Chương 72
Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện

Chương 72

Giờ phải đối mặt cùng lúc với Sehun—người không còn ý định che giấu sự cố chấp hướng về tôi—và Yoon-jae—con rắn đen ngòm ẩn trong lòng—khiến trước mắt tôi tối sầm lại.
Giá mà có Hyun-soo với Hyun-woo ở đây để tôi còn nhờ họ trông Sehun… Nhìn sắc mặt Sehun lúc này, tôi thấy nghi ngờ liệu em ấy có chịu cho tôi nói chuyện riêng với Yoon-jae hay không.
“Trước hết lên trên đã.”
Không thể cứ đứng mãi ở bãi xe, tôi đành đưa hai người vào thang máy. Lâu lắm rồi tôi mới đến tòa nhà của guild.
Ngay trước khi bị giam tôi cũng đã vắng mặt một thời gian, vậy là ngót nghét ba tháng. Tôi bấm tầng 3—tầng có phòng họp—rồi chờ.
Khi thang dừng ở tầng 1, những người định bước vào thấy tôi thì mừng rỡ, nhưng vừa nhìn thấy cục trưởng thì khựng lại.
“Ji-an, lâu quá mới gặp. Nhưng… sao cục trưởng lại ở đây…?”
Darknet là guild thông tin. Nhân viên ở đây nhận ra mặt cục trưởng Cục Quản lý Thợ săn ngay lập tức. Không phải Hyun-woo mà là tôi đi cùng ông ta—ai nấy đều trố mắt.
“Ông ấy đi cùng tôi. Có chuyện gấp cần nói.”
“À… vậy mời lên trước. Bọn tôi sẽ đi lượt sau.”
“Cảm ơn.”
Nhờ nhường chỗ, cửa thang đóng lại nhanh chóng. Lên đến tầng 3, bầu không khí hỗn loạn chào đón tôi.
Có lẽ vì cái tháp vừa xuất hiện, chuông điện thoại reo ầm khắp văn phòng. Hầu như chẳng thấy thợ săn, chỉ nhân viên hành chính chạy đôn chạy đáo.
Giữa lúc ấy, cả ba chúng tôi bước ra khiến mọi người bối rối. Ai cũng nhận ra mặt Yoon-jae. Trông họ đều khó hiểu: lẽ ra ông ta phải ở hiện trường, sao lại đến đây?
Tôi cười trừ, tiến về phía một gương mặt quen nhất trong đám nhân viên và lên tiếng. Người đang sắp giấy tờ ngẩng lên, theo phản xạ nở nụ cười “công sở”.
Ánh mắt cậu ấy lăn tăn, như đang ráp nối xem chuyện quái gì đang diễn ra. Tôi đoán nội bộ Darknet sắp nổ tung trên kênh chat của hội.
“Hae-min, cho tôi mượn một phòng họp được không?”
“À, vâng. Hiện chỉ còn phòng họp số 1 trống thôi. Vì cái tháp, mọi người đang họp khẩn cả. Tôi đánh dấu ‘đang sử dụng’ nhé?”
“Ừ, phiền cậu.”
Nhờ giúp đỡ, chúng tôi có được một phòng trống. Chỉ đi đến phòng thôi mà tiếng xì xào đã bám theo.
“Vào cả đi đã.”
Vì quá nhiều ánh nhìn, tôi vội đưa cả hai vào trong. Cánh cửa khép “cạch” lại, tôi mới thở ra.
Nhân vật trung tâm của cơn xôn xao—Yoon-jae—thì ung dung đảo mắt quan sát.
Giữa phòng là chiếc bàn họp chữ nhật rộng đủ cho mấy chục người. Đến đây vẫn giống phòng họp thường.
“Có cả bể cá nhỉ.”
“Vâng. Hội Trưởng thích cá.”
Điểm khác lạ là bể cá khổng lồ chiếm cả một bức tường. Vô số cá cảnh khoe vây rực rỡ bơi lượn bên trong.
Ngắm cá một thoáng, Yoon-jae quay sang tôi, nhếch môi cười.
“Ta vào thẳng vấn đề nhé? Tôi dù tỏ ra nhàn hạ chứ thật ra khó mà trích được nhiều thời gian.”
Ông ta giơ cổ tay trái. Trên màn hình tròn, hàng loạt thông báo hiện lên theo thời gian thực. Chắc đang để im lặng, chỉ ánh sáng nhấp nháy.
“Nhưng… tôi muốn nói chuyện riêng với thợ săn Lee Ji-an. Dù sao cũng là chuyện kín.”
Ủa, sao chọn từ nghe… kỳ cục vậy…
Tôi không giấu nổi vẻ gượng gạo, liếc Sehun. Quả nhiên, ánh mắt yên ắng của em ấy đang dán vào Yoon-jae.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng—lỡ Sehun dùng năng lực với Yoon-jae thì sao? Với tính em ấy mà tôi biết, hoàn toàn có thể.
“Chuyện gì tôi chưa rõ, nhưng tôi không giấu gì với em tôi cả.”
Giọng tôi bật ra vội vã. Em ấy từng ghen chỉ vì tôi bắt tay người khác từ nhỏ. Chỉ vì tôi nói dối “đã hôn rồi” mà em ấy còn giam tôi.
Vừa dỗ yên được bao lâu đâu—tôi không muốn vì kẻ khác mà lại chọc nổ cơn ghen của Sehun.
“Thật không? Thợ săn Lee Ji-an, cậu ‘thích nghi với thế giới này’ được bao lâu rồi nhỉ. Tôi đoán chừng mười năm. Đúng không?”
