Chương 72
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 72: Ngoại truyện: Say rượu 03

Phòng tắm.

Tạ Tranh giơ tay c** q**n áo, nhìn thấy mình trong gương.

Trên làn da màu mật ong của người đàn ông có rất nhiều vết hôn và vết cắn, những đốm đỏ lốm đốm, nhuốm màu sắc t*nh d*c.

Đêm qua rõ ràng anh là người muốn chuốc rượu Lộ Lộc, nhưng cuối cùng lại là anh say mèm, còn không biết mình đã làm bao nhiêu lần, ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Lúc nãy khi thức dậy thấy ba đứa trẻ vây xung quanh mình, có khoảnh khắc anh còn lo lắng không biết mình có mặc quần áo dưới chăn hay không.

May mắn là Lộ Lộc đã rất chu đáo giúp anh dọn dẹp, tuy eo và chân đau nhức, nhưng trên người vẫn khá khô ráo.

Sở dĩ nói là khá khô ráo…

Tạ Tranh cúi mắt xuống.

Vệt nước màu trắng nhạt đang chảy dọc xuống mặt trong chiếc đùi thon dài săn chắc của anh.

Tạ Tranh nhanh chóng vệ sinh cá nhân.

Khi anh ra khỏi phòng tắm, Lộ Lộc đã nấu xong bữa sáng, ba đứa trẻ đã ngồi ngay ngắn ở bàn ăn chờ anh.

Lộ Lộc đút cho anh một thứ gì đó vào miệng: “Thế nào?”

Là một chiếc bánh bao nhỏ có nhân rất thanh mát, Tạ Tranh ngồi xuống bàn: “Ăn thôi.”

Tạ Tích lập tức dùng nĩa xiên một miếng “bánh hoa hoa” mà cậu bé cứ nhìn chằm chằm nãy giờ, đôi mắt sáng long lanh gặm.

Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang đã biết dùng đũa, thậm chí còn dùng khá tốt, chỉ là cần phải tập trung cao độ, nếu không thức ăn gắp lên rất dễ bị rơi.

Hai chị em lúc này cũng lười cãi nhau với đối phương, kiểm soát đôi đũa gắp thức ăn như đang đối diện với kẻ thù lớn, vẻ mặt nghiêm túc như đang đi họp.

Đến khi sắp ăn xong, Tạ Tinh Quang vẫn làm rơi một quả cà chua bi, chị gái Tạ Thần Quang lập tức nhếch mép cười: “Ha ha.”

Tạ Tinh Quang: “…..”

Cậu bé lại cuộn tròn mình lại.

Lộ Lộc bế Tạ Tinh Quang lên đùi, Tạ Tinh Quang ấm ức hỏi: “Tại sao, chị không làm rơi?”

Tạ Tích dùng nĩa chọc một lát dâu tây đút vào miệng Tạ Tinh Quang: “Tiểu Tinh, hồi nhỏ anh cũng làm rơi nhiều lắm đấy.”

Lộ Lộc xoa đầu Tạ Tinh Quang: “Bé trai phát triển muộn hơn một chút, sau này con cũng sẽ giỏi như chị thôi.”

Tạ Tinh Quang hỏi: “Phát triển là gì ạ?”

Lộ Lộc: “Là lớn lên.”

Tạ Tinh Quang dừng lại.

Cậu bé thỏ thẻ hỏi: “Nhưng mà, nhưng mà ba ba, nếu con lớn lên, chị cũng sẽ lớn lên mà. Nếu chị cứ lớn lên, làm sao con có thể giỏi như chị được?”

Tạ Tranh: “……”

Cũng khá là có triết lý.

Tạ Thần Quang hỏi: “Ba ba, vậy, thực ra con không thể lớn hơn Tạ Tinh Quang hai tuổi được ạ?”

Tạ Tích chớp chớp mắt, cũng bắt đầu đặt câu hỏi: “Tiểu Thần, em muốn làm chị của anh à? Vậy em còn có thể gọi anh là anh trai không?”

Tạ Tranh nhận ra, ba đứa con nhà anh đều khá hiếu học, và cũng khá hiếu thắng.

Chỉ là môn Sinh học đều không đạt.

Lộ Lộc nghiêm túc suy nghĩ xem làm thế nào để bồi dưỡng kiến thức sinh học cơ bản cho ba đứa trẻ, bỏ mặc Tạ Tranh một mình cười rất lớn ở bên cạnh.

Ăn xong, ba đứa trẻ chơi game một lát thì đều buồn ngủ, nằm dài trên ghế sofa sưởi nắng ngủ, một chiếc chăn lông dài màu trắng đắp cả ba đứa, nhìn từ xa giống như ba con gấu Bắc cực nhỏ đang nằm phơi bụng.

Tạ Tranh lấy một điếu thuốc kẹp trong tay, gọi Lộ Lộc: “Hỏi em một chuyện.”

Giọng Tạ Tranh nghe có vẻ nghiêm túc, Lộ Lộc cũng nghiêm túc theo: “Hửm?”

Tạ Tranh: “Đêm qua, làm mấy lần?”

Lộ Lộc sững người, vành tai đột nhiên đỏ bừng.

“Trên giường tôi nhớ là hai lần,” Tạ Tranh giơ hai ngón tay, rồi lại giơ thêm một ngón: “Sau đó ở tủ quần áo một lần, còn chỗ nào nữa không?”

Lộ Lộc không trả lời ngay lập tức.

Cậu biết Tạ Tranh không phải người sẽ để ý đến số lần, những cuộc đối thoại như thế này trước đây cũng chưa từng xuất hiện, Tạ Tranh đột nhiên hỏi như vậy, nhất định phải có lý do gì đó.

Đầu óc Lộ Lộc xoay chuyển nhanh, suy nghĩ vài giây, lập tức phản ứng lại: “Mỗi lần em đều dùng bao cao su, chắc chắn là đã dùng, chú Tạ.”

Lộ Lộc sẽ không nói dối trong chuyện này, vì cậu nhớ rất rõ ràng, Tạ Tranh phải tìm nguyên nhân từ chỗ khác.

Nghĩ đi nghĩ lại, nguyên nhân có khả năng nhất là bao cao su bị rách — sau đó, hai người dùng một hộp mà Tạ Tranh tiện tay mua ở siêu thị lúc thanh toán, không phải nhãn hiệu thường dùng của hai người, mùi cũng chẳng dễ chịu chút nào, Tạ Tranh bóc mấy chiếc còn thừa chưa dùng ra nghiên cứu một lúc, cảm thấy khi chạm vào quả thực có chút khác biệt, rất mỏng, lại hơi cứng, giống như lốp xe đã cũ.

Một bên Tạ Tranh vẫn đang nhìn chằm chằm vào mấy chiếc bao cao su đã bóc vỏ, bên kia Lộ Lộc đã từ từ ngồi xổm xuống đất.

Cậu vùi mặt vào khuỷu tay, Tạ Tranh gọi cậu: “Ngẩng đầu lên.”

Lộ Lộc liền từ từ ngẩng đầu lên.

Biểu cảm của người trẻ tuổi rất dễ hiểu, bối rối và tự trách, cũng có sự đấu tranh.

Khi sinh Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang, Lộ Lộc cũng vào phòng sinh, cậu theo dõi toàn bộ quá trình đó, nhìn Tạ Tranh sinh nở, hai sự sống trọn vẹn lại được thai nghén trong cái bụng nhỏ gọn đó, niềm vui đi kèm với nỗi đau đồng cảm sâu sắc.

Hiện tại trên thị trường vẫn chưa có thuốc tránh thai dành cho alpha và alpha, từ đó về sau Lộ Lộc và Tạ Tranh mỗi lần l*m t*nh đều vô cùng cẩn thận, nhưng không ngờ vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Đêm qua rất vui, Tạ Tranh ngồi trên đùi cậu, rất gần, cả hai đều uống rượu, cậu đã gọi Tạ Tranh rất nhiều tiếng “vợ ơi”, sau đó ý thức của Tạ Tranh có chút mơ màng, còn nói “yêu chồng chết mất”, đôi mắt ướt át nhìn cậu, Lộ Lộc có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đen sáng đó.

Chính khoảnh khắc đó, Lộ Lộc cảm thấy trái tim mình đang nở ra những nụ hoa, hết đóa này đến đóa khác nở thành những bông hoa lớn rực rỡ và xinh đẹp.

Nếu chỉ vì lần này, Tạ Tranh lại mang thai thì sao? Vậy là nên giữ hay bỏ? Người cậu yêu nhất, và sinh mệnh nhỏ bé do cả hai cùng tạo nên, dù là lựa chọn nào đi chăng nữa, Lộ Lộc cũng cảm thấy hơi thở của mình như muốn ngừng lại.

Lộ Lộc lại vùi mặt vào khuỷu tay: “Em xin lỗi, chú Tạ, em xin lỗi.”

Tạ Tranh nhìn Lộ Lộc một cái: “Vào phòng nói chuyện.”

Anh quay về phòng ngủ, ngồi xuống ghế sofa đơn, Lộ Lộc vẫn giữ tư thế ngồi xổm như vừa nãy, nhưng không vùi đầu nữa, mà tựa trán vào bắp chân Tạ Tranh.

