Chương 73
Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 73: Chương 48

Họ hàng nhà Quý Thiển Ngưng ít người, nên năm mới cũng không rộn ràng bằng người khác.

Mùng hai cô và Quý Minh Dương đến nhà bà ngoại, mùng ba thì cô Ba về.

Cô Ba thấy cô thì cười tủm tỉm nói: "Thiển Ngưng nhà của chúng ta giờ là minh tinh rồi đó."
Trước mặt ba mình thì còn khoác loác được, còn trước mặt cô mình thì Quý Thiển Ngưng cũng không dám nói bậy, khiêm tốn nói: "Cô đùa hoài, con chỉ là một diễn viên nhỏ, không phải minh tinh gì cả đâu."
"Sau này sẽ là thế." Cô Ba nói: "Cô xem phim điện ảnh của con rồi, còn có cả phim truyền hình nữa, diễn rất tốt."
Quý Thiển Ngưng cười cười.

Cô Ba có hai đứa con, con trẻ tới thời kỳ phản nghịch liền không muốn cùng mẹ về thăm người thân, nên lần này chỉ có mình bà ấy trở về.

Ăn cơm chiều xong thì mẹ con Đinh Linh nói muốn xuống lầu đi dạo.

Quý Thiển Ngưng ra khỏi phòng khách thì nghe được cô nói: "Nhiều năm trôi qua rồi, mẹ con hai người họ vẫn là không nóng không lạnh như vậy.

Ngày thường anh có bị hai người đó ăn h**p không đấy?"
Quý Minh Dương nói: "Đùa cái gì vậy, anh là một thằng đàn ông mà bị hai người phụ nữ bắt nạt sao?"
"Anh là người thật thà, mẹ Đinh Linh thì lại gian manh, có bị lấn át thì cũng không lạ." Cô Ba nói.

Quý Minh Dương dở khóc dở cười: "Không thể nào, em lo nhiều rồi."
Quý Thiển Ngưng ho khan một tiếng, nói: "Cô ơi, phòng cô dọn xong rồi ạ."
"Ồ." Bà ấy đứng lên nói: "Con nói chuyện với ba con đi, cô nằm một lát."
Quý Thiển Ngưng ngồi xuống cạnh Quý Minh Dương, nghĩ đến đoạn đối thoại vừa rồi của bọn họ, nhỏ giọng hỏii: "Ba, ngày thường con không ở nhà, hai người dì ấy đối xử với ba ra sao?"
Cô vẫn còn nhớ rất nhỏ, khi biết cô được "Gả" vào nhà họ Mạc giàu có kia thì vẻ mặt hai mẹ con đó xấu xí cỡ nào.

Chỉ là kiếp trước đặt qua nhiều tinh lực lên người Mạc Hạm cùng người nhà họ Mạc, gần như là quên mất Quý Minh Dương, người thân nhất của cô.

Tay Quý Minh Dương chà lên tay ghế sofa, cảm khái nói: "Dì con thì chỉ hơi đanh đá thôi, Đinh Linh đến tuổi dậy thì có chút phản nghịch, còn lại thì cũng khỏe.

Người một nhà sống chung với nhau thì phải bao dung nhường nhịn lẫn nhau, không có gì mà khinh thường hay bắt nạt cả."
Quý Thiển Ngưng nghe ông ấy hàm hồ như thế thì lại càng không yên tâm, cầm bàn tay thô ráp của ông, nghiêm túc nói: "Sau này nếu như có chuyện gì thì ba nhất định phải nói với con đó."

"Sao mà có chuyện gì được, trong nhà rất tốt mà." Quý Minh Dương nhìn cô mà đau lòng, "Chỉ là ba lo cho con thôi, một người lang bạt bên ngoài, không biết phải chịu bao nhiêu khổ nữa."
Chóp mũi Quý Thiển Ngưng đau xót, miễn cưỡng cười vui nói: "Làm diễn viên là ước mơ của con mà, con không thấy khổ chút nào cả."
Xong việc Quý Thiển Ngưng nhớ lại cuộc nói chuyện đêm đó, cảm thấy chắc là mình bị bệnh đa nghi quá nặng rồi.

