của chính Cung Nghiên Thanh, mà Viên Học Cương lại là một người làm y tế lâu năm cẩn thận và nhanh nhẹn, bán thuốc sao có thể để lại cho mình một điểm yếu lớn như vậy được?

 

Lần này, tất cả các báo cáo thử nghiệm đương nhiên đều được mang theo. Vốn dĩ chúng được chuẩn bị để cho các nhà phân phối ở các căn cứ xem, chứ không hề nghĩ đến việc tổ chức họp báo ra mắt thuốc mới. Bây giờ tình cờ trở thành cục diện này, tuy hắn đối đáp trôi chảy, nhưng dưới ánh mắt dò xét sắc bén của thầy, hắn vẫn cảm thấy mồ hôi túa ra sau lưng như một thói quen.

 

Dù Diêu Hoán vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị cau có, nhưng khi cầm báo cáo lật xem, đôi mày ông dần giãn ra: “Thử nghiệm lâm sàng do Viên Học Cương chủ trì à, ông này tuy có hơi ma mãnh, nhưng nền tảng y học rất vững chắc, làm việc rất chu toàn. Sau mạt thế, việc lựa chọn người tham gia thử nghiệm cũng dễ dàng hơn, phạm vi rất rộng. Xem ra thử nghiệm lâm sàng của các con làm rất chắc chắn rồi, không phải là không có thiếu sót, đúng là thời gian hơi ngắn. Nhưng đó là nguyên nhân khách quan, có thể thông cảm.”

 

Chu Vân nói: “Vâng ạ, ông ấy cũng đã đến Trung Châu rồi. Vài ngày nữa chúng con sẽ tổ chức họp báo ra mắt thuốc mới. Viện trưởng Mễ của Đại học Trung Châu đã hẹn giúp chúng con vài chuyên gia dược học để thẩm định. Nếu thầy bằng lòng ký tên vào giấy thẩm định thuốc mới thì tốt quá ạ.”

 

Diêu Hoán hỏi: “Mễ Tông Du à? Đã hẹn những chuyên gia nào?”

 

Chu Vân đưa cho ông bản kế hoạch họp báo mà Tần Mộ đã soạn hôm nay. Diêu Hoán cúi đầu nhìn tên các chuyên gia: “Cũng được đấy. Nhưng đều là chuyên gia ở Trung Châu, vài người nữa có lẽ là bạn cũ của Mễ Tông Du từ các căn cứ khác đến tham gia diễn đàn y dược của đại hội chuyên gia. Coi như cũng rất tận tâm rồi, nhưng để đối đầu với Viện Nghiên cứu Dị năng thì đúng là sức nặng chưa đủ. Đợi có giấy thẩm định rồi thì mang qua đây cho thầy ký.”

 

Chu Vân cười: “Cảm ơn thầy!”

 

Diêu Hoán nói: “Cảm ơn cái gì? Xem ra con toàn ở Đan Lâm và Bắc Minh, đến Trung Châu từ khi nào? Đại hội thành chủ ồn ào mấy ngày nay rồi, con đến được bao nhiêu ngày rồi? Vậy mà không đến thăm thầy ngay lập tức, con có lương tâm không hả?”

 

Chu Vân: “…Thầy, điện thoại của thầy đã rất lâu rồi con không gọi được, sau đó đến cả điện thoại của sư huynh cũng không liên lạc được, nhắn tin cũng không trả lời. Lúc đó con có liên lạc với các giáo sư khác trong trường, họ nói thầy đã được đón đến kinh thành để tham gia nghiên cứu dự án mật, họ cũng không liên lạc được với thầy, cũng không biết thầy ở đâu. Hôm nay nếu không phải giáo sư Mễ nhắc đến thầy, con hoàn toàn không biết thầy đang ở Trung Châu!”

 

Diêu Hoán chợt hiểu ra: “Ồ, đúng rồi, đúng là không thể trách con. Ta cứ tưởng sư huynh con đã nói với con rồi.”

 

Đậu Chí Quân vội nói: “Con nào dám tiết lộ ra ngoài? Thầy là đang chữa bệnh cho… vị kia, con được tham gia đã là vinh hạnh cả đời rồi, một chữ cũng không dám nói ra ngoài! Sau này chúng con mới theo các chuyên gia ở kinh thành chuyển đến căn cứ Trung Châu, con cũng đâu biết tiểu sư đệ đang ở Trung Châu.”

 

Chu Vân nói: “Sau mạt thế hỗn loạn, tín hiệu liên lạc sớm đã mất hết, lần này con đến Trung Châu cũng là do duyên số run rủi mới biết thầy ở đây.”

 

Kiếp trước, Đậu Chí Quân nói với hắn rằng, mạt thế quá khó khăn, thầy tuổi đã cao, sức khỏe không chịu nổi nên đã qua đời. Gã ta nói năng mập mờ, hắn thậm chí còn tưởng thầy không chịu được virus mà biến thành tang thi, nên sư huynh khó nói. Đây cũng là số mệnh không thể thay đổi, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng thầy lại sống lâu đến vậy sau mạt thế.

 

Chuyện này thì có gì phải che giấu? Trừ khi… thầy qua đời, Đậu Chí Quân đã nhận được lợi ích gì đó không thể công khai, không chỉ là nơi ở này, mà phòng thí nghiệm này…

 

Diêu Hoán hỏi Chu Vân: “Con bây giờ ở đâu? Khách sạn à? Ở đó không tiện đâu, chuyển qua đây ở với thầy đi, vừa hay ta cũng có vài nghiên cứu, tiện thể trao đổi với con. Sư huynh con ngốc quá, nghe không hiểu.”

 

Đậu Chí Quân: “…”

 

Chu Vân cười: “Thầy vẫn nóng tính như vậy. Con có chỗ ở rồi, không vội. Có việc thì đệ tử xin gánh vác, thầy bây giờ đang nghiên cứu đề tài gì ạ? Có gì con có thể giúp được không?”

 

Diêu Hoán im lặng một lúc, Đậu Chí Quân nói: “Dự án vẫn đang trong trạng thái bảo mật, nhưng mấy hôm trước loại thuốc thầy nghiên cứu đã bị Viện Nghiên cứu Dị năng công bố trước, tài liệu về thuốc đều ở trong phòng sách của thầy, nên bây giờ thầy đã cẩn thận hơn nhiều rồi.”

