Chương 72
Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu

Chương 72: Cuối cùng họ cũng có được một đời viên mãn. (Hết truyện chính)

Ngày đính hôn hôm đó là một ngày nắng ráo, bầu trời không một gợn mây.

Thời tiết tháng Tám nóng bức, trong phòng điều hòa mở hết công suất.

Sở Hy nằm sấp trên ghế sofa, vừa ăn dưa hấu ướp lạnh vừa chơi game.

Trần Thanh Đường ngồi trước bàn, chỉnh lại kiểu tóc, giết thời gian.

Sở Hy chơi xong một ván game, ngẩng đầu hỏi anh: “Thẩm Hạc đâu rồi, cậu ta đi đâu mất tiêu thế?”

Trần Thanh Đường: “Chắc là ở tiền sảnh tiếp khách, nhà họ mời nhiều khách lắm.”

Bao gồm cả các đối tác kinh doanh, những người giàu có đều thích lợi dụng các buổi tiệc lớn nhỏ để mở rộng quan hệ, nhân tiện bàn chuyện làm ăn.

Ông nội Thẩm cũng lớn tuổi rồi, một mình không tiếp đãi xuể.

Sở Hy “à” một tiếng: “Cậu thì sao, sao cậu không đi?”

Trần Thanh Đường vừa xoa kem dưỡng tay vừa nói: “Mệt người lắm. Với lại người đông, mùi sẽ lẫn lộn, hôm nay nhiều người xịt nước hoa, ngửi không quen…”

Thẩm Hạc biết mũi anh nhạy cảm với mùi nên những nơi đông người hắn đều không để anh đi.

Sở Hy đổi tư thế, chống tay lên đầu: “Vậy người nhà Thẩm Hạc sẽ không cảm thấy cậu không có lễ nghĩa chứ?”

Trần Thanh Đường vừa định nói, cửa bỗng mở ra, một bóng người cắt ngang lời anh.

Hai người trong phòng nhìn vị khách không mời này, ngơ ngác nhìn nhau.

Trần Thanh Đường lễ phép hỏi: “Xin hỏi ngài đi nhầm phòng nhỉ, không tìm thấy sảnh tiệc phải không? Ra ngoài rẽ phải rồi đi thẳng.”

Người đàn ông mặt không biểu cảm, thờ ơ nhìn anh, ánh mắt dò xét và soi mói như núi đè xuống: “Tôi là cha của Thẩm Hạc.”

Trần Thanh Đường khẽ dừng lại, Sở Hy cũng lập tức ngồi thẳng dậy.

Trần Thanh Đường vẫn giữ nụ cười lễ phép nhưng nụ cười này không vì ông ta là cha của Thẩm Hạc mà sâu thêm chút nào: “Sảnh tiệc ra ngoài rẽ phải, không cần cảm ơn.”

Cha Thẩm hoàn toàn không để ý đến anh, tự mình đi một vòng trong phòng, ánh mắt lướt qua anh từ trên xuống dưới: “Mặc cái quần áo gì thế, cả cái ghim cài ngực của cậu nữa, kim cương trên đó đều là hàng thứ cấp.”

Trần Thanh Đường nét mặt không đổi: “Cảm ơn đã quan tâm, trang phục và phụ kiện của tôi và Thẩm Hạc hôm nay đều do mẹ tôi tự tay đi cửa hàng chọn.”

Gia đình nhà họ Trần dù sao cũng không giàu có bằng nhà họ Thẩm, những thứ này đã là tốt nhất trong khả năng của họ rồi.

Trần Thanh Đường cảm thấy rất tốt, Thẩm Hạc cũng cảm thấy rất tốt.

Cha Thẩm vỗ tay, một người đàn ông tinh anh mặc vest từ ngoài cửa bước vào, tay xách hai bộ quần áo và một cái túi.

Cha Thẩm nhận đồ, ném chúng xuống trước mặt Trần Thanh Đường: “Đi thay.”

Trần Thanh Đường nghi hoặc: “Tại sao?”

Cha Thẩm bình thản nói: “Khách khứa nhiều như vậy, đều là nhân vật có tiếng trong xã hội, hai cậu mặc rẻ tiền như vậy ra thể thống gì, đừng làm mất mặt nhà họ Thẩm.”