Kiếp trước mẹ con hai người Đinh Linh luôn chua ngoa đanh đá, oán giận cô báo đáp cho gia đình quá ít, nhưng đối với Quý Minh Dương thì cũng không dám làm gì.

Rốt cuộc thì Quý Minh Dương vẫn là trụ cột kinh tế ở trong nhà, sau đó mẹ kế lại còn sinh con trai cho nhà họ Quý, cũng coi như là một loại công lao đi.

Như lời Quý Minh Dương nói, dù bọn họ không tốt thì bọn họ cũng là người nhà, không nên so đo nhiều như vậy.

Nhưng mà về chuyện tiền bạc thì Quý Thiển Ngưng vẫn theo bản năng đề phòng mẹ con Đinh Linh.

Lúc rời nhà cô vẫn dặn dò Quý Minh Dương cất tấm thẻ ngân hàng kia cho kỹ.

"Chị, chị không có tiền sao lại còn ngồi máy bay?" Khi Đinh Linh nghe Quý Minh Dương nói muốn đưa cô ra sân bay thì hỏi.

Quý Thiển Ngưng xoa xoa đầu cô nhóc, mở miệng liền nói dối: "Chị không có tiền, nhưng có công ty chi trả."
Ánh mắt Đinh Linh sáng lên, nói: "Công ty điện ảnh đãi ngộ tốt như vậy à, vậy sau này em cũng muốn học biểu diễn.

Tương lại chị cho em học trường nghệ thuật đi!"
"Vậy thì phải xem con có bản lĩnh thi đậu không đã."
Đinh Linh ngực thề son sắt mà nói: "Hai đứa con là chị em, chị được thì em cũng được!"
Quý Thiển Ngưng hơi cười nhạt, cũng làm biếng nhắc con bé là hai người không cùng chung huyết thông, vẫy tay nói: "Chị đi đây, tạm biệt."
Trên đường tới sân bay, Quý Thiển Ngưng nhận được tin nhắn WeChat củangười nào đó.

Mạc vênh váo: "Nào về vậy em?"
Quý Thiển Ngưng vẫn không quen nói chuyện với Mạc Hạm nói lắm, có lẽ các cô cần một quá trình để thích ứng.

So với hai người gọi điện thoại thì gửi tin nhắn sẽ bớt xấu hổ hơn rất nhiều.

Nhưng mà cứ nhắn tin thì Quý Thiển Ngưng luôn là nhịn không được mà muốn khiến chị nghẹn lời: "Tôi về khi nào thì liên quan gì tới chị."
Mạc vênh váo: "Chị có thể đi đón em đó."
Lý do đơn giản trực tiếp này làm Quý Thiển Ngưng giật mình, ổn định tinh thần đánh chữ: "Không cần chị đón, tôi có thể gọi Tâm Mỹ mà."
Mạc vênh váo: "Tâm Mỹ là trợ lý, chị là bạn em, không giống nhau."
Quý Thiển Ngưng: "Tâm Mỹ là trợ lý của tôi, cũng là bạn của tôi.

Hơn nữa thời gian tôi làm bạn với em ấy lâu hơn chị, muốn đón đưa cũng không tới lượt chị đâu."
Mạc vênh váo: "......!Rốt cuộc em có bao nhiều người bạn tốt vậy?"
Quý Thiển Ngưng xấu xa mà nói: "Nhiều lắm, dù sao thì chị cũng ở hạng cuối."
Mạc run run: "[????]"
Quý Thiển Ngưng không thể liên hệ cái icon này với người thật của Mạc Hạm được.

Nhưng mà cô biết hiện tại Mạc Hạm chắc chắn là khổ tâm lắm, sự b**n th** này khiến cô vui vẻ cười ra tiếng.