 

Nhắc đến chuyện này, Diêu Hoán liền nổi giận: “Tất cả tỷ lệ thành phần thuốc giống hệt, dược hiệu giống hệt, lấy về xem rồi, hoàn toàn được pha chế theo tỷ lệ của ta! Đơn thuốc chỉ có một mình ta biết, ngay cả sư huynh con cũng không biết. Con nói xem, có phải bọn chúng có dị năng gì đó có thể trộm tài liệu không? Ta và bọn chúng không đội trời chung!”

 

Chu Vân nói: “Chuyện này dễ thôi ạ, thầy đợi con một lát.”

 

Hắn đứng dậy đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, sau đó quay lại. Đậu Chí Quân có chút bất an: “Cậu định làm gì vậy?”

 

Chu Vân cười nói: “Chẳng phải thầy lo tài liệu bị trộm sao? Dị năng làm sao tiện bằng công nghệ hiện đại được. Con có quen một người là cao thủ về truyền thông, vừa rồi con đã gọi điện nhờ anh ấy cử người qua đây lắp cho thầy một hệ thống camera giám sát. Sau này ai động vào đồ của thầy, chỉ cần kiểm tra camera là biết ngay.”

 

Diêu Hoán nói: “Mấy thứ đồ điện tử đó ta lại không biết dùng, thôi bỏ đi, đừng làm phiền người ta, con lại nợ người ta một ân tình lớn.”

 

Chu Vân nói: “Thầy lo gì mấy chuyện đó, những việc phiền phức này cứ để chúng con lo là được.”

 

Đậu Chí Quân nói: “Chỉ sợ công ty an ninh bên ngoài cũng không đáng tin, mà đồ của thầy lại không thích người ngoài làm lộn xộn.”

 

Chu Vân nói: “Không cần lo, đội ngũ tôi tìm tuyệt đối có thể yên tâm.” Hắn lại nói với Diêu Hoán: “Con lại có đề tài muốn thỉnh giáo thầy đây ạ. Hiện con đang nghiên cứu đề tài kích phát dị năng, đã có chút tiến triển rồi, vừa hay muốn thảo luận với thầy.”

 

Diêu Hoán ngồi thẳng dậy: “Nói xem tiến triển của con thế nào.”

 

Chu Vân liếc nhìn Đậu Chí Quân cũng đang chăm chú nhìn sang, rồi nói: “Việc vận khí trong võ học cổ đại có lợi cho việc nâng cấp dị năng, do đó để kích phát dị năng, trước hết phải bắt đầu từ việc cải thiện thể chất. Trong số các bài cổ võ được truyền lại từ sách cổ, con đã nghiên cứu Ngũ Cầm Hí, Bát Đoạn Cẩm, Thái Cực Quyền… và cho rằng chỉ có Bát Đoạn Cẩm là dễ tập, hiệu quả lại tốt.”

 

Diêu Hoán phấn chấn tinh thần: “Đúng vậy. Từ lúc mạt thế bắt đầu ta đã luyện Thái Cực Quyền, đúng là cảm thấy hơi khó, đang định chuyển sang luyện Ngũ Cầm Hí, bây giờ con nói vậy thì đúng là Bát Đoạn Cẩm dễ thực hiện hơn.”

 

Chu Vân nói tiếp: “Động thực vật biến dị đều có tinh hạch với các thuộc tính khác nhau, nhưng những tinh hạch này sau khi kiểm tra thì năng lượng không có gì khác biệt, có thể xem là một dạng thể năng lượng có thể lưu trữ và tăng trưởng. Vì vậy, một hướng đi là bắt chước việc dị năng giả cấy ghép tinh hạch năng lượng của động thực vật biến dị vào cơ thể, từ đó tạo ra kênh nhân tạo dẫn dị năng, đồng thời hỗ trợ bằng phương pháp châm cứu, dùng các đường kinh mạch vận khí để dẫn dắt dị năng tạo thành hệ thống tuần hoàn dị năng trong cơ thể người.”

 

Diêu Hoán chuyên tâm lắng nghe: “Nói tiếp đi.”

 

Chu Vân nói: “Tuy nhiên, việc cấy ghép tinh hạch một cách đơn giản và thô bạo là không nên. Cùng là động vật, cùng là con người, tại sao sau khi biến dị, tinh hạch hình thành lại có thuộc tính khác nhau? Điều này nhất định có quy luật. Thực vật đa phần là tinh hạch hệ Mộc, sinh vật dưới nước đa phần là tinh hạch hệ Thủy, nhưng vẫn có một số ít tinh hạch khác biệt tồn tại như hệ Lôi Điện, hệ Quang, hệ Kim, hệ Thổ. Sự khác biệt về năng lượng này nằm ở đâu, quy luật là gì, đó là mấu chốt. Nếu cấy ghép một cách đơn giản và thô bạo, chắc chắn sẽ gây ra sự xung khắc.”

 

Diêu Hoán đập bàn một cái: “Đúng vậy! Ta cũng nghĩ thế! Con có giải pháp gì không?”

 

Chu Vân đáp: “Chúng ta cần tìm quy luật trên cơ thể dị năng giả trước, tìm ra một phương pháp có thể kiểm tra thuộc tính dị năng của dị năng giả, cũng như xu hướng tương thích dị năng của người thường, để xác định thuộc tính tương thích, từ đó mới có thể xác định được thuộc tính tinh hạch và phương hướng cấy ghép.”

 

Diêu Hoán mặt mày rạng rỡ: “Không sai! Vấn đề mấu chốt hiện tại chính là ở đây! Ta cũng đang kẹt ở chỗ này! Mãi không có tiến triển. Nhưng sư huynh con lại khuyên ta, nói rằng không thể cứ mãi theo đuổi sự hoàn thiện của lý thuyết, không bằng cứ tiến hành thí nghiệm trước. Thí nghiệm trên động vật hiện tại đã có tiến triển, nhưng cách thức dị năng hoạt động ở động vật và người quá khác nhau. Không có gì để đối chiếu.”

 

Ông liếc nhìn Đậu Chí Quân: “Sư huynh con đã chủ động nói rằng nó tình nguyện làm đối tượng thí nghiệm, hy sinh vì khoa học. Ta nghĩ các con còn trẻ, sao có thể được chứ. Ta đã già rồi, tám mươi rồi, nửa người đã xuống mồ rồi, không bằng mạo hiểm một lần, biết đâu lại đột phá được tuổi thọ của cơ thể!”

 

Sắc mặt Chu Vân biến đổi: “Thí nghiệm trên động vật còn chưa qua sao có thể để thầy tự mình làm được? Thầy ơi! Tuyệt đối không được! Con không đồng ý!”