Trần Thanh Đường đột nhiên bật cười, như xem trò cười mà xòe tay ra: “Mặt mũi nhà họ Thẩm liên quan gì đến tôi.”

“Hơn nữa, mặt mũi nhà họ Thẩm chỉ vì một bộ quần áo mà mất sao? Vậy nhà họ Thẩm có thật sự có mặt mũi không, nếu mặt mũi nhà họ Thẩm mỏng manh đến vậy, tôi có khoác long bào thì người khác cũng sẽ không tôn trọng tôi hơn.”

Sở Hy cũng thẳng lưng khẽ nói: “Đúng vậy…”

Trong mắt cha Thẩm lóe lên sự sắc bén: “Nếu sau này cậu cứ giữ thái độ như vậy thì nhà họ Thẩm có lẽ không hoan nghênh cậu, cậu cũng không phù hợp để bước vào nhà họ Thẩm, đừng tưởng đính hôn rồi là có thể lâu dài.”

Giọng Trần Thanh Đường không nhanh không chậm: “Ông chỉ muốn giáo huấn tôi, kiểm soát tôi. Nếu bị giáo huấn, bị kiểm soát là điều kiện để trở thành người nhà họ Thẩm của các ông, vậy thì tôi sẽ không bước vào nhà ông nữa.”

“Nhưng con trai ông sẽ đi theo tôi, có lẽ cũng sẽ không bước vào nhà họ Thẩm của ông nữa.”

Sở Hy đứng bên cạnh anh, thù địch nhìn cha Thẩm: “Đúng vậy. Ông quản con trai ông còn chưa đủ, ông còn chạy đến quản con trai người khác, thần kinh, điên rồi à.”

Cha Thẩm trước nay luôn là người lịch sự, cũng là người từng trải, bất kể trong hoàn cảnh nào cũng có thể bình tĩnh ứng phó.

Nhưng chính những người như vậy lại không thể nghe những lời nói thẳng thừng, th* t*c.

Vì vậy câu “thần kinh” của Sở Hy ngay lập tức làm ông ta đau nhói, sắc mặt cha Thẩm trở nên khó coi.

Ông ta vừa định răn dạy Trần Thanh Đường, cửa bỗng mở ra.

Thẩm Hạc sải bước đi vào, một tay ôm Trần Thanh Đường ra sau lưng, đôi mắt đen láy, chứa đầy tức giận lạnh lẽo: “Ai cho phép cha đến tìm em ấy.”

Cha Thẩm nghiến răng: “Thằng giời đánh. Chuyện đính hôn lớn như vậy mà cũng không bàn bạc với cha mẹ, ta không thể đến sao?”

Lồng ngưch Thẩm Hạc phập phồng dữ dội: “Ra ngoài. Nếu hôm nay cha yên lặng vẫn còn vị trí của một người cha, nếu không ở đây không hoan nghênh cha.”

Từ nhỏ đến lớn, cha Thẩm chưa bao giờ nghe Thẩm Hạc dùng giọng điệu tệ hại như vậy nói chuyện với ông, theo bản năng giơ tay định giáng xuống một cái tát.

Thẩm Hạc mắt nhanh tay lẹ, nắm lấy cổ tay ông giữa không trung, chặn lại cái tát của ông: “Trước đây con không đánh trả, không phải vì đánh không lại cha. Nhưng bây giờ thì chưa chắc.”

“Nếu cha còn muốn giữ chút tôn nghiêm của một người cha thì ra ngoài.”

Cha Thẩm tức đến đỏ mặt: “Mày dám đánh trả?! Đồ súc sinh!”

Thẩm Hạc buông tay ông ra, ôm Trần Thanh Đường vào lòng an ủi, vừa thờ ơ nói: “Cha có thể thử xem.”

Tức giận trong lồng ngực cha Thẩm không có chỗ trút nhưng cũng không làm gì được hắn, cuối cùng hít một hơi thật sâu: “Được, hôm nay ta sẽ chiều mày một lần. Mày sớm muộn gì cũng có ngày về nhà cầu xin ta, ông nội mày không thể làm chủ nhà họ Thẩm, cũng không giúp được mày bao lâu nữa đâu.”