Quý Minh Dương hơi liếc nhìn, hỏi: "Nói chuyện với ai mà vui vậy con?"
Khóe miệng Quý Thiển Ngưng không tự chủ được mà nhếch lên, nói: "Một người bạn thôi à."
"Bạn trai?" Quý Minh Dương thuận miệng thử.

Nụ cười Quý Thiển Ngưng cứng đờ, ngồi thẳng người, nghiêm mặt nói: "Ba, quên nói với ba mất, con không thích đàn ông."
Quý Minh Dương cũng không nghĩ đó là chuyện lạ gì, vui vẻ nói: "Vậy là bạn gái à?"
"Không phải mà......!Chỉ là một người bạn bình thường thôi." Quý Thiển Ngưng cảm thấy rất nên thanh minh: "Bây giờ con chỉ muốn đóng phim thôi, không có tâm tư yêu đương."
Quý Minh Dương không hỏi nữa.

Tết nhất nên Quý Thiển Ngưng cũng không đành lòng gọi Cố Tâm Mỹ tới sân bay đón cô.

Buổi chiều thời tiết bất ngờ thay đổi, dẫn tới việc hi cơ đến trễ.

Khi tới Bắc Thị khi trời đã tối rồi, Quý Thiển Ngưng gọi đại một chiếc taxi để về nhà.

Xuống xe, cô kéo vali to đùng đi về phía thang máy, đột nhiên nghe được có người gọi cô: "Thiển Ngưng?"
Quý Thiển Ngưng cảm thấy giọng nói này hơi quen quen, dừng chân nhìn về phía phát ra âm thanh.

Một thân hình cao lớn xiêu xiêu vẹo vẹo từ bước ra từ trong bóng tối.

Quý Thiển Ngưng chớp chớp mắt, kinh ngạc nói: "Đàn anh....Bạch Hạo?"
Sau đợt đi nhờ xe Bạch Hạo hôm đó thì Quý Thiển Ngưng cũng đã lâu không gặp lại anh ta nên lúc nãy suýt chút nữa đã không nhận ra.

Bạch Hạo mang giày da đồ vest, trên đầu còn dùng keo xịt tóc, còn trang điểm, hình như là mới đi khỏi sự kiện nào đó.

Quý Thiển Ngưng phải che mũi miệng lại vì mùi cồn nồng nặc trên người anh ta, hỏi: "Anhi uống say? Tìm em sao?"
Thân hình Bạch Hạo lung lay, vẻ mặt v say rượu lại xua xua tay mà nói: "Anh không có say."
"......" Đứng còn đứng không nổi mà còn nói không có say?
Quý Thiển Ngưng cảm thấy Bạch Hạo vẫn còn rất lợi hại, say đến thế mà còn nhận ra cô được mà.

Bạch Hạo nấc một cái, nói: "Anh tới tìm Na Na.

Em ấy chặn anh, cả người đại diện lẫn trợ lý của anh vào danh sách chặn hết, anh không liên lạc được với em ấy.

Em dẫn anh lên, anh có mấy lời muốn nói với em ấy."
Nghe nói người anh ta muốn tìm là Khương Ấu Na thì Quý Thiển Ngưng cũng không bất ngờ lắm, cô nói: "Na Na không ở nhà rồi anh, mẹ cậu ấy đổ bệnh nên cậu ấy về nhà từ hai tháng trước rồi."
Bạch Hạo nhíu mày, nói: "Em ấy không muốn thấy anh mới bảo em gạt anh đúng không?"
Khương Ấu Na đúng là không muốn gặp lại Bạch Hạo.

Quý Thiển Ngưng dừng một chút, nói: "Em không cần phải lừa anh.

Dù có lừa thì bọn em cũng không có khả năng lấy sức khỏe của mẹ Na Na ra mà nói đùa được."
"Anh không tin." Bạch Hạo bắt lấy tay cô, nói: "Nhất định là em ấy đang ở trên, em dẫn anh lên gặp em ấy đi."
Quý Thiển Ngưng không nghĩ tới anh ta lại đột nhiên giở trò, giãy giụa nói: "Na Na thật sự không ở nhà mà.

