Chương 72
Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 72: Mọi người Tề Tựu.

Bên phía Cố Diễm ra tay gọn gàng dứt khoát đến mức tàn bạo, thì nhóm người kia cũng chẳng “hiền lành” hơn là bao.

Sau khi nhận được điện thoại từ đại sư, cụ bà và Mặc Bảo chỉ mất chưa tới mười phút để nhanh chóng tập hợp được mười mấy tiểu yêu, đủ loại hình dạng, từ thực vật đến động vật đều có cả. Sau đó cả một đám yêu quái nối đuôi nhau, bị nhét hết vào chiếc xe van nhỏ tầm thường cũ kỹ nọ.

Đồng chí Mặc Bảo với nhiều năm kinh nghiệm cầm vô lăng, lái xe van như lái máy bay, thẳng tiến tới thành phố H, sau đó vứt xe ở một khu rừng dại âm u, rồi dẫn theo cả bầy yêu quái lẻn vào thành phố.

Cụ bà tinh linh cây long não lấy ra một tấm bản đồ thành phố H và một chiếc la bàn nhỏ cỡ bàn tay, trên đó khắc đầy những ký hiệu và thước đo cổ quái khó hiểu. Bà nheo mắt nghiên cứu mấy giây, rồi bắt đầu phân công nhiệm vụ cho đám tiểu yêu.

Trong cuộc gọi trước đó, đại sư đã nói rõ vị trí ổ quỷ do Cố Diễm phát hiện, vì vậy hai người nhanh chóng khoanh vùng khu vực ấy lại, xem như là địa bàn của Cố Diễm, không đụng tới. Phần còn lại của thành phố được chia gọn ghẽ như xẻ dưa hấu, dựa theo thiên can địa chi, bát phương tám hướng, mỗi tiểu yêu được phân tới trấn giữ một khu vực. Nếu phát hiện điều gì bất thường thì phải lập tức báo lại, tuyệt đối không để lọt lưới một con cá nào.

Từ lúc xuất phát ở thành phố Lê cho đến khi các tiểu yêu đã phân tán mai phục khắp thành phố H, toàn bộ quá trình chưa tới nửa tiếng đồng hồ — tốc độ có thể ví như gió Tây Bắc cuốn lá rụng. Và tương xứng với tốc độ ấy, cách bọn họ “ngược đãi” đám âm hồn cũng lạnh lùng tàn nhẫn như gió Tây Bắc vậy.

Cụ bà và đồng chí Mặc Bảo ngày thường đều mang cảm giác khá vô hại, người trước thì ngoài giọng nói hơi nhẹ tênh như vong vía ra, thì trông chẳng khác gì một bà lão chân nhỏ hết sức bình thường, cả ngày thích nheo mắt cười và tám nhảm chuyện đời; người sau thì ôn tồn lễ độ, nhã nhặn nho nhã, cả người toát lên phong thái thư sinh. Hơn nữa, hai người họ vốn chẳng cùng chủng loại hay có kinh nghiệm về mặt đối phó lệ quỷ, đánh nhau không sung tay bằng khi thu phục tiểu yêu. Tuy nhiên, âm hồn lai vãng khắp thành phố H vốn không nhiều,  bọn chúng đều hành động đơn lẻ. Dù có vài con tuổi đời thậm chí còn lớn hơn cả cụ bà và Mặc Bảo, nhưng điều đó chẳng cản nổi hai người họ phối hợp hai đánh một, nghiền nát từng ác linh rải rác khắp các quận huyện trong thành phố như cắt rau thái dưa.

Chưa đến một tiếng đồng hồ, trong chiếc túi vải hoa nhỏ mà cụ bà đeo bên người đã chứa sáu, bảy con người đất. Mỗi con người đất chỉ to bằng ngón cái đều được dán bùa chú của đại sư, phong ấn chặt chẽ đám ác linh bị đánh đến suýt hồn phi phách tán.

So với họ, đại sư đang trấn thủ tại bệnh viện lại có phần thảm hại hơn. Ông bị Tô Khốn quấn lấy từ đầu đến giờ, bị cậu truy hỏi đủ đường. Tô Khốn dùng mọi biện pháp, cứng mềm đủ vị. Khi hết cách cậu sẽ giương đôi mắt long lanh như mèo nhỏ tha thiết nhìn đại sư, thật sự khiến người ta không biết nên bực hay nên cười, muốn nổi giận cũng chẳng đặng.

Đúng lúc đại sư sắp bị cậu chọc cho phun máu thì Mặc Bảo gọi đến.

