Chương 72
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 72: Con không thích anh ấy

Sở Chấp chính Lâm Xuyên và Chấp chính sảnh Bắc Giang chỉ cách nhau một con đường nhưng địa vị lại chênh lệch một trời một vực.

 

Một bên là đơn vị nòng cốt của thành phố Lâm Xuyên, một bên lại là trái tim của cả khu vực Bắc Giang.

 

Từ Dật Châu nằm mơ cũng muốn bước qua ngưỡng cửa nhà bên cạnh, mỗi lần lái xe đi làm qua khúc cua đều ảo tưởng một ngày nào đó mình có thể lái xe vào trong.

 

Tiếc là anh luôn thiếu một chút cơ hội.

 

Gia cảnh anh không tốt lắm, không có chỗ dựa từ nhỏ đến lớn sau lưng chỉ có cái bóng của chính mình.

 

Họ hàng thân thích càng không giúp được gì, trong đám trẻ cùng lứa, người có tiền đồ nhất e là chỉ có mình anh.

 

Bao năm qua, anh chỉ có thể dựa vào chính mình.

 

Hồi đi học, anh có thể dựa vào nỗ lực bản thân giành học bổng cao nhất nhưng lại không giành được vị trí chủ tịch hội sinh viên.

 

Chỉ vì chú của đối thủ là hiệu trưởng.

 

Đi làm rồi, anh làm việc chăm chỉ, cần cù chịu khó, ngày nào cũng tăng ca đến khuya, dựa vào năng lực lên được chức phó phòng nhưng đến lúc tranh chức trưởng phòng lại bị đối thủ có quan hệ gạt xuống.

 

Không phải anh không biết lý do nhưng cũng đành bất lực, chỉ có thể từng bước từng bước tiếp tục đi.

 

Cũng không biết đến lúc nghỉ hưu còn có cơ hội thăng tiến nữa hay không.

 

Cánh cửa Chấp chính sảnh bên cạnh dường như chưa bao giờ mở ra với anh...

 

Mấy hôm trước anh nghe phong thanh Chấp chính quan mới đến có ý định bồi dưỡng người mới.

 

Ngọn lửa nhỏ nhoi bị đè nén bấy lâu bỗng bùng cháy trở lại.

 

Sáng sớm nay anh đã nghe nói Chấp chính sảnh có biến động lớn.

 

Mấy vị lãnh đạo cũ lần lượt bị tước quyền, cán bộ trẻ ở các bộ phận các thành phố được đề bạt lên.

 

Nhưng bên Lâm Xuyên vẫn chưa có động tĩnh gì.

 

Anh cũng như những người khác, trong lòng như treo tảng đá lớn, lơ lửng mãi không rơi xuống.

 

Mãi đến khi Trưởng phòng gọi điện bảo anh về cơ quan gấp, nói là Chấp chính sảnh ban hành lệnh điều động nhân sự, trong danh sách có tên anh.

 

Suốt dọc đường khóe miệng Từ Dật Châu không khép lại được, tảng đá lớn trong lòng không những vỡ tan tành mà những mảnh vụn dường như còn biến thành màu hồng phấn, lả tả rơi xuống nhẹ nhàng như bông tuyết hồng.

 

Khóa xe xong, Từ Dật Châu bước nhanh vào tòa nhà văn phòng, Trưởng phòng đang đợi anh trong phòng làm việc.

 

Lấy lệnh điều động ra, Trưởng phòng cười ha hả vỗ vai anh: “Tiểu Từ à, sau này sang Chấp chính sảnh cố gắng phát triển, chắc chắn tiền đồ vô lượng!”

 

“Cảm ơn Trưởng phòng!” Từ Dật Châu kích động cảm ơn rối rít.

 

Trên khuôn mặt vốn luôn bình thản ung dung hiện lên vẻ vui sướng và mong chờ chưa từng có.

 

Ra khỏi văn phòng, anh vào nhà vệ sinh trước, mở vòi nước rửa mặt.

 

Giờ tan tầm, trừ mấy người tăng ca thì mọi người về hết rồi, hành lang yên tĩnh vô cùng.

 

Tiếng đối thoại của hai người trong nhà vệ sinh cứ thế lọt vào tai anh.

