Chương 72
Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn

Chương 72: Sở Cứu đã biết

Úc Nam cúi đầu nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ màu hồng trên tay một lúc lâu, sau đó ngước lên nhìn Sở Cứu.

Sở Cứu im lặng mấy giây, rồi mở miệng một cách đầy khó khăn: "Là em nói em thích màu hồng mà."

Úc Nam: "Nhưng em 23 tuổi, không phải 3 tuổi."

Sở Cứu: "Đeo đi, dù sao em cũng đang thiếu đồng hồ."

Úc Nam: "..."

Đúng là cậu đang cần một cái đồng hồ, nhưng mà ông chồng đại gia của cậu không nghĩ tới việc mua cho cậu một chiếc Vacheron Constantin, hoặc Patek Philippe, cùng lắm thì Rolex hay Omega cũng được chứ... thế quái nào lại cảm thấy cậu cần một cái đồng hồ thông minh, đã vậy còn màu hồng?!

Dạo này nghỉ phép ở nhà, cậu chẳng có hứng đọc sách như Sở Cứu, chỉ nằm ườn trên sofa lướt video ngắn.

Mà không hiểu sao, video ngắn này như thể biết đọc suy nghĩ, liên tục đẩy cho cậu mấy câu triết lý đầy tính kích động kiểu:

"Một người đàn ông lái Aston Martin sẽ không lái Volkswagen. Nếu anh ta lái Volkswagen, chỉ có hai khả năng: Một là anh ta không mua nổi Aston Martin, hai là bạn không xứng để anh ta mua Aston Martin cho bạn. Tương tự, nếu một người đàn ông không tặng bạn Aston Martin, thì hoặc là anh ta không có, hoặc là bạn không xứng đáng. Trong mắt anh ta, bạn chỉ đáng đi Volkswagen."

Nghe có vẻ chẳng ăn nhập gì, nhưng nghĩ kỹ lại thì... cũng có lý phết!

Úc Nam nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ điện thoại trên tay, sau đó nghiến răng bấm like.

Nhưng khổ nỗi, trí tuệ nhân tạo đúng là con dao hai lưỡi, vừa like xong, hệ thống càng hăng hái đẩy thêm cho cậu mấy video cùng thể loại, mà càng về sau càng toxic.

Úc Nam xem một lúc mà lửa giận bốc ngùn ngụt, cảm giác như mấy video này sắp sửa đọc luôn cả số chứng minh thư của cậu và Sở Cứu vậy.

Cậu vứt điện thoại xuống, trừng mắt nhìn Sở Cứu đang chăm chú đọc tài liệu ngoại văn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đồ tra nam!"

Sở Cứu: "???"

Úc Nam vẫn còn tức, Sở Cứu nhìn cậu với ánh mắt đầy khó hiểu, chẳng biết chuyện gì đang xảy ra.

Sở Cứu: "Em sao thế?"

Úc Nam cười lạnh một tiếng - Câu thoại kinh điển của tra nam!

Sở Cứu: "Anh lại làm sai gì rồi à?"

Úc Nam: Ha! Câu thoại đứng đầu bảng trong sổ tay tra nam!

Sở Cứu đặt sách xuống, đi đến ôm lấy cậu, nhẹ giọng hỏi: "Nào nào, ai chọc em không vui rồi?"

Úc Nam hừ một tiếng: "Anh nói đi, tại sao lại mua cho em cái đồng hồ này?"

Mà không phải là một chiếc Patek Philippe?!

Sở Cứu mím môi, nghiêm túc trả lời: "Đeo cũng tiện mà, vừa gọi điện, vừa nghe nhạc, còn có cả radio, lại nhẹ nữa."

Úc Nam trong lòng gào thét: Anh nghĩ em là trẻ con chắc?!

Cậu lạnh giọng nói: "Thế sao anh không đeo?"

Mà lại đeo Patek Philippe chứ?!

Sở Cứu im lặng.

Úc Nam càng lạnh giọng hơn: "Cũng đúng, anh là đại gia, em chỉ là thường dân, chúng ta vốn không cùng một thế giới."

