Chương 70
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 70

Những đám mây trắng muốt như bông chất chồng trên bầu trời, ánh sáng xuyên qua kẽ mây, đổ xuống mặt đất thành từng luồng rực rỡ. Nắng mai rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt nhỏ của Tuế Tuế, khiến những lớp lông tơ mịn màng trên má bé như phát sáng lung linh.
Ngày hôm qua vừa đi bán rau vừa đi dạo hội chợ, Tuế Tuế thực sự mệt rã rời, cả nhóc tì ngủ với tư thế chân tay dang rộng "tứ phương tám hướng". Cái đầu nhỏ chẳng biết xoay kiểu gì mà gối lên bụng Thẩm Từ, thế mà vẫn ngủ ngon lành cành đào.
Thẩm Từ thì cảm thấy như có một cái kích thủy ngân ngàn cân đè lên dạ dày, trong mơ anh thấy mình đang cõng một ngọn núi lớn, di chuyển cực kỳ gian nan. Đấu tranh mãi mới tỉnh dậy, anh mới thấy trên bụng mình mọc ra một cái đầu nhỏ xù xì lông lốc. Anh tiện tay xoa đầu bé vài cái, rồi nửa ngồi dậy, nhẹ nhàng chuyển Tuế Tuế sang gối ngủ cho thoải mái. Tuế Tuế chỉ khẽ nhíu mày một chút rồi nhanh chóng ngủ say trở lại.
Thẩm Từ buồn cười nhéo chóp mũi bé một cái, thấy Tuế Tuế hừ hừ như mèo nhỏ, anh lại không nhịn được mà nhéo thêm mấy cái nữa cho đã tay.
Hôm nay là ngày rời đi, từ sáng sớm cụ già chủ nhà sàn đã băm rau sùng sục, hối hả làm một bữa sủi cảo tiễn chân. Dùng sủi cảo đưa tiễn là một tập tục lâu đời của địa phương. Khi Thẩm Từ bế Tuế Tuế vẫn còn đang ngơ ngác vì chưa tỉnh ngủ ra ngoài, cụ già đã bưng bát sủi cảo đặt lên bàn đá.
"Mau lên, rửa mặt xong rồi ăn cơm." Cụ vẫn dùng cái giọng nóng nảy ấy, nói năng đầy khí thế như đang hét lên vậy.
Nhưng sau mấy ngày chung sống, Tuế Tuế biết ông nội này chỉ là nói to thôi, thực chất chẳng đáng sợ chút nào. Bé ngáp một cái dài, mái tóc sau khi ngủ dậy dựng đứng lộn xộn trên đầu, bé cong mắt nở nụ cười mềm mại với ông. Vẻ mặt cứng nhắc của cụ già dịu đi rất nhiều, bàn tay thô ráp xoa đầu Tuế Tuế, để lộ một nụ cười không mấy rõ ràng.
Cái mũi nhỏ của Tuế Tuế khịt khịt hai cái, đánh hơi thấy mùi gì đó, đôi mắt nhỏ lập tức sáng rực lên: "Là cơm thơm thơm ạ~"
Lúc này Tuế Tuế chẳng thèm quan tâm đến việc rửa mặt, bé nóng lòng chạy tạch tạch tới, tay nhỏ bám vào bàn, vươn cái đầu nhỏ ra xem. Thẩm Từ chậm hơn một bước, bước tới xách Tuế Tuế lên, đưa bé ra cạnh giếng nước để vệ sinh cá nhân.
"Rửa mặt trước đã, xem con thèm ăn chưa kìa."
Cụ già vốn không thích cái bộ mặt lạnh lùng của Thẩm Từ, cụ lườm anh một cái, nghiêm mặt nói: "Cậu nói chuyện với Tuế Tuế kiểu gì thế? Trẻ con đứa nào chẳng thèm ăn, chẳng có dáng vẻ làm anh chút nào."
Bỗng dưng bị lườm một cái, Thẩm Từ vò vò tóc, dở khóc dở cười đáp vâng dạ hai tiếng, không dám nói thêm lời nào, vội vàng đưa Tuế Tuế rửa mặt xong rồi ngồi xuống bàn đá ăn sáng. Tuế Tuế sớm đã bị hương thơm làm cho mê mẩn, bé dùng cái thìa nhỏ vụng về xúc một viên sủi cảo trắng mập, "oàm" một cái bỏ tọt vào miệng.
