Chương 70
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 70

Mặc dù chỉ là ghé qua tạm thời, nhưng bác sĩ Từ vẫn đặc biệt chạy tới tiệm hoa, mua cho Lan Lan một bó hoa bách hợp.

Bởi vì mua hoa, lại thêm trên đường hơi kẹt xe, nên lúc đang đi, cô ấy nhắn tin cho Lan Lan bảo mọi người cứ ăn trước.

Lan Lan xem tin nhắn, lén liếc chị một cái, rồi quay sang Tiểu Nhan: "Bác sĩ Từ nói chúng ta ăn trước đi, chị ấy có thể sẽ đến muộn một chút."

Tiêu Nhược Yên đã đói đến lép xẹp cả bụng, vừa nghe như vậy liền cầu xin nhìn Tiểu Nhan.

Họ ăn lẩu, lại còn là lẩu mỗi người một nồi riêng, ăn trước một chút chắc cũng không sao chứ?

Tiểu Nhan vừa định mở miệng, chị gái thản nhiên nói: "Khách chưa tới, sao lại có đạo lý động đũa trước?"

Tiểu Nhan: ......

Cả người chị gái tỏa ra khí tràng không mấy thân thiện.

Điều này, Lan Lan và Tiêu Nhược Yên đều cảm nhận được.

Nhưng điều họ không cảm nhận được là, biểu cảm của chị rất phức tạp, còn xen lẫn một chút bất lực và buồn bã, chỉ có Tiểu Nhan có thể cảm nhận được.

Hiếm hoi lắm mới có một lần.

Tiểu Nhan lương tâm trỗi dậy, không làm mấy hành động dính dính kiểu "cậu đút tớ một miếng, tớ đút cậu một miếng" với Tiêu Nhược Yên, mà ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh chị.

Nàng nắm chặt tay Nhan Chỉ Y, vừa nắm, trong lòng Tiểu Nhan càng khó chịu hơn.

Tay chị lạnh băng, hoàn toàn không có chút hơi ấm nào.

Tiểu Nhan nhìn chị bằng ánh mắt hỏi han.

—— Chị ổn không?

Nhan Chỉ Y muốn cười một cái, để mặc cho em gái nắm tay mình, không hiểu vì sao, bị em gái hỏi như vậy, ngược lại lại thấy tủi thân, nước mắt suýt nữa trào ra.

Chị biết, chị không có tư cách trách Lan Lan, dù sao người trốn tránh trước là chị.

Cho dù... cho dù trong khoảng thời gian này Lan Lan thật sự tiếp nhận bác sĩ Từ, cũng là do chị tự chuốc lấy.

Nhưng trong lòng vẫn khó chịu, uất ức, chua xót, những cảm xúc không nói rõ được cứ quấn lấy nhau dâng lên, không sao khống chế nổi.

Từ khi còn rất nhỏ.

Phải nói là từ sau khi mẹ qua đời, Nhan Chỉ Y đã trưởng thành rất nhanh. Chị luôn biết rõ, trong mắt ba, chị không phải là lựa chọn người thừa kế tốt nhất, người ông coi trọng từ đầu đến cuối vẫn là em gái.

Nhan Chỉ Y nghĩ, như vậy cũng tốt, chị không phải kiểu người đó, nên chị vẫn luôn đặt kỳ vọng vào em gái.

Về sau nữa...

Không ai ngờ được, Tiểu Nhan lại gặp phải nhiều chuyện như vậy.

Đêm đó, khi nhìn thấy em gái ngã trong phòng tắm đầy máu, Nhan Chỉ Y bị chấn động mạnh, ác mộng ngày qua ngày.

Chị cũng yếu đuối, cũng đau lòng, cũng hoảng sợ.

Nhưng chị biết, chị không thể gục ngã, chị đã là chỗ dựa duy nhất của em gái.

Chị cố gắng, chị phấn đấu, dù khổ dù mệt cũng cắn răng chịu đựng.

Những ngày đầu bước vào công ty, bị mọi người nhìn bằng ánh mắt khác thường, bị đám người trong hội đồng quản trị làm khó hết lần này đến lần khác, Nhan Chỉ Y cũng từng khóc một mình, nhưng sau đó, chị đều nhịn xuống, cắn răng từng bước kiên trì đi tới.

