Chương 72
Ngôn Ngữ C Tu Tiên

Chương 72: Thiểu Năng Nhân Tạo 8

Xem ra Triệu Cơ Cấu sẽ không quan tâm đến hắn nữa.
Lâm Tầm để điện thoại xuống.
Bây giờ hắn vừa mờ mịt, vừa chua.
Hệ thống đã bảo trì, hắn không có cách nào nhận phần thưởng và tăng cấp, nhưng hắn vẫn đọc tài liệu một lát để tìm kiếm linh cảm.
Không có linh cảm.
Cuối cùng hắn mở QQ ra, ấn mở nhóm “Lẳng lơ”.
Các cô đang bàn về một số chuyện râu ria, ví dụ như son môi.
Lâm Tầm gõ chữ.
Switch của Đông Quân: Các cô cảm thấy rốt cuộc Lo là ai?
Bà chủ Ngân Hà: Sao cậu lại xác chết vùng dậy thế
Switch của Đông Quân: Tôi vừa lên mạng.
Canh chua cá: @Switch của Đông Quân, tỉnh lại đi, bây giờ đã không phải là thời đại của Lo rồi
Bà chủ Ngân Hà: Nam thần đã có người mới thay người cũ, có bạn nhỏ mới rồi
Lâm Tầm đoán bạn nhỏ này chính là chính hắn.
Chính bởi vì vậy, hắn mới càng muốn biết người cũ trước đó là ai.
Switch của Đông Quân: Nhưng hiển nhiên đãi ngộ của bạn nhỏ không giống Lo.
Switch của Đông Quân: Cô xem, Lo được Đông Quân giấu kĩ như vậy, chúng ta tìm nhiều năm còn không ra một chút tin tức, đây chính là chân ái.
Switch của Đông Quân: Bạn nhỏ lại khác, bọn họ mới quen mà lại rêu rao như vậy, thái độ của nam thần rất tùy ý.
Bà chủ Ngân Hà: Làm sao cậu biết bọn họ mới quen?
Canh chua cá: Làm sao cậu biết bọn hắn mới quen?
Cô chủ Ngân Hà: Làm sao cậu biết anh ấy và Lo là loại quan hệ đó?
Bà chủ Ngân Hà: Switch, có phải cậu biết cái gì không?
Lâm Tầm bế mạch.
Hắn không nên nói chuyện với con gái.
Lúc hắn đang tự bế, ngoài cửa truyền đến tiếng cào cửa và tiếng kêu meo meo quen thuộc.