 

Diêu Hoán xua tay, dù có vẻ mất kiên nhẫn nhưng khóe miệng lại mang theo ý cười: “Được rồi được rồi, biết con lằng nhằng rồi, biết chắc chắn con sẽ phản đối, nên mới không muốn nói với con. Vốn dĩ ta cũng có chút sốt ruột, lại thấy hơi vô vị, thế đạo thì hỗn loạn, tiểu nhân quá nhiều, những người hợp cạ đều đã chết gần hết, lão già như ta cũng sống đủ rồi.”

 

“Bây giờ nghe con nói hướng nghiên cứu của con giống hệt ta. Do ta dạy ra mà, chậc, bây giờ không vội nữa, chúng ta cứ từ từ tìm cách đo lường độ tương thích thuộc tính dị năng này.”

 

Chu Vân vẫn không yên tâm: “Nhất định không được ạ, thầy, thầy hãy đợi con. Về thuốc thử để kiểm tra độ tương thích thuộc tính, con đã có tiến triển rồi. Nhưng điều kiện cơ thể mỗi người mỗi khác nhau, đặc biệt là thầy tuổi đã cao, tuyệt đối không thể mạo hiểm.”

 

Đậu Chí Quân xen vào: “Yên tâm đi, thầy chỉ là sốt ruột về tiến độ thí nghiệm thôi. Cậu có ý tưởng rồi thì không bằng mau chóng chuyển qua đây cùng làm nghiên cứu, cũng để thầy yên tâm.”

 

Chu Vân nhìn về phía Diêu Hoán, ông cũng nhìn hắn đầy mong đợi. Chu Vân nói: “Con bây giờ đang theo đuổi người ta… Thầy ơi, thầy cho con chút thời gian đi…”

 

Diêu Hoán: “Thằng nhóc mi, lúc nào cũng có thứ quan trọng hơn nghiên cứu, hả? Hồi đó nhất quyết từ chức về quê, cái nơi khỉ ho cò gáy đó thì có phát triển gì được? Bây giờ lại lụy tình rồi à?”

 

Mặt Chu Vân đỏ bừng: “Con không có làm lỡ dở việc nghiên cứu mà…”

 

Vừa hay lúc đó có người nhấn chuông cửa, hắn bật dậy: “Người đến rồi!” Hắn lập tức chạy ra mở cửa, vẻ mặt vô cùng nhiệt tình. Giang Dung Khiêm quả thực là được chào đón mà sợ: “Chào bác sĩ Chu, Đội trưởng Quan bảo tôi qua đây xem thử.”

 

Ngoài cửa còn đậu một chiếc xe buýt lớn, từ trên xe, một nhóm thiếu niên mặc quân phục rằn ri lần lượt bước xuống, tự động xếp hàng ngay ngắn trước cửa, nhìn sơ qua cũng phải hơn hai mươi người.

 

Chu Vân: “…”

 

Từ trong nhà bước ra, Diêu Hoán và Đậu Chí Quân: “…”

 

Diêu Hoán hỏi: “Chu Vân, vị này là?”

 

Giang Dung Khiêm cung kính rút giấy tờ ra, hai tay đưa cho Diêu Hoán: “Chào giáo sư Diêu, tôi là huấn luyện viên của Học viện Kỹ thuật Truyền thông Trung Châu, họ Giang. Bác sĩ Chu nói chỗ ngài có tài liệu nghiên cứu quan trọng, cần lắp đặt hệ thống an ninh. Tôi đang dạy học cho bọn trẻ, vừa hay có thể cho các em một buổi thực hành lắp đặt hệ thống an phòng tại hiện trường, ngài thấy có được không ạ? Đảm bảo không làm hỏng bất kỳ tài liệu, đồ đạc nào của ngài.”

 

Diêu Hoán cười tươi như hoa. Làm thầy giáo, ông thích nhất là được thấy những lứa học sinh trẻ trung, non nớt đầy sức sống này. Hơn nữa, vốn dĩ ông sợ làm phiền người khác, nhưng có thể nhân tiện dạy dỗ bọn trẻ thì còn gì tốt bằng! Ông cười nói: “Thì ra là từ trường quân đội bên cạnh, tốt quá, làm phiền huấn luyện viên Giang rồi.”

 

Giang Dung Khiêm cười nói: “Không sao không sao, bác sĩ Chu đã giúp chúng tôi rất nhiều.” Vừa nói anh ta vừa quay người lại nói với các học sinh: “Tất cả nghe rõ đây, tuân thủ kỷ luật vừa được nhấn mạnh lúc nãy, không được làm lộn xộn, làm hỏng bất kỳ tài liệu nghiên cứu, đồ đạc nào trong nhà. Kết thúc, mỗi người nộp một bài tập về phương án lắp đặt hệ thống an ninh cho ngôi nhà này. Kiểm tra các loại camera, thiết bị nghe lén giấu kín, tìm được một cái, cộng 1 điểm học phần, tính theo đơn vị nhóm, thời gian giới hạn ba mươi phút, rõ chưa?”

 

Ánh mắt đám học sinh trong veo, khí thế ngút trời: “Rõ!”

 

Sắc mặt Đậu Chí Quân trắng bệch đi.

 

Chỉ thấy đám học sinh trẻ tuổi ai nấy đều hừng hực khí thế, tay còn cầm theo các thiết bị dò tìm chuyên dụng, mắt sáng rực vì khao khát điểm học phần, hừng hực khí thế lao vào trong nhà.

 

Chẳng bao lâu sau bọn họ đã có thu hoạch, ai nấy đều vui mừng hớn hở: “Trời đất ơi, ở đây có một cái, được một điểm rồi!”

 

Diêu Hoán ở phòng khách trò chuyện với Giang Dung Khiêm, nói vài chuyện phiếm trong căn cứ. Ông để ý hỏi Giang Dung Khiêm đã kết hôn chưa, quả nhiên biết là đã kết hôn rồi, trong lòng ông thầm nghĩ, thấy thái độ lúc nãy Chu Vân nói chuyện với anh ta cũng bình thường, xem ra chắc không phải là người này.

 

Ba mươi phút trôi qua nhanh chóng. Dù Đậu Chí Quân như ngồi trên đống lửa, nhân cơ hội đi theo giám sát đã tắt camera đi, nhưng cũng không ngăn được đám học sinh này, dưới sự thúc đẩy của điểm học phần, đã tìm ra tất cả các thiết bị camera giám sát giấu kín trong phòng sách, phòng thí nghiệm, phòng bào chế thuốc, vườn thuốc, thậm chí cả trong phòng ngủ của thầy.

