Chương 70
Ngôn Ngữ C Tu Tiên

Chương 70: Thiểu Năng Nhân Tạo 6

Hắn lại nằm mơ.
Từ một thời gian nào đó, mỗi lần chìm vào giấc ngủ, dường như cũng đều nằm mư.
Có lẽ đây là mùa thu, ban đêm lạnh như nước.
Chấm nhỏ đầy trời, đêm đã khuya, hắn đang ngồi trên cái xích đu trong sân.
Xích đu là thứ trong nhà cũ.
Đêm khuya ngồi xích đu, là đang chờ ai đó — chẳng biết tại sao hắn lại có suy nghĩ như vậy.
Đèn trong nhà vẫn sáng, Lâm Đinh đang ngồi vẽ tranh dưới ánh đèn hành lang, đối tượng vẽ là một đóa hoa nhỏ nở về đêm trong sân.

Căn cứ vào vẻ bề ngoài của Lâm Đinh, Lâm Tầm đoán bây giờ tuổi của mình không quá mười.
Ban đêm yên tĩnh, bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Lâm Tầm nhảy xuống khỏi xích đu, đi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, đập vào mắt hắn chính là một khuôn mặt nhỏ xinh đẹp.
Là một tiểu mỹ nhân tóc dài, lớn bằng mình, mặc áo sơ mi mày trắng mềm mại, tay áo có đường viền tinh xảo, cổ áo có một dải ruy băng màu bạc xinh xắn, nhìn qua ngũ quan không phân biệt được là trai hay gái.
“Không ngủ được.” Tiểu mỹ nhân dụi mắt, hình dạng đôi mắt cậu rất đẹp, khóe mắt nhọn, lông mi dày dài giống như vẽ.

Lâm Tầm nói: “Em ngủ cùng anh nha.”
Dứt lời, hắn lại nói: “Ba ba của anh sẽ phát hiện anh không ở nhà ngủ sao?”
Tiểu mỹ nhân nói: “Ông ta sẽ không quản anh.”
Cậu nắm tay Lâm Tầm, nắm rất chặt.
Lâm Tầm dắt cậu lên lầu, lên tới nấc thang cuối cùng, hắn lại quay đầu nhìn người trên bậc thang.
“Anh trông như một cô công chúa nhỏ.” Hắn nói.
Sắc mặt của tiểu mỹ nhân lặng lẽ ấm áp lại dịu dàng, ngửa mặt lên nhìn hắn: “Anh là con trai mà.”
“Đúng thật.”
“Vậy được rồi.”
Lâm Tầm dắt cậu lên trên giường, trên giường có hai cái gối, một cái cho mình, một cái cho người bạn xinh đẹp.
Hắn nhớ tên của Lâm Đinh, nhớ tên của ông nội, lại nhớ không nổi tên của người này.
Hắn đứng trước tủ sách, hỏi: “Anh có muốn đọc sách không? Hay là muốn ngủ luôn?”
“Không muốn.” Tiểu mỹ nhân trên giường dùng đôi đen láy nhìn hắn, vẫn luôn không dịch đi, giọng nói mềm mềm: “Em qua đây.”
Lâm Tầm liền đi qua, lên giường, c*̃ng vùi mình vào trong chăn.

Một giây sau có người nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay hắn, cậu bé xinh đẹp kia ghé đầu vào vai hắn, tư thế không muốn xa rời, sau đó cái tay ôm lấy hắn dần dần siết chặt.
Thật ra có chút chặt, nhưng dường như Lâm Tầm đã quen thuộc, rất tự nhiên đưa tay tắt đèn ngủ.
“Ngủ ngon.” hắn nói.
“Ngủ ngon.”
Hắn ngủ rất nhanh, không lâu sau đã thiếp đi trong mơ.
Lúc Lâm Tầm tỉnh lại, mình đang nằm.
Trần nhà màu trắng, khung cảnh mờ tối.
Đầu hắn vẫn còn có chút choáng váng, nhưng đã tốt hơn trước đó nhiều.
Cơ bắp cả người đều đang thả lỏng, giống như mỏi mệt mấy ngày nay đã được ngủ ngon thật sâu vậy.