Cái má bé phồng lên trông như một chú chuột túi đang tích trữ thức ăn, thậm chí bé còn định nhét thêm một cái nữa vào miệng. Nhưng dù ông nội đã đặc biệt làm sủi cảo cỡ nhỏ hơn, Tuế Tuế cũng chỉ có thể ăn tối đa mỗi miếng một cái. Thêm cái nữa là không nhét nổi. Bộ dạng ăn uống ngon lành của Tuế Tuế khiến cụ già rất hài lòng, ngữ khí không còn lạnh lùng cứng nhắc nữa, còn rảnh rỗi nói với Thẩm Từ vài câu.
"Lát nữa tôi gói cho hai người mấy hũ măng chua muối, Tuế Tuế ăn cái này rất đưa cơm. Lấy thêm ít nấm khô mang đi nữa, đây toàn là đồ tốt bên ngoài không mua được đâu."
Thẩm Từ không thể từ chối lòng tốt của cụ, chỉ đành "vâng" một tiếng rồi im lặng ăn cơm. Cụ già không phải hạng người thích sướt mướt chia ly, thấy Thẩm Từ hai ngày qua một mình chăm trẻ làm việc cũng chẳng dễ dàng gì, nên khi họ thu dọn đồ đạc, cụ còn lén nhét không ít socola và kẹo vào ba lô nhỏ của Tuế Tuế. Bản thân Tuế Tuế cũng không biết, chỉ thấy cái ba lô hôm nay nặng trịch, đeo lên mà cứ bị kéo trĩu xuống dưới. Trước khi đi, Thẩm Từ để lại số điện thoại cho cụ già, bảo cụ có việc gì cứ gọi cho anh. Tuế Tuế được Thẩm Từ bế, tựa vào lưng anh vẫy vẫy bàn tay nhỏ chào ông nội.
Vốn dĩ đã dậy muộn, ăn xong bữa sáng này thì cũng đã gần giữa trưa. Tuế Tuế lắc lư cái đầu nhỏ đi tới đầu làng, đúng lúc mặt trời ló ra khỏi đám mây, chiếu rọi khắp mặt đất một màu vàng kim rực rỡ. Anh MC thấy các khách mời đã tập trung đông đủ liền vỗ vỗ cái loa, bắt đầu đọc lời quảng cáo theo lệ thường.
"...Kỳ hai của chương trình Cùng Nhau Đi Du Lịch Nhé (Phần Thượng) chính thức kết thúc tại đây. Những ngày qua vất vả cho mọi người rồi, cũng xin cảm ơn khán giả trước màn ảnh đã yêu mến và ủng hộ chương trình!"
Lời kết thúc vừa dứt, bình luận của cư dân mạng đã lướt qua như mưa rào.
【Không đúng, sao đã kết thúc rồi! Kỳ hai chẳng phải vừa mới bắt đầu sao?!】
【Chớp mắt một cái kỳ hai đã hết rồi, lát nữa livestream tắt luôn hả?】
【Tui không chịu đâu, những ngày không có Tuế Tuế tui sống sao đây!】
Phó đạo diễn quan sát phản hồi của khán giả sau màn hình giám sát rất hài lòng, khóe miệng ẩn dưới bộ râu quai nón khẽ nhếch lên. Tối qua tập chính thức của kỳ một đã lên sóng, với chất lượng hình ảnh sắc nét hơn livestream cùng phần lồng tiếng và biên tập hậu kỳ, lượt xem tập chính thức đang tăng vọt. Cộng thêm sức nóng từ vụ Thẩm Từ và Tuế Tuế đi lạc hôm qua, hiệu ứng kép khiến lưu lượng đạt đỉnh vào nửa đêm. Hiện tại, sau hai kỳ phát sóng, siêu chủ đề cá nhân của Tuế Tuế đã phá vỡ mốc một triệu lượt thảo luận, ngày nào cũng có fan "mẹ ruột" túc trực trước màn hình. Có thể nói lượng fan của các khách mời nhí khác cộng lại chưa chắc đã bằng một mình Tuế Tuế.
Thấy livestream kỳ hai kết thúc, fan đương nhiên là không vui nổi. Nhưng anh MC trước ống kính bỗng xoay chuyển chủ đề, cười nói tiếp: "Vì vậy, chào mừng mọi người đến với Cùng Nhau Đi Du Lịch Nhé (Phần Hạ)! Livestream kỳ thứ ba chính thức bắt đầu từ hôm nay!"