“Alo? Sao thế? Gặp chuyện khó nhằn rồi  à?” Đại sư vội hỏi, chưa kịp để đầu dây bên kia mở miệng.

“Không phải. Các khu khác trong thành phố H đã dọn sạch. Phía Cố Diễm sao rồi?” Mặc Bảo bình thản trả lời.

“Cậu ta vẫn đang dò xét, chưa thấy hạc giấy đưa tin… Ấy!” Đại sư còn chưa nói xong, đã thấy một con hạc giấy phát sáng nhè nhẹ bay đến trước mặt, vù một tiếng rơi xuống. Ông liền đổi giọng: “Tới rồi!”

Hạc giấy hình như cảm ứng được sự tồn tại của đại sư, nó vừa đáp xuống một lát, giọng nói của Cố Diễm đã vang lên: “Tất cả hồn phách ngoài trận đều đã được thu, hiện giờ chỉ còn lại hai mươi hai con trong trận. Trận pháp này ảnh hưởng đến tôi, không thể tiếp cận quá gần. Muốn diệt sạch đám đó, cần đại sư phá trận trước.”

Đại sư nghe xong, trầm ngâm vuốt râu: “Thế tức là cả thành phố H giờ chỉ còn đám ác linh trong trận chưa xử lý. Vậy còn đợi gì nữa? Mau dọn sạch rồi về thành phố Lê. Mặc Bảo, cậu với bà cụ đi trước đi. Cho bọn tiểu yêu canh giữ thêm vài hôm nữa, tiện thể để lại hai con trông coi bệnh viện này. Lão phu lập tức tới phá trận. Giải quyết sớm cho xong, đỡ đêm dài lắm mộng.”

Mặc Bảo ở đầu dây bên kia không có ý kiến gì, hiển nhiên cũng tán đồng chủ ý của đại sư.

Sau khi tắt máy, Đại sư tiếc nuối nhìn Tô Khốn: “Không đúng lúc rồi, ta đi làm việc chính sự.”

Tô Khốn: “…” Mẹ kiếp, ông chỉ tìm cớ phắn đi thì có!

Đại sư nhìn vẻ mặt như mất sổ gạo của cậu, lòng vô cùng sung sướng, thả ra một con hạc giấy, gằn giọng quát: “Nhóc thối kia, Lão phu bảo con ghé nhà lão Triệu lấy vài tấm bùa, có bảo con đi dạo phố ngắm cảnh đâu?! Người không thấy, bùa cũng không thấy, mau đến bệnh viện số hai phía bắc thành phố H giúp sư phụ một việc.”

Hạc giấy bay đi chưa đầy hai phút đã quay lại, bên trong vang lên giọng một thiếu niên: “Sư, sư phụ con đã… đến thành phố H rồi, còn cách bệnh viện chưa đến… năm phút.. lập tức tới ngay ạ.”

Quả nhiên, tốc độ của Thạch Đầu còn nhanh hơn lời nói. Chưa đầy ba phút sau, cậu ta đã xuất hiện ở hành lang, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Đại sư thấy đồ đệ đã đến thì đứng phắt dậy, vơ lấy mấy tấm bùa từ tay Thạch Đầu nhét vào túi vải, bỏ lại một câu: “Trông kỹ thằng nhóc đang ngồi ghế kia.” rồi lao ra ngoài.

Thạch Đầu như chợt nhớ ra gì đó, miệng mấp máy: “Sư phụ, con, con vừa rồi hình như thấy một y tá… có vẻ, kỳ kỳ––”

“Việc bên kia gấp hơn, việc lặt vặt chờ ta về rồi nói!” Đại sư không quay đầu, phất tay một cái rồi rẽ góc biến mất.

Tô Khốn được chỉ đích danh bảo vệ, chớp mắt hỏi: “Cậu vừa nói dở chuyện gì thế?”

“Lạ.” Thạch Đầu nghĩ một lúc, trả lời ngắn gọn.

Tô Khốn cạn lời: “…Tôi hỏi cậu chưa nói xong chuyện gì, chứ có phải hỏi cậu chưa nói xong chữ nào đâu?!”

Tuy không nói ra, nhưng Thạch Đầu dường như đọc được biểu cảm oán thán trên mặt Tô Khốn, cậu liền ngồi xuống bên cạnh, giải thích: “Chính là.. vừa rồi, rồi tôi vào viện, gặp một cô y tá trên hành lang, nhìn.. có vẻ không ổn, tinh thần hơi… Bất thường.”