Bao nhiêu năm rồi, chị đã quen gánh vác tất cả trong im lặng, không tâm sự với bất kỳ ai, đội áp lực mà kiểm soát mọi thứ.

Mà hiện tại, trong chuyện tình cảm, chị lại có cảm giác thất bại và mất kiểm soát sâu sắc.

Chị thậm chí không biết phải thích một người như thế nào, phải yêu một người ra sao... Em gái từng nói, tình cảm không nên dùng vật chất để cân đo, nhưng chị còn có thể làm gì nữa?

Đợi nửa tiếng.

Bác sĩ Từ mới thong thả đến. Cô ấy mặc áo khoác dài màu be, tóc dài bay bay, đôi mắt sáng, trên người còn mang theo hương thơm nhàn nhạt.

Vừa mở cửa, cô ấy ôm một bó hoa bách hợp lớn như vậy, rất thu hút ánh nhìn, mọi người đều quay đầu nhìn cô ấy.

Bác sĩ Từ không nhìn ai khác, mỉm cười ôm hoa đi tới bên Lan Lan: "Nè, cho em."

Lan Lan lập tức đứng bật dậy, khuôn mặt hơi đỏ: "Có phải lễ lạt gì đâu, sao chị lại mua hoa?"

Bác sĩ Từ vẫn cười: "Chúc mừng em đã khỏi bệnh, không còn khóc nhè nữa."

Lan Lan: ......

Câu nói này của bác sĩ Từ có ý tứ khác, ánh mắt cô ấy như vô tình lướt qua Nhan Chỉ Y. Nhan Chỉ Y nhìn cô ấy, đáy mắt sâu thẳm lạnh lẽo.

"Chào cô, Giám đốc Nhan."

Nhan Chỉ Y gật đầu, không nói gì thêm, cả người tỏa ra khí tức từ chối người khác ở ngàn dặm xa.

Từ Tiêu Hạc đã khá quen với Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên, cô ấy quan sát sắc mặt của hai người một chút, từ đáy lòng cảm thấy vui cho họ.

"Tiểu Nhan trông tốt hơn nhiều rồi, da dẻ cũng căng bóng hẳn."

Ban đầu cô ấy hoàn toàn không ngờ Tiểu Nhan lại hồi phục nhanh đến như vậy.

Xem ra, năng lực chữa lành của tình yêu vẫn rất mạnh mẽ, đôi khi còn hơn cả bất kỳ loại thuốc nào trên đời.

Tiểu Nhan mỉm cười nhẹ. Nói thật, bác sĩ Từ là người rất khó bắt bẻ, dịu dàng lại tinh tế, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấu lòng người, mà người như vậy thường rất biết chăm sóc người khác. Nhưng chị gái thì...

Từ Tiêu Hạc nhìn sang Tiêu Nhược Yên: "Nhược Yên, sắc mặt của em không được tốt lắm, đừng có phóng túng quá độ nha."

Tiêu Nhược Yên: ......

Trời ơi.

Bác sĩ Từ sắp thành tiên rồi sao? Nhìn chuẩn như vậy?

Chỉ là... tại sao cùng là quá độ, cô thì sắc mặt kém, Tiểu Nhan lại tinh thần rạng rỡ? Nàng là hồ ly tinh hút mất dương khí của cô à?

Bác sĩ Từ ngồi xuống, theo thói quen nghề nghiệp vẫn là khử trùng bát đũa trước. Cô ấy rất quan tâm Lan Lan, cũng là thói quen hình thành trong thời gian này.

Trước kia, cô ấy từng nghe Lan Lan kể đủ chuyện về "chị". Ban đầu, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của Lan Lan khi nhắc đến chị, trái tim cô ấy như bị roi quất, nhưng lâu dần, cô ấy cũng quen, thậm chí thật lòng hy vọng cô gái thuần khiết như Lan Lan có thể được người khác trân trọng.

Khoảng thời gian này, Lan Lan thường xuyên tới tìm cô ấy khóc lóc vô cớ, nói ra những uất ức trong lòng, Từ Tiêu Hạc rất xót xa. Cô ấy không phải người không hiểu thời thế, lần này chỉ là muốn đến xem thử người chị mà Lan Lan luôn nhớ mãi, xem cách họ ở bên nhau.