Anh đừng như vậy, bị người ta thấy thì không tốt đây.

Anh làm em đau......!A!"
Sự thật đã chứng minh, trăm triệu lần cũng không nên nói lý với kẻ uống say, bởi vì mặc kệ là bạn nói gì thì người ta cũng nghe không lọt lỗ tai.

"Hôm nay nhất định anh phải gặp được cô ấy." Bạch Hạo cố chấp.

"Buông cô ấy ra!"
Quý Thiển Ngưng sợ làm lớn thì không tốt, đang sầu não không biết phải làm sao thì mới ngăn Bạch Hạo lại được, bỗng nghe được một tiếng gầm lên.

Không đợi cô hiểu rõ tình hình thì chỉ thấy một người vạm vỡ xông tới, xách Bạch Hạo lên, nhẹ nhàng ném người qua vai.

Bạch Hạo ngã một cái mạnh mặt đất.

Quý Thiển Ngưng đại kinh thất sắc, muốn tới đỡ người thì bị người vạm vỡ kia ngăn lại: "Cô đừng qua đó, cẩn thận anh ta lại động tay động chân với cô."
Quý Thiển Ngưng hơi chần chờ, nhìn thấy Bạch Hạo run rẩy muốn đứng lên.

Thấy thế, đại hán cơ thể vạm vỡ ngăn anh ta lại, nhìn Bạch Hạo nói: "Tôi cảnh cáo anh, không được lại xằng bậy đó, bằng không tôi báo cảnh sát ngay."
"Rầm" một tiếng, Bạch Hạo bò dậy té ngã lại lần nữa, cuối cùng thì nằm rạp trên mặt đất không hề nhúc nhích.

"Đàn anh!" Quý Thiển Ngưng đẩy đại hán ra tiến lên.

Đại hán vội theo sau, đẩy đẩy người Bạch Hạo, thử hơi thở thì thấy còn thở, nhìn vẻ mặt lo lắng của Quý Thiển Ngưng mà nói: "Có thể là cậu ta ngất đi rồi......"
May là trời tối, nếu không mà bị đám đông chú ý vây quanh lại thì ngày mai sợ là Bạch Hạo phải lên trang nhất rồi.

Quý Thiển Ngưng cũng mặc kệ đại hán này là từ đâu mà xuất hiện, phản ứng đầu tiên của cô là gọi 120.

Bệnh viện rất gần đây nên xe cứu thương chưa đến mười phút đã đến.

Nhìn Bạch Hạo bị khiêng lên xe, Quý Thiển Ngưng xoay người trừng mắt nhìn liếc nhìn đại hán không biết chui ra từ chỗ nào.

Đại hán cười lúng túng, nói: "Tôi không biết là hai người quen nhau.

Tôi chỉ thấy cậu ta động tay động chân với cô, lại nghe cô hét lên thì nghĩ rằng cậu ta là lưu manh.

Hơn nữa tôi thật sự không nghĩ cậu ta lại yếu đến vậy, ai biết quăng ngã một cái lại xỉu chứ?"
Cũng vì biết là người này có ý tốt nên Quý Thiển Ngưng mới không tiện nổi giận.

Bây giờ tình huống Bạch Hạo không rõ rãng, cô không khỏi day day chán, nói: "Phiền anh đi cùng chúng tôi tới bệnh viện một chuyến đi."

"Được được." Đại hán cũng rất là thoái mái.

Quý Thiển Ngưng thật sự rất lo Bạch Hạo bị quăng thì sẽ bị hỏng ở đâu đó, cô và đại hán vô cùng lo lắng đến bệnh viện, lại bị bác sĩ nói: "Không có gì xấu cả, uống say nên ngủ thôi."
"Ngủ, ngủ rồi???" Quý Thiển Ngưng còn nghĩ là nghe lầm.

Bác sĩ thấy cô kinh ngạc, thờ ơ nói: "Nếu cô thật sự không yên tâm thì có thể cho anh ta truyền một bình đường glucose."
"Vậy truyền đi." Quý Thiển Ngưng nói.