“Bất thường… Bất thường là sao?”

“Tức là… Hơi lơ, lơ.. ngơ ấy!”

Tô Khốn vỗ vai Thạch Đầu: “Chắc người ta gặp chuyện gì thôi. Cậu còn nhỏ, đừng học đại sư suốt ngày nhăn mày trợn mắt như ông già. Mình là người trẻ, phải giữ truyền thống lạc quan yêu đời, đừng cái gì cũng nghĩ theo hướng xấu.”

Thạch Đầu nghĩ cũng có lý, mấy ngày nay chạy theo đại sư truy bắt quỷ, có vẻ tâm lý hơi bị ảnh hưởng, đến mức nhìn ai cũng thấy đáng ngờ.

Tô Khốn thì cho rằng đại sư trấn thủ cái bệnh viện này nửa ngày rồi, chắc chẳng có con quỷ nào ngu đến mức tự mò vào đây nữa đâu. Đương lúc này mà chui đầu vào, khác gì tự tìm đường chết?

Trong lúc hai người còn đang trò chuyện, đại sư đã dán bùa ẩn thân, thả Thạch Lựu ra, dán cùng loại bùa lên người nó. Thạch Lựu vừa bay lên không đã biến thành một con chim khổng lồ, chỉ riêng phần lưng đã đủ cho sáu ông đại sư dù nằm ngang vẫn còn thừa chỗ lăn lộn.

Đại sư túm lông trèo lên lưng Thạch Lựu, gió thổi áo bào bay phần phật, chẳng biết đã thay đạo bào từ lúc nào, dáng đứng oai phong như cao nhân ẩn thế.

Thạch Lựu hót vang một tiếng, vỗ cánh bay thẳng về khu nhà cũ ở phía tây. Tuy nó vẫn chậm rãi đập cánh, nhưng gió đã nổi lên dữ dội, tốc độ bay cũng cực kỳ khủng khiếp.

Đại sư thấy nhà cửa dưới chân vun vút lùi về phía sau, trong chốc lát đã tới khu nhà cũ phía tây bắc.

Tuy không nhìn được rõ, nhưng Cố Diễm dường như mơ hồ cảm nhận được gì đó, anh ngẩng đầu nhìn lên trời. Đại sư và Thạch Lựu lượn mấy vòng trên không, muốn quan sát toàn cảnh trận pháp từ trên cao, nhưng càng nhìn, sắc mặt ông càng trầm xuống.

Đại sư ngày thường hay nổi nóng, ai cũng chọc được, nhất là với Tô Khốn. Nhưng những cơn giận ấy phần nhiều là giả vờ, kiểu như mèo xù lông. Nhưng lúc này ông bỗng im lặng đến đáng sợ, sắc mặt nghiêm nghị, đúng là đang thực sự tức giận.

Cố Diễm chờ cụ bà và Mặc Bảo tới, lại nhìn lên trời lần nữa. Dù chỉ thấy mấy cụm mây lơ lửng, nhưng anh vẫn biết đại sư đã đến rồi.

Đến khi Cố Diễm ngẩng lên lần thứ ba, đại sư vỗ nhẹ đầu Thạch Lựu, cả hai đáp xuống đất.

Thạch Lựu mắt tinh như diều hâu, không cần đại sư nhắc, nó đã lượn qua vai áo của Mặc Bảo rồi đáp xuống trong một khoảng sân nhỏ có nửa bức tường đổ nát.

Đại sư giải bùa ẩn thân cho mình và Thạch Lựu, rồi gọi Thạch Lựu đã thu nhỏ chui vào túi. Gương mặt ông khi xuất hiện trước mắt mọi người rất nặng nề.

Ai có mắt đều nhận ra sự khác thường của ông, chỉ là không ai dám mở lời. Cuối cùng chỉ có Cố Diễm sau một hồi im lặng thật lâu, nhẹ nhàng cất tiếng hỏi: “Đại sư, có chuyện gì sao?”

“Lão phu… Đã nhìn rõ hình dạng trận pháp này rồi.” Đại sư thở dài thườn thượt, nói: “Là do tên nghịch đồ sư đệ của lão phu làm ra, không chạy đi đâu được, chắc chắn là nó.”