Sở Cứu lập tức hốt hoảng, ánh mắt vừa ủy khuất vừa đau lòng, như một nhát dao đâm thẳng vào tim Úc Nam.

"Được rồi, anh cũng đeo! Em đừng giận nữa, trưa nay muốn ăn gì, anh nấu cho em!"

Vài ba câu dỗ ngọt là Úc Nam lại mềm lòng ngay.

Úc Nam bĩu môi: "Muốn ăn cá chua cay."

Sở Cứu: "Ok, anh làm. Muốn ăn thêm đậu hũ thối chiên không?"

Úc Nam: "Được đấy."

Sở Cứu vào bếp nấu cơm, Úc Nam tò mò cầm cuốn sách lúc nãy Sở Cứu đang đọc lên xem thử, nhưng lật vài trang thì thấy toàn tiếng Anh, trong tầm hiểu biết của cậu chỉ nhận ra được vài từ như "thời gian", "vũ trụ", "đường hầm"...

Thôi bỏ đi, làm chính mình quan trọng hơn.

Sau khi ăn xong, tâm trạng Úc Nam dịu lại, nhưng cũng hơi áy náy vì lúc nãy giận dỗi vô lý với Sở Cứu.

Cậu cũng chẳng hiểu sao dạo này mình dễ cáu thế, mà Sở Cứu cũng kỳ lạ, không còn dáng vẻ bình tĩnh, tự tin của một tổng giám đốc nữa, trái lại, cứ như một chú chim non nhạy cảm, cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.

Hay là... tập đoàn Sở thị sắp phá sản rồi?!

Úc Nam giật bắn, vội gọi cho Trương Bằng hỏi thăm tình hình, kết quả nhận được là công ty vẫn đang làm ăn ngon nghẻ.

Vậy không phải do phá sản, mà là do... tình cảm của họ có vấn đề sao?

Mới yêu chưa được bao lâu mà đã có khoảng cách rồi à?

Nghĩ tới đây, Úc Nam quyết định xóa sạch mấy app video ngắn đi cho tâm hồn thanh tịnh!

Xóa xong, cậu cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hẳn, cũng không còn thấy Sở Cứu là tra nam nữa.

Nhưng mà, cậu tưởng chuyện này coi như kết thúc rồi, ai ngờ hai ngày sau, Sở Cứu cũng mua một cái đồng hồ điện thoại y hệt của cậu, nhưng là màu đen.

Sở Cứu giơ tay khoe: "Giờ thì anh và em cùng một thế giới rồi nhé!"

Úc Nam: "..."

Thấy Úc Nam không nói gì, Sở Cứu giải thích: "Vẫn là cùng một mẫu, nhưng màu hồng thì anh thực sự không đeo nổi."

Úc Nam cảm thấy sự việc này quá hoang đường, đành bất đắc dĩ cười nói: "Thế thì chạm đồng hồ cái nào, kết bạn đi."

.

.

Thời gian nghỉ phép của hai người sắp hết, chiếc nhẫn làm từ viên kim cương đỏ mà Sở Cứu đặt cũng đã hoàn thành, còn Úc Nam thì chuẩn bị đi ký hợp đồng mua nhà ở khu phát triển mới.

Nghe tin Úc Nam định mua nhà ở đó, Sở Cứu không phản đối, nhưng nhất quyết phản đối cậu đi hôm nay.

Sở Cứu: "Hôm nay anh có việc ra ngoài, em đi ngày mai được không? Mai anh đi cùng em."

Úc Nam: "Em hẹn Trương Bằng rồi, hai đứa mua chung được giảm giá. Mai cậu ấy không rảnh nữa."

Sở Cứu: "Anh tìm người đi ký giúp em."

Úc Nam: "Không, em muốn tự đi, mấy hôm nay em toàn ru rú trong nhà rồi!"

Hai người giằng co mãi, cuối cùng vẫn là Sở Cứu chịu thua, dặn đi dặn lại Úc Nam phải luôn mở đồng hồ điện thoại, còn nhét thêm cho cậu một cục sạc dự phòng đầy pin.