Lâm Tầm mở cửa cho Con Trỏ Chuột, Con Trỏ Chuột quen thói leo lên giường, nằm xuống trên gối đầu, hiển nhiên là muốn ngủ chung với hắn.
Hành động đó đã trấn an Lâm Tầm — mặc dù tạm thời còn chưa biết rốt cuộc mình có địa vị gì trong lòng Đông Quân, nhưng Con Trỏ Chuột đã phản bội.
Hắn đi tắm rửa, phủ thêm áo choàng tắm, sấy khô nhanh bằng thiết bị trong phòng tắm, sau đó leo lên giường.
Con Trỏ Chuột đã nằm trên gối đầu nhìn hắn, lần này là Con Trỏ Chuột không có khung.
Nếu Con Trỏ Chuột là Đế Quân —
Vậy Lâm Tầm không có cách nào tưởng tượng một con mèo nhỏ dùng kiếm kiểu gì, ngậm? Lấy hàm răng nhỏ của nó cũng không ngậm được.
Thiên đạo không đến mức đùa giỡn với giới tu chân như thế chứ.
Hắn đang nghĩ ngợi, điện thoại lại vang lên, một số lạ.
Hắn bắt máy, không nói gì.
“Alo.” Là giọng nói của một bé gái, rất thấp.
Lâm Tầm lập tức nghe ra đây là ai.
Đây là Lâm Khả Tâm bên trong bệnh viện tâm thần, có lẽ nó lấy được số của mình qua bà của Minh Minh.
Lâm Tầm: “Lâm Khả Tâm?”
“Là em.” Giọng nói của cô bé rất thấp, dường như đã khóc: “Anh sẽ không đến nữa sao?”
Lâm Tầm: “Có thể là không.”
“Vậy rốt cuộc anh đã làm gì?” Giọng nói của nó đột nhiên bén nhọn: “Em không tìm thấy hắn!”
Ý của lời này có lẽ là, cô bé không tìm thấy người bạn mà người khác không nhìn được kia.
Lâm Tầm dừng lại ba giây.
Trong vòng ba giây này, hắn sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
“Anh biết một chút tin tức liên quan tới bọn họ.” Hắn nói: “Em thì sao?”
Mặc dù cô bé đối diện vẫn chưa tới mười tuổi, nhưng phương thức nói chuyện của nó vẫn khiến Lâm Tầm cảm nhận được sự thông minh: “Em cho anh biết, có thể tìm hắn trở về sao?”
“Có lẽ.” Lâm Tầm nói: “Anh sẽ không ngăn cản em.”
Lâm Khả Tâm nói: “Vậy anh nói trước đi.”
“Mười một ngày trước.” Lâm Tầm nói: “Đại khái vào lúc đó, những vật này xuất hiện.”
“Vậy em cũng không khác anh lắm.” Lâm Khả Tâm nói: “Em là mười ngày trước.”
“Em có thể nhìn thấy bọn họ sao? Thật ra anh không nhìn thấy, chỉ có khi bọn họ chủ động xuất hiện mới có thể nhìn thấy.” Lâm Tầm nói.
“Anh không có con mắt.” Cô bé nói một câu như vậy
Lâm Tầm: “Con mắt gì?”
“Chúng ta đang ở trên một con thuyền.” Lâm Khả Tâm chậm rãi nói: “Bọn họ là cá dưới mặt nước.

Thế giới trong biển lớn thế giới của chúng ta.”
Cách nói này khiến Lâm Tầm hứng thú.
“Cho nên, em muốn nói, bọn anh đều không nhìn thấy thứ dưới đáy nước, chỉ có em mới nhìn thấy sao?” Hắn nói.
Lâm Khả Tâm: “Lúc các anh không thấy được, bọn họ đã tụ tập ở đáy thuyền, chỉ có em mới nhìn thấy.” Giọng nói của cô bé trong trẻo ngây thơ, nhưng lại nói toàn thứ khiến người ta không rét mà run: “Lúc đáy thuyền vỡ ra, bọn họ sẽ nhảy lên.”
“Sau đó bọn họ muốn chiếm lĩnh chiếc thuyền này sao?” Lâm Tầm cố gắng làm giọng nói của mình ôn hòa, để cô bé buông lỏng cảnh giác: “Anh biết bên trong thành phố sẽ xuất hiện khe hở, bọn họ chui ra từ trong cái khe, chiếm lĩnh thân thể người để làm một ít chuyện.”
Lâm Khả Tâm trả lời: “Em không biết bọn họ muốn làm cái gì.”
Lâm Tầm: “Vậy người bạn của em thì sao, hai người quen nhau như thế nào?”
“Em không có bạn.” Lâm Khả Tâm nói: “Chỉ có hắn đồng ý nói chuyện với em, em liền nói chuyện c*̀ng hắn.”
Lâm Tầm: “Hắn có hình dạng thế nào?”
Lâm Khả Tâm nói: “Màu đen, em cũng không biết.”
“Cho nên, hắn phát hiện em có thể nhìn thứ thấy dưới mặt nước, thế là sinh ra hứng thú với em, bắt đầu giao lưu cùng em.” Lâm Tầm nói: “Anh còn có một số người bạn biết chuyện này, bọn anh gọi chúng là “ma vật”, bây giờ anh chưa gặp được ai có thể giao lưu với ma vật.”
“Cho nên em và hắn đều rất đặc biệt, bọn em liền trở thành bạn.” Nói đến đây, giọng nói của cô bé đã cảnh giác hơn: “Các anh muốn đuổi bọn họ đi.

Sau khi anh đi, cảnh sát liền đến, cảnh sát đi, lại có một số người tới.

Em biết khe hở dưới tầng đã khép lại.”
Sự thật đúng là như thế.

Sau khi Lạc khôi phục tín hiệu đã gửi địa chỉ cho mấy người sư phụ, người giới tu tiên chạy đến để vá lại khe hở.
Lâm Tầm: “Bọn chúng không nên ở nhân gian.”
Lâm Khả Tâm không nói gì, qua một hồi lâu, nó nói: “Em mặc kệ.”
“Hắn đi rồi.” Lâm Tầm nói: “Bởi vì anh nhận được một cú điện thoại?”
Lâm Khả Tâm: “Không phải thì sao?”

“Anh có chút tò mò, em và hắn đang nói chuyện gì.” Lâm Tầm hỏi.
“Không có gì, hắn muốn biết tin tức về thế giới của chúng ta.” Lâm Khả Tâm nói: “Em sẽ tra tư liệu, sau đó nói cho hắn biết.”
“Tư liệu gì?”
“Ai cần anh lo.”
Lâm Tầm gõ mấy chữ vào bản ghi nhớ, sau đó nhẹ nhàng nói: “Thật ra, nếu như em không có bạn, cũng có thể tìm anh nói chuyện, anh là người tốt.”
Tiểu cô nương yên tĩnh.
Lâm Tầm nghĩ thầm có thể là hình tượng mình cầm búa uy h**p đã xâm nhập vào lòng người, hắn ho một tiếng, nói: “Thật, anh còn họ Lâm, chúng ta cũng đều có thể trông thấy ma vật, không chừng còn là anh em thất lạc nhiều năm.”
— đây quả thực là mở mắt nói bừa, cha mẹ của hắn đã mất sớm, mà họ Lâm cũng không hiếm thấy.
Nhưng lời này có vẻ sinh ra hiệu quả nhất định với Lâm Khả Tâm.
“Em nhìn thấy anh giúp quỷ cầm búa kia.” Một lát sau, hắn nghe thấy Lâm Khả Tâm nhỏ giọng nói.
“Nếu như bọn họ không đánh anh, anh vẫn rất tốt với bọn họ.” hắn nói: “Thế này đi, chúng ta thương lượng một việc.”
“Việc gì.”
“Bạn của em đã đi, em không biết nên làm thế nào để tìm được hắn, cũng không biết hắn có thể trở về tìm em hay không.

Nhưng tính chất công việc của anh tương đối đặc thù, còn phải tiếp xúc với rất nhiều ma vật và khe hở, anh có thể giúp em chú ý đến hắn, hoặc là hỏi thăm một chút.” Lâm Tầm nói với cô bé: “Điều kiện là em phải nói cho anh em nhìn thấy cái gì khác.

Lúc không có ai chơi cùng em, anh cũng sẽ đến thăm em.”
Lâm Khả Tâm lại trầm mặc mấy phút.
Sau khi yên tĩnh một lúc lâu, nó nói: “Vậy anh còn đánh hắn không?”
“Hắn không đánh anh, anh sẽ không đánh hắn, nếu như cuối cùng hắn trở về tìm em, chúng ta sẽ dừng hợp tác, anh sẽ không đi tìm em nữa.”
Hắn chờ đợi Lâm Khả Tâm trả lời, ba phút sau, cô bé nói: “Được.”
Trẻ con vẫn dễ bị lừa, trong lòng Lâm Tầm cũng không cảm giác tội lỗi gì.
Ma vật không chủ động gây chuyện, đúng là hắn sẽ không rảnh mà đi gây sự với bọn chúng, hơn nữa đúng là hắn cảm thấy hứng thú với ma vật có thể giao lưu bình thường với con người, muốn tìm kiếm hỏi thăm tung tích của hắn — thật ra hắn nghi ngờ đó là thủ lĩnh của ma vật.
Thế là Lâm Tầm hỏi: “Cho nên em có manh mối gì không?”
“Em biết một cái khe.” Cô bé nói: “Một khe hở rất lớn, cho nên em có thể nhìn thấy, em nhìn qua cửa sổ ra phía ngoài là có thể thấy.