Gối đầu và giường đều rất mềm, an toàn và thoải mái dễ chịu khiến hắn nhớ tới căn phòng khi còn bé, đầu giường cũng có một chiếc đèn bàn.
Nhưng đây không phải phòng của hắn.
Lâm Tầm đứng dậy, một giây sau bên cạnh hắn truyền đến một tiếng “tích” rất nhỏ, một người máy cỡ nhỏ đi ra.

Lâm Tầm mắt lớn trừng mắt nhỏ với nó, xem xét mấy giây, xác nhận đây là người máy chữa bệnh sắp được đưa ra trong truyền thuyết.

Ngân Hà tuyên bố nó sẽ thành một bộ phận thông minh trong gia đình, cung cấp hệ thống quản lý sức khoẻ cho mỗi thành viên.
Bánh lăn dưới thân người máy nhỏ nhấp nhô, đẩy nó đi đến giữa cửa phòng
Sau đó —
Lạch cạch.
Nó xô cửa.
Lâm Tầm bật cười.
Người máy nhỏ đứng lên, tiếp tục thẳng tiến xô cửa.
Lâm Tầm thăm dò nói một câu.
Hắn nói: “Có thể kéo màn cửa ra không?”
Hắn vừa dứt lời, màn cửa tự động mở ra, ngoài cửa sổ là cảnh sắc chạng vạng tối, rừng cây cực kì yên tĩnh, mặt hồ nơi xa chiết xạ ra ráng chiều.
Hắn đã từng đến đây, là biệt thự bên hồ của Đông Quân.
Lâm Tầm cầm điện thoại lên trong những tiếng xô cửa, bị nhiều tin tức làm cho đầu óc choáng váng.
Những tin tức mà trước đó Lạc Thần chưa kịp gửi ra ngoài cuối cùng đã được gửi đi khi tín hiệu khôi phục, đám người giới tu chân đã vào xuống tầng hầm của viện nhi sau khi xe cảnh sát rời đi, quả nhiên phát hiện ra một cái khe Ma Giới hiểm ác, bây giờ đang bắt đầu tu bổ, Lâm Tầm là người phát hiện khe hở, lại được trưởng bối ca ngợi.
Đương nhiên, c*̃ng có trưởng bối nói đứa nhỏ này xui xẻo quá.
Trừ cái đó ra, gửi tin nhiều nhất là Triệu Cơ Cấu.
Triệu Cơ Cấu: Lâm Mã Nguồn nói anh ta đưa cậu về nhà, cậu còn sống không?
Lâm Thuật Toán: Còn sống.
Triệu Cơ Cấu: Tại sao cậu lại bị đóng gói mang đi???
Lâm Thuật Toán: Bởi vì một vài chuyện không theo chủ nghĩa duy vật, tớ bị bất tỉnh.
Triệu Cơ Cấu: Cho nên cậu không nhờ tớ và An Toàn – người bạn trung thành nhất của cậu giúp đỡ, mà nhờ nam thần cậu mới quen chưa được mấy ngày.
Lâm Thuật Toán: ^^
Giải quyết xong Cơ Cấu, hắn mở bản ghi nhớ ra, viết thêm mấy thứ vào tệp “Mơ”, sau đó mở tệp “Điểm đáng ngờ”, vội vàng gõ vài câu:
Hệ thống hư hại, mục tiêu ma vật là hệ thống tu tiên? Không đúng, hệ thống chỉ thích hợp với mình.
Rời xa ma vật? Rời xa Con Trỏ Chuột? Còn nghi vấn.