Úc Nam cảm thấy có khi nào Sở Cứu mắc chứng kiểm soát quá đà không...

Mua nhà xong, lúc hai người chuẩn bị về thì trời bỗng đổ mưa lớn, gió rít ào ào, trông cứ như Hoàng đế sắp hạ phàm vậy.

Điện thoại của Úc Nam reo liên tục.

Úc Nam: "Em không sao hết, gọi nữa là hết pin đấy."

Cậu dứt khoát cúp máy, Trương Bằng hóng hớt: "Quản chặt ghê ha, đúng là tổng tài thì phải bá đạo."

Vốn dĩ đường đi đã không suôn sẻ, Úc Nam lại bị chuông điện thoại tra tấn liên hồi, tâm trạng càng thêm cáu kỉnh. Và đúng như dự đoán, điện thoại hết pin thật. Cậu đành lôi ra thứ vũ khí cuối cùng, đồng hồ thông minh.

Trương Bằng nhìn chiếc đồng hồ y hệt cái cậu mua cho con gái mình: "?"

Úc Nam hờ hững: "Đừng có ngạc nhiên, Sở Cứu cũng có một cái y chang, kiểu như sở thích của các cặp đôi ấy, anh không cần hiểu đâu."

Trương Bằng: "......"

Nhưng ông trời quyết tâm không cho cậu về nhà dễ dàng. Xe vừa lên cao tốc được vài cây số, tin dữ ập đến, tai nạn liên hoàn chín xe, kẹt xe dài cả chục cây số.

Úc Nam sốt ruột, nhưng Sở Cứu còn sốt ruột hơn.

Sau khi lấy nhẫn xong, anh cứ dán mắt vào điện thoại, theo dõi hành trình của Úc Nam. Rồi đùng một cái, trời nổi gió mưa, thêm tai nạn trên cao tốc, cứ như có ai đó cố tình nhấn chìm trái tim anh vào chảo dầu sôi.

Sở Cứu nằng nặc đòi đi đón cậu, nhưng khổ nỗi cậu đã kẹt cứng trên cao tốc, tiến không được, lùi cũng chẳng xong.

Chỉ còn cách kiên nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng, khi Úc Nam về đến Nam Khê Hồ thì đã 10 giờ tối.

Vừa nghe tiếng cửa mở, Sở Cứu lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, lao ra đón cậu.

Úc Nam về nguyên vẹn, chỉ có cái áo khoác lông bị thấm nước, mái tóc cũng ướt lòa xòa trước trán. Cậu lau mặt, chưa kịp thở đã bị kéo vào vòng tay rắn chắc.

Úc Nam giãy giụa: "Em ướt hết rồi! Để em đi thay đồ đã, buông ra coi."

Sở Cứu mặc kệ

Úc Nam: "Anh có cần làm quá thế không? Thế này thì em về sau còn dám ra khỏi nhà nữa không hả?"

Lúc này Sở Cứu mới chịu buông cậu ra, nhưng vừa buông liền gầm lên: "Em cố tình không nghe lời đúng không?! Anh bảo mai hẵng đi mà em cứ đi! Đường trơn, tai nạn, em có biết nguy hiểm cỡ nào không?!"

Úc Nam đã mệt sẵn, vừa về nhà còn bị quát vô cớ, mà dạo này cậu cũng dễ cáu. Cậu hất anh ra, hét lại: "Em đâu có biết sẽ có tai nạn?!"

Sở Cứu vẫn lặp đi lặp lại câu cũ: "Anh bảo em mai hẵng đi, sao em không nghe?"

Úc Nam trừng mắt lách qua người hắn: "Không thể nói lý với anh được mà!"

Sở Cứu túm tay cậu: "Em định đi đâu?"

Úc Nam: "Đi tiểu được chưa, chủ tịch Sở? Tôi sắp chịu chết rồi, buông ra!"

Sở Cứu vội thả tay.

Úc Nam tranh thủ quan sát anh. Đôi mắt đỏ hoe, lồng ngực phập phồng, quai hàm siết chặt.