Tiếng bước chân nặng nề dần xa.

Sở Hy lập tức kiêu ngạo chửi vào cánh cửa: “Cái thứ gì! Tức chết tôi rồi! Thẩm Hạc cậu mà không đến nữa, vợ cậu sẽ bị người khác bắt nạt đó!”

Thẩm Hạc ôm chặt Trần Thanh Đường vào lòng, đau lòng không ngừng nói: “Xin lỗi, xin lỗi…”

Sở Hy thấy vậy, biết ý tứ bước ra ngoài, còn đóng cửa lại cho họ.

Trong mắt Thẩm Hạc đầy vẻ hung ác: “Xin lỗi, đáng lẽ anh phải nghĩ ra là ông ta có thể đến, đã để em phải chịu tủi thân, là anh không tốt, xin lỗi em.”

Vừa nghĩ đến cảm giác nghẹt thở mà mình từng trải qua, Trần Thanh Đường cũng cảm nhận được một chút, Thẩm Hạc sắp bị cảm xúc đó làm cho choáng váng.

Trần Thanh Đường lại ngẩng mặt lên cười với anh: “Được rồi, không sao đâu. Anh Thẩm, em không phải là người cần được bảo vệ, anh không cần phải che chở em mọi việc.”

“Đầu tiên em rất mạnh, bất cứ chuyện gì em cũng có thể đối phó, dù hôm nay anh không đến, em cũng có thể giải quyết được cha anh, thứ hai em sẽ không để người khác bắt nạt mình, bị đánh thì phải đánh trả là nguyên tắc của em, sẽ không vì bất cứ ai mà phá lệ.”

Trần Thanh Đường hôn lên sống mũi, má, khóe môi hắn: “Đừng giận nữa được không, hôm nay là ngày vui của chúng ta, vui vẻ một chút đi.”

Cảm xúc của Thẩm Hạc được sự dịu dàng của anh bao bọc, dần dần bình tĩnh lại, hắn vùi mặt vào hõm cổ Trần Thanh Đường:

“Anh rất hận, đáng lẽ anh phải dứt khoát với gia đình triệt để hơn, nhưng lại cứ như nô lệ đã quỳ lâu, có thói quen nô lệ, không thể hoàn toàn cắt đứt với ông ấy…”

Nếu hắn có thể hoàn toàn chống đối cha mình, thì hôm nay đáng lẽ phải đặc biệt dặn dò bảo vệ, không cho cha Thẩm vào.

Là ông nội Thẩm nói, cha Thẩm dù sao cũng là cha của hắn, xé toạc mặt ra thì xấu hổ, không có lợi cho ai.

Hơn nữa ông nội Thẩm nói, cha Thẩm đã đồng ý hôn sự của họ, Thẩm Hạc còn tưởng rằng người đó cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi, sau khi kiểm điểm đã thay đổi…

Thẩm Hạc nghiến răng, nắm chặt tay: “Anh lại nghe những lời như vậy, vẫn còn kỳ vọng vào ông ấy… Kết quả lại để ông ấy chạy đến trước mặt em, để em phải chịu tủi nhục vô ích.”

Trần Thanh Đường hôn lên tai anh, vỗ lưng anh: “Được rồi, không sao đâu, em không thấy tủi nhục. Con cái có kỳ vọng vào cha mẹ là chuyện rất bình thường, chỉ là anh gặp phải những người cha mẹ bất thường như vậy, anh không sai, là lỗi của họ.”

Anh nâng mặt Thẩm Hạc lên, hai người nhìn nhau: “Đừng nghĩ rằng mình kỳ vọng là sai, được không, anh có thể thử kỳ vọng vào cha mẹ em, họ sẽ cho anh phản hồi đúng đắn, đó mới là cách cha con, mẹ con bình thường đối xử với nhau.”

“Đừng vì bất cứ ai mà đánh mất khả năng kỳ vọng, đánh mất hy vọng, được không bé cưng?”

Thẩm Hạc chỉ cảm thấy đôi mắt Trần Thanh Đường đẹp đến lạ, như chứa cả thế giới, khi nhìn về phía hắn, trái tim cũng trở nên mềm mại như nước ấm, kéo hắn ra khỏi những cảm xúc phức tạp, hỗn loạn.