Bác sĩ vùi đầu viết đơn, xé xuống đưa cho cô: "Đi thanh toán trước đã."
Chờ Quý Thiển Ngưng thanh toán xong thì phát hiện đại hán kia đã đi rồi.

Đi rồi cũng tốt, nếu không cô cũng không biết là nên cảm ơn đối phương, hay là trách đối phương xen vào việc người khác đem Bạch Hạo ngủ say đây......!
Khi hộ sĩ tới truyền nước cho Bạch Hạo thì nói: "Đây không phải Bạch Hạo sao? Tôi còn coi phim truyền hình của anh ta đó." Lại quay đầu nhìn thấy Quý Thiển Ngưng canh giữ ở bên cạnh, "Ơ, cô là cái người......!cái người cái người, Uyển tần!"
Quý Thiển Ngưng không nghĩ tới hộ sĩ lại biết mình, thẹn thùng cười nói: "Xin chào"
"Hai người là người yêu?"
"Không đúng không đúng." Quý Thiển Ngưng vội nói: "Anh ấy là đàn anh của tôi."
Hộ sĩ nửa tin nửa ngờ: "Không phải người yêu mà cô tự mình đưa anh ta tới bệnh viện, còn chờ anh ta truyền nước sao?"
"......!Thật sự không phải mà.

Chỉ là trùng hợp thôi."
Sau khi hộ sĩ đi rồi thì, Quý Thiển Ngưng cảm thấy như vậy không ổn.

Cô nhìn Bạch Hạo đang "Ngủ say như chết" nói lời xin lỗi, từ tìm được điện thoại trong túi áo khoác của anh ta, lại dùng vân tay anh ta để mở khóa, tìm được số điện thoại của trợ lý trong danh bạ thì gọi đi.

Trước khi trợ lý của Bạc Hạo tới đây thì Quý Thiển Ngưng chỉ có thể ngồi bên cạnh mà canh giữ.

Vì tránh tị hiềm nên cô cố ý ngồi rất xa, nhìn Bạch Hạo trên giường từ từ thở dài.

Sao lại như thế này rồi?
Cô mở WeChat nhắn tin cho Khương Ấu Na.

Có lẽ Khương Ấu Na đang bận nên vẫn chưa trả lời.

Quý Thiển Ngưng nhàm chán không biết nên làm gì, đang cúi đầu chơi điện thoại thì bỗng dung nghe được một giọng nói quen thuộc: "Thiển Ngưng?"
Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn bóng dáng thon gầy xuất hiện ở cửa phòng: "Sao chị lại ở chỗ này?"
Mạc Hạm sải bước đi vào, kéo cô lên ngó trái ngó phải, hỏi: "Em không sao chứ?"
"Tôi không sao." Quý Thiển Ngưng khó hiểu, "Sao chị lại biết tôi ở chỗ này?"
Do mới chạy vội nên lồng ngực Mạc Hạm phập phồng kịch liệt, chị l**m l**m môi, tránh nặng tìm nhẹ mà nói: "Đi qua thì thấy em, chị còn nghĩ là nhìn nhầm rồi đó."
Quý Thiển Ngưng không nghi ngờ gì chị, nói: "Tối rồi mà còn tới bệnh viện, chị sinh bệnh?"
"Không có, chị rảnh quá nên đi dạo thôi."
Quý Thiển Ngưng không rõ bệnh viện có thay đổi tốt đẹp gì nữa.

Không chờ cô suy nghĩ kỹ thì Mạc Hạm lại hỏi: "Người kia là ai?"
Lực chú ý Quý Thiển Ngưng bị di chuyển, cùng Mạc Hạm nhìn Bạch Hạo nằm trên giường, nói: "Bạch Hạo, đàn anh của tôi đó.

Hôm chiếu phim tốt nghiệp là anh ấy mời khách đó, chị không nhớ sao?"
"Râu ria thì chị không cần nhờ." Mạc Hạm nhẹ nhàng bâng quơ mà nói, vẻ mặt lại rất ngưng trọng, "Đừng nói với chị là em ở đây chăm sóc anh ta nha."
"Tôi cũng có muốn đâu." Quý Thiển Ngưng giang tay, kể lại chuyện lúc nãy cho chị nghe.

Mạc Hạm nghe cô nói xong thì nghiêm túc nói: "Nếu em nói với là hôm nay em về để chị đi đón em, thì sao lại xảy ra chuyện này chứ?"
Quý Thiển Ngưng phản bác: "Anh ấy sớm chờ ở đó rồi, chị có đón tôi hay không gì khác nhau?"
"Khác nhiều chứ." Mạc Hạm nói: "Nếu là ta đi tiếp ngươi, thì ít nhất em sẽ về nhà muộn hai tiếng, chị cũng không tin là anh ta chờ lâu đến thế được.".

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (160)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: -1 Chương 20: Chương 20: Chương 19-2 Chương 21: Chương 21: Chương 19-3 Chương 22: Chương 22: Chương 20 Chương 23: Chương 23: Chương 20-2 Chương 24: Chương 24: Chương 21-1 Chương 25: Chương 25: Chương 21-2 Chương 26: Chương 26: Chương 22-1 Chương 27: Chương 27: Chương 22-2 Chương 28: Chương 28: Chương 23-1 Chương 29: Chương 29: Chương 23-2 Chương 30: Chương 30: Chương 24-1 Chương 31: Chương 31: Chương 24-2 Chương 32: Chương 32: Chương 25-1 Chương 33: Chương 33: Chương 25-2 Chương 34: Chương 34: Chương 26-1 Chương 35: Chương 35: Chương 26-2 Chương 36: Chương 36: Chương 27-1 Chương 37: Chương 37: Chương 27-2 Chương 38: Chương 38: Chương 28-1 Chương 39: Chương 39: Chương 28-2 Chương 40: Chương 40: Chương 29 Chương 41: Chương 41: Chương 30-1 Chương 42: Chương 42: Chương 30-2 Chương 43: Chương 43: Chương 31-1 Chương 44: Chương 44: Chương 31-2 Chương 45: Chương 45: Chương 32 Chương 46: Chương 46: Chương 33-2 Chương 47: Chương 47: Chương 34 Chương 48: Chương 48: Chương 34-2 Chương 49: Chương 49: Chương 35 Chương 50: Chương 50: Chương 35-2 Chương 51: Chương 51: Chương 36 Chương 52: Chương 52: Chương 36-2 Chương 53: Chương 53: Chương 37 Chương 54: Chương 54: Chương 37-2 Chương 55: Chương 55: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi Chương 56: Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2 Chương 57: Chương 57: Hôm Nay Chị Chỉ Ước Một Điều Duy Nhất Chương 58: Chương 58: Chương 39-2 Chương 59: Chương 59: Nếu Tôi Nói Là Tôi Được Sống Lại Thì Bạn Có Tin Không Chương 60: Chương 60: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 61: Chương 61: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 62: Chương 62: Chương 41-2 Chương 63: Chương 63: Nó Chứng Tỏ Là Em Đã Làm Việc Không Chăm Chỉ Chương 64: Chương 64: Chương 42-2 Chương 65: Chương 65: Hai Người Bị Mắng Mà Còn Phải Bị Mắng Cùng Nhau Chương 66: Chương 66: Tôi Đúng Là Khốn Nạn Mà Chương 67: Chương 67: Chương 44-2 Chương 68: Chương 68: Em Thấy Rồi Đấy Chị Vẫn Sống Rất Khỏe Mạnh Mà Chương 69: Chương 69: Chương 45-2 Chương 70: Chương 70: Tôi Sẽ Cho Chị Một Cơ Hội Chương 71: Chương 71: Chương 46-2 Chương 72: Chương 72: Chương 47 Chương 73: Chương 73: Chương 48 Chương 74: Chương 74: Chương 48-2 Chương 75: Chương 75: Chương 49 Chương 76: Chương 76: Chương 49-2 2 Chương 77: Chương 77: Chương 50 Chương 78: Chương 78: Chương 51 Chương 79: Chương 79: Chương 52 Chương 80: Chương 80: Chương 52-2 Chương 81: Chương 81: Chương 