 

Sắc mặt Diêu Hoán rất khó coi, nhưng ông vẫn vô cùng lịch sự cảm ơn Giang Dung Khiêm, rồi đích thân tiễn anh ta ra cửa.

 

Giang Dung Khiêm cười nói: “Giáo sư Diêu cứ ở lại đi ạ, ngày mai tôi chọn xong phương án, mang thiết bị đến rồi sẽ qua lắp đặt hệ thống giám sát cho ngài. Còn những thiết bị nghe lén và camera tháo ra, chúng tôi sẽ mang về nghiên cứu. Bây giờ là mạt thế, dân thường tạm thời không có mạng, loại camera giám sát này bây giờ chỉ có thể lưu trữ cục bộ, hơn nữa vì giới hạn bộ nhớ nên thời gian lưu trữ sẽ không đặc biệt dài. Vì vậy lần này chúng tôi tháo ra rồi thì đối phương chắc cũng không thể tiếp tục theo dõi dữ liệu gần đây nữa. Theo kinh nghiệm thông thường thì máy chủ sẽ không ở quá xa chỗ ngài, nên cần đề phòng những kẻ có ý đồ xấu xa ra vào.”

 

Diêu Hoán lịch sự gật đầu: “Làm phiền anh rồi, cần bao nhiêu tiền cứ báo cho Chu Vân, nó trả.”

 

Chu Vân: “…”

 

Giang Dung Khiêm nhìn Chu Vân cười nói: “Được, giáo sư Diêu không cần khách sáo, có yêu cầu gì cứ nói với Chu Vân bất cứ lúc nào.” Nhưng khóe miệng không nhịn được cười, bác sĩ Chu bình thường trước mặt bọn họ luôn điềm tĩnh lạnh lùng, vậy mà trước mặt thầy mình lại ngoan ngoãn hẳn, khí chất thay đổi tức thì, tiếc là Đội trưởng Quan không thấy được bộ dạng này.

 

Anh ta dẫn đám học sinh lại lục tục lên xe rời đi.

 

Lúc này Diêu Hoán mới quay người lại, mặt không biểu cảm trở về phòng khách, chỉ vào Đậu Chí Quân: “Cậu giải thích đi, nhiều camera giám sát như vậy, là tình hình gì. Bao gồm cả chuyện mấy năm nay Chu Vân liên lạc với ta, tại sao cậu không nói.”

 

Đậu Chí Quân kêu oan: “Thầy, thầy đang nghi ngờ con sao? Đúng! Ở đây chỉ có con được ra vào, nhưng con làm sao có nhiều thiết bị để bố trí những thứ này được? Từ khi mạt thế đến nay, con không rời thầy nửa bước, con làm mấy thứ này để làm gì?”

 

“Con không giống Chu Vân, gia đình hạnh phúc, cha mẹ yêu chiều, thi đỗ trường tốt, người lại thông minh học gì biết nấy, lại còn đẹp trai, thầy thiên vị nó cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là cuối cùng nó vẫn rời bỏ thầy. Mấy năm nay con hầu hạ thầy sớm tối, không có công lao cũng có khổ lao, thế mà vừa xảy ra chuyện, thầy lại nghĩ là do con?”

 

“Con xem còn không hiểu những thứ đó của thầy, con từ nhỏ không cha không mẹ, thầy đối với con ơn nặng như núi, chỗ dựa của con chính là thầy, tại sao con phải ăn cây táo rào cây sung? Trông con giống loại người vô lương tâm đó sao?”

 

“Những người này toàn bộ đều do Chu Vân gọi đến, có camera giám sát hay không, đều do bọn họ nói. Thầy thà tin một câu nói của người đồ đệ mấy năm không gọi một cuộc điện thoại, chứ không chịu tin con, người hằng ngày hầu hạ thầy sao?”

 

Gã ta tức giận đến mức mặt mày dữ tợn: “Mấy năm không gặp cậu ta, vừa đến đã khua môi múa mép đổ tội cho con. Rồi thầy cũng không hỏi han gì, cứ thế tin cậu ta mà không tin con? Ai biết được cậu ta có phải đã cấu kết với Viện Nghiên cứu Dị năng hay tổ chức có ý đồ xấu nào đó ở bên ngoài, rồi diễn một màn kịch để đẩy con ra khỏi thầy, hòng chiếm đoạt thành quả nghiên cứu của thầy không? Rõ ràng cậu ta đã chuẩn bị từ trước! Người thường làm sao gọi được những người đó?”

 

Diêu Hoán im lặng không nói. Chu Vân mặt lạnh tanh ngồi trên sofa, khoanh tay trước ngực, cũng không giải thích.

 

Tim Đậu Chí Quân không khỏi chùng xuống, nhưng mặt vẫn ra vẻ tức giận tột độ: “Cây ngay không sợ chết đứng! Thầy không tin con, sẽ có ngày sự thật sáng tỏ!” Gã ta sập cửa xông ra ngoài.

 

Tim gã ta đập như sấm, gã ta bước nhanh về phía ngọn núi hẻo lánh phía sau, run rẩy lôi ra một chiếc điện thoại từ trong túi quần, gửi đi một tin nhắn, hẹn gặp bằng ám hiệu. Phải nhanh chóng liên lạc với Viện Nghiên cứu Dị năng, phải hành động ngay, sau lưng Chu Vân chắc chắn có tổ chức khác, Viện Nghiên cứu Dị năng sắp thành giỏ tre múc nước, công cốc cả thôi. Chỉ có thể ổn định thầy trước, tối nay… tối nay phải… Tiếc là, tiếc là chưa kịp thuyết phục thầy tiến hành thí nghiệm.

 

Gã ta không để ý trong cơn gió hơi se lạnh, không biết từ đâu có một trận gió mang theo những sợi lông bồ công anh bay tới, nhỏ li ti như những sợi tơ bay lơ lửng giữa không trung.

 

Trong Hồng Lâu ở Hà Viên, Diêu Hoán thở dài: “Cha mẹ nó là đồng nghiệp cũ và hàng xóm của ta, ta thấy nó mới học cấp hai đã mất cha mất mẹ, cũng đáng thương, nên chăm sóc nó một hai phần. Dù tư chất nó không tốt, nhưng cũng coi như ngoan ngoãn thật thà, làm chân phụ việc cũng được.”