Chỉ cần được đôi mắt này nhìn ngắm, hắn nguyện dốc hết tất cả, không cầu gì khác.

Thẩm Hạc: “Được.”

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

Giọng Sở Hy vang lên: “Cái đó, hai người xong chưa? Mình có thể vào không, điện thoại của mình ở trong đó.”

Trần Thanh Đường nói vào đi, ngay sau đó cửa mở ra.

Sở Hy cười hì hì, phía sau còn có một… chú ếch khổng lồ?

Sở Hy thấy vẻ mặt họ nghi hoặc, liền giải thích: “À, đây là Chu Thần, ảnh đang làm thêm bên ngoài, mặc bộ đồ linh vật này phát tờ rơi, vì gần đây nên mình bảo ảnh vào ké một bữa.”

“Đường, cậu không phiền chứ.”

Trần Thanh Đường: “Đều là bạn bè, mình rất hoan nghênh.”

Chu Thần tháo mũ trùm đầu ra, cười sảng khoái với họ, tóc mái trên trán đã ướt đẫm mồ hôi: “Cảm ơn nhé, lát nữa tôi sẽ gửi một món quà, coi như lời chúc phúc vậy.”

Nhiệt độ bên ngoài có khi lên đến hơn ba mươi độ, Chu Thần vẫn mặc bộ đồ linh vật ếch này, nếu không phải thể chất tốt, đã sớm say nắng ngất xỉu rồi.

Sở Hy xót xa, vội vàng lấy khăn giấy lau mồ hôi cho hắn, lại lấy dưa hấu ướp lạnh trên bàn cho hắn giải khát.

Trần Thanh Đường nhìn bộ đồ linh vật ếch trên người Chu Thần, đột nhiên trong lòng khẽ động.

Anh lại gần Thẩm Hạc, hỏi một câu: “Có muốn chơi một ván lớn không, triệt để nổi loạn một trận, tuyên chiến với cha anh?”

Thẩm Hạc nhìn anh chằm chằm.

Sảnh tiệc có rất nhiều người qua lại, có những nhân vật nổi tiếng đứng trên đỉnh tháp danh lợi, cũng có những người lao động bình thường.

Một bên là khách mời của gia đình Thẩm Hạc, bên kia là khách mời của gia đình Trần Thanh Đường.

Ông nội Thẩm vốn nghĩ buổi tiệc đính hôn này sẽ hơi hỗn loạn, không ngờ, hai bên lại hòa hợp một cách bất ngờ.

Thậm chí còn có thể ngồi cùng bàn ăn, nói cười.

Mọi người đều rất lịch sự, hoàn toàn không có chuyện ai coi thường ai. Đương nhiên, điều này là do con tàu nhà họ Thẩm đủ lớn, có thực lực thì ai cũng sẽ kính trọng.

Ông nội Thẩm nghiêng đầu nói với cha Thẩm: “Anh xem, trời cũng đâu có sập đâu?”

Cha Thẩm không đáp lời, mặt ông ta từ nãy đến giờ vẫn xanh mét.

Ban đầu muốn bỏ đi, Thẩm Hạc muốn làm gì thì làm, nhưng chuyện đính hôn lớn như vậy ông ta là cha mà không có mặt, người khác sẽ nhìn ông ta thế nào?

Người khác sẽ bàn tán gì về ông ta?

Vì chút thể diện đó, cha Thẩm đành phải ép mình ngồi xuống, ăn hết bữa tiệc này.

Trong suốt buổi tiệc, có người đến bắt chuyện, mời rượu, cha Thẩm cũng cắn răng gượng cười.

Cha mẹ Trần Thanh Đường đến chào ông ta, cha Thẩm hoàn toàn không để ý.

Cha mẹ Trần là người có tấm lòng rộng rãi, không để bụng, chỉ nói vài câu với ông nội Thẩm rồi quay đi tiếp đón khách khứa.

Ông nội Thẩm dùng gậy gõ vào bắp chân cha Thẩm: “Được rồi, đừng có ở đây mà mặt nặng mày nhẹ.”

Cha Thẩm mới thu lại một chút.

Lúc này, một người cầm micro bước lên sân khấu.