Tạ Tranh lấy một điếu thuốc, châm lửa, rồi nhả ra một làn khói.

Anh hỏi Lộ Lộc: “Em nghĩ tại sao tôi lại sinh ra Tạ Tích, Tạ Thần Quang và cả Tạ Tinh Quang?”

Không đợi Lộ Lộc trả lời, Tạ Tranh mở lời: “Bởi vì đáng giá.”

“Mang thai một đứa con của chính mình, đứa trẻ đó là sự tồn tại thân thiết nhất với mình, có ngũ quan giống tôi, tôi che mưa chắn gió cho nó, làm anh hùng cho nó, trao cho nó tất cả những thứ tôi không có được, bảo vệ nó. Đứa trẻ đối với em là gánh nặng ư? Không phải, đúng không? Đối với tôi cũng không phải. Năm đó khi tôi phát hiện mang thai Tạ Tích đã cảm thấy, cái này mẹ nó quá hời. Tôi là một doanh nhân, thương vụ này tôi không thể không làm.”

“Còn vì gì nữa?”

Tạ Tranh nói: “Còn vì tình yêu. Tôi không thích trẻ con, nhưng tôi thực sự yêu chúng — em hiểu ý tôi không? Hửm? Mang thai đối với tôi không phải là gánh nặng hay sự vướng bận.”

Tạ Tranh rất ghét việc phân tích nội tâm của mình như thế này, điều này khác gì khỏa thân đâu? Thậm chí có thể còn đáng xấu hổ hơn cả khỏa thân.

Nhưng vì đối tượng khỏa thân của anh bây giờ là Lộ Lộc, nên Tạ Tranh cảm thấy không sao cả.

Thậm chí, Tạ Tranh còn nghĩ, ngay cả khi anh không khỏa thân theo định nghĩa phổ thông, mà sáng tạo ra một trường phái khỏa thân mới, chẳng hạn như kết hợp múa thoát y và khỏa thân, vừa mặc váy không vừa vặn với cơ thể vừa cởi vừa chạy, Lộ Lộc cũng phải đứng bên cạnh vỗ tay cho anh, không chỉ phải khen anh chạy nhanh dáng đẹp, mà còn phải đưa cho anh một cốc nước, hỏi anh chạy có mệt hay không.

Lạc đề rồi.

Tạ Tranh thu lại suy nghĩ, gõ tàn thuốc vào gạt tàn hai cái, chìa tay về phía Lộ Lộc.

Tay Lộ Lộc có chút lạnh, sau khi cậu nắm lấy tay anh, Tạ Tranh dùng sức, kéo Lộ Lộc đứng dậy, đưa ra lời tổng kết cuối cùng.

“Nói tóm lại, lần này là một sai sót, không trách em cũng không trách tôi. Nếu không mang thai, thì tốt nhất. Nếu thực sự mang thai…”

Tạ Tranh nói: “Thì sinh thôi.”

“Rồi,” Tạ Tranh vỗ tay: “Tan họp.”

Lộ Lộc muốn cười, nhưng không cười nổi, cậu ngồi lên tay vịn ghế sofa vòng tay ôm Tạ Tranh.

Tạ Tranh cầm cốc nước trên bàn nhấp một ngụm.

Chất lỏng trong suốt lắc lư trong ly thủy tinh, Tạ Tranh nghĩ đến ly Vodka đêm qua.

Uống rượu với Lộ Lộc khá thú vị, rất vui, l*m t*nh cũng rất thỏa mãn, Tạ Tranh nghĩ sau này anh vẫn nên kéo Lộ Lộc đi uống rượu cùng, nhưng điều kiện tiên quyết là phải chuẩn bị đủ bao cao su an toàn.

Đang nghĩ, Tạ Tranh nghe thấy Lộ Lộc hỏi mình bên tai: “Chú Tạ, em đi thắt ống dẫn tinh nhé.”

Tạ Tranh phun hết nước trong miệng ra.

Lộ Lộc: “Hả?”

Tạ Tranh đưa tay ra, dùng hai tay kẹp mạnh vào má Lộ Lộc: “Hay là mỗi lần đeo hai cái bao cao su là được rồi.”

Không phải là thắt ống dẫn tinh không tốt, mà là Tạ Tranh thực sự không muốn nhìn thấy Lộ Lộc mặc áo bệnh nhân chuẩn bị phẫu thuật nữa.

Lần trước đã đủ kinh hoàng cho anh rồi, nói không sợ hãi là nói dối.

