Chương 7
Không Lối Thoát - Xuân Sắt

Chương 7: Chu toàn ngày thứ bảy

Trong lòng nàng cũng đại đại thở phào nhẹ nhõm, xem ra vừa rồi bản thân diễn rất thành công, tuy rằng suýt nữa đã bị ch·ết đ·uối.Hắn tin rồi, Tư Nam nghĩ thầm trong lòng.Tống Thanh Thư tuy rằng tin, nhưng trong lòng vẫn còn hoài nghi. Hắn giơ tay khẽ ôm lấy Nặc Nặc, không để nàng trượt xuống nước, nghĩ nghĩ một lúc, rồi nhẹ nhàng hôn lên trán nàng.Hắn nắm lấy đôi tay trắng nõn của nàng, đưa lên bên môi khẽ l**m, giọng nói khàn khàn: “Nặc Nặc, đừng sợ, ta ở đây.”Tư Nam chỉ khóc thút thít, không ngẩng đầu trả lời hắn.Tống Thanh Thư lại dịu giọng dỗ dành nàng. Vì tâm tình tốt, hắn lấy ra mười phần kiên nhẫn, lòng bàn tay còn không ngừng v**t v* phía sau t*m l*ng tr*ng n*n, bóng mịn của nàng.“Lần này là ta sai, ngươi đừng tức giận. Lần sau nhất định sẽ không thế nữa. Ta nhất quyết sẽ luôn ở bên Nặc Nặc, tuyệt không để ngươi lại rơi vào nguy hiểm, được chứ?”Tư Nam vừa khóc vừa làm bộ như đã mệt lả, gục ngay trong lòng hắn giả vờ ngủ say. Nàng muốn xem thử, Tống Thanh Thư có thực sự tin nàng hay không.Tống Thanh Thư thấy nàng hồi lâu không còn lên tiếng, chỉ còn lại tiếng nức nở nhỏ vụn sau đó là run rẩy khẽ khàng; làn da tinh tế nhuận trắng áp sát người hắn, mềm ấm như ngọc sứ.Hắn bật cười khẽ.Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, bên tai nàng chợt là một tiếng lại một tiếng gọi: “Nặc Nặc… Nặc Nặc……”Nàng giật mình mở bừng mắt, ý thức lập tức quay lại, trong lòng đầy tràn sợ hãi.Tại sao nàng lại ngủ thật rồi? Tống Thanh Thư cái tên súc sinh ấy vậy mà không động tới nàng, khiến nàng không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm, điều này cũng có nghĩa là… hắn tin rồi.Tống Thanh Thư thấy nàng đã tỉnh lại, vẫn là bộ dáng đầy hoảng sợ, khóe môi cong lên một nét cười lạnh, trong lòng vô cùng hài lòng.“Nặc Nặc, ta mang ngươi đi xem một trò hay.”Tư Nam chỉ cảm thấy cổ họng như bị siết chặt. Những lời nói quen thuộc trong hai ngày này lập tức hiện về, nỗi lo lắng trong lòng càng bị khuếch đại, dù nàng cố hết sức che giấu, vẫn không tránh khỏi run rẩy.Nàng mơ hồ có dự cảm chẳng lành, song không dám nói gì thêm, mặc cho Tống Thanh Thư dịu dàng giúp nàng mặc y phục, rồi bế nàng đi ra sân.Trong viện, Lưu đại công tử bị quấn trong một tấm khăn trải giường màu huyết, Phúc Tử ghì chặt gã xuống. Trong lòng gã đã sợ hãi đến cực điểm, nhưng lại buộc bản thân phải ngẩng đầu lên, không ngừng tự nhủ rằng: Tống Thanh Thư cho dù thế nào cũng không dám giết mình.Gã chỉ cảm thấy vô cùng kỳ quái, nữ nhân kia dung mạo rõ ràng chỉ tầm thường như bao người khác, chẳng có chỗ nào kỳ lạ, vậy mà Tống Thanh Thư lại coi như báu vật, chẳng chịu cho ai chạm vào, còn kim ốc tàng kiều hơn nửa năm, đến cả hoa lâu cũng không thèm động vào.Nghĩ tới chuyện chính mình đã chơi qua nữ nhân đó, Lưu đại công tử ngược lại càng sinh đắc ý. Tống Thanh Thư đội nón xanh là chắc chắn rồi. Nghĩ vậy, nỗi sợ trong lòng gã cũng giảm đi đôi chút.Gã ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy chỗ phiến đá xanh trên đầu, Tống Thanh Thư ôm một nữ tử chậm rãi đi tới.Hai bên là dãy lồng đèn đỏ thẫm rợp trời, ánh nến chiếu lên một thân huyền y của Tống Thanh Thư, còn nữ tử trong lòng hắn vận bạch y, nhìn xa như Hắc Bạch Vô Thường truy hồn đòi mạng.Ngay cả vào lúc này, trong lòng gã vẫn không khỏi kinh ngạc cảm thán dung mạo của Tống Thanh Thư: mày kiếm vút thẳng, khí thế anh hùng hiển lộ, sắc diện như tùng biếc sừng sững. Nếu không nói ra, ai mà biết được hắn là kẻ chuyện ác nào cũng làm, tàn bạo vô nhân, ăn chơi trác táng đến cực điểm?“Nặc Nặc, ngươi xem.” Tống Thanh Thư nhỏ giọng, ghé sát vào tai Tư Nam, giọng nói mềm mại: “Có phải là người này bắt ngươi đi hay không?”Toàn thân Tư Nