Chương 72
Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 72: "Em rất biết nói ngọt."

Giọng Thịnh Tiểu Dương mang theo chút trêu chọc mà vẫn nghiêm túc. Chương Tự cũng thuận theo cậu, anh mỉm cười đùa lại: "Tôi vẫn chưa dỡ gác xép ấy đâu."

Thấy anh không giận, Thịnh Tiểu Dương hơi ngượng, cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu nói:

- Là em dỡ đấy.

Cậu nói đến đây thì ngừng một lúc, sau đó hỏi:

- Đã sửa cửa sổ chưa ạ?

"Bắt em còn không kịp, thời gian đâu mà sửa?" Chương Tự vừa buồn cười vừa bất lực nói: "Hơn nữa, là em tự làm vỡ kính, chẳng lẽ em không nhớ à?"

Nghe xong, Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn cúi đầu, thái độ nhận lỗi rất chân thành. Cậu giơ tay lên, chậm rãi ra dấu:

- Em xin lỗi.

Dưới lớp khăn lông mềm lộ ra phần gáy trắng ngần, hai đốt xương nhỏ nhắn hơi nhô lên. Ánh đèn đường hắt xuống có thể thấy lớp lông tơ mịn trên da, dịu dàng đến lạ, như chú chim mỏi cánh sau bao bão giông, cuối cùng cũng quay về tổ.

Thật ra, người cảm khái hơn lại là Chương Tự. Anh nâng cằm cậu lên, hỏi: "Em lấy gì ném vỡ vậy?"

Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, thành thật đáp:

- Ghế.

Chương Tự gật đầu: "Ồ, cái ghế thời nhà Thanh đó đấy à. Tôi mua ở tiệm đồ cổ với giá sáu nghìn, giờ gãy mất hai chân rồi."

Thịnh Tiểu Dương trợn tròn mắt: ??

Chương Tự cúi xuống hôn lên mi mắt cậu, vừa cười vừa nói nửa đùa nửa thật: "Bé cưng định đền chứ?"

Giờ cậu có tiền rồi, cậu lập tức đáp chắc nịch:

- Đền chứ. Bao nhiêu ạ?

Chương Tự ra vẻ chẳng mấy bận tâm đến tiền bạc: "Tôi không cần tiền."

- Vậy anh muốn gì?

Anh cười cười, cố tình trêu chọc cậu: "Để xem đã, vẫn chưa nghĩ ra."

Thịnh Tiểu Dương cong môi cười, đôi mắt cong cong sáng như nước.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Tối đó mưa rơi, gác mái bị dột, gió lạnh cắt da. Ấy vậy mà trong phòng Chương Tự lại ấm áp vô cùng. Thịnh Tiểu Dương đứng ở cầu thang, run rẩy hắt hơi một cái.

Chương Tự lập tức cởi áo khoác phủ lên người cậu, anh làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Đứng ngẩn ra đó làm gì?

Cậu lại nghiêng đầu, cố xác nhận lần nữa:

- Em ngủ ở đâu ạ?

Chương Tự bật cười, anh dở khóc dở cười bảo: "Ngủ cùng tôi được không? Tôi sưởi ấm chăn sẵn rồi."

Thịnh Tiểu Dương gật đầu lia lịa:

- Được được.

Chương Tự đi tắm. Thịnh Tiểu Dương rảnh rỗi không có gì làm bèn kéo áo lên nhìn vết thương trên bụng. Con đường đi qua phải khép lại một cách đau đớn bằng dấu vết dữ dằn thế này, mãi đến tận bây giờ cậu mới thật sự cảm nhận được thế nào là "giải thoát".

Cậu không nhận ra Chương Tự đã quay trở lại, vẫn chăm chú nhìn vết sẹo trong gương. Màu vẫn còn đỏ, hơi gồ lên, chạm vào vừa cứng vừa ngứa. Cậu đưa tay định gãi thì bị Chương Tự nắm lấy.

"Lại đây, tôi bôi thuốc cho em."

Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn để anh dắt đi, động tác của anh vừa nhẹ vừa vững, xen lẫn trong đó là sự cưng chiều khó nói thành lời. Khi lớp thuốc mát lạnh chạm lên da, cậu rùng mình một cái.