Sở Hy ở trường từng chủ trì không ít hoạt động, tuy chưa từng chủ trì tiệc cưới nhưng cậu nghĩ chắc cũng tương tự.

Cầm micro đứng giữa sân khấu, bắt đầu phát biểu mang tính hình thức.

Sau một loạt lời lẽ hoa mỹ, Sở Hy nở một nụ cười: “Hôm nay, hai nhân vật chính của chúng ta đã chuẩn bị một tiết mục, chúng ta cùng chào mừng họ lên sân khấu nào!”

Mọi người đều vươn cổ ngóng đợi.

Kết quả đợi mãi, một cặp linh vật ếch dưới ánh mắt của mọi người, duyên dáng bước lên sân khấu, còn cúi chào bốn phương.

Mẹ Trần nói với cha Trần: “Bọn nhỏ làm gì vậy?”

Cha Trần: “Không biết.”

Ông nội Thẩm cũng hơi ngớ người.

Sở Hy tiếp lời: “Hai nhân vật chính hơi ngại ngùng nên hôm nay sẽ gặp mọi người theo cách này, tiếp theo họ sẽ trình diễn một điệu nhảy gửi đến cho quý vị bên dưới.”

Sắc mặt ông nội Thẩm lập tức thay đổi.

Những người đến hôm nay đều là những nhân vật có tiếng tăm, trò hề như vậy thật không ra thể thống gì.

Bên cạnh cha Thẩm càng như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, lồng ngực phập phồng dữ dội: “Còn ra thể thống gì! Mặt mũi bị ném hết rồi!”

Nhạc cổ điển tao nhã trong phòng bị tạm dừng đột ngột, thay bằng nhạc điện tử thịnh hành [Troublemaker].

Tiếng nhạc vang lên, Trần Thanh Đường và Thẩm Hạc mặc bộ đồ linh vật ếch, bắt đầu tự tin nhảy múa.

Động tác vụng về, hài hước nhưng lại rất có nhịp điệu.

Hai người phối hợp ăn ý, chọc cười rất nhiều người dưới khán đài, nhiều khách còn thi nhau lấy điện thoại ra quay phim.

Cha Thẩm sắp nổ tung, lập tức gọi điện thoại: “Kêu thêm mấy người, kéo chúng nó xuống cho tôi!”

Ông nội Thẩm định ngăn cản, nhưng há miệng cuối cùng lại không nói được lời nào.

Hành động của Thẩm Hạc quả thực hơi quá đáng, ngay cả ông cũng thấy không ra thể thống gì.

Ông nội Thẩm muốn tìm cha mẹ Trần để bàn bạc, bảo mấy đứa trẻ nhanh xuống.

Nhưng quay đầu nhìn lại, mẹ Trần và cha Trần đang đứng bên bàn, cùng nhún nhảy theo nhạc.

Vũ điệu của cặp vợ chồng trung niên này lộn xộn, nhưng nét mặt lại vui vẻ thật lòng, thỉnh thoảng còn hò reo cổ vũ.

Dường như đối với họ đây chẳng phải chuyện gì to tát.

Ông nội Thẩm khựng lại, đột nhiên hiểu ra tại sao Trần Thanh Đường lại có tính cách tốt đẹp như vậy.

Có lẽ ông nên thừa nhận, Thẩm Hạc nói đúng, tự tin, cởi mở, hoạt bát, dịu dàng… những điều tích cực này, chỉ có tình yêu đúng đắn, thuần khiết mới có thể vun trồng nên.

Nhà họ Thẩm của họ không có mảnh đất như vậy.

Sau một hồi im lặng rất lâu, ông nội Thẩm cầm gậy từ từ ngồi trở lại.

Chẳng mấy chốc một điệu nhảy đã kết thúc, tiếng nhạc không dừng lại, Trần Thanh Đường và Thẩm Hạc mặc bộ đồ linh vật, tay xách một cái giỏ, tùy tiện ném một vài hộp quà xuống phía dưới.

Trong hộp có chứa đậu vàng.

Mọi người nô đùa tranh cướp, không khí rất tốt.

Rải hết hộp quà xong, Thẩm Hạc tháo mũ trùm đầu, cúi chào mọi người cảm ơn.