Lộ Lộc nhìn biểu cảm của Tạ Tranh, dường như cũng hiểu Tạ Tranh đang suy nghĩ đến điều gì. Cậu siết chặt cánh tay ôm Tạ Tranh hơn một chút, cúi đầu, hôn một cái thật kêu lên trán Tạ Tranh.

Tạ Tranh lại nhéo má Lộ Lộc một cái.

Kiểm tra mang thai ít nhất phải đợi sau một tháng, mặc dù alpha không dễ mang thai, nhưng đó chỉ là kết luận trong trường hợp phổ biến.

Tạ Tranh cảm thấy mình chắc chắn thuộc thể chất dễ thụ thai.

Ngay cả như vậy, điều này cũng không thể thiếu công lao của Lộ Lộc. Thằng nhóc thối này bề ngoài trông sạch sẽ, ngoan ngoãn và thuần khiết, nhưng khi lên giường lần nào mà không khai thác anh đến chết?

Tạ Tranh tự có một linh cảm rất mạnh mẽ, anh cảm thấy mình rất có thể đã mang thai rồi.

Hôm nay Tạ Tranh nhận được điện thoại của Tạ Lý ở công ty.

Tạ Lý hỏi: “Anh còn nhớ ông cố ngoại của em không?”

Tạ Tranh: “Mùng 1 Tết tôi còn đến thăm ông cụ. Sao vậy?”

Tạ Lý nói: “Cụ mất rồi, trưa nay cậu em đi đưa đồ mới phát hiện cụ đã đi. Bác sĩ nói cụ mất trong giấc ngủ vào lúc rạng sáng.”

Tạ Tranh: “Xin chia buồn. Tang lễ khi nào?”

“Cuối tuần.”

Tạ Tranh đáp một tiếng: “Biết rồi.”

Cuối tuần đó Tạ Tranh vốn định dẫn ba đứa trẻ đi chơi, bây giờ xem ra phải thất hẹn. Ba đứa trẻ đều rất mong chờ, nhưng cũng rất hiểu chuyện với Tạ Tranh, Tạ Tích ôm cổ anh hỏi: “Vậy ba ba, tuần sau chúng ta đi nhé ạ?”

Tạ Tranh nhéo má cậu bé: “Được.”

Ba đứa trẻ cùng nhau hò reo, cứ như thể Tạ Tranh vừa đồng ý một chuyện vô cùng vĩ đại vậy.

Tang lễ cuối tuần, Tạ Tranh không đưa các con đi, nhưng lại đưa Lộ Lộc đi cùng.

Dù sao cũng là mối quan hệ đã thông qua thủ tục, từ ngày anh và Lộ Lộc đăng ký kết hôn, tất cả “ngày trọng đại” của Tạ Tranh, Lộ Lộc đều có thể xuất hiện, chỉ là Tạ Tranh không ngờ lần đầu tiên Lộ Lộc gặp các thành viên trong gia đình mình lại là ở tang lễ.

Anh còn tưởng là đám cưới của ai đó nữa cơ.

Bà Mạnh đứng ở lối vào, bên cạnh là người đàn ông họ Từ. Thấy Tạ Tranh và Lộ Lộc, bà có vẻ hơi bối rối, lùi lại một bước, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại bản thân, bước tới.

Bà hỏi Tạ Tranh: “Con còn nhớ những người bên nhà Tiểu Lý không? Nếu không nhớ rõ thì đừng gọi bừa, không gọi còn hơn là gọi sai.”

“Biết rồi,” Tạ Tranh cười: “Yên tâm đi.”

Mạnh Hải Anh gật đầu, chuyển ánh mắt sang Lộ Lộc.

Đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt sau đám cưới của Tạ Tranh và Lộ Lộc, Lộ Lộc cười rất ngoan ngoãn, chìa tay ra với bà Mạnh: “Mẹ.”

Bà Mạnh với vẻ mặt sắp ngất xỉu đến nơi giơ tay ra bắt tay với Lộ Lộc.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 2: Chương 2 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 19: Chương 19 Chương 47: Chương 47 Chương 56: Chương 56 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67: Ngoại truyện: Tuổi trẻ chính trực Chương 68: Chương 68: Ngoại truyện: Giấc mơ cổ tích 01 Chương 69: Chương 69: Ngoại truyện: Giấc mơ cổ tích 02 Chương 70: Chương 70: Ngoại truyện: Say rượu 01 Chương 72: Chương 72: Ngoại truyện: Say rượu 03 Chương 73: Chương 73: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 01 Chương 74: Chương 74: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 02 Chương 75: Chương 75: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 03 Chương 76: Chương 76: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 04 Chương 77: Chương 77: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 05 Chương 78: Chương 78: Ngoại truyện phúc lợi 01