Chương Tự đưa mắt quan sát phản ứng của cậu.

Thịnh Tiểu Dương ngồi bên mép giường, hai chân đung đưa, tay chống ra sau, hơi ngẩng nhẹ cổ. Làn da trắng đã có sắc hồng trở lại, hai má cậu ửng hổng, đôi môi mở hé, hơi thở phập phồng khiến yết hầu cũng chuyển động theo.

Cảnh tượng ấy thật khiến người ta khó mà bình tĩnh được.

Chương Tự nhớ ra hôm nay họ vẫn chưa hôn nhau.

Ngón tay anh siết lại, xoay nhẹ dọc theo vết sẹo, thuốc thấm dần vào da. Ít ra đã không còn ngứa nữa.

Mắt Thịnh Tiểu Dương mờ đi, thế giới như bức ảnh bị lệch tiêu cự, khung cảnh dần trở nên chao đảo. Cậu nhìn anh, anh cũng nhìn cậu.

Không gian im ắng, nhưng lòng cả hai đều dậy sóng. Dù muốn nhưng không thể hấp tấp, càng không thể muốn làm gì thì làm.

Chương Tự không nhìn cậu nữa, anh thổi nhẹ lên vết sẹo trên bụng cậu.

Thịnh Tiểu Dương thấy càng ngứa ngáy, không biết đây là phản ứng của da hay tim. Cậu nắm tay anh, nhẹ nhàng làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Vết sẹo có mờ đi không ạ?

"Khó lắm." Chương Tự cười cười, anh dịu dàng đáp: "Nhưng trông cũng đẹp mà."

Nhịp tim của Thịnh Tiểu Dương đập dồn dập, nhưng trong đôi mắt cậu lại là sự dịu dàng, không hề có ý định tấn công, cậu muốn thăm dò thử xem Chương Tự có chấp nhận hay không.

Cậu nói:

- Anh ơi, hôm nay em vẫn còn một lần hôn anh.

Lúc Chương Tự còn đang ngẩn ra thì Thịnh Tiểu Dương đã nâng mặt anh lên, đặt môi mình lên môi anh.

Giờ đây, cả hai đã quá quen thuộc với nụ hôn của nhau. Nhưng lần này, Thịnh Tiểu Dương muốn làm gì đó khác.

Cậu chủ động quàng tay qua cổ anh, rúc vào lòng anh, cúi đầu, đôi mắt sáng long lanh:

- Em làm tốt không?

Dưới ánh sáng ngược, ánh mắt Chương Tự mờ nhạt, khó đoán.

Anh không trả lời cậu.

Thịnh Tiểu Dương hít một hơi thật sâu, cậu lấy hết dũng khí, run run nói:

- Em có thể làm tốt hơn nữa.

Cậu ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Anh... có thể cho em một cơ hội được không?

Chương Tự suýt chút nữa là đầu hàng. Anh cau mày nuốt nước bọt, giọng trầm lại, nghiêm túc đến lạ: "Em suy nghĩ kỹ chưa? Em có biết đây là gì không?"

Sự việc tiến triển có hơi nhanh. Có lẽ Thịnh Tiểu Dương vẫn chưa nghĩ kỹ, nhưng điều đó không quan trọng, bởi vì trong cậu lúc này chỉ còn một suy nghĩ, đó là chỉ cần là anh thì thế nào cũng được.

Cậu thẳng thắng nói:

- Chắc là biết mà. Em xem nhiều lắm rồi... mấy cái phim ấy, kiểu dáng và tư thế gì cũng có. Nhưng chung quy lại cũng chỉ là mấy chuyện đó thôi. Em chưa từng làm, nhưng có thể cùng anh thử.

Chương Tự cạn lời, một lúc sau mới cười khổ: "Bé cưng à, tôi nghĩ chúng ta không nói cùng một chuyện đâu."

Thịnh Tiểu Dương: ...

Không cùng chuyện á?

Rõ ràng là cùng mà!

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Sau vài ngày nghỉ ngơi, tinh thần của Thịnh Tiểu Dương khá hơn hẳn. Phong thủy ở đường Giang Bình đúng là rất tốt, chỉ có chuyện ăn uống là khó xoay xở thôi.