Đọc truyện tại == TRUMt гuyen.

vN ==

Con Trỏ Chuột mới là Đế Quân?
Thời gian hệ thống offline trùng hợp với thời gian Đông Quân tới.
Trình độ thông minh của Lạc vượt ngoài mong muốn, đợi điều tra.
Vừa gõ xong, cửa phòng liền phát ra một tiếng — trừ người máy chữa bệnh đang xô cửa, bên ngoài cửa còn truyền tới tiếng cào của động vật, còn có tiếng kêu meo meo.
Con Trỏ Chuột muốn vào.
Mà lúc Lâm Tầm định xuống giường mở cửa, để người máy chữa bệnh ra ngoài, để Con Trỏ Chuột tiến vào, chốt cửa lại chuyển động, có người đẩy cửa đi tới.
Là Đông Quân.
Nhưng mà Con Trỏ Chuột còn nhanh hơn Đông Quân một bước, sau mấy lần chạm nhẹ móng lên đất, nó nhảy lên giường.
Lâm Tầm ôm Con Trỏ Chuột lông xù, ngẩng đầu nhìn về phía Đông Quân, nhất thời không biết nên có biểu cảm gì: “…Chào buổi tối.”
“Chào buổi tối.” Đông Quân đến gần, ngồi bên giường hắn: “Tốt hơn chưa?”
Thanh âm hắn rất thấp, c*̃ng rất nhẹ, giọng điệu ân cần.
“Tốt hơn nhiều rồi.” Lâm Tầm nói, hắn đang cố gắng đưa ra lý do đáng tin để Đông Quân tin tưởng hắn ngất là phù hợp với lẽ thường, còn chưa bịa ra, đã nghe Đông Quân nói: “Người máy chẩn bệnh cho em là mệt nhọc quá độ.”
“Có thể là thế.” Lâm Tầm hùa theo.
Một cái tay dán lên trán hắn, Lâm Tầm giật mình.
Sau khi kịp phản ứng là Đông Quân đang thử nhiệt độ cho hắn, hắn mấp máy môi, cảm thấy bên tai mình đang nóng lên.
Trong trí nhớ, hình như đã lâu rồi không có người làm động tác này với hắn nữa.
Lúc hắn đang học cấp ba, Lâm Đinh đã ra nước ngoài, về sau cả ngày chỉ ở cùng mấy người An Toàn, Cơ Cấu, tuy bình thường không khác mấy, nhưng cũng chỉ tuỳ tiện sống — có sốt hay cảm bị bọn họ biết được, ngoại trừ một câu “con trai đừng làm ba ba lo lắng” ra, cũng sẽ không có bất kì hỏi han ân cần, cùng lắm là ném qua một hộp thuốc Ibuprofen, nếu không phải Ibuprofen thì chính là Paracetamol.
“Em đã ngủ chín giờ.” Đông Quân dời tay đi, giọng nói hơi trầm, “Gần đây em không đi ngủ đúng hạn phải không?”
Ánh mắt Lâm Tầm bắt đầu dao động.
Hắn cũng không thể nói cho người đang có thế giới quan, thậm chí còn xây dựng hệ thống trên chủ nghĩa duy vật như Đông Quân về ma vật gì đó đyowjc, lại không thể nói dối là mình thật sự không vi phạm giấc ngủ mà Đông Quân quy định.
Đông Quân nhìn hắn, nhíu mày.
Đối với ánh mắt của anh, Lâm Tầm cụp mắt xuống, tay phải lặng lẽ di động, vươn ra khỏi chăn mền.