Giờ nhìn thấy rồi, bác sĩ Từ cũng dứt khoát chết tâm.

Cô ấy nhìn ánh mắt Lan Lan dành cho chị, liền biết tình căn đã sớm ăn sâu.

Còn Giám đốc Nhan.

Chị là một người có câu chuyện.

Trong lòng Từ Tiêu Hạc đã hiểu hết mọi thứ, ngoài mặt vẫn mỉm cười nhàn nhạt. Lan Lan có chút lúng túng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chị.

Biểu cảm của Nhan Chỉ Y vẫn rất nhạt, chị không ăn mấy, ngược lại uống liền mấy chai bia.

Tiểu Nhan có chút đau lòng cho chị, thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho chị, Nhan Chỉ Y ăn qua loa mấy miếng, ánh mắt lại thỉnh thoảng lướt qua Lan Lan và bác sĩ Từ.

Bác sĩ Từ rất biết chăm sóc người khác, cô ấy biết Lan Lan thích ăn gì, cũng biết nói kiểu gì để Lan Lan không quá lúng túng.

Lan Lan tuy có né tránh, nhưng có thể thấy, cô không hề bài xích bác sĩ Từ.

Gia cảnh của bác sĩ Từ, chị từng điều tra qua, rất trong sạch, hơn nữa dường như đã come out từ lâu, ba mẹ đều ở nước ngoài, tính cách khá cởi mở.

So sánh như vậy.

Nhan Chỉ Y tự thấy thua kém.

Chị không đối xử tốt với Lan Lan, ngược lại luôn để cô vì mình mà trả giá, cuối cùng còn khiến cô buồn bã khóc nhè.

Ăn được một lúc, Nhan Chỉ Y nhìn điện thoại: "Công ty có việc, chị về trước."

Lan Lan vừa nghe liền đứng dậy: "Chị uống rượu rồi, để em đưa chị đi."

Nhan Chỉ Y không nói gì, chị nhìn em gái, muốn Tiểu Nhan đưa mình về. Lúc này lòng chị rất rối, cảm xúc cũng không tốt, sợ liên lụy đến Lan Lan.

Tiểu Nhan lúc này giả mù, cúi đầu lẩm bẩm: "Ây da, sao em mới uống có một chai bia mà đầu đã choáng rồi, đây là bia giả hả?"

Chị: ......

Chị lại nhìn sang Tiêu Nhược Yên.

Tiêu Nhược Yên lập tức cầm ly rượu bên cạnh của Tiểu Nhan uống một ngụm: "Ừm, hình như đúng là bia giả thật."

Chị: ......

Hai người này, từng người từng người, đang nghẹn cái gì trong bụng, chị đều biết hết.

Nhan Chỉ Y không nói gì, đứng dậy đi ra ngoài. Lan Lan đi theo sau chị, quay sang bác sĩ Từ không tiếng động nói một tiếng "Xin lỗi".

Bác sĩ Từ mỉm cười, gật đầu. Cô ấy nhìn Lan Lan, đôi mắt của Lan Lan đều đặt trên người chị, hàng mày hơi nhíu lại viết đầy sự xót xa.

Khẽ thở dài trong lòng, bác sĩ Từ cúi đầu tiếp tục ăn, giả vờ như không nhìn thấy gì.

Người vừa rời đi.

Tiểu Nhan lập tức mềm như không xương dựa vào Tiêu Nhược Yên, nàng giả vờ say rượu, nheo nheo mắt nhìn bác sĩ Từ.

Bác sĩ Từ tự mình nhúng đồ ăn, ăn rất ngon miệng: "Muốn nhìn thì nhìn quang minh chính đại, lén lén lút lút chị sẽ tưởng em yêu chị đó."

Tiểu Nhan: ......

Tiêu Nhược Yên: ......

Đúng là sắc bén thật.

Tiểu Nhan nhìn Từ Tiêu Hạc, mím môi: "Chị và Lan Lan —"

Mặc dù nàng thông minh, nhưng lúc này thật sự vẫn có chút không chắc thái độ của bác sĩ Từ đối với Lan Lan.