[Edit by TeiDii]
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (82)
Chương 1: Chương 1: Linh vật đổi vận. Chương 2: Chương 2: Linh vật tai hại. Chương 3: Chương 3: Linh Vật nguy hiểm. Chương 4: Chương 4: Khai quan đại cát. Chương 5: Chương 5: Quan tài Gacha. Chương 6: Chương 6: Quan tài vẫn còn. Chương 7: Chương 7: Ra cửa thám thính. Chương 8: Chương 8: Mặt bằng kỳ lạ. Chương 9: Chương 9: Âm hồn bất tán. Chương 10: Chương 10: Tiểu quỷ phẫn nộ. Chương 11: Chương 11: Tiểu quỷ im lặng. Chương 12: Chương 12: Chủ Sốp lừa đảo. Chương 13: Chương 13: Bảy phần tương tự. Chương 14: Chương 14: Nguy cơ vẫn còn. Chương 15: Chương 15: Đỉnh chuỗi thức ăn. Chương 16: Chương 16: Giải toả khu cũ. Chương 17: Chương 17: Uống nhầm thuốc rồi. Chương 18: Chương 18: Chạy trối chết. Chương 19: Chương 19: Cháo trộn chao đỏ. Chương 20: Chương 20: Trăng mờ gió lớn. Chương 21: Chương 21: Khối ngọc kỳ lạ. Chương 22: Chương 22: Mười lăm tháng bảy. Chương 23: Chương 23: Lãng phí vàng mã. Chương 24: Chương 24: Tên nhóc chết tiệt. Chương 25: Chương 25: Người sống sờ sờ. Chương 26: Chương 26: Hiệp ước hỗ trợ. Chương 27: Chương 27: Hiệu suất cao ghê. Chương 28: Chương 28: Chủ nhà kỳ quặc. Chương 29: Chương 29: Người kỳ quặc. Chương 30: Chương 30: Mượn dao giết người. Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Nửa tin nửa ngờ. Chương 35: Chương 35: Thay đổi trang phục. Chương 36: Chương 36: Lại xuyên qua rồi. Chương 37: Chương 37: Chủ nhà ghé chơi. Chương 38: Chương 38: Đi lấy chìa khóa. Chương 39: Chương 39: Mời đi uống trà. Chương 40: Chương 40: Đội đặc biệt. Chương 41: Chương 41: Một nhóm quái dị. Chương 42: Chương 42: Quỷ nhi. Chương 43: Chương 43: Tìm kiếm thai linh. Chương 44: Chương 44: Dẫn quỷ nhập hội. Chương 45: Chương 45: Sấm giữa trời quang. Chương 46: Chương 46: Bị bắt quả tang. Chương 47: Chương 47: Quá qua loa rồi. Chương 48: Chương 48: Giấu đầu lòi đuôi. Chương 49: Chương 49: Bị lừa đá. Chương 50: Chương 50: Thân thể tóc da. Chương 51: Chương 51: A-Mi-Tô-Phu. Chương 52: Chương 52: Phá đám chuyện tốt. Chương 53: Chương 53: Nhang muỗi tự nhiên. Chương 54: Chương 54: Phong cách khác biệt. Chương 55: Chương 55: Hồ ly ngàn năm. Chương 56: Chương 56: Thanh lý môn hộ. Chương 57: Chương 57: Đầu quân cho minh chủ khác. Chương 58: Chương 58: Góp tiền sinh hoạt. Chương 59: Chương 59: Nhân viên đột tử. Chương 60: Chương 60: Gần như đoạt xá. Chương 61: Chương 61: Đại sư gọi đến. Chương 62: Chương 62: Sếp kỳ quặc. Chương 63: Chương 63: Quả Nhiên Kỳ Lạ. Chương 64: Chương 64: Hai Nguồn Gốc. Chương 65: Chương 65: Nghĩ mãi chẳng thông. Chương 66: Chương 66: Lại đến nữa. Chương 67: Chương 67: Ổ Quỷ. Chương 68: Chương 68: Điều Khó Nói. Chương 69: Chương 69: Thăm dò tình hình. Chương 70: Chương 70: Ngoài dự liệu. Chương 71: Chương 71: Giết ngay tức khắc. Chương 72: Chương 72: Mọi người Tề Tựu. Chương 73: Chương 73: Quá khứ bị chôn vùi. Chương 74: Chương 74: Cô y tá kỳ quái. Chương 75: Chương 75: Hôn quân đoạt xá. Chương 76: Chương 76: Hai kẻ đối đầu. Chương 77: Chương 77: Kết liễu oán thù. Chương 78: Chương 78: Sự thật quá khứ. Chương 79: Chương 79: Cái gọi là kiếp trước. Chương 80: Chương 80: Bạch tuộc tám chân. Chương 81: Chương 81: Cuối cùng cũng thành. Chương 82: Chương 82: Hồi kết.