Cậu vừa đá giày ra, Sở Cứu đã cúi xuống, lấy dép bông đặt ngay ngắn trước mặt cậu, còn phân biệt sẵn trái phải.

Cậu cúi xuống mới phát hiện Sở Cứu đang mang dép trái.

Sở Cứu lấy lại bình tĩnh, nghiêm túc bảo: "Em đi tắm đi, coi chừng cảm lạnh."

Úc Nam ấm ức: "Tôi cũng định tắm, nhưng ai đó vừa vô cớ hét vào mặt tôi đấy."

Sở Cứu lập tức xin lỗi: "Xin lỗi, là anh mất kiểm soát."

Úc Nam bước vào phòng tắm, lòng đầy nghi vấn. Rốt cuộc là Sở Cứu trời sinh thích kiểm soát hay có chuyện gì đó? Nếu là vế đầu, cậu không chắc mình chịu nổi lâu dài đâu.

Nhưng cậu không cảm thấy Sở Cứu là kiểu người thích giới hạn tự do người khác. Nếu có chuyện gì, tại sao anh ấy không nói?

Là chuyện gì mà khiến anh ấy lo sợ đến vậy?

Cậu tắm mà tâm trí cứ vẩn vơ, đến khi nhận ra chỉ mang theo khăn lau đầu, không có khăn tắm. Ban đầu còn định gọi Sở Cứu lấy hộ, nhưng nhớ là hai người đang chiến tranh lạnh, đành thôi.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.

Giọng Sở Cứu trầm khàn: "Em quên khăn tắm."

Úc Nam mở cửa, còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị anh chen vào.

Sao đã muốn vào rồi còn gõ cửa? Làm màu ghê.

Sở Cứu quấn khăn tắm lên người cậu, nhẹ nhàng lau từng giọt nước. Không có động tác thừa.

Đến khi lau đến ngực, tay anh khựng lại, nhẹ nhàng chạm vào.

Úc Nam thoáng run, lòng rối loạn, nhớ lại những hành động kỳ quái gần đây của anh. Một suy đoán dần thành hình.

Cậu ngước lên nhìn anh.

Sở Cứu vẫn dán mặt vào ngực cậu, hơi thở nặng nề.

Úc Nam nắm lấy tay anh, Sở Cứu giật mình ngẩng đầu. Hai người lặng lẽ đối diện.

Trong mắt anh toàn là hoang mang, bất an, trống rỗng, và sợ hãi.

Úc Nam hiểu rồi.

Sở Cứu đã biết.

Cậu đã hiểu vì sao Sở Cứu luôn nói lời cảm ơn khi có mình ở bên cạnh. Biết vì sao anh lại tha thiết muốn cậu dẫn theo mình dù có đi đâu.

Biết vì sao anh mua cho cậu chiếc đồng hồ định vị, lái xe lúc nào cũng cẩn thận quá mức.

Biết vì sao khi nghe cậu nói "hai chúng ta không cùng một thế giới", anh lại hoảng hốt đến vậy.

Biết vì sao anh từng đi lễ chùa, vì sao mỗi khi nhắc đến "đêm mưa" và "tai nạn xe" là anh lại bấn loạn cả lên.

Sở Cứu biết hết rồi.

Úc Nam há miệng, nhưng không nói được lời nào.

Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng nâng lấy gương mặt của Sở Cứu.

Sở Cứu lặng lẽ nhìn cậu, đôi mắt sâu không đáy.

Anh khẽ cất giọng: "Hồi nhỏ em từng phẫu thuật tim, là một y tá. Trong một đêm mưa, em gặp tai nạn xe rồi xuyên không đến đây. Vì thế em biết rất nhiều kiến thức y học, sợ người ta lái xe nhanh, ghét trời mưa. Mà Úc Nam này trước kia không biết ngôn ngữ ký hiệu, cũng chưa từng học ngôn ngữ mới, càng không đi l*m t*nh nguyện viên ở Paralympic..."

Anh dụi đầu vào lòng ngực cậu, thì thầm: "...và cũng chưa từng phẫu thuật tim."