Xét từ một góc độ nào đó, bác sĩ Từ có ơn với nàng, Tiểu Nhan không muốn cô ấy bị tổn thương.

Nàng biết, bác sĩ Từ là người vừa thông minh vừa dịu dàng, nếu cô ấy thật sự muốn tranh với chị...

Ngay cả Tiểu Nhan cũng dao động. Nhưng đúng lúc này, bác sĩ Từ ngẩng đầu, mỉm cười đầy thấu hiểu: "Chị chuẩn bị kết nghĩa với em ấy, coi như em gái."

Coi như em gái...

Có lẽ vì thường xuyên sáng tác, Tiêu Nhược Yên rất giỏi bắt lấy cảm xúc buồn bã của người khác, cô chợt cảm thấy, bác sĩ Từ bề ngoài tuy đang cười, nhưng trong lòng hẳn là rất đau.

Từ Tiêu Hạc lặng lẽ nhúng đồ ăn một lúc, sau đó chậm rãi nói: "Gặp rồi thì chết tâm, như vậy cũng tốt. Cuối cùng chị cũng hiểu, vì sao Lan Lan lại thích cô ấy."

Lan Lan từng nói với cô ấy.

Sau này muốn tìm một người chỉ cần nhìn một cái là đã muốn bảo vệ, khiến cô đau lòng.

Tất cả những gì cô thích, Nhan Chỉ Y đều có.

Trên đời này, có lẽ rất nhiều chuyện đều có thể dùng lý lẽ mà nói cho ra một hai ba bốn, riêng chỉ có tình cảm thì không thể. Thích là thích, nói cảm giác, nói nhịp tim, không nói đạo lý.

Cô ấy là bác sĩ tâm lý, bao năm nay gặp nhiều nhất chính là vấn đề tình cảm.

Cô ấy là người trong cuộc, vốn không nên bị mê hoặc, chỉ là vẫn sẽ có một chút đau lòng và không cam tâm mà thôi. Đôi khi, Từ Tiêu Hạc cũng nghĩ, nếu như... nếu như cô ấy gặp Lan Lan sớm hơn một chút, liệu người thua có phải không phải là cô ấy?

Lan Lan cùng chị đi về phía bãi đỗ xe.

Gió đêm hơi lạnh, lại thêm vừa ăn lẩu xong, bị gió thổi qua, Nhan Chỉ Y run lên một cái. Lan Lan thấy vậy, vội cởi áo khoác của mình, khoác lên người chị.

Chị quay đầu: "Chị không cần, em tự mặc đi, cảm lạnh thì sao?"

Lan Lan lắc đầu: "Em không lạnh."

Nhan Chỉ Y uống rượu, hai má hơi ửng đỏ, trong mắt vương nước: "Vậy chị cũng không tốt, nhỏ như vậy, làm áo lót à?"

Lan Lan: ......

Đây là chê bai tr*n tr** luôn đó.

Lan Lan bĩu môi, theo chị đi về phía xe. Chị mang giày cao gót, bước chân không nhanh không chậm, Lan Lan đi sau lưng chị, ngay cả bóng lưng của chị nhìn cũng cô đơn đến vậy.

Lên xe.

Ánh mắt Nhan Chỉ Y tản mác nhìn về phía trước. Lan Lan thắt dây an toàn xong, nhìn chị một lúc, rồi quay người sang giúp chị thắt dây an toàn.

Mái tóc dài mềm mại mang theo hương thơm lướt qua mặt. Nhan Chỉ Y ngẩn người nhìn Lan Lan, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt cô, như có mật ngọt đang chảy, hàng mày đôi mắt đẹp đến mức không tả nổi. Ngay khoảnh khắc Lan Lan thắt xong chuẩn bị rời đi, Nhan Chỉ Y đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Lan Lan run lên, ngẩng đầu nhìn chị với vẻ không thể tin nổi.

Nhan Chỉ Y nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy: "Lan Lan......"

