Chương 70
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 70: Giết người

Hắn trân trân nhìn hai người bọn họ, đôi môi mấp máy phát ra những âm thanh nhỏ xíu, mơ hồ như đang nói điều gì đó, nhưng ngay cả Lý Phong Thật đứng rất gần cũng không nghe rõ.

Lý Phong Thật chỉ cảm thấy bộ dạng hiện tại của hắn có chút rợn người, theo bản năng lùi lại một bước. Sau đó, y thấy kẻ vừa rồi còn như phát điên chạy ra ngoài, nay lại chủ động quay trở về.

Lý Phong Thật nhíu mày. Nhưng thói quen đánh chửi hắn từ lâu khiến y không hề nghĩ rằng tên điên này có thể làm hại mình. Y lạnh lùng trừng mắt nhìn về phía xa kia một cái, rồi mới đi theo hắn vào nhà.

Thấy Lý phu lang lại ngoan ngoãn rúc vào đống củi như mọi khi, cơn giận trong lòng Lý Phong Thật bùng lên. Y tháo giày, lao tới quất tới tấp vào người hắn!

“Đồ tiện nhân vô dụng! Trước kia ngươi giỏi giang lắm cơ mà? Sao bây giờ vừa thấy hai mẹ con nó là ngươi sun vòi lại thế hả? Có bản lĩnh thì ngươi đi cãi nhau với chúng nó đi! Đánh chúng nó đi! Đi tìm chúng nó mà khóc lóc, bảo chúng nó hại chết con trai ngươi, bắt chúng nó bồi thường tiền đi! Ngươi đi đi!”

Lý Phong Thật bản thân thì hèn nhát, không dám đến trước mặt Lý Nguyệt Lan ra oai, nên càng ra sức ngược đãi phu lang của mình để trút giận.

Đột nhiên, Lý Phong Thật trợn trừng hai mắt, không thể tin nổi mà ôm chặt lấy bụng mình. Y lảo đảo vài bước rồi ngã gục xuống đất.

“A a a a!”

Lý phu lang giơ con dao vừa giấu được từ trong bếp ra, điên cuồng đâm liên tiếp vào người Lý Phong Thật. Vừa đâm hắn vừa gào thét tuyệt vọng: “Đi chết đi! Ngươi đi chết đi a a a!”

Hắn muốn giết tên này, giết cả Lý Nguyệt Lan, giết tất cả mọi người trong cái thôn này để chôn cùng con trai hắn!

**

Hôm nay nhà đồ tể Quách vừa mổ một con heo mới, thịt vừa nạc vừa tươi. Lý Nguyệt Lan cao hứng mua hẳn một dải thịt ba chỉ, lại chặt thêm hai cân sườn, định bụng về làm hai món thịt thật ngon để tẩm bổ cho Lê ca nhi.

À, được rồi, tuy rằng Lê ca nhi của nàng có béo lên một chút, nhưng tẩm bổ thì vẫn phải tẩm bổ chứ.

Đồ tể Quách là người tốt tính. Trước khi Chúc Lê mất tích, ông cũng nhiệt tình chạy đôn chạy đáo tìm kiếm suốt mấy ngày. Giờ thấy đứa nhỏ bình an trở về, ông cũng rất vui mừng, múc thêm nửa chén huyết heo bỏ vào túi, cười nói: “Muội tử nhà họ Lý, ngươi mua nhiều thế này, chỗ huyết heo này chẳng đáng bao nhiêu tiền, ta tặng ngươi mang về làm thêm món canh.”

“Thế này sao được chứ?” Lý Nguyệt Lan vội vàng từ chối.

“Được rồi mà! Coi như ta mừng cho Lê ca nhi trở về bình an. Hôm nào rảnh rỗi, ngươi bắt mạch giúp nhi tử và con dâu ta xem thế nào, xem bao giờ chúng nó mới cho ta bế cháu đích tôn đây!”

“… Vậy được.” Lý Nguyệt Lan bất đắc dĩ nhận lấy túi thịt, nói: “Hôm nào ngươi bảo Trụ Tử với A Hương sang nhà ta chơi, ta thuận tiện xem cho chúng nó luôn.”

Trụ Tử và A Hương là con trai và con dâu của đồ tể Quách, cưới nhau hai năm rồi mà chưa có tin vui, chắc hẳn gia đình cũng đang sốt ruột.

“Được! Cảm ơn ngươi nhé, quay về ta sẽ bảo chúng nó sang!”

Được tặng nửa chén huyết heo, Lý Nguyệt Lan nghĩ vừa khéo đang thiếu món canh, bèn dẫn Chúc Lê đi mua thêm chút đậu hũ, định bụng về nấu canh huyết heo đậu hũ.