Bây giờ còn chưa hoàn toàn mở ra, nhưng rất nhanh thôi.”
Lâm Tầm: “Ở đâu?”
“Tàu điện ngầm số 4, phía đầu, ở gần đó.”
Lâm Tầm nhớ kỹ vị trí.
“Cảm ơn.” Hắn nói với Lâm Khả Tâm: “Em có thích búp bê không? Anh tặng em một bộ, hay em muốn ăn cái gì?”
Lâm Khả Tâm: “Không cần, em không ăn đồ của người chết.”
Lâm Tầm: “…”
Hắn: “Anh là người chết sao?”
“Bởi vì còn có rất nhiều khe hở chuẩn bị mở ra.

Lúc em ngủ, có thể cảm thấy mặt đất đang rung.” Lâm Khả Tâm bình thản nói: “Anh muốn đánh bọn hắn, cũng gần chết rồi.”
Lâm Tầm: “Ồ.”
“Anh cảm thấy anh sẽ không.” Hắn nói: “Trình độ tri thức của anh và ma vật không nằm trên cùng một trục hoành.”
Lâm Khả Tâm: “Ồ.”
“Muộn rồi, em nên ngủ.” Lâm Tầm cười: “Ngủ ngon, em gái nhỏ.”
Lâm Khả Tâm lại yên lặng, chờ một lúc, trong ống nghe truyền đến một tiếng nhỏ như muỗi kêu: “Ngủ ngon.”
Nó cúp điện thoại.
Ý cười trên mặt Lâm Tầm tản đi, hắn ghi lại mấy chữ “Tàu điện ngầm số 4 tuyến cuối cùng” vào bản ghi nhớ.
Ghi chép xong, Lâm Tầm để điện thoại xuống.

Lúc này, hắn mới phát hiện Con Trỏ Chuột vẫn luôn nhìn mình, không chỉ có vẻ chăm chú lắng nghe, còn hơi nghiêng đầu.
Lâm Tầm ôm nó lên trên người mình: “Ngươi có thể nghe hiểu a?”
Ánh mắt Con Trỏ Chuột vô tội, duỗi móng chạm vào mặt hắn.
— xem ra là không hiểu.
Hắn ôm lấy Con Trỏ Chuột, dự định đi ngủ.
Ngủ không được.

Cho dù chỉ có một chút buồn ngủ lướt qua, cũng không ngăn được sự thật hắn đã ngủ chín tiếng.
Hắn không ngủ, Con Trỏ Chuột c*̃ng không ngủ.
“Mày chỉ là một con mèo nhỏ.” Lâm Tầm nói chuyện c*̀ng nó: “Mày nên ngủ.”
Con Trỏ Chuột không động đậy, thậm chí còn bò lên trên người hắn, cái đuôi khoác lên cổ hắn, vòng thành một vòng tròn.
“Không có khung, mày cũng là một con mèo nhỏ.”Lâm Tầm tiếp tục nói: “Không đi ngủ, Đông Quân sẽ không thích mày.”
Con Trỏ Chuột không có bất kỳ phản ứng gì, thậm chí còn nhã nhặn l**m móng vuốt, lại nhẹ nhàng l**m vành tai Lâm Tầm.
Lâm Tầm bị ria mép của nó làm ngứa, đang định ném nó đến cuối giường, điện thoại lại vang lên, đây đã là cuộc điện thoại thứ ba đêm nay.
Là Vương An Toàn.
Khác với tình bạn giả dối với Cơ Cấu, tình cảm giữa hắn và Vương An Toàn là thật.