-----

Lời tác giả:

^_^ Nếu mọi người nhiệt tình hơn một chút, có khi Diệp Tử lại gắng gan làm thêm một chương nữa đó~

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (113)
Chương 1: Chương 1: 1: Gặp Lại Chương 2: Chương 2: 2: Cầu Mong Cô Gái Của Tôi Sẽ Trở Thành Cô Gái Hạnh Phúc Nhất Trên Đời Chương 3: Chương 3: 3: Mấy Năm Nay Cậu Sống Tốt Chứ Chương 4: Chương 4: 4: Chúc Mừng Cậu A Yên Hạnh Phúc Đang Đến Gần! Chương 5: Chương 5: 5: Nếu Ngay Từ Đầu Có Thể Kiềm Chế Chỉ Làm Bạn Với Nhau Thì Tốt Biết Bao Chương 6: Chương 6: 6: Tớ Thích Cậu Ấy Chương 7: Chương 7: 7: Tớ Muốn Ở Bên Cậu Chương 8: Chương 8: 8: Bạn Bè Người Yêu Chương 9: Chương 9: 9: Mấy Năm Nay Chắc Hẳn Cô Ấy Đã Sống Rất Vất Vả Chương 10: Chương 10: 10: Nếu Một Ngày Đó Cậu Còn Cần Tớ Còn Nhớ Đến Tình Yêu Của Chúng Ta Chương 11: Chương 11: 11: Người Yêu Của Tôi Chương 12: Chương 12: 12: Thật Xin Lỗi Giờ Tớ Mới Đến Gặp Cậu Chương 13: Chương 13: 13: Chị Ấy Nói Chị Ấy Đang Đợi Một Người Chương 14: Chương 14: 14: Gần 30 Tuổi Chương 15: Chương 15: 15: Tên Trộm Chương 16: Chương 16: 16: Bữa Ăn Còn Chưa Bắt Đầu Mà Đã Bắt Đầu Giết Cẩu Rồi Chương 17: Chương 17: 17: Không Người Nào Có Thể Chia Cắt Chúng Ta Lần Nữa Chương 18: Chương 18: 18: Cô Là Chính Nhân Quân Tử Có Thể Tọa Hoài Bất Loạn Chương 19: Chương 19: Cô muốn chữa lành cho nàng bằng tình yêu thuần khiết nhất Chương 20: Chương 20: Không có ai yêu cô bằng Tiểu Nhan Chương 21: Chương 21: Thất. Chương 22: Chương 22: Cô vẫn ổn, ở đâu cũng được Chương 23: Chương 23: Khuôn mặt của Nhan Chỉ Lan đột nhiên đỏ bừng Chương 24: Chương 24: Ăn giấm của chính mình Chương 25: Chương 25: Hai người bọn tớ, ai tốt hơn? Chương 26: Chương 26: Điều hạnh phúc Chương 27: Chương 27: Tớ sẽ cưới cậu Chương 28: Chương 28: Yêu thương nhau bằng cả sinh mệnh Chương 29: Chương 29: Chấp niệm của nàng Chương 30: Chương 30: Nhà là mùi vị gì? Chương 31: Chương 31: Tình yêu rốt cuộc là thứ gì Chương 32: Chương 32: Anh em cột chèo Chương 33: Chương 33: Cô ta không hôn cậu chứ? Chương 34: Chương 34: Là mùi của cậu Chương 35: Chương 35: Tiểu Nhan, về đến nhà rồi Chương 36: Chương 36: Chấp niệm của cô Chương 37: Chương 37: Phu nhân Chương 38: Chương 38: Không được, tớ không đồng ý Chương 39: Chương 39: Lòng đau như cắt Chương 40: Chương 40: May mà tớ không từ bỏ Chương 41: Chương 41: Cô ta bắt nạt cậu à? Chương 42: Chương 42: Chiếm hữu và bị chiếm hữu Chương 43: Chương 43: Hàng tặng kèm Chương 44: Chương 44: Em gái ruột Chương 45: Chương 45: Thẳng Chương 46: Chương 46: Nếu như Chương 47: Chương 47: Nương tựa vào nhau Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103: Ngoại truyện 1 Chương 104: Chương 104: Ngoại truyện 2 Chương 105: Chương 105: Ngoại truyện 3 Chương 106: Chương 106: Ngoại truyện 4 Chương 107: Chương 107: Ngoại truyện 5 Chương 108: Chương 108: Ngoại truyện 6 Chương 109: Chương 109: Ngoại truyện 7 Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 8 Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 9 Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 10 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 11