Mặt anh lấm tấm mồ hôi nhưng nụ cười lại sảng khoái, rạng rỡ như ánh nắng tháng Tư, tràn đầy sức sống.

Ông nội Thẩm chưa bao giờ thấy Thẩm Hạc cười tự do, vui vẻ và mãn nguyện đến thế.

Bên cạnh cha Thẩm gọi bảo vệ đã đến, ông ta đứng dậy định dẫn người lên sân khấu bắt Thẩm Hạc, ông nội Thẩm một tay ấn chặt ông ta.

Cha Thẩm mặt đỏ bừng: “Bố còn che chở nó! Bố xem nó làm cái trò gì! Về nhà con không đánh chết nó mới lạ!”

Ông nội Thẩm: “Thôi đi… thôi đi. Nó sẽ không về nhà nữa đâu.”

“Con lớn rồi, cái gì tốt cho nó, nó tự biết, anh không quản được nữa đâu.”

Cha Thẩm còn định nói gì đó, ông nội Thẩm chỉ dùng một ánh mắt đã ngăn ông ta lại.

Cha Thẩm đành phải nén cục tức vào lòng, lạnh lùng nói: “Bố cứ chiều nó đi, con không quản được nữa, con cũng không quản nữa!”

Thẩm Hạc đứng trên sân khấu, nhìn rất rõ bóng lưng cha mình hậm hực bỏ đi, khóe miệng nở nụ cười càng thêm kiêu ngạo.

Trần Thanh Đường dắt hắn xuống sân khấu, vào phòng nghỉ cả hai tháo mũ trùm đầu ra.

Khác với môi trường ồn ào náo nhiệt vừa nãy, trong phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến người ta an tâm.

Hai người nhìn nhau, đều có thể thấy sự hân hoan vui sướng đang cuộn trào trong ánh mắt đối phương và cả sự nóng bỏng đang lan tỏa.

Không biết ai là người bật cười trước.

Chẳng mấy chốc cả hai đều cười phá lên.

Cười sảng khoái, vang dội, cười đến mức  ôm cả bụng.

Tiếng cười phóng túng, ngông cuồng tràn ngập khắp căn phòng.

Đợi đến khi cười mệt, mới cởi bộ đồ linh vật, nằm vật ra ghế sofa.

Trần Thanh Đường nghiêng đầu hỏi: “Sảng khoái không anh Thẩm?”

Trong mắt Thẩm Hạc đầy sự tận hưởng: “Sảng khoái.”

Loại cảm giác này quá sung sướng.

Leo lên bục cao, trước mặt cha Thẩm, trước mặt tất cả mọi người, từng chút một chặt đứt những xiềng xích đã trói buộc hắn bao nhiêu năm, cảm giác thoát khỏi sự kiểm soát hoàn toàn thật sự quá sảng khoái.

Sự thoải mái, tự do không gì sánh được, dường như không khí cũng trở nên trong lành hơn vài phần.

Thẩm Hạc cần một nghi lễ như vậy, để đoạn tuyệt với bản thân trong quá khứ, với nhà họ Thẩm, với cha Thẩm và nói lời tạm biệt với tất cả.

Từ nay về sau, hắn sẽ bước sang một cuộc đời hoàn toàn mới.

Thẩm Hạc ôm chặt Trần Thanh Đường, vòng tay qua eo anh: “Sau này chúng ta tự mình khởi nghiệp, đừng để ý đến họ.”

“Họ” ở đây là cha và mẹ Thẩm.

Trần Thanh Đường cười: “Được.”

Thẩm Hạc khẽ dừng lại: “Nếu sau này, họ tỉnh ngộ, nghĩ thông suốt, vẫn muốn anh quay về kế thừa nhà họ Thẩm, anh cũng sẽ quay về, đó là trách nhiệm gia đình anh nên gánh vác, được không.”

Có lẽ họ tốt nghiệp rồi cũng không đợi được đến ngày đó.

Trần Thanh Đường luôn vô điều kiện đứng về phía hắn: “Được. Em sẽ luôn ủng hộ anh.”

Thẩm Hạc ôm anh chặt hơn nữa.