 

“Việc bổ nhiệm bãi miễn lãnh đạo Chấp chính sảnh lẽ ra phải do cấp trên quyết định chứ, ông ấy nói đổi là đổi luôn được à?”

 

“Cậu không biết à, giờ cả cái Bắc Giang này đều do ông ấy quản, chẳng phải ông ấy muốn làm gì thì làm sao? Hơn nữa người ta cũng đâu có điều chuyển mấy vị lãnh đạo kia đi chỗ khác, chỉ là tước thực quyền thôi, nói trắng ra là còn cái vỏ rỗng.”

 

“Thế theo đà này, lệnh bổ nhiệm bãi miễn của cấp trên chắc cũng sắp xuống rồi...”

 

“Haiz, liên quan gì đến nhân viên quèn như chúng ta đâu! Mình cứ làm việc chăm chỉ, giữ chặt bát cơm sắt là được rồi.”

 

Bên trong truyền đến tiếng sột soạt, ngay sau đó một người lại nói:

 

“Sau này ăn không ngồi rồi chắc không được nữa đâu, cậu xem mấy đài truyền hình và tòa soạn địa phương sắp sáp nhập rồi kìa! Mấy ông lãnh đạo già đều bị ép về hưu non, giờ cả tầng lớp lãnh đạo khu vực Bắc Giang ai nấy đều nơm nớp lo sợ đấy.”

 

“Có cảm thấy nguy cơ cũng là mấy lão già ăn hại đái khai thôi, cậu nhìn mấy lãnh đạo có năng lực thực sự xem, lần này chẳng phải đều được đề bạt hết sao?

 

Còn cả Trưởng phòng Từ nhà mình nữa, được điều thẳng sang Chấp chính sảnh! Oách xà lách! Mai sang bên kia báo danh luôn rồi!”

 

“Oa, ghê gớm thế! Thật hay đùa đấy?”

 

“Đương nhiên là thật rồi! Tôi nghe tận tai mà! Haiz nhưng mà người ta cũng có năng lực thật! Tốt nghiệp trường danh tiếng, tuổi trẻ tài cao, mấy năm nay làm việc ở Sở Chấp chính đâu ra đấy, đi lên từ cơ sở từng bước một lại đẹp trai tuấn tú, bảo sao không được lãnh đạo coi trọng?

 

Chấp chính quan mới đến Bắc Giang chắc chắn định bồi dưỡng người của mình, đặc biệt là những người chưa từng chọn phe phái, tuyệt đối sẽ được ưu tiên. Chúng ta ấy à, đều có cơ hội.”

 

Từ Dật Châu tắt vòi nước, không nghe tiếp nữa, quay người rời đi.

 

Đối với vị Chấp chính quan bí ẩn này, anh vẫn luôn rất tò mò.

 

Không rõ thân phận đối phương, không biết tính tình đối phương, càng chưa từng gặp mặt.

 

Nhưng từ hàng loạt hành động mạnh tay sau khi đến Chấp chính sảnh có thể thấy, người này khiến người ta phải kinh ngạc.

 

Không nói gì khác, chỉ riêng cái sự không sợ cường quyền ngoan cố này thôi cũng đủ thấy sau lưng ông ấy chắc chắn có chỗ dựa vững chắc.

 

Phải biết là mấy đời Chấp chính quan trước chưa ai dám chạm vào vảy ngược của cường quyền như vậy.

 

Họ hoặc là làm cho qua ngày đoạn tháng; hoặc là lấy Bắc Giang làm bàn đạp, kiếm chút thành tích rồi đi.

 

Chẳng mấy ai muốn làm thật.

 

Cho nên khi nghe tin Chấp chính quan rầm rộ bồi dưỡng người mới, anh đã dự cảm: Đối phương chuẩn bị lật tung bầu trời Bắc Giang rồi...

 

Đúng giờ cao điểm tối, đường hơi tắc.

 

Lê Diệu sợ Kiều Dĩ Miên buồn chán, thỉnh thoảng tìm chủ đề nói chuyện với cô.