Úc Nam lặng lẽ nhìn anh.

Sở Cứu giọng khàn đi: "Hôm em sốt, em đã nói hết rồi."

Úc Nam chớp mắt, im lặng.

Một giọt nước mắt rơi xuống, thấm vào đầu ngón tay cậu.

Sở Cứu nghẹn ngào hỏi: "Em... có rời đi không?"

Nước mắt anh rơi không một tiếng động, nhưng lại chấn động hơn cả sấm sét đêm nay.

Úc Nam vòng tay ôm chặt anh, trầm giọng nói: "Em không đi đâu cả, em sẽ mãi ở bên cạnh anh, đừng sợ."

Sở Cứu vứt khăn tắm qua một bên, cúi xuống, hôn cậu đầy mãnh liệt.

Cơn mưa ấy nhấn chìm cả hai, từng chút một thấm vào nơi yếu mềm nhất, nhạy cảm nhất.

Hơi ấm ẩm ướt tràn qua da thịt, Úc Nam bỗng nhiên rùng mình. Cậu cúi xuống, chỉ thấy đỉnh đầu Sở Cứu khẽ động, nhịp nhàng ăn khớp với tiếng r*n r* vô thức bật ra từ cổ họng cậu.

Cuối cùng, Úc Nam chỉ còn biết chống tay lên bồn rửa mặt, nhìn vào gương, cam chịu đón nhận một trận càn quét đầy kiềm nén nhưng cũng chẳng kém phần cuồng nhiệt của Sở Cứu.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Qua cầu rút ván Chương 2: Chương 2: Tôi không xuất gia Chương 3: Chương 3: Dùng hoa chặn đường Chương 4: Chương 4: Không biết gà trống ở thế giới này ra sao nữa Chương 5: Chương 5: Anh là trai tân à? Chương 6: Chương 6: Vẫn chưa đủ Chương 7: Chương 7: Em chờ anh gọi đấy nhé! Chương 8: Chương 8: Oa! Chương 9: Chương 9: Là rung động sao? Chương 10: Chương 10: Cứ như Tử Vi gặp được Nhĩ Khang Chương 11: Chương 11: Anh vừa từ chối cậu ta đấy! Chương 12: Chương 12: Dưới lớp vỏ cấm dục cao ngạo Chương 13: Chương 13: Đứa trẻ này tốt như vậy Chương 14: Chương 14: 200 cân xương đầy yêu khí của anh ta Chương 15: Chương 15: Đàn ông ấy mà, cũng như cá dưới biển thôi Chương 16: Chương 16: Nghe không hiểu Chương 17: Chương 17: Ừ, lần đầu tiên đấy Chương 18: Chương 18: Đối mặt với một Úc Nam như thế này Chương 19: Chương 19: Đàn ông mà, sao nhanh được Chương 20: Chương 20: Gặp người mình thích, thì phải tìm mọi cách theo đuổi! Chương 21: Chương 21: Đêm đó anh chỉ dùng cà vạt trói tay tôi, bịt mắt tôi... Chương 22: Chương 22: Cậu nói "chơi hắn" là ý gì vậy? Chương 23: Chương 23: Vì 20 vạn, liều thôi! Chương 24: Chương 24: Tôi tuyệt đối không có ý bảo anh cần bồi bổ đâu! Chương 25: Chương 25: Ồ, hóa ra Chủ tịch Sở thích hút thuốc sau khi làm chuyện đó Chương 26: Chương 26: Cậu nói sẽ sinh con cho tôi còn gì Chương 27: Chương 27: Ở bên cạnh tôi Chương 28: Chương 28: Chúng ta về nhà thôi Chương 29: Chương 29: Đây chính là cảm giác có mẹ sao... Chương 30: Chương 30: Dù gì tôi cũng có cái miệng lợi hại mà! Chương 31: Chương 31: Dù gì tôi cũng có cái miệng lợi hại mà! Chương 32: Chương 32: Cảm giác này lạ lắm Chương 33: Chương 33: Úc Nam là thư ký của con Chương 34: Chương 34: Ly hôn thì chia một nửa, không ly hôn thì tôi cho hết, chọn đi Chương 