 

“Trong số các sư huynh của con, bất kỳ ai cũng có tư chất vượt xa nó. Nó có nhiều tài nguyên như vậy, lại có ta làm thầy, vốn dĩ làm thế nào cũng có miếng cơm ăn. Ta không ngờ, mấy năm nay nó càng ngày càng hồ đồ.”

 

“Trước đây nó ganh tị với con, ta nghĩ người trẻ tuổi có chút hiếu thắng cũng là bình thường… Nhưng sau mạt thế, thế giới đại loạn, nó cũng lạc lối rồi. Đến Trung Châu, nó không cam chịu cô đơn, sau này ta ra lệnh cho nó không được tiếp xúc với những kẻ tâm cơ khó lường đó nữa, đặc biệt là Viện Nghiên cứu Dị năng, có lẽ nó cho rằng ta đã già cả lẩm cẩm, không theo kịp thời thế rồi.”

 

“Tài liệu thuốc mới bị Viện Nghiên cứu Dị năng lấy cắp, lúc đó ta đã nghi ngờ rồi, có nhiều dữ liệu đối phương không thể nào nắm được, đặc biệt là tỷ lệ pha chế.”

 

Chu Vân an ủi ông: “Thầy cứ yên tâm, đã là mạt thế rồi, sư huynh cũng là người trưởng thành, dạy được thì dạy, dạy không được cũng đành chịu. Có câu nói tôn trọng vận mệnh cá nhân, sư huynh thích Viện Nghiên cứu Dị năng thì cứ để anh ấy đi thôi. Mỗi người một chí hướng mà.”

 

Diêu Hoán nhìn hắn dò xét: “Nói vậy, sư huynh con nói cũng không sai, con đúng là đã chuẩn bị từ trước? Con sớm đã biết nó có vấn đề rồi à?”

 

Chu Vân thấy da đầu căng cứng: “Đâu có, thật sự hôm nay con mới biết thầy ở Trung Châu, thầy không tin cứ hỏi viện trưởng Mễ! Đương nhiên con không lộ diện, con có một người hợp tác tên là Tần Mộ, hôm nay được chỉ huy trưởng căn cứ Tĩnh Nam là Nhậm Dược Phi giới thiệu mang đến gặp ông ấy để nhờ ông ấy ra mặt, thầy có thể đi hỏi thăm!”

 

Diêu Hoán nghĩ một lát: “Ừ, con rể ông ta đúng là chỉ huy trưởng căn cứ. Nhưng mà, trước đây con luôn tránh xa những người này, sao bây giờ lại quen biết với những người quyền quý này? Kể cả Viên Học Cương, ông này cũng rất ham mê danh lợi, vậy mà con lại có thể qua lại với ông ta.”

 

Chu Vân khẽ ho một tiếng: “Cũng là duyên số run rủi thôi ạ… Mạt thế rồi, đường cong tâm thẳng, là thầy dạy con mà. Hơn nữa con thật sự không lộ diện để giao thiệp với bọn họ, bọn họ thậm chí còn không biết người làm ra thuốc là ai. Con chỉ làm thuốc, còn người ra mặt cấu kết… à không, ra mặt kết nối đều là chàng trai tên Tần Mộ kia, cậu ấy rất thông minh, khả năng điều phối rất mạnh. Hôm nào con dẫn bọn họ đến ra mắt thầy.”

 

Diêu Hoán nhìn hắn thật sâu: “Chỉ mong con không quên đi mục đích ban đầu.”

 

Chu Vân cười nói: “Thầy cứ yên tâm, con chỉ mong thầy được khỏe mạnh, tuyệt đối đừng tự mình thử cái cấy ghép tinh hạch gì đó, thầy đợi con, con đã tìm được thuốc thử phù hợp rồi, hôm nào con mang đến đo cho thầy.”

 

Diêu Hoán nói: “Được thôi. Con về trước đi, ở đây không cần con nữa.”

 

Chu Vân nói: “Sư huynh chạy rồi, để con nấu cơm cho thầy.”

 

Diêu Hoán xua tay: “Nói nhảm, con đừng có nghe nó ba hoa cái gì mà ngày ngày phục vụ ta. Ba bữa cơm đều do nhà ăn chuyên gia nấu rồi mang đến, giặt giũ dọn dẹp đều có nhân viên dịch vụ gia đình đến làm, ngay cả cần xe cũng có xe đưa đón. Nói ba xàm ba láp, còn hầu hạ ta sớm tối. Rõ ràng là nó bám vào ta để hưởng thụ quen rồi, ta nuông chiều nó quá nên sinh hư!”

 

“Con về trước đi, ta gọi mấy nhân viên dịch vụ đến dọn dẹp đồ đạc của nó, mai cho nó dọn đi.”

 

Chu Vân nghĩ một lát: “Vâng. Hay là thế này, hai cậu nhóc kia khá đáng tin, con đón bọn họ qua ở với thầy vài hôm. Vừa hay hai cậu nhóc đó đều xuất thân từ gia đình ngư dân, là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã quen tính toán chi li, ở khách sạn hội nghị cứ xót tinh hạch mãi. Bọn họ đều là dị năng giả, cũng có thể bảo vệ thầy.”

 

Chu Vân lại giải thích: “Không phải con không muốn hầu hạ thầy, mà là bên phía Đậu Chí Quân chắc đã cấu kết với Viện Nghiên cứu Dị năng từ lâu rồi. Con lúc này đến chỗ thầy, mục tiêu quá lớn, ngược lại còn gây thêm phiền phức cho thầy, con bây giờ cũng chưa thích hợp để lộ diện.”

 

Hắn do dự một lúc rồi lại giải thích thêm: “Thầy ơi, việc kích phát dị năng, con đã có trường hợp thành công rồi, nhưng tạm thời chưa thể phổ biến, cũng không nên công khai.”

 

Diêu Hoán giật mình kinh ngạc. Ông dù sao cũng đã lăn lộn trong chốn danh lợi nhiều năm, tự nhiên biết thế nào là “cây to đón gió”. Cậu học trò thông minh nhất này của ông, ngày xưa hiền lành ôn hòa, nay đột nhiên xuất hiện với tính cách thay đổi thật lớn, lại có thể dễ dàng điều động lực lượng quân đội, chắc chắn đã trải qua rất nhiều chuyện. Ông lập tức nói: “Con không cần giải thích, thầy tin con.”

 

Chu Vân mang theo chút ngại ngùng cười nói: “Thầy tin con là được rồi. Vậy thầy cứ gọi nhân viên phục vụ và bảo an đến, con sẽ đi.”