 

Nhưng Kiều Dĩ Miên vẫn nhớ chuyện anh vừa “trêu chọc”, thường là anh nói một câu cô đáp trả ba câu khiến Lê Diệu mấy lần bật cười.

 

Kiều Dĩ Miên nhận ra rồi, vị Chấp chính quan bề ngoài lạnh lùng xa cách, dường như nắm mọi thứ trong lòng bàn tay này, trong xương tủy thực ra có chút “trẻ con”.

 

Nhưng bình thường anh không bao giờ bộc lộ, chỉ khi xéo xắt, cố ý trêu chọc người khác mới để lộ ra một chút.

 

Điện thoại Kiều Dĩ Miên kêu “ting” một tiếng, cô mở khóa màn hình xem là tin nhắn của Từ Dật Châu.

 

[Dĩ Miên, anh được điều đến Chấp chính sảnh làm việc rồi, mai báo danh. Tối nếu rảnh cùng ăn cơm nhé? Coi như ăn mừng cho anh!]

 

Kiều Dĩ Miên liếc nhìn Lê Diệu theo bản năng, thấy anh đang tập trung lái xe, không để ý đến cô.

 

Cô thu hồi tầm mắt, nghĩ ngợi rồi gõ phím trả lời.

 

[Mai em phải đi phỏng vấn, không biết có rảnh không. Anh Dật Châu, chúc mừng anh nhé! Hôm nào nhất định tìm cơ hội bù cho anh bữa tiệc lớn này!]

 

[Còn khoản viện phí kia nữa, em sẽ trả lại anh sớm nhất có thể, cảm ơn anh.]

 

Tin nhắn gửi đi hồi lâu Từ Dật Châu mới trả lời.

 

[Được, không vội. Chúc em mai phỏng vấn thành công.]

 

Kiều Dĩ Miên bỏ điện thoại xuống, quay đầu nhìn ra cửa sổ.

 

Nhờ sự nhắc nhở của đại lãnh đạo lúc nãy, cô ngẫm lại, Từ Dật Châu dạo này đối xử với cô đúng là hơi “quá” tốt.

 

Nếu chỉ xuất phát từ sự quan tâm của bạn bè thì không thể nào hai ngày liên tiếp đều chủ động đòi đến nhà đối phương.

 

Đặc biệt là thùng rượu vang kia, rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước.

 

Lòng Kiều Dĩ Miên khẽ động.

 

Dù cô không phải người tự luyến nhưng lúc này cũng không tránh khỏi nảy sinh một ý nghĩ hoang đường.

 

Đang suy nghĩ miên man thì đại lãnh đạo đang tập trung lái xe bên cạnh bỗng lầm bầm một câu:

 

“Cô phóng viên vô lương tâm.”

 

Kiều Dĩ Miên liếc nhanh anh một cái, trách móc: “Tôi lại chọc gì ngài rồi?”

 

“Thời gian em nhìn điện thoại còn nhiều hơn thời gian nói chuyện với anh đấy.”

 

Lê Diệu hùng hồn lên án: “Đối xử phân biệt rõ ràng quá đấy.”

 

Kiều Dĩ Miên bất lực, chợt nhớ ra một chuyện hỏi anh: “Ngài biết Từ Dật Châu đúng không ạ?”

 

Chắc là nghe thấy lần này cô gọi thẳng tên đối phương nên Chấp chính quan hiếm khi thấy thuận tai hơn chút, thành thật trả lời: “Có nghe nói, chưa gặp mặt. Chính xác mà nói là đã xem qua hồ sơ của cậu ta.”

 

“Rất xuất sắc phải không ạ?” Kiều Dĩ Miên buột miệng hỏi.

 

Cô hỏi vậy chủ yếu nghĩ là người lọt được vào mắt xanh của Chấp chính quan chắc chắn không phải dạng vừa.

 

Nào ngờ câu này lại giẫm phải mìn, Chấp chính quan đại nhân hừ lạnh một tiếng.

 

“Chẳng phải là đàn anh tốt của em sao? Còn cần anh đánh giá à?”

 

Được rồi, coi như cô hỏi thừa.

 

Hai người thì thầm to nhỏ, lời qua tiếng lại đấu võ mồm suốt dọc đường.