35: Chương 35: Anh hơi nghiêng đầu, rồi hôn xuống Chương 36: Chương 36: Chiến thần FA ngày lễ độc thân Chương 37: Chương 37: Úc Nam có bầu, đứa bé là của con Chương 38: Chương 38: Có người mong chờ bọn trẻ chào đời Chương 39: Chương 39: Có người mong chờ bọn trẻ chào đời Chương 40: Chương 40: Tôi cũng là ba của bọn nhỏ Chương 41: Chương 41: Chồng~ Chương 42: Chương 42: Người tôi thích là em Chương 43: Chương 43: Ôm tôi một cái đi Chương 44: Chương 44: Nhỡ đâu em ấy chạy theo người khác thì sao? Chương 45: Chương 45: Tôi chỉ muốn đứng ra chống lưng cho Úc tổng thôi Chương 46: Chương 46: Người tôi yêu, em ấy ở nhân gian, cũng ở trong tim tôi Chương 47: Chương 47: Thư ký Úc, socola ngon không? Chương 48: Chương 48: Úc tổng, tàu chìm rồi, còn lật ngược kiểu gì đây? Chương 49: Chương 49: Hoa có tiền Chương 50: Chương 50: Sếp của tôi giàu số một thế giới Chương 51: Chương 51: Mẹ nó, đàn ông Chương 52: Chương 52: Quần lót của em vẫn chưa khô Chương 53: Chương 53: Đắng mấy cũng thành ngọt Chương 54: Chương 54: Người của anh phải là người tỏa sáng nhất Chương 55: Chương 55: Hình như, cuối cùng anh cũng đã chạm được vào trái tim của Úc Nam rồi Chương 56: Chương 56: Chỉ mong làm uyên ương, không thèm làm tiên Chương 57: Chương 57: Chỉ muốn em thôi Chương 58: Chương 58: Xoá sạch mọi thứ Chương 59: Chương 59: Thanh toán xong Chương 60: Chương 60: Cầu trời cậu ấy thật sự không thích Sở Cứu Chương 61: Chương 61: Biến con mẹ nó cái gọi là "thanh toán xong" đi! Chương 62: Chương 62: Tôi muốn theo đuổi em lại từ đầu Chương 63: Chương 63: Tôi yêu em, tôi tự nguyện Chương 64: Chương 64: Người đó chính là Úc Nam Chương 65: Chương 65: Cậu muốn giữ người đàn ông này bên mình mãi mãi Chương 66: Chương 66: Bạn trai của em Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68: Hòn vọng phu Chương 69: Chương 69: Anh yêu em, em cùng anh kết hôn nhé? Chương 70: Chương 70: Em cũng yêu anh Chương 71: Chương 71: Làm nũng Chương 72: Chương 72: Sở Cứu đã biết Chương 73: Chương 73: Cùng nhau đến bạc đầu không rời Chương 74: Chương 74: Chính văn hoàn Chương 75: Chương 75: Phiên Ngoại 1: Trong phòng bệnh Chương 76: Chương 76: Phiên Ngoại 2: Tháng ở cữ Chương 77: Chương 77: Phiên Ngoại 3: Tiệc đầy tháng Chương 78: Chương 78: Phiên Ngoại 4: Nhật ký chăm con Chương 79: Chương 79: Phiên Ngoại 5: Yêu thương con cái Chương 80: Chương 80: Phiên Ngoại 6: Gọi 'ông xã' được không? Chương 81: Chương 81: Phiên ngoại 7: Tình yêu hàng ngày Chương 82: Chương 82: Phiên ngoại 8: Sống một cuộc đời trọn vẹn và hạnh phúc. Chương 83: Chương 83: Phiên ngoại 9: Đến với thế giới của em, để yêu em thêm một lần nữa Chương 84: Chương 84: Phiên ngoại 10: Em đang nghĩ đến anh đây Chương 85: Chương 85: Phiên ngoại 11: Toàn văn hoàn