Tiệc tùng kết thúc, tiễn khách xong xuôi, xử lý tất cả các công việc còn lại, trời đã tối.

Gió đêm se lạnh, trăng sáng vằng vặc, hai người đi dạo bên bờ sông, hóng gió rất thư thái.

Trần Thanh Đường đưa tay ra cho Thẩm Hạc: “Nắm không?”

Thẩm Hạc nhìn hai giây, rồi đan chặt mười ngón tay vào anh, khoảnh khắc này là sự an tâm và hạnh phúc khó tả.

Trần Thanh Đường đột nhiên bật cười.

Thẩm Hạc: “Sao thế?”

Trần Thanh Đường nghiêng đầu nhìn anh: “Chỉ muốn cười thôi. Cảm thấy rất hạnh phúc, rất hạnh phúc.”

Thẩm Hạc nhìn chằm chằm những điểm sáng li ti trong mắt anh, tim như muốn tan chảy: “Anh cũng vậy.”

Trần Thanh Đường đứng trên bục cao hơn mặt đường nửa mét, dang hai tay giữ thăng bằng, vừa đi về phía trước vừa nói chuyện với Thẩm Hạc:

“Anh Thẩm, chúng ta viên mãn rồi sao?”

Thẩm Hạc như một hiệp sĩ trung thành, nắm lấy đầu ngón tay anh: “Không biết.”

Hắn chưa từng trải qua sự viên mãn nên không biết thế nào là viên mãn, không thể kết luận.

Trần Thanh Đường: “Vậy, chúng ta đang yêu nhau sao?”

Thẩm Hạc rất khẳng định: “Đúng vậy.”

Trần Thanh Đường: “Chúng ta sẽ hạnh phúc chứ?”

Thẩm Hạc: “Sẽ.”

Trần Thanh Đường: “Anh sẽ yêu em bao lâu?”

Thẩm Hạc bất lực ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đó như đang nói ’em rõ ràng biết mà’.

Trần Thanh Đường liền nở nụ cười với hắn: “Em cũng vậy.”

Anh quay người đối mặt với Thẩm Hạc: “Đỡ em nhé, em đến đây?”

Thẩm Hạc dang rộng vòng tay, khi Trần Thanh Đường nhảy xuống, hắn đã ôm chặt anh vào lòng.

Trần Thanh Đường dịu dàng nhìn hắn: “Cảm ơn anh đã đỡ em.”

Hai kiếp rồi, cuối cùng cũng rơi vào vòng tay của người này.

Thẩm Hạc cúi đầu hôn anh.

“Cảm ơn em đã nhảy về phía anh. Anh yêu em, bé cưng của anh.”

Cuối cùng họ cũng có được một đời viên mãn.

Hết.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (72)
Chương 1: Chương 1: Để ý người ta rồi à?? Chương 2: Chương 2: Muốn cậu ấy chủ động đến tiếp cận tớ Chương 3: Chương 3: Không cần thừa thẳng xông lên, mà phải nhàn nhã… Chương 4: Chương 4: Người này đang ngửi mình? Chương 5: Chương 5: Người của cậu thơm quá đi… Chương 6: Chương 6: Từng bước ép sát dụ dỗ Chương 7: Chương 7: Chỉ có mình cậu thơm thôi Chương 8: Chương 8: Cậu sợ tôi? Chương 9: Chương 9: Anh vẫn luôn biết làm thế nào để câu được Thẩm Hạc Chương 10: Chương 10: Thích đàn ông chứ? Là loại muốn lên giường… Chương 11: Chương 11: Hai người suýt nữa ôm nhau luôn… Chương 12: Chương 12: Đây là mời sao Chương 13: Chương 13: Có thể lại gần một chút không, không thể sao… Chương 14: Chương 14: Có phải cậu ấy thích mình không… Chương 15: Chương 15: Hai người đàn ông? Không đứng đắn Chương 16: Chương 16: Quá quyến rũ, quá gợi tình Chương 17: Chương 17: Tớ nên ngửi chỗ nào đây Chương 18: Chương 18: Trong mắt hắn toát ra áp không được Chương 19: Chương 19: Cậu đừng để hắn đến gần cậu Chương 20: Chương 20: Trong đầu chỉ toàn muốn hôn, muốn cắn… Chương 21: Chương 21: Xin anh không nhìn đàn ông khác Chương 22: Chương 22: Hưởng thụ dáng vẻ Thẩm Hạc lún sâu vì anh Chương 23: Chương 23: Tán tỉnh cho đến chết Chương 24: Chương 24: Ham muốn bị kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ Chương 25: Chương 25: Đừng nhìn người khác, nhìn tớ Chương 26: Chương 26: Vậy, cậu muốn tớ phải làm sao đây Chương 27: Chương 27: Nên cho chút kích thích khác, nặng đô hơn mới được Chương 28: Chương 28: Cậu ta vậy mà dám tơ tưởng cậu! Chương 29: Chương 29: Ác liệt mà mang dục vọng của hắn kéo qua kéo lại Chương 30: Chương 30: Ánh mắt tràn ngập dục vọng Chương 31: Chương 31: Lại mất khống chế nhiều hơn nữa đi Chương 32: Chương 32: Muốn chạm vào tớ sao Chương 33: Chương 33: Mày điên thật rồi Chương 34: Chương 34: Muốn chạm vào chỗ đó, được không? Chương 35: Chương 35: Ai tháo ra người đó mang vào Chương 36: Chương 36: Hình như anh thích sờ em như vậy Chương 37: Chương 37: Hắn điên rồi hả Chương 38: Chương 38: Muốn chạm vào em không Chương 39: Chương 39: Hắn chỉ không thể kiềm chế được với Trần Thanh Đường… Chương 40: Chương 40: Cậu chỉ thích cậu ấy thôi Chương 41: Chương 41: Hưng phấn về mặt cơ thể có tính không? Chương 42: Chương 42: Cuối cùng hắn cũng hoàn toàn mất khống chế Chương 43: Chương 43: Hình như anh thích em Chương 44: Chương 44: Chẳng lẽ bạn không thấy sướng sao Chương 45: Chương 45: Có lẽ cậu ấy cũng thấy sướng lắm đó Chương 46: Chương 46: Dục vọng xấu xa cuối cùng không áp được nữa Chương 47: Chương 47: Để anh thấy em được không… Chương 48: Chương 48: Anh đương nhiên là, rơi vào lưới tình rồi… Chương 49: Chương 49: Cậu ấy chắc là muốn do với bạn Chương 50: Chương 50: Thật là, muốn cái danh bạn trai đến vậy sao?… Chương 51: Chương 51: Lần sau phải mạnh bạo ~dày vò em~ Chương 52: Chương 52: Có thể cho anh làm~ Chương 53: Chương 53: Bé người yêu hay hờn dỗi của anh đang cầu xin anh làm tình Chương 54: Chương 54: Yêu em thêm một chút nữa Chương 55: Chương 55: Không cho phép tự mình chạm vào Chương 56: Chương 56: Dã ngoại, ăn không? Chương 57: Chương 57: Hôn môi đi, em cho anh Chương 58: Chương 58: Kéo cả em ấy vào ham muốn ái dục dơ bẩn… Chương 59: Chương 59: Muốn nhiều tình yêu hơn? Vậy lại nỗ lực… Chương 60: Chương 60: Thả mồi câu là xong! Chương 61: Chương 61: Muốn em thương anh, cưng chiều anh Chương 62: Chương 62: Thân yêu ơi, nhanh lên Chương 63: Chương 63: Ai dạy anh cái này Chương 64: Chương 64: Vậy thì tự tới bắt lấy tình yêu của em… Chương 65: Chương 65: Cậu muốn tự lột mặt nạ?! Chương 66: Chương 66: Chúng ta hãy làm điều đó thật lâu, thật nồng nhiệt nhé Chương 67: Chương 67: Thế này mà còn muốn chơi cưỡng chế yêu? Chương 68: Chương 68: Sao có người lại vì hắn mà hao tâm tổn trí đến thế… Chương 69: Chương 69: Cuộc tình này là một âm mưu to lớn Chương 70: Chương 70: Đều bù đắp cho em Chương 71: Chương 71: Yêu em, bé cưng của anh Chương 72: Chương 72: Cuối cùng họ cũng có được một đời viên mãn. (Hết truyện chính)