【Cái ông này, nói ngắt quãng làm tui hú hồn hà!】
【Hay quá! Chiếu liên tục đi, chiếu một mạch tới tập 50 luôn!】
【Hóa ra là bắt đầu chứ không phải kết thúc, may quá, vẫn còn cái để xem.】
Fan thì reo hò vui mừng, duy chỉ có anh fan "cậu" Phó Thành là không vui cho lắm, anh sa sầm mặt ngồi trên ghế hừ lạnh một tiếng. Đám nhóc tì thì sướng hết cỡ, Tiểu Từ chạy quanh Tuế Tuế mấy vòng, cái miệng nhỏ líu lo không ngớt.
"Tuế Tuế ơi tụi mình lại được chơi cùng nhau rồi!" "Tụi mình ra sông bắt cá nhỏ đi, vui lắm luôn!"
Tiểu Từ vốn là "con nghiện nhan sắc" chính hiệu, hận không thể dán mắt vào mặt Tuế Tuế luôn. Lục Lục thấy Tiểu Từ ồn ào, mặt đanh lại, bước tới chắn trước mặt Tiểu Từ: "Cậu đừng nói suốt thế, không nghe thấy tiếng chú MC nói gì kìa."
Lục Lục lạnh lùng liếc Tiểu Từ một cái. Tiểu Từ chống nạnh chu môi, thấy anh MC đúng là đang không nói chuyện thật, chỉ đành giậm chân hừ hừ với Lục Lục hai tiếng. Cái anh Lục Lục này lần nào cũng giành Tuế Tuế với mình, ghét thế không biết!
Anh MC đợi hai đứa nhỏ nháo nhào xong mới cười híp mắt nói tiếp: "Kỳ ba này chúng ta sẽ đến thành phố Nam Thành để ghi hình. Nam Thành lúc này đã vào hè, có biển xanh cát trắng, gió biển quanh đảo rất mát mẻ, là mùa du lịch lý tưởng nhất."
Sau khi giới thiệu sơ qua địa điểm và thành công khơi gợi sự tò mò của khách mời lẫn khán giả, anh MC mới tung ra đòn quyết định: "Tuy nhiên, các khách mời phải tự mình di chuyển đến Nam Thành, còn lộ phí chính là số tiền mọi người kiếm được ngày hôm qua đấy!"
Mặc dù các khách mời đã dự liệu số tiền bán đồ hôm qua chắc chắn sẽ có ích, nhưng thực sự không ngờ lại dùng theo cách này! Hiện trường lập tức trở nên ồn ào, các khách mời tụm lại bàn tán xôn xao.
Thẩm Từ nghe đến đây cũng nhíu mày, nhưng nghĩ đến việc mình còn dư gần một nghìn tệ, anh lại thấy yên tâm. Số tiền này đi máy bay thì chắc chắn không đủ, nhưng đi tàu cao tốc thì thừa sức. Anh MC thấy mọi người bắt đầu lên kế hoạch liền vội vàng dặn dò thêm vài câu: "Lát nữa tổ chương trình sẽ lái xe đưa mọi người ra thành phố, trong thời gian này mọi người hãy mau chóng cân nhắc phương tiện muốn đi, đừng để mất quá nhiều thời gian nhé."
Thu loa lại, anh MC hoàn thành nhiệm vụ, rút lui khỏi ống kính một cách vẻ vang. Các khách mời với gương mặt đầy suy tư lần lượt lên xe. Tuế Tuế được Thẩm Từ bế ngồi vào ghế trẻ em, hoàn toàn chẳng có chút ưu phiền nào, bé đung đưa đôi chân nhỏ, vui vẻ nhìn ra cửa sổ. Với lứa tuổi của bé, bất kể đi đâu cũng là một cuộc phiêu lưu mới mẻ, chẳng có gì phải lo lắng.
Thẩm Từ ngồi trên xe, xoa đầu nhắm mắt suy nghĩ một lát. Anh lấy điện thoại ra tra giá vé, phát hiện vé tàu cao tốc của hai người tổng cộng chưa tới chín trăm tệ, số tiền trong tay vừa vặn đủ dùng. Tàu cao tốc cũng rất nhanh, chỉ mất hơn bốn tiếng là đến Nam Thành. Tuy nhiên, chuyến tàu cao tốc gần nhất sẽ khởi hành sau một tiếng nữa, và mỗi ngày chỉ có duy nhất một chuyến này! Họ chắc chắn không thể đợi ở ga cả ngày, Thẩm Từ không có lựa chọn nào khác, đành đặt vé chuyến một tiếng sau.