Đầu bếp Tống bất ngờ bị sỏi mật, đau như muốn chết đi sống lại, cuối cùng ông cắn răng vào viện cắt luôn cả túi mật. Ở tuổi ông, ca phẫu thuật như vậy gần như đồng nghĩa với việc phải nghỉ hưu sớm.

Thịnh Tiểu Dương và Chương Tự xách giỏ trái cây đến thăm ông. Vừa thấy Thịnh Tiểu Dương, ông đã thút thít oán trách: "Cháu đi đâu biệt tăm thế hả? Nhìn coi, gầy nhom cả rồi. Chương Tự, cậu không cho thằng bé ăn uống đàng hoàng à?"

Chương Tự: "..."

Đầu bếp Tống lại than: "Giờ chú chẳng nấu cơm cho hai đứa được nữa. Cái tiệm mì đó sao rồi?"

Thịnh Tiểu Dương thấy lòng chùng xuống, cậu viết mấy chữ lên giấy: [Đóng cửa rồi ạ.]

"Ôi giời..." Đầu bếp Tống ôm bụng rên: "Đau chết mất."

Thịnh Tiểu Dương giật nảy mình.

Đầu bếp Tống lại phun ra hai chữ: "Đau lòng."

Thịnh Tiểu Dương: ...

Thật ra cậu cũng đau lòng. Cảm giác như cuộc sống bỗng thiếu mất điều gì đó. Đã quen chống chọi với số phận suốt bao năm, nay bỗng rảnh rỗi, mỗi ngày chỉ dắt chó đi dạo, tới giờ lại có cơm bưng nước rót, sự trống trải len lỏi như màn sương mỏng.

Chương Tự từ sau khi về thì bận suốt. Đôi khi Thịnh Tiểu Dương lo mình không theo kịp nhịp sống của anh. Cách giết thời gian duy nhất của cậu là dựng một cái bàn nhỏ trước cửa Nhất Gian Lưu Thủy, bày vài món đồ gỗ nhỏ xinh mà Chương Tự khắc lúc rảnh lên đó, như mèo, chó, thỏ... mỗi con mười lăm tệ.

Khi đường Giang Bình đông khách, việc buôn bán của cậu cũng khá khẩm. Buổi tối, hai người đóng cửa cùng nhau ngồi đếm tiền, đếm đến cuối cùng cả hai đều bật cười.

Cười xong rồi, Thịnh Tiểu Dương lại thấy trống trải. Cậu nhìn sang bên kia cầu, nơi tiệm mì nhỏ đã bị bỏ hoang, nhớ lại những ngày nhộn nhịp, lòng cậu chợt dấy lên một niềm thôi thúc khó tả.

Tối đó, khi Chương Tự về, Thịnh Tiểu Dương ôm Thịt Kho chạy ào ra, rồi nhào thẳng vào người anh. Chương Tự đỡ lấy cậu, anh xoa đầu cậu, bàn tay chạm vào lớp tóc ngắn mềm mại.

"Có chuyện gì à?" Anh hỏi.

Thịnh Tiểu Dương cười cười, nụ cười ngượng ngùng với cái răng nanh lấp ló. Rồi cậu như ảo thuật, trong tay bất ngờ xuất hiện một bông hoa, cậu đưa cho anh:

- Tặng anh nè. Bông hoa của hôm nay.

Chương Tự nhận lấy sau đó đưa lên ngửi, anh thấp giọng nói: "Là hoa hồng à..."

- Anh không thích sao?

Thịnh Tiểu Dương đoán chắc Chương Tự vẫn thích hoa nguyệt quý hơn, nhưng mùa này làm gì có hoa nguyệt quý.

Chương Tự rất thích ngắm vẻ mặt mong chờ của Thịnh Tiểu Dương, bởi nó đáng yêu đến mức khiến lòng người mềm nhũn.

"Phải nói sao nhỉ..." Anh cố tình kéo dài giọng, như đang trêu đùa cậu.

Chờ đến khi Thịnh Tiểu Dương gấp gáp gọi hai tiếng "anh ơi" thì anh mới vừa lòng, rồi mỉm cười, nhẹ giọng nói: "Thích chứ. Hoa này thơm thật, là bức thư tình em viết cho tôi sao?"

Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra.

Chương Tự nghiêng người, dùng chân hất Thịt Kho đang cản đường ra, rồi nâng đóa hoa lên, nhẹ nhàng tách từng cánh ra, nhìn thấy nh** h** vàng ngọt ngào bên trong, anh bật cười, sau đó quay sang nhìn Thịnh Tiểu Dương, nói thẳng ra điều cả hai đều hiểu rõ trong lòng.

"Thịnh Tiểu Dương, em đang theo đuổi tôi à?"

Thịnh Tiểu Dương quên bẵng chuyện mình định nói. Cậu căng thẳng đến mức đứng thẳng người, cố khiến mình trông ngoan ngoãn hơn:

- Được không ạ? Anh có đồng ý không?

Chương Tự không nói gì, chỉ im lặng nhìn cậu với vẻ sâu xa.

Thịnh Tiểu Dương tự mình diễn giải ánh nhìn ấy, có lẽ một bông hoa là chưa đủ.

- Em hiểu rồi.

"Tôi có nói gì đâu mà em hiểu?"

Thịnh Tiểu Dương kiễng chân lên hôn anh:

- Không sao, em biết rồi.

Chương Tự bật cười, dịu dàng đáp lại nụ hôn ấy, nhưng rồi nhịp điệu nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt, đến lúc tách ra, cả hai đều th* d*c.

"Bé con à." Anh bóp nhẹ sau gáy cậu, giọng đầy yêu chiều: "Làm tốt lắm."

Thịnh Tiểu Dương vẫn nghĩ mình có thể làm tốt hơn nữa.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Sau khi cất món quà nhỏ đi, Chương Tự kéo cậu về lại chủ đề ban đầu: "Vừa nãy em có chuyện muốn nói phải không?"

Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, lúc này cậu mới nhớ ra.

- Dạo này anh bận gì thế? Sao về muộn quá vậy?

"Công ty mới thành lập, nhiều việc lặt vặt. Sắp xong rồi."

Thật ra còn có chuyện khác.

Giám đốc Hoàng rảnh rỗi đến phát chán, suốt ngày kéo Chương Tự ra uống trà, chủ yếu là kể về "kết cục thảm hại" của Khâu Đại Dũng.

Tên này gặp đúng tay của Thôi Minh Dực, người ra đòn bao giờ cũng sạch sẽ, chẳng cần để bẩn tay. Ông ta bày mưu dụ Khâu Đại Dũng ra sòng bạc nước ngoài. Với bản tính của Khâu Đại Dũng, chỉ cần khơi đúng chỗ ngứa là lao đầu vào ngay. Kết quả là nghiện cờ bạc, thua sạch tài sản, nợ nần chồng chất, cuối cùng chỉ còn cái quần trên người, phải vay nặng lãi.

Nợ ngập đầu, coi như đời gã đã chấm dứt.

Chương Tự nhân cơ hội thu mua lại công ty của gã với giá rẻ như cho.

Giám đốc Hoàng kể chuyện này với vẻ khoái trá suốt hai tháng trời, cuối cùng còn cười hỏi: "Thế là báo thù xong rồi hả? Hết giận chưa?"

Lúc đầu đúng là sảng khoái thật, nhưng sau khi về nhà, Chương Tự lại thấy chẳng có gì đáng nói. Anh chưa bao giờ để loại người như Khâu Đại Dũng lọt vào tầm mắt mình, cho nên cũng chẳng cần nói chuyện này với Thịnh Tiểu Dương.

Thanh gươm trong tay quốc vương chỉ dùng để chặt bỏ rác rưởi, đâu đáng bận tâm thêm.

Thịnh Tiểu Dương không biết những điều ấy, cậu chớp mắt rồi viết: [Ông chủ Chương ơi.]

Chương Tự bóp nhẹ má cậu: "Nói đi, có chuyện gì sao?"

- Tiệm mì còn mở không ạ? Chị Diểu Diểu định thế nào?

"Em ấy tính cho thuê chỗ đó."

- Hả?