Câu tiếp theo làm đồng tử tôi chao đảo. Cách ông ta nói “thế giới này” nghe như thể biết bí mật tôi giấu.
Chuyện nhập vào truyện là mảnh ghép lớn nhất trong các bí mật của tôi. Phần này, ngay cả với Sehun hay Hyun-woo, tôi cũng không định nói suốt đời.
Dù bỏ qua nội dung truyện, chỉ riêng chuyện “tôi từng sống ở một thế giới khác” đã khó lòng khiến ai tin.
Nói thật ra có khi họ coi tôi điên.
Sắc máu rút khỏi mặt tôi. Cảm giác Yoon-jae biết gì đó về tôi—về cơ thể mà tôi đã nhập vào.
“Giờ thấy muốn nói riêng chưa?”
“…”
Đúng là như vậy. Tôi nắm chặt rồi buông tay. Cảm nhận bầu không khí lạ, Sehun tiến sát lại; tôi ngẩng lên nhìn em.
“Sehun à, anh… xin lỗi, em chờ bên ngoài một lát nhé?”
“…Tại sao.”
“Anh nhờ em.”
Đuôi giọng tôi run run. Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng tim đập như điên.
“…Được. Có chuyện là gọi em ngay. Em đứng trước cửa.”
“Ừ.”
Ở trong sào huyệt hội Darknet, tôi nghĩ Yoon-jae sẽ không dám giở trò với tôi—và gật đầu.
Khi Sehun rời phòng, tôi xoay người đối diện Yoon-jae. Ông ta đang ngồi hờ trên mép bàn, lật lách một khối cube sặc sỡ chẳng biết rút đâu ra.
“Phòng hờ, tôi dùng tạo vật cách âm nhé. Được chứ?”
Gặp ánh mắt tôi, Yoon-jae hất cằm chỉ vào khối cube trong tay.
“Cái này là tạo vật cách âm. Dùng được nhiều lần nên tôi hay dùng.”
“Ông cứ tự nhiên.”
Tôi cũng không muốn chuyện với ông ta lọt ra ngoài. Yoon-jae vặn cube theo chiều kim đồng hồ—khối lập phương phát ánh xanh.
Làn sáng tỏa ra, dựng một lớp màng bán trong suốt bao quanh hai chúng tôi. Tôi nuốt nước bọt, mở lời trước.
“Vừa rồi… ý ông là gì?”
Chưa biết ông ta nắm đến đâu, tôi đành dè dặt. Yoon-jae đặt cube lên bàn, mân mê bề mặt bằng đầu ngón tay.
“Ý rằng có thể cậu không phải là Lee Ji-an thật.”
“…Ông nói nhảm gì thế.”
Như bị búa dáng vào đầu—tôi cố phản bác giữa đôi môi run rẩy.
Tôi ngẫm lại quãng thời gian đã qua. Không phải một hai ngày—mà mười năm tôi sống trong cơ thể này.
Suốt thời gian đó, không ai đến tìm, không ai liên lạc. Dù hồn phách khác nhau, tôi đã là một với thân xác này.
Thỉnh thoảng tôi thấy áy náy với chủ thân xác ban đầu.
Dù ngoại hình, tên tuổi, cả gương mặt cha mẹ đã khuất đều giống hệt—một khi tôi đã nhập vào tiểu thuyết thì trong thân xác này đang sống một linh hồn khác.
Có ký ức lóe lên, nhưng rời rạc—tôi không biết linh hồn chủ cũ ở đâu. Tôi chỉ… coi như được cho một cơ hội mới.
Tôi đâu làm điều ác; cũng chẳng phải do tôi muốn mà đến đây. Tôi chỉ là chết ở thế giới cũ, mở mắt trong cơ thể này—tôi cũng chẳng hiểu vì sao.
Nếu có lỗi, thì là đã đem Sehun—kẻ lẽ ra sẽ trở thành đại ác nhân—về nuôi. Là đã thành người gần gũi với Sehun—đáng nhẽ em ấy phải đến với Hyun-soo. Kết quả là nguyên tác nát bét.
“Có bao giờ cậu thắc mắc: vì sao một thợ săn cấp S như cậu lại có thể sống yên lặng như vậy? Hội Trưởng Darknet không kể sao? Rằng người đứng sau bảo kê cậu—là tôi.”
Kể rồi. Vì thế tôi cố moi xem trong cơ thể này có ký ức nào về Yoon-jae không—nhưng trắng trơn.
Vậy tại sao đến sau khi tháp xuất hiện ông ta mới tìm tôi? Thật sự vì cần năng lực của tôi? Hay là… muốn biết linh hồn chủ cũ ở đâu để mang về?
Đầu tôi rối như tơ. Tôi lặng lẽ mở cửa sổ kỹ năng phòng khi cần.
“Đừng sợ quá. Tôi không đến để hại cậu. Chỉ là… đến lúc phải nói rồi. Lý do vì sao tôi để cậu yên bấy lâu.”
Trong mắt ông ta lấp lóa một mớ cảm xúc: tội lỗi. thương hại. thất vọng. và… nhớ nhung.
Khi chỉ còn hai người, ông ta không còn giấu nữa. Lòng bàn tay tôi rịn mồ hôi lạnh. Rốt cuộc ông ta và cơ thể này có quan hệ gì mà nhìn tôi bằng đôi mắt ấy?
Như đang hoài niệm, ông ta nhìn xa xăm rồi hé môi:
“Muốn biết tôi nhận ra bằng cách nào phải không? Đơn giản thôi. Vốn dĩ, cái thân xác đó—đáng lẽ đã chết từ mười năm trước.”
“…Ông đang nói cái quái gì vậy…”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (124)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124