 

Diêu Hoán gọi điện thoại nội bộ thông báo cho phòng phục vụ nội bộ, quả nhiên rất nhanh đã có nhân viên giúp việc và bảo an đến, còn mang theo bữa tối. Chu Vân dặn dò một hồi, lúc này mới ra cửa lái xe đi.

 

Trời lúc này đã tối sầm, Trung Châu trời tối sớm, gió lạnh thổi vi vu.

 

Ở ngọn núi phía sau, Đậu Chí Quân xem xong tin nhắn trả lời ám hiệu của đối phương, biết rất nhanh sẽ có người đến đón mình, trong lòng gã ta cũng yên tâm, quay đầu định về trước. Kết quả vừa đi được hai bước thì nhìn thấy trên con đường núi tối om, Chu Vân đang đứng đó lặng lẽ nhìn gã ta.

 

Gã ta giật mình, nhìn kỹ là Chu Vân, lúc này mới cười lạnh: “Thì ra là cậu, sao, đến để đánh kẻ sa cơ à? Lũ thiên chi kiêu tử các người, gia đình hạnh phúc, mạt thế rồi còn thức tỉnh dị năng, làm sao biết được tâm trạng của những kẻ xui xẻo như chúng tôi!”

 

Chu Vân lại như đang chìm trong hồi ức, nhìn gã ta lẩm bẩm: “Vậy ra, trước 001, còn có 000 đúng không?”

 

Đậu Chí Quân sững người: “Cậu đang nói nhảm gì thế? Điên rồi à?”

 

Chu Vân nói: “Tôi sớm đã nên nghĩ ra, dù sao thì tướng quân Đàm cũng quan tâm anh ta đến thế, sao có thể để anh ta mạo hiểm được. Chắc chắn là trước đó đã có thí nghiệm trên người tương đối thành công, hơn nữa còn rất uy tín đáng tin cậy. Vậy thì, còn có thể là ai được nữa? Anh bây giờ đã sớm cấu kết với Viện Nghiên cứu Dị năng rồi đúng không? Anh thừa biết tính thầy, tuyệt đối không để học trò của mình mạo hiểm, nên anh đã xúi giục, dụ dỗ thầy lấy chính cơ thể mình ra làm thí nghiệm kích phát dị năng.”

 

Hắn nhìn Đậu Chí Quân, nhàn nhạt nói: “Khi sư diệt tổ, đã đến lúc tôi thay thầy thanh lý môn hộ rồi.”

 

Xúi giục thầy lấy chính cơ thể của mình ra làm thí nghiệm, không làm kiểm tra tương thích dị năng, hơn nữa thầy cũng đã tám mươi tuổi, điều kiện cơ thể không tốt. Trình độ nghiên cứu lý thuyết của thầy cao, lại tinh thông châm cứu, có thể đúng là sẽ kích phát dị năng thành công, nhưng kết quả chắc chắn không tốt. Xét về mặt thời gian, sau thí nghiệm không lâu thì thầy qua đời, có lẽ là do thuộc tính xung khắc, có lẽ là do cơ thể không chịu nổi mà phát bệnh nền, dù sao tuổi cũng đã cao.

 

Còn gã ta, cầm dữ liệu thí nghiệm đổi bằng mạng sống của thầy để làm bậc thang tiến thân, tự xưng là học trò của thầy, ở trong phòng thí nghiệm của thầy, lừa đời trộm danh, chiếm đoạt thành quả học thuật của thầy, lừa gạt bạn đồng môn năm xưa đến để tiếp tục tăng thêm sức nặng nghiên cứu cho gã ta, bởi vì gã ta chính là một kẻ vô dụng, chẳng nghiên cứu ra được cái gì. Vô liêm sỉ đến cùng cực, loại người như vậy, cùng hít thở chung một bầu không khí với gã ta thôi cũng cảm thấy thật ghê tởm.

 

Kiếp trước hắn chỉ biết vùi đầu vào phòng thí nghiệm, vì quá tin tưởng người bạn đồng môn năm xưa này nên chưa bao giờ nghi ngờ… cho đến khi từ trên trời giáng xuống một tội danh nặng nề là tiến hành thí nghiệm phi pháp trên cơ thể người, lại còn có báo cáo thí nghiệm do chính hắn ký tên làm bằng chứng, hắn bị giam giữ, được khuyên giải, lúc đó mới biết từ đầu mình đã là con mồi bị dụ vào bẫy.

 

Đậu Chí Quân cười lạnh một tiếng: “Cậu là cái thá gì, tưởng mình thức tỉnh được cái dị năng hệ Thủy đó là có thể ra vẻ à? Còn thanh lý môn hộ, cậu tưởng đang đóng phim sao? Đã là mạt thế rồi! Kẻ mạnh làm vua, ngày ngày còn khư khư giữ cái mớ một ngày làm thầy cả đời làm cha, nực cười chết đi được! Mở mắt ra mà nhìn thế giới đi! Bên ngoài đã là thời đại gì rồi! Thầy đã mục nát lạc hậu rồi, cậu còn thanh lý môn hộ, ha ha ha! Tưởng còn như trước kia, một câu nói là có thể cắt đứt tiền đồ của học trò sao?”

 

Gã ta vừa định đi, lại đột nhiên phát hiện chân mình không biết từ lúc nào đã bị dây leo âm thầm bao vây, vừa nhấc chân lên đã bị trói chặt cứng, suýt nữa thì ngã.

 

Gã ta sững người: “Cậu không phải dị năng hệ Thủy? Cậu là hệ Mộc!”

 

Dây leo đã nhanh chóng quấn lên người gã ta, Chu Vân nhìn gã ta mỉm cười: “Chính anh đã nói rồi đấy, đã là mạt thế rồi.” Không có mạng internet, không có camera.

 

“Sao còn lạc hậu như vậy chứ.” Tôi có thể giết anh một lần, thì dĩ nhiên cũng có thể giết anh lần thứ hai.