Cậu ta hỏi tình trạng sức khoẻ của Lâm Tầm, cũng biểu đạt mình rất lo lắng lúc Lâm Tầm mất liên lạc.
Lâm Tầm rất cảm động: “Cậu thật tốt.”
Vương An Toàn: “Cậu biết, điều ba ba lo lắng nhất chính là sự an toàn của cậu, chuyện khác đều không đáng kể, cho dù cậu có bay lên đầu cành, lập tức đăng kí kết hôn với Đông Quân, tớ cũng chỉ sẽ chúc mừng cậu thành công trở nên giàu có, sau đó ôm lấy đùi cậu, tớ không giống Cơ Cấu.”
Lâm Tầm: “.”
Hắn: “Không có khả năng đăng kí đâu, tớ và Đông Quân có vấn đề.”
Vương An Toàn: “Vấn đề gì?”
“Chúng tớ ở chung rất xấu hổ, cậu biết không, chúng tớ trò chuyện rất lúng túng.” Hắn nói: “Tớ cảm giác không tốt, chắc chắn anh ấy cũng sẽ thấy không thú vị.

Tớ không biết giải quyết như thế nào, có thể là bởi vì tớ chưa từng yêu đương, hoặc những người yêu nhau hay ở với nhau kiểu thế, nhưng tớ lại không biết.”
Vương An Toàn cũng không dùng giọng ôn hòa để trả lời vấn đề của hắn, mà chỉ nói: “Cậu cho rằng hai người đang yêu đương sao? Thật ra không phải, cậu còn chưa xác định vị trí của mình.”
“Nói thế nào?”
“Bây giờ cậu dùng tâm trạng yêu đương để ở chung với anh ta, nhưng hai người lại không quen, không có cách nào yêu đương tử tế, đương nhiên là trò chuyện lúng túng rồi.” Vương An Toàn nói.
“Vậy.” Lâm Tầm hỏi: “Làm sao bây giờ?”
“Cậu chỉnh đốn lại tâm trạng mình đi, cậu không phải đang yêu đương với anh ta, cậu đang bị anh ta bao nuôi.”
“Bao nuôi? Tớ không phải loại người này.”
“Không phải thì sao? Mới ba ngày cậu đã vào nhà anh ta ở rồi.”
“Cậu nói cũng đúng.”Lâm Tầm nói: “Nhưng tớ có gì hay để bao nuôi chứ?”
“Ngẫm lại đám đàn em mê luyến cậu đi.” Vương An Toàn nói: “Lâm Thuật Toán của chúng ta, học viện cho lên phát biểu, cho tham gia hoạt động, còn nhiều lần muốn hắn làm đại diện, dựa vào mặt là có thể debut, giọng nói còn dễ nghe, không mập c*̃ng không gầy, eo nhỏ chân còn rất dài, chắc chắn Đông Quân thấy sắc nảy lòng tham.”
“Cậu có thể nói tiếng người không.” Lâm Tầm nói: “Vậy logic của cậu cũng không đúng, nếu thấy sắc nảy lòng tham, còn có người đẹp hơn tớ, anh ấy muốn bao nuôi c*̃ng rất dễ dàng.”
“Cậu quên một điều kiện mấu chốt.” Vương An Toàn nói: “Cậu còn biết viết thuật toán, cậu là thiên tài, cậu và anh ta có tiếng nói chung, anh ta có thể đạt được thoả mãn cả về thể xác lẫn tinh thần.”
“Tớ tin.” Lâm Tầm nói: “Vậy tối nay không phải tớ còn phải đi bò giường anh ấy sao?”
Vương An Toàn: “Vậy cậu đúng là thích ứng nhanh.”
Lâm Tầm: “Ngậm miệng đi.”
“Tớ thật sự không biết nên ở chung với anh ấy kiểu gì, nhưng tớ lại rất muốn ở chung với anh ấy.”
“Nhân lúc Cơ Cấu không ở đây, tớ nói thật với cậu một câu.” Vương An Toàn nói.
Lâm Tầm: “Cậu nói đi.”