"Bác tài ơi, làm ơn chạy nhanh một chút ạ." Ngữ khí Thẩm Từ không tránh khỏi vài phần nôn nóng, anh nói với tài xế. Bác tài ra dấu OK biểu thị "cứ giao cho tôi", rồi đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao vút đi như mũi tên rời cung.
Tuế Tuế vốn đang ôm má ngắm nhìn chim chóc ngoài cửa sổ, bỗng dưng người ngả ra phía sau, cửa sổ đóng không chặt bị gió thổi vào, khiến mớ tóc xoăn của bé bị thổi tung rối bời, đập cả vào mặt. Cả nhóc tì ngơ ngác trong gió một hồi, Thẩm Từ mới vội vươn tay đóng chặt cửa sổ giúp bé.
Bị gió thổi đến "đần thối" ra, Tuế Tuế phải mất một lúc lâu mới chớp chớp mắt hoàn hồn. Nhưng chưa kịp nói cảm ơn anh trai thì bác tài lại làm một cú drift cua gấp. Tuế Tuế cảm thấy mình như đang ngồi xe điện đụng, lúc lên lúc xuống, lúc trái lúc phải, cái đầu nhỏ cho đến lúc xuống xe vẫn còn quay cuồng. Thẩm Từ cũng chẳng khá khẩm hơn, môi hơi nhợt nhạt, nhưng cố nén lại được.
Nhìn thời gian trên điện thoại, anh thầm kêu không ổn. Vừa xuống xe, Thẩm Từ đẩy hành lý vác theo nhóc con, đôi chân dài chạy như bay về phía ga tàu. Gần như chỉ trong chớp mắt, anh đã ở cách đó vài mét. Anh quay phim đi theo suýt chút nữa không đuổi kịp, vừa gọi vừa giơ tay hét lớn tên Thẩm Từ. Đáng tiếc Thẩm Từ không rảnh để để tâm, giờ tàu chạy sắp đến nơi rồi, không chạy nhanh thì tiền vé tàu coi như đổ xuống sông xuống biển.
Tuế Tuế bị Thẩm Từ vác trên vai, bị xóc đến mức mớ tóc xoăn cứ nảy lên nảy xuống, cả người suýt thì hóa đá vì xóc, nhưng may mà vẫn biết ôm chặt cái ba lô nhỏ của mình. Tổ quay phim cũng vội vàng chạy theo, một nhóm người như đang chơi trò đuổi bắt, chạy điên cuồng về phía ga tàu.
Trong ống kính livestream, khán giả chỉ thấy một màn rung lắc dữ dội, cảnh vật lướt nhanh phía sau, chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
【Trời ơi, tui sắp nôn rồi, lần đầu xem livestream mà chóng mặt thế này luôn!】
【Trong ống kính có cái gì vừa vút qua thế, ồ, là cái bóng của Thẩm Từ và Tuế Tuế.】
【Trời đất ơi, tui đổ mồ hôi hột rồi, còn lo hơn cả chính tui đi bắt xe nữa, nhất định phải kịp nha!】
Trong màn chạy đua bán mạng ấy, vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi cửa tàu đóng lại, Thẩm Từ đã thành công bế Tuế Tuế leo lên tàu.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (173)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159: Ngoại Truyện 1 Chương 160: Chương 160: Ngoại truyện 2 Chương 161: Chương 161: Ngoại truyện 3 Chương 162: Chương 162: Ngoại truyện 4 Chương 163: Chương 163: Ngoại truyện 5 Chương 164: Chương 164: Ngoại truyện 6 Chương 165: Chương 165: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (1) Chương 166: Chương 166: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (2) Chương 167: Chương 167: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (3) Chương 168: Chương 168: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (4) Chương 169: Chương 169: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (5) Chương 170: Chương 170: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (6) Chương 171: Chương 171: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (7) Chương 172: Chương 172: Ngoại Truyện Tuyến Giả Định Chương 173: Chương 173: Ngoại Truyện Tuyến Giả Định [Hết]