 

Kiều Dĩ Miên không biết Chấp chính quan lại có nhiều lời chua loét như vậy, cả người như quả mơ chua ngâm kỹ...

 

Khi xe vào đến Thịnh Thành Gia Viên thì trời đã tối hẳn.

 

Dù thế nào thì đối phương cũng chủ động đưa cô về, Kiều Dĩ Miên nghiêm túc nói một tiếng “cảm ơn”.

 

Nào ngờ Lê Diệu nhìn tòa nhà bên cạnh, trong mắt thoáng qua vẻ phức tạp rồi quay sang hỏi cô: “Ngày mai anh đến đón em được không?”

 

Kiều Dĩ Miên sững sờ, bởi vì ánh mắt đại lãnh đạo lúc này chân thành đến đáng sợ, khác hẳn vẻ xéo xắt suốt dọc đường đi.

 

Cứ như... đại lãnh đạo bị thứ gì nhập cuối cùng cũng trở lại bình thường rồi.

 

“Sáng mai tôi đi xe em trai tôi là được, không làm phiền ngài đâu ạ.”

 

Lê Diệu nhìn cô với ánh mắt phức tạp, không kiên quyết nữa: “Được rồi.”

 

Kiều Dĩ Miên chào tạm biệt anh, mở cửa nhảy xuống xe, vòng qua đầu xe đi về phía cửa tòa nhà.

 

Phía sau bỗng vang lên giọng nam trầm thấp quen thuộc: “Kiều Dĩ Miên!”

 

Kiều Dĩ Miên dừng bước, quay lại nhìn anh.

 

Đối phương đang nhìn cô chăm chú.

 

Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt anh tuấn quá mức kia có thêm một chút hồng hào nhạt hơn bình thường, đôi mắt đen láy cũng đặc biệt sáng ngời rực rỡ.

 

Thấy cô quay lại, khóe môi Lê Diệu cong lên, vẫy tay với cô.

 

Tim đập nhanh hơn một nhịp không rõ lý do.

 

Kiều Dĩ Miên ngẩn ra hai giây rồi mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt anh.

 

Về đến nhà, cô ruột thấy Từ Dật Châu không đến, không nhịn được hỏi thêm vài câu.

 

Kiều Dĩ Miên bỗng hỏi bà: “Cô ơi, cô có thấy Từ Dật Châu đối xử với con hơi khác không ạ?”

 

Hứa Vãn Phương thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: “Khúc gỗ nhà mình cuối cùng cũng thông suốt rồi à?”

 

Kiều Dĩ Miên nhướng mày như muốn xác nhận lại.

 

Hứa Vãn Phương dí trán cô: “Chắc con là người cuối cùng trong nhà phát hiện ra chuyện này đấy.”

 

Kiều Dĩ Miên cạn lời.

 

Hóa ra ba người họ mắt đều tinh tường cả, chỉ có mình cô bị bịt mắt.

 

“Sao, con cũng có ý với nó à?” Mắt Hứa Vãn Phương đầy vẻ hóng hớt: “Cô thấy thằng bé Tiểu Từ được đấy, ôn hòa chín chắn, nhìn là biết người đàn ông có lòng bao dung lại biết chăm sóc bạn gái...

 

A không đúng! Cô không thể nói đỡ cho người khác nữa! Miên Miên, chuyện tình cảm con tự mình cân nhắc, đừng nghe cô!”

 

Hứa Vãn Phương muộn màng che miệng lại, Kiều Dĩ Miên bị bà chọc cười: “Vâng, con biết rồi ạ.”

 

Vừa dứt lời, cô nhớ ra một chuyện, ngước mắt nhìn Hứa Vãn Phương.

 

“Cô à, sau này cố gắng đừng mời anh ấy đến nhà nữa.”

 

Kiều Dĩ Miên ngừng một chút, giọng điệu có phần bất lực rõ rệt:

 

“Nếu anh ấy thực sự có ý đó thì con vẫn nên giữ khoảng cách với anh ấy thì hơn.”

 

“Tại sao thế?” Hứa Vãn Phương có chút tiếc nuối.

 

Kiều Dĩ Miên cười rạng rỡ: “Vì con không thích anh ấy ạ.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2