“Chuyện lên giường có thể giải quyết được, cậu còn bày đặt gào lên với tớ làm gì?”
Lâm Tầm cúp điện thoại.
Vô hiệu.
Đều là trò chuyện vô hiệu.
Hắn hoàn toàn thất vọng với tình bạn giả dối này.
Hắn không thay đổi sắc mặt vuốt lông Con Trỏ Chuột.
Chỉ có lông con mèo này còn có chút nhiệt độ..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Vòng Lặp Vô Hạn 1 Chương 2: Chương 2: Vòng Lặp Vô Hạn 2 Chương 3: Chương 3: Debug 3 Chương 4: Chương 4: Vòng Lặp Vô Hạn 4 Chương 5: Chương 5: Vòng Lặp Vô Hạn 5 Chương 6: Chương 6: Vòng Lặp Vô Hạn 6 Chương 7: Chương 7: Trình Thu Thập 1 Chương 8: Chương 8: Trình Thu Thập 2 Chương 9: Chương 9: Trình Thu Thập 3 Chương 10: Chương 10: Trình Thu Thập 4 Chương 11: Chương 11: Tường Lửa 1 Chương 12: Chương 12: Tường Lửa 2 Chương 13: Chương 13: Tường Lửa 3 Chương 14: Chương 14: Tường Lửa 4 Chương 15: Chương 15: Tràn Ra 1 Chương 16: Chương 16: Tràn Ra 2 Chương 17: Chương 17: Tràn Ra 3 Chương 18: Chương 18: Tràn Ra 4 Chương 19: Chương 19: Ddos 1 Chương 20: Chương 20: Ddos 2 Chương 21: Chương 21: Ddos 3 Chương 22: Chương 22: Ddos 4 Chương 23: Chương 23: Ngắt Mạng 1 Chương 24: Chương 24: Ngắt Mạng 2 Chương 25: Chương 25: Lập Trình Hướng Đối Tượng 1 Chương 26: Chương 26: Lập Trình Hướng Đối Tượng 2 Chương 27: Chương 27: Lập Trình Hướng Đối Tượng 3 Chương 28: Chương 28: Lập Trình Hướng Đối Tượng 4 Chương 29: Chương 29: Debug 1 Chương 30: Chương 30: Debug 2 Chương 31: Chương 31: Debug 3 Chương 32: Chương 32: Debug 4 Chương 33: Chương 33: Debug 5 Chương 34: Chương 34: Con Trỏ Chuột 1 Chương 35: Chương 35: Con Trỏ Chuột 2 Chương 36: Chương 36: Con Trỏ Chuột 3 Chương 37: Chương 37: Con Trỏ Chuột 4 Chương 38: Chương 38: Con Trỏ Chuột 5 Chương 39: Chương 39: Con Trỏ Chuột 6 Chương 40: Chương 40: Con Trỏ Chuột 7 Chương 41: Chương 41: Khe Hở 1 Chương 42: Chương 42: Khe Hở 2 Chương 43: Chương 43: Khe Hở 3 Chương 44: Chương 44: Khe Hở 4 Chương 45: Chương 45: Khe Hở 5 Chương 46: Chương 46: Khe Hở 6 Chương 47: Chương 47: Khe Hở 7 Chương 48: Chương 48: Khe Hở 8 Chương 49: Chương 49: Khe Hở 9 Chương 50: Chương 50: Copy 1 Chương 51: Chương 51: Copy 2 Chương 52: Chương 52: Copy 3 Chương 53: Chương 53: Copy 4 Chương 54: Chương 54: Copy 5 Chương 55: Chương 55: Copy 6 Chương 56: Chương 56: Copy 7 Chương 57: Chương 57: Copy 8 Chương 58: Chương 58: Copy 9 Chương 59: Chương 59: Copy 10 Chương 60: Chương 60: Duyệt Cây 1 Chương 61: Chương 61: Duyệt Cây 2 Chương 62: Chương 62: Duyệt Cây 3 Chương 63: Chương 63: Duyệt Cây 4 Chương 64: Chương 64: Duyệt Cây 5 Chương 65: Chương 65: Thiểu Năng Nhân Tạo 1 Chương 66: Chương 66: Thiểu Năng Nhân Tạo 2 Chương 67: Chương 67: Thiểu Năng Nhân Tạo 3 Chương 68: Chương 68: Thiểu Năng Nhân Tạo 4 Chương 