 

Vô số dây leo tầng tầng lớp lớp bao bọc thành một quả cầu xanh khổng lồ, không ngừng co lại, siết chặt, bên trong không một tiếng động nào lọt ra ngoài. Chu Vân thở dài: “Mạt thế mà, khiến một người mất tích cũng dễ dàng biết bao…”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (201)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Cô Đảo Chương 1: Quay Ngược Lại Trước Ngày Mạt Thế Đến Chương 2: Chương 2: Danh Sách Tích Trữ Hàng Hóa Chương 3: Chương 3: Chờ Đợi Một Người Chương 4: Chương 4: Đêm Hè Không Ngủ Chương 5: Chương 5: Lòng Trắc Ẩn Chương 6: Chương 6: Xây Dựng Vườn Dược Liệu Chương 7: Chương 7: Một Đêm Ngon Giấc Chương 8: Chương 8: Mưa Như Trút Nước Chương 9: Chương 9: Dị Tượng Toàn Cầu Chương 10: Chương 10: Diễn Tập Khẩn Cấp Chương 11: Chương 11: Thời Tiết Hửng Nắng Chương 12: Chương 12: Sương Mù Đỏ Giáng Xuống Chương 13: Chương 13: Nỗi Đau Ngày Tận Thế Chương 14: Chương 14: Hoa Sen Trong Nước Chương 15: Chương 15: Tìm Kiếm Vật Tư Chương 16: Chương 16: Khoảnh Khắc Mùa Xuân Chương 17: Chương 17: Thực Vật Biến Dị Chương 18: Chương 18: Nhà Hàng Mái Vòm Chương 19: Chương 19: Trận Đầu Thắng Lợi Chương 20: Chương 20: Từ Bỏ Vé Tàu Chương 21: Chương 21: Đợi Anh Rất Lâu Chương 22: Chương 22: Mọi Sự Đều Là Hư Không Chương 23: Chương 23: Cô Đảo Chi Vương Chương 24: Chương 24: Kích Phát Dị Năng Chương 25: Chương 25: Thiên Đạo Báo Ứng Chương 26: Chương 26: Liệt Hỏa Tuệ Tinh Chương 27: Chương 27: Gánh Nặng Ngàn Cân Tựa Lông Hồng Chương 28: Chương 28: Thuốc Quý Chương 29: Chương 29: Thuận Theo Tự Nhiên Chương 30: Chương 30: Dọn Dẹp Bãi Đỗ Xe Chương 31: Chương 31: Gỗ Mục Nở Hoa Chương 32: Chương 32: Đạp Gió Dẫn Sét Chương 33: Chương 33: Giống Cây Quý Hiếm Chương 34: Chương 34: Cướp Đường Đi Cướp Lại Bị Cướp Chương 35: Chương 35: Một Đêm Sao Rơi Chương 36: Chương 36: Mùa Thu, Mùa Bội Thu Chương 37: Chương 37: Đột Ngột Sang Đông Chương 38: Chương 38: Mùa Đông Dài Đằng Đẵng Chương 39: Chương 39: Hơn Cả Tình Bạn Chương 40: Chương 40: Xuân Về, Khách Đến Chương 41: Chương 41: Rượu Ngon Đãi Khách Chương 42: Chương 42: Đêm Trăng Mê Hoặc Chương 43: Chương 43: Quét Sạch Bệnh Viện Chương 44: Chương 44: Giao Phó Niềm Tin Chương 45: Chương 45: Một Bát Mì Cá Chương 46: Chương 46: Bình An Là Phúc Chương 47: Chương 47: Quyển Hai: Dạ Hành Chương 47: Vào Thành Bắc Minh Chương 48: Chương 48: Đại Lý Tốt Nhất Chương 49: Chương 49: Sóng Ngầm Cuộn Trào Chương 50: Chương 50: Cánh Bướm Khẽ Lay Chương 51: Chương 51: Chuẩn Bị Cứ Điểm Chương 52: Chương 52: Dâu Tằm Chín Rồi Chương 53: Chương 53: Lần Đầu Chạm Trán Chương 54: Chương 54: Khách Từ Trung Châu Đến Chương 55: Chương 55: Thanh Điểu Ân Cần Chương 56: Chương 56: Bạch Nguyệt Quang Chương 57: Chương 57: Mọi Việc Đã Sẵn Sàng Chương 58: Chương 58: Lập Đội Ra Khơi Chương 59: Chương 59: Thám Hiểm Đảo Hoang Chương 60: Chương 60: Giấc Mộng Ôm Trăng Sáng Chương 61: Chương 61: Mùa Xuân Của Đông Quân Chương 62: Chương 62: Nam Sơn Thảnh Thơi Chương 63: Chương 63: Con Tốt Thí Chương 64: Chương 64: Mọi Việc Đang Chờ Được Bắt Đầu Chương 65: Chương 65: Sáng Lập Công Hội Chương 66: Chương 66: Móng Vuốt Khỉ Tang Thi Chương 67: Chương 67: Dãy Núi Cửu Nghi Chương 68: Chương 68: Kỳ Ngộ Trong Rừng Sâu Chương 69: Chương 69: Không Hẹn Mà Gặp Chương 70: Chương 70: Mộng Hồi Đan Lâm Chương 71: Chương 71: Rồng Phượng Giữa Loài Người Chương 72: Chương 72: Đời Người Vô Thường Chương 73: Chương 73: Thanh Lý Môn Hộ Chương 74: Chương 74: Canh Gà Đêm Khuya Chương 75: Chương 75: Dược Phẩm Thanh Điểu Chương 76: Chương 76: Hoạn Nạn Mới Thấy Chân Tình Chương 77: Chương 77: Yến Lĩnh Hùng Vĩ Chương 78: Chương 78: Củ Sắn Dây Khổng Lồ Chương 79: Chương 79: Bách Thảo Chi Vương Chương 80: Chương 80: Voi Tang Thi Khổng Lồ Chương 81: Chương 81: Tâm Nghiện Khó Cai Chương 82: Chương 82: Chuẩn Bị Trước Trận Chiến Chương 83: Chương 83: Thắng Lợi Vang Dội Chương 84: Chương 84: Trở Về Tay Trắng Chương 85: Chương 85: Cùng Nhau Về Nhà Chương 86: Chương 86: Một Người Bạn Chương 87: Chương 87: Kiếp Này Đã Mãn Nguyện Chương 88: Chương 88: Nhân Sâm Mật Hoàn Chương 89: Chương 89: Đột Ngột Chia Ly Chương 90: Chương 90: Vịt Bóng Tối Chương 91: Chương 91: Tôi Vì Mọi Người Chương 92: Chương 92: Sức Mạnh Của Tự Nhiên Chương 93: Chương 93: Ếch Bóng Tối Chương 94: Chương 94: Đội Cứu Viện Đến Rồi Chương 95: Chương 95: Đông Quân Đã Một Lần Ghé Qua Chương 96: Chương 96: Giáng Đòn Sấm Sét Chương 97: Chương 97: Gây Ra Sự Kiêng Dè Chương 98: Chương 98: Lâm Binh Đấu Giả Chương 99: Chương 99: Cuốn Sách Em Đọc Chương 100: Chương 100: Ăn Miếng Trả Miếng Chương 101: Chương 101: Trang Viên Niết Bàn Chương 102: Chương 102: Trận Tuyết Đến Sớm Chương 103: Chương 103: Băng Tuyết Thất Thường Chương 104: Chương 104: Khách Đến Giữa Bão Giông Chương 105: Chương 105: Lộ Rõ Chân Tướng Chương 106: Chương 106: Mời Anh Vào Tròng Chương 107: Chương 107: Cuộc Chiến Khốc Liệt Chương 108: Chương 108: Thói Đời Suy Đồi Chương 109: Chương 109: Rung Động Chương 110: Chương 110: Chuyến Bay Lúc Nửa Đêm Chương 111: Chương 111: Quyển 3: Quy Khư Chương 111: Tứ Hải Quy Khư Chương 112: Chương 112: Bất Động Sản Hoàng Kim Chương 113: Chương 113: Xây Một Tòa Thành Chương 114: Chương 114: Thành Phố Trong Mơ Chương 115: Chương 115: Quán Rượu Ngày Tận Thế Chương 116: Chương 116: Kiếp Trước Kiếp Này Chương 117: Chương 117: Tiệc Sinh Nhật Chương 118: Chương 118: Nâng Ly Vì Tình Yêu Chương 119: Chương 119: Kim Quế Tỏa Hương Chương 120: Chương 120: Công Bố Trọng Đại Chương 121: Chương 121: Đều Là Người Quen Cũ Chương 122: Chương 122: Dự Án Mới Chương 123: Chương 123: Khoảng Trống Của Sinh Mệnh Chương 124: Chương 124: Đừng Quay Đầu Lại Chương 125: Chương 125: Diệu Thủ Hồi Xuân Chương 126: Chương 126: Thiên Lý Đồng Phong Chương 127: Chương 127: Bổ Nhiệm Lãnh Đạo Cấp Cao Chương 128: Chương 128: Cá Lớn Nuốt Cá Bé Chương 129: Chương 129: Biến Cố Ở Lâm Đông Chương 130: Chương 130: Chuyện Để Sau Này Hẵng Nói Chương 131: Chương 131: Tương Lai Còn Dài Chương 132: Chương 132: Chỉ Đợi Xuân Sang Chương 133: Chương 133: Một Món Quà Lớn Chương 134: Chương 134: Năm Tháng Thoi Đưa Chương 135: Chương 135: Ngày Mới Rực Rỡ Chương 136: Chương 136: Nói Đi Là Đi Chương 137: Chương 137: Trên Đường Du Lịch Chương 138: Chương 138: Canh Cá Bánh Gạo Chương 139: Chương 139: Thành Cổ Hải Long Chương 140: Chương 140: Bướm Tia Chớp Chương 141: Chương 141: Trời Sinh Đất Dưỡng Chương 142: Chương 142: Một Đường Đi Về Phía Tây Chương 143: Chương 143: Tấm Lưới Khổng Lồ Trên Núi Lửa Chương 144: Chương 144: Lôi Đình Bạo Tuyết Chương 145: Chương 145: Đóng Gói Rác Rưởi Chương 146: Chương 146: Thỏ Núi Lửa Chương 147: Chương 147: Thu Hoạch Đầy Ắp Chương 148: Chương 148: Dẹp Đường Hồi Phủ Chương 149: Chương 149: Trở Về Thành Quy Khư Chương 150: Chương 150: Cỏ Linh Lăng Vàng Chương 151: Chương 151: Mừng Cơn Mưa Đêm Xuân Chương 152: Chương 152: Sức Mạnh Mới Chương 153: Chương 153: Đêm Say Như Rượu Nồng Chương 154: Chương 154: Cuộc Đời Như Tiểu Mãn Chương 155: Chương 155: Tình Thế Vô Cùng Căng Thẳng Chương 156: Chương 156: Hòa Bình Ngược Chương 157: Chương 157: Kỳ Nghỉ Dài Chương 158: Chương 158: Ngoài Dự Liệu Chương 159: Chương 159: Vững Như Bàn Thạch Chương 160: Chương 160: Đối Chiến Dị Năng Chương 161: Chương 161: Chuyến Du Hành Ngày Mạt Thế Chương 162: Chương 162: Xa Hoa Lộng Lẫy Chương 163: Chương 163: Thiên Thượng Nhân Gian Chương 164: Chương 164: Yêu Ma Quỷ Quái Chương 165: Chương 165: Bệnh Viện Bình Thường Chương 166: Chương 166: Phương Án Cẩn Đoán Và Điều Trị Chương 167: Chương 167: Đêm Mưa Từ Chối Tiếp Khách Chương 168: Chương 168: Dấu Ấn Tinh Thần Chương 169: Chương 169: Con Người Thường Hướng Lên Cao Chương 170: Chương 170: Tuyên Truyền Cho Giải Đấu Chương 171: Chương 171: Công Bố Phù Ấn Chương 172: Chương 172: Tình Hình Ở Phương Bắc Chương 173: Chương 173: Tình Thầy Trò Chương 174: Chương 174: Dưới Một Gốc Cây Chương 175: Chương 175: Thủy Triều Đêm Tối Chương 176: Chương 176: Bốn Bề Mai Phục Chương 177: Chương 177: Đông Quân Nổi Cơn Thịnh Nộ Chương 178: Chương 178: Đợi Anh Về Nhà Chương 179: Chương 179: Tòa Thành Sương Mù Chương 180: Chương 180: Nơi Hoa Sen Nở Chương 181: Chương 181: Trân Trọng Hiện Tại Chương 182: Chương 182: Vị Thần Của Tương Lai Chương 183: Chương 183: Quyển 4: Ngoại Truyện Chương 183: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 1) Chương 184: Chương 184: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 2) Chương 185: Chương 185: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 3) Chương 186: Chương 186: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 4) Chương 187: Chương 187: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 5) Chương 188: Chương 188: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 6) Chương 189: Chương 189: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 7) Chương 190: Chương 190: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 8) Chương 191: Chương 191: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 9) Chương 192: Chương 192: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 10) Chương 193: Chương 193: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần11) Chương 194: Chương 194: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 12) Chương 195: Chương 195: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (HẾT) Chương 196: Chương 196: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 1) Chương 197: Chương 197: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 2) Chương 198: Chương 198: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 3) Chương 199: Chương 199: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 4) Chương 200: Chương 200: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 5) Chương 201: Chương 201: Khởi Động Lại Thái Bình (HẾT)