Sau đó, nhẹ nhàng ngoắc lấy ngón tay Đông Quân..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Vòng Lặp Vô Hạn 1 Chương 2: Chương 2: Vòng Lặp Vô Hạn 2 Chương 3: Chương 3: Debug 3 Chương 4: Chương 4: Vòng Lặp Vô Hạn 4 Chương 5: Chương 5: Vòng Lặp Vô Hạn 5 Chương 6: Chương 6: Vòng Lặp Vô Hạn 6 Chương 7: Chương 7: Trình Thu Thập 1 Chương 8: Chương 8: Trình Thu Thập 2 Chương 9: Chương 9: Trình Thu Thập 3 Chương 10: Chương 10: Trình Thu Thập 4 Chương 11: Chương 11: Tường Lửa 1 Chương 12: Chương 12: Tường Lửa 2 Chương 13: Chương 13: Tường Lửa 3 Chương 14: Chương 14: Tường Lửa 4 Chương 15: Chương 15: Tràn Ra 1 Chương 16: Chương 16: Tràn Ra 2 Chương 17: Chương 17: Tràn Ra 3 Chương 18: Chương 18: Tràn Ra 4 Chương 19: Chương 19: Ddos 1 Chương 20: Chương 20: Ddos 2 Chương 21: Chương 21: Ddos 3 Chương 22: Chương 22: Ddos 4 Chương 23: Chương 23: Ngắt Mạng 1 Chương 24: Chương 24: Ngắt Mạng 2 Chương 25: Chương 25: Lập Trình Hướng Đối Tượng 1 Chương 26: Chương 26: Lập Trình Hướng Đối Tượng 2 Chương 27: Chương 27: Lập Trình Hướng Đối Tượng 3 Chương 28: Chương 28: Lập Trình Hướng Đối Tượng 4 Chương 29: Chương 29: Debug 1 Chương 30: Chương 30: Debug 2 Chương 31: Chương 31: Debug 3 Chương 32: Chương 32: Debug 4 Chương 33: Chương 33: Debug 5 Chương 34: Chương 34: Con Trỏ Chuột 1 Chương 35: Chương 35: Con Trỏ Chuột 2 Chương 36: Chương 36: Con Trỏ Chuột 3 Chương 37: Chương 37: Con Trỏ Chuột 4 Chương 38: Chương 38: Con Trỏ Chuột 5 Chương 39: Chương 39: Con Trỏ Chuột 6 Chương 40: Chương 40: Con Trỏ Chuột 7 Chương 41: Chương 41: Khe Hở 1 Chương 42: Chương 42: Khe Hở 2 Chương 43: Chương 43: Khe Hở 3 Chương 44: Chương 44: Khe Hở 4 Chương 45: Chương 45: Khe Hở 5 Chương 46: Chương 46: Khe Hở 6 Chương 47: Chương 47: Khe Hở 7 Chương 48: Chương 48: Khe Hở 8 Chương 49: Chương 49: Khe Hở 9 Chương 50: Chương 50: Copy 1 Chương 51: Chương 51: Copy 2 Chương 52: Chương 52: Copy 3 Chương 53: Chương 53: Copy 4 Chương 54: Chương 54: Copy 5 Chương 55: Chương 55: Copy 6 Chương 56: Chương 56: Copy 7 Chương 57: Chương 57: Copy 8 Chương 58: Chương 58: Copy 9 Chương 59: Chương 59: Copy 10 Chương 60: Chương 60: Duyệt Cây 1 Chương 61: Chương 61: Duyệt Cây 2 Chương 62: Chương 62: Duyệt Cây 3 Chương 63: Chương 63: Duyệt Cây 4 Chương 64: Chương 64: Duyệt Cây 5 Chương 65: Chương 65: Thiểu Năng Nhân Tạo 1 Chương 66: Chương 66: Thiểu Năng Nhân Tạo 2 Chương 67: Chương 67: Thiểu Năng Nhân Tạo 3 Chương 68: Chương 68: Thiểu Năng Nhân Tạo 4 Chương 69: Chương 69: Thiểu Năng Nhân Tạo 5 Chương 70: Chương 70: Thiểu Năng Nhân Tạo 6 Chương 71: Chương 71: Thiểu Năng Nhân Tạo 7 Chương 72: Chương 72: Thiểu Năng Nhân Tạo 8 Chương 73: Chương 73: Thiểu Năng Nhân Tạo 9 Chương 74: Chương 74: Nén Dữ Liệu 1 Chương 75: Chương 75: Nén Dữ Liệu 2 Chương 76: Chương 76: Nén Dữ Liệu 3 Chương 77: Chương 77: Nén Dữ Liệu 4 Chương 78: Chương 78: Nén Dữ Liệu 5 Chương 79: Chương 79: Nén Dữ Liệu 6 Chương 80: Chương 80: Nén Dữ Liệu 7 Chương 81: Chương 81: Nén Dữ Liệu 8 Chương 82: Chương 82: Nén Dữ Liệu 9 Chương 83: Chương 83: Luận Văn 1 Chương 84: Chương 84: Luận Văn 2 Chương 85: Chương 85: Luận Văn 3 Chương 86: Chương 86: Đường Ngắn Nhất 1 Chương 87: Chương 87: Đường Ngắn Nhất 2 Chương 88: Chương 88: Đường Ngắn Nhất 3 Chương 89: Chương 89: Đường Ngắn Nhất 4 Chương 90: Chương 90: Đường Ngắn Nhất 5 Chương 91: Chương 91: Đường Ngắn Nhất 6 Chương 92: Chương 92: Đường Ngắn Nhất 7 Chương 93: Chương 93: Đường Ngắn Nhất 8 Chương 94: Chương 94: Đường Ngắn Nhất 9 Chương 95: Chương 95: D-l 1 Chương 96: Chương 96: D-l 2 Chương 97: Chương 97: D-l 3 Chương 98: Chương 98: D-l 4 Chương 99: Chương 99: D-l 5 Chương 100: Chương 100: Os 1 Chương 101: Chương 101: Os 2 Chương 102: Chương 102: Os 3 Chương 103: Chương 103: Os 4 Chương 104: Chương 104: Os 5 Chương 105: Chương 105: Os 6 Chương 106: Chương 106: Os 7 Chương 107: Chương 107: Os 8 Chương 108: Chương 108: Os 9 Chương 109: Chương 109: Os 10 Chương 110: Chương 110: Mây 1 Chương 111: Chương 111: Mây 2 Chương 112: Chương 112: Mây 3 Chương 113: Chương 113: Mây 4 Chương 114: Chương 114: Mây 5 Chương 115: Chương 115: Mây 6 Chương 116: Chương 116: Mây 7 Chương 117: Chương 117: Mây 8 Chương 118: Chương 118: Mật Mã 1 Chương 119: Chương 119: Mật Mã 2 Chương 120: Chương 120: Mật Mã 3 Chương 121: Chương 121: Mật Mã 4 Chương 122: Chương 122: Mật Mã 5 Chương 123: Chương 123: Mật Mã 6 Chương 124: Chương 124: Mật Mã 7 Chương 125: Chương 125: Mật Mã 8 Chương 126: Chương 126: Mật Mã 9 Chương 127: Chương 127: Mật Mã 10 Chương 128: Chương 128: Root 1 Chương 129: Chương 129: Root 2 Chương 130: Chương 130: Root 3 Chương 131: Chương 131: Root 4 Chương 132: Chương 132: Root 5 Chương 133: Chương 133: Root 6 Chương 134: Chương 134: Root 7 Chương 135: Chương 135: Root 8 Chương 136: Chương 136: Hũ Mật 1 Chương 137: Chương 137: Hũ Mật 2 Chương 138: Chương 138: Hũ Mật 3 Chương 139: Chương 139: Hũ Mật 4 Chương 140: Chương 140: Hỗn Độn 1 Chương 141: Chương 141: Hỗn Độn 2 Chương 142: Chương 142: Hỗn Độn – Cuối Cùng Chương 143: Chương 143: Phiên Ngoại 1 Vở Kịch Luân Lý Chương 144: Chương 144: Phiên Ngoại 2 Hello World Chương 145: Chương 145: Phiên Ngoại 3 Thành Thật Trả Lời