"Thật đấy. Tiệm vốn là của bác gái để lại, nhưng cả hai chẳng ai để tâm. Diểu Diểu thì bận công việc, còn bác gái thì rủ mẹ tôi đi du lịch vòng quanh thế giới."

Thịnh Tiểu Dương: ......

- Rồi sao nữa ạ?

"Diểu Diểu định cho thuê lại mặt bằng. Ở khu Giang Bình này, giá thuê mỗi năm cũng phải mấy chục nghìn, vừa nhàn lại vừa lời, còn hơn tự mở quán cho mệt đầu."

Thịnh Tiểu Dương im lặng rất lâu, cậu không tỏ thái độ gì. Nhưng trong mắt lại có chút bồn chồn, háo hức khó giấu. Chương Tự nhìn là hiểu ngay.

Anh vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau, hôn nhẹ lên tai cậu, giọng thấp trầm nói: "Bé này... em muốn nhận lại tiệm mì à?"

Đầu ngón tay Thịnh Tiểu Dương run run, nhưng cậu vẫn nghiêm túc gật đầu.

Khu Thái Viên sắp được đền bù, tiền cũng chẳng ít, chỉ là vẫn chưa về tay. Cậu không có nhiều vốn liếng, lại sợ quán bị người khác thuê mất, đợi đến khi Tô Diểu Diểu công bố cho thuê thì e là không kịp nữa.

Phải nói sớm thôi.

Chương Tự nhẹ nhàng dẫn dắt, thực tế khuyên Thịnh Tiểu Dương chuẩn bị tinh thần: "Làm ăn không chỉ đơn giản là nấu mì hay bưng bê đâu. Trong đó còn rất nhiều chuyện lặt vặt, rối rắm, có khi mệt lã người. Em có sẵn sàng chưa?"

Thịnh Tiểu Dương muốn ở bên Chương Tự, không chỉ là đợi anh đi làm về mỗi ngày, rồi làm một bình hoa đẹp trong góc nhà. Cuộc sống sau này, cậu muốn được bước đi cùng anh.

Đó mới là món quà lớn nhất mà cậu có được sau bao sóng gió.

Cậu không biết làm nhiều thứ, nhưng có thể học, học chậm cũng không sao, vì cậu thông minh mà.

- Em không muốn tiệm mì biến mất khỏi đường Giang Bình.

- Anh ơi, đó là nơi lần đầu tiên em gặp anh.

Trong lòng Thịnh Tiểu Dương, tiệm mì giống như một cái bình thủy tinh chứa đầy phép màu, nó trong suốt, rực rỡ khi có ánh sáng chiếu vào.

Cậu dụi đầu vào hõm cổ Chương Tự, ánh mắt sáng lấp lánh:

- Em còn muốn kiếm tiền nữa.

Chương Tự bật cười, không kìm được mà hôn cậu một cái. Không hiểu sao tim anh lại dậy sóng: "Kiếm tiền làm gì?"

- Để theo đuổi anh.

- Kiếm thật nhiều tiền, mua hết hoa trên thế giới...

- Rồi tặng hết cho anh.

Chương Tự thở dài, anh cười cười nói: "Bé cưng à, có ai từng nói với em rằng em rất biết nói lời ngọt không."

Thịnh Tiểu Dương nhìn anh, ánh mắt sáng rực như có lửa bên trong:

- Vậy nếu em nói lời ngọt với anh mỗi ngày, anh có chịu ngủ với em không?