53 Chương 82: Chương 82: Chương 54 Chương 83: Chương 83: Chương 54-2 Chương 84: Chương 84: Chương 55 Chương 85: Chương 85: Chương 55-2 Chương 86: Chương 86: Chương 56 Chương 87: Chương 87: Chương 56-2 Chương 88: Chương 88: Chương 57 Chương 89: Chương 89: Chương 58 Chương 90: Chương 90: Chương 58-2 Chương 91: Chương 91: Chương 59 Chương 92: Chương 92: Chương 59-2 Chương 93: Chương 93: Chương 60 Chương 94: Chương 94: Chương 61 Chương 95: Chương 95: Chương 62 Chương 96: Chương 96: Chương 63 Chương 97: Chương 97: Chương 63-2 Chương 98: Chương 98: Chương 64 Chương 99: Chương 99: Chương 64-2 Chương 100: Chương 100: Chương 65 Chương 101: Chương 101: Chương 65-2 Chương 102: Chương 102: Chương 66 Chương 103: Chương 103: Chương 67 Chương 104: Chương 104: Chương 67-2 Chương 105: Chương 105: Chương 68 Chương 106: Chương 106: Chương 68-2 Chương 107: Chương 107: Chương 69 Chương 108: Chương 108: Chương 69-2 Chương 109: Chương 109: Chương 70 Chương 110: Chương 110: Chương 70-2 Chương 111: Chương 111: Chương 71 Chương 112: Chương 112: Chương 72 Chương 113: Chương 113: Chương 73 Chương 114: Chương 114: Chương 73-2 Chương 115: Chương 115: Chương 74 Chương 116: Chương 116: Chương 75 Chương 117: Chương 117: Chương 75-2 Chương 118: Chương 118: Chương 76 Chương 119: Chương 119: Chương 76-2 Chương 120: Chương 120: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này Chương 121: Chương 121: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này 2 Chương 122: Chương 122: Chết Rồi Lại Sống Chương 123: Chương 123: Chết Rồi Lại Sống 2 Chương 124: Chương 124: Chương 79 Chương 125: Chương 125: Chương 80 Chương 126: Chương 126: Chương 81 Chương 127: Chương 127: Chương 82 Chương 128: Chương 128: Chương 82-2 Chương 129: Chương 129: Chương 83 Chương 130: Chương 130: Chương 84 Chương 131: Chương 131: Chương 84-2 Chương 132: Chương 132: Chương 85 Chương 133: Chương 133: Chương 86 Chương 134: Chương 134: Chương 87 Chương 135: Chương 135: Chương 88 Chương 136: Chương 136: Chương 88-2 Chương 137: Chương 137: Chương 89 Chương 138: Chương 138: Chương 89-2 Chương 139: Chương 139: Chương 90 Chương 140: Chương 140: Chương 91 Chương 141: Chương 141: Chương 92 Chương 142: Chương 142: Chương 93 Chương 143: Chương 143: Chương 93-2 Chương 144: Chương 144: Chương 94 Chương 145: Chương 145: Chương 94-2 Chương 146: Chương 146: Chương 95 Chương 147: Chương 147: Chương 95-2 Chương 148: Chương 148: Chương 96 Chương 149: Chương 149: Chương 97 Chương 150: Chương 150: Chương 97-2 Chương 151: Chương 151: Kết Thúc Chương 152: Chương 152: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 1 Chương 153: Chương 153: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 2 Chương 154: Chương 154: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 3 Chương 155: Chương 155: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 4 Chương 156: Chương 156: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 5 Chương 157: Chương 157: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 6 Chương 158: Chương 158: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 7 Chương 159: Chương 159: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm Chương 160: Chương 160: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm 2