69: Chương 69: Thiểu Năng Nhân Tạo 5 Chương 70: Chương 70: Thiểu Năng Nhân Tạo 6 Chương 71: Chương 71: Thiểu Năng Nhân Tạo 7 Chương 72: Chương 72: Thiểu Năng Nhân Tạo 8 Chương 73: Chương 73: Thiểu Năng Nhân Tạo 9 Chương 74: Chương 74: Nén Dữ Liệu 1 Chương 75: Chương 75: Nén Dữ Liệu 2 Chương 76: Chương 76: Nén Dữ Liệu 3 Chương 77: Chương 77: Nén Dữ Liệu 4 Chương 78: Chương 78: Nén Dữ Liệu 5 Chương 79: Chương 79: Nén Dữ Liệu 6 Chương 80: Chương 80: Nén Dữ Liệu 7 Chương 81: Chương 81: Nén Dữ Liệu 8 Chương 82: Chương 82: Nén Dữ Liệu 9 Chương 83: Chương 83: Luận Văn 1 Chương 84: Chương 84: Luận Văn 2 Chương 85: Chương 85: Luận Văn 3 Chương 86: Chương 86: Đường Ngắn Nhất 1 Chương 87: Chương 87: Đường Ngắn Nhất 2 Chương 88: Chương 88: Đường Ngắn Nhất 3 Chương 89: Chương 89: Đường Ngắn Nhất 4 Chương 90: Chương 90: Đường Ngắn Nhất 5 Chương 91: Chương 91: Đường Ngắn Nhất 6 Chương 92: Chương 92: Đường Ngắn Nhất 7 Chương 93: Chương 93: Đường Ngắn Nhất 8 Chương 94: Chương 94: Đường Ngắn Nhất 9 Chương 95: Chương 95: D-l 1 Chương 96: Chương 96: D-l 2 Chương 97: Chương 97: D-l 3 Chương 98: Chương 98: D-l 4 Chương 99: Chương 99: D-l 5 Chương 100: Chương 100: Os 1 Chương 101: Chương 101: Os 2 Chương 102: Chương 102: Os 3 Chương 103: Chương 103: Os 4 Chương 104: Chương 104: Os 5 Chương 105: Chương 105: Os 6 Chương 106: Chương 106: Os 7 Chương 107: Chương 107: Os 8 Chương 108: Chương 108: Os 9 Chương 109: Chương 109: Os 10 Chương 110: Chương 110: Mây 1 Chương 111: Chương 111: Mây 2 Chương 112: Chương 112: Mây 3 Chương 113: Chương 113: Mây 4 Chương 114: Chương 114: Mây 5 Chương 115: Chương 115: Mây 6 Chương 116: Chương 116: Mây 7 Chương 117: Chương 117: Mây 8 Chương 118: Chương 118: Mật Mã 1 Chương 119: Chương 119: Mật Mã 2 Chương 120: Chương 120: Mật Mã 3 Chương 121: Chương 121: Mật Mã 4 Chương 122: Chương 122: Mật Mã 5 Chương 123: Chương 123: Mật Mã 6 Chương 124: Chương 124: Mật Mã 7 Chương 125: Chương 125: Mật Mã 8 Chương 126: Chương 126: Mật Mã 9 Chương 127: Chương 127: Mật Mã 10 Chương 128: Chương 128: Root 1 Chương 129: Chương 129: Root 2 Chương 130: Chương 130: Root 3 Chương 131: Chương 131: Root 4 Chương 132: Chương 132: Root 5 Chương 133: Chương 133: Root 6 Chương 134: Chương 134: Root 7 Chương 135: Chương 135: Root 8 Chương 136: Chương 136: Hũ Mật 1 Chương 137: Chương 137: Hũ Mật 2 Chương 138: Chương 138: Hũ Mật 3 Chương 139: Chương 139: Hũ Mật 4 Chương 140: Chương 140: Hỗn Độn 1 Chương 141: Chương 141: Hỗn Độn 2 Chương 142: Chương 142: Hỗn Độn – Cuối Cùng Chương 143: Chương 143: Phiên Ngoại 1 Vở Kịch Luân Lý Chương 144: Chương 144: Phiên Ngoại 2 Hello World Chương 145: Chương 145: Phiên Ngoại 3 Thành Thật Trả Lời