Chương Tự: ......
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (76)
Chương 1: Chương 1: Dấu răng Chương 2: Chương 2: Coi chừng nghẹn đó Chương 3: Chương 3: Xông pha núi non biển cả Chương 4: Chương 4: Để Apollo lắng nghe nhịp tim cậu Chương 5: Chương 5: Dãy núi xa xa Chương 6: Chương 6: Chuyện cổ tích hài hước Chương 7: Chương 7: Cánh đồng dâu dại Chương 8: Chương 8: "Em ấy tên gì?" Chương 9: Chương 9: Mối tình đơn phương đầy khoáng đạt Chương 10: Chương 10: Ngây thơ Chương 11: Chương 11: Một bí mật Chương 12: Chương 12: "Đói không?" Chương 13: Chương 13: Em không nghe được Chương 14: Chương 14: "Ngày mai em có rảnh không?" Chương 15: Chương 15: "Em đến muộn quá rồi." Chương 16: Chương 16: "Nhất Gian Lưu Thủy" Chương 17: Chương 17: Ngoan ngoãn hay ngang tàng Chương 18: Chương 18: Ảo thuật gia Chương 19: Chương 19: "Không đau nữa." Chương 20: Chương 20: Thêm một Thịnh Tiểu Dương Chương 21: Chương 21: "Em ấy tạm thời sẽ không." Chương 22: Chương 22: "Em phải nhìn tôi." Chương 23: Chương 23: "Rất tin tưởng tôi sao?" Chương 24: Chương 24: "Anh rất tốt" Chương 25: Chương 25: Bừng nở một đợt pháo hoa nhỏ Chương 26: Chương 26: Khát vọng khám phá kỳ diệu Chương 27: Chương 27: "Cậu không còn chỗ ngủ nữa rồi." Chương 28: Chương 28: Một trái tim đầy yêu thương Chương 29: Chương 29: Đút ăn Chương 30: Chương 30: "Tiểu Dương, theo tôi." Chương 31: Chương 31: "Dưa mà bị ép chín thì chẳng bao giờ ngọt." Chương 32: Chương 32: "Anh có người mình thích rồi đúng không?" Chương 33: Chương 33: "Tiểu Dương, quay lại đi." Chương 34: Chương 34: "Anh." Chương 35: Chương 35: "Em nghe lời anh." Chương 36: Chương 36: Một ly nước cam Chương 37: Chương 37: "Em có biết đồng tính là gì không?" Chương 38: Chương 38: "Thích không?" Chương 39: Chương 39: "Yêu đương gì chứ?" Chương 40: Chương 40: Muốn mặc quần Chương 41: Chương 41: "Cậu ấy chỉ tốt với cháu thôi sao?" Chương 42: Chương 42: "Anh ta chính là tên đồng tính!" Chương 43: Chương 43: "Tôi có thể đỡ lấy em." Chương 44: Chương 44: "Về nhà với tôi." Chương 45: Chương 45: "Tiểu Dương ngoan, đừng tức giận." Chương 46: Chương 46: "Em muốn biết về quá khứ của anh." Chương 47: Chương 47: Người nông dân và con rắn Chương 48: Chương 48: "Tôi chỉ có một cái ô." Chương 49: Chương 49: "Anh có lặp lại sai lầm lần nữa không?" Chương 50: Chương 50: Mất tích Chương 51: Chương 51: Lo lắng Chương 52: Chương 52: "Bé cưng, em đang đợi tôi sao?" Chương 53: Chương 53: Hôn Chương 54: Chương 54: "Em ấy vẫn chưa thông suốt." Chương 55: Chương 55: Nhóc con xinh đẹp Chương 56: Chương 56: "Em là của tôi." Chương 57: Chương 57: "Em ấy thích mình sao?" Chương 58: Chương 58: "Người nhà tôi quý giá lắm." Chương 59: Chương 59: "Nhớ đến một người." Chương 60: Chương 60: "Anh giận rồi sao?" Chương 61: Chương 61: "Là vì nhớ tôi sao?" Chương 62: Chương 62: "Người trong tim tôi." Chương 63: Chương 63: Lửa nhỏ hầm không chín được Thịnh Tiểu Dương Chương 64: Chương 64: Thích lẽ ra phải nên mãnh liệt Chương 65: Chương 65: Gã tồi Chương 66: Chương 66: Khó nuốt Chương 67: Chương 67: Rất thích anh Chương 68: Chương 68: "Lần đầu tiên hôn à?" Chương 69: Chương 69: Ép người quá đáng Chương 70: Chương 70: Mỗi ngày hôn anh ba lần Chương 71: Chương 71: "Phải là mình theo đuổi anh ấy." Chương 72: Chương 72: "Em rất biết nói ngọt." Chương 73: Chương 73: "Pháo hoa có âm thanh như thế nào ạ?" Chương 74: Chương 74: "Em làm tốt không?" Chương 75: Chương 75: "Giờ thì đến lượt anh theo đuổi em rồi." Chương 76: Chương 76: Hoàn chính văn