Nhà đồ tể Quách và nhà làm đậu hũ một người ở đầu thôn, một người ở cuối thôn. Hai mẹ con đi một vòng như vậy, cộng thêm cái loa phát thanh Tân Đại Thụ đi báo tin, nên chưa đến một buổi tối, cả thôn đều đã biết Chúc Lê trở về, hơn nữa còn bình an vô sự.

Chuyện này khiến mọi người tò mò muốn chết. Lê ca nhi rốt cuộc làm thế nào mà sống sót được? Tại sao đi lâu như vậy mới trở về? Quả thực quá ly kỳ.

“Ta nghe thằng Đại Thụ nói, hình như là được vị Giang tiểu công tử kia cứu đấy. Có khi thời gian qua nó ở Giang gia dưỡng thương, giờ khỏi hẳn mới trở về.”

“Giang tiểu công tử nào?”

“Là con trai nghĩa huynh của Chúc đại phu đó! Hồi trước cũng từng ở nhà Lý Nguyệt Lan một thời gian đấy thôi. Ta nghe nói giống khoai tây và khoai lang kia chính là do y mua từ thương nhân nước ngoài về tặng cho Lý Nguyệt Lan. Nếu không thì hai mẹ con họ lấy đâu ra giống lương thực năng suất cao như thế!”

“Hóa ra là nó à! Chẳng phải nó đi từ lâu rồi sao? Nghe nói là về nhà rồi mà, sao lại cứu được Lê ca nhi?”

“Ai mà biết được, chắc là trùng hợp đi ngang qua? Nhưng mà số Lê ca nhi đúng là lớn thật…”

Đa số người trong thôn bản tính không xấu, biết Chúc Lê còn sống thì đều mừng thay cho Lý Nguyệt Lan. Nhưng cũng có những gia đình không ưa nhà họ Lý, nghe tin xong thì hậm hực ra mặt.

Đặc biệt là gia đình Vương Vạn Phú – kẻ trước đó đi khắp nơi đồn thổi Chúc Lê chết chắc rồi. Lúc này biết tin Chúc Lê còn sống, vẻ mặt bọn họ khó coi như nuốt phải ruồi.

Nếu không phải tại hai anh em nhà Lý Nguyệt Lan, thì danh tiếng nhà họ Vương đâu đến mức tụt dốc không phanh như bây giờ. Sau này Lý Nguyệt Lan phát giống khoai lang khoai tây cho cả làng mà lại chừa nhà bọn họ ra. Dân làng nhờ giống cây cao sản đó mà kiếm được tiền, địa vị nhà họ Vương trong thôn cứ thế ngày một đi xuống.

Nhưng hai mẹ con nhà đó vận khí tốt, là người được Hoàng thượng ban thưởng, bọn họ có muốn động vào cũng không dám, đành phải nuốt cục tức này xuống.

Mãi đến khi Lý Tuấn Hào – cái thằng ngu xuẩn kia nghĩ ra kế sách độc ác gạo nấu thành cơm với Chúc Lê, rồi sau đó Chúc Lê mất tích, thấy Lý Nguyệt Lan cả ngày mất hồn mất vía, bọn họ mới coi như xả được cơn giận.

Vợ của Vương Vạn Phú vẫn chưa hả giận, còn đi rêu rao khắp nơi rằng Chúc Lê chắc chắn là do bị hủy hoại sự trong trắng, không còn mặt mũi nào sống tiếp nên đã tìm chỗ tự sát rồi.

Ai ngờ bây giờ người ta lại lành lặn trở về. Thế chẳng phải hóa ra những lời bọn họ đi rêu rao trước đó giống như lũ ngốc sao?

“Thân thể đã dơ bẩn rồi mà nó còn mặt mũi sống sót quay về à?!” Vợ Vương Vạn Phú chen vào đám đông, giọng điệu đầy vẻ châm chọc quái gở.

Mọi người: “…”

“Khụ, Vương thẩm này, lời này không thể nói bậy được đâu.” Có người trong thôn hảo tâm nhắc nhở, “Trưởng thôn chẳng phải đã thẩm vấn rồi sao, tên Lý Tuấn Hào kia căn bản chưa thực hiện được hành vi. Huống chi chuyện này Lê ca nhi cũng là người bị hại…”

“Người bị hại?” Vợ Vương Vạn Phú nghe có người phản bác thì càng hăng máu, cười khẩy nói: “Ta thấy chưa chắc đâu nhé? Ruồi không bâu trứng không khe, ai biết được chuyện Lý Tuấn Hào làm ra có phải do có kẻ cố tình quyến rũ hay không?

Hơn nữa, ta nghe nói ở hiện trường quần áo vứt đầy đất. Nói không chừng là Lý Tuấn Hào vì muốn giảm nhẹ tội nên mới cố tình khai là chưa đắc thủ đấy? Biết đâu cái thằng Chúc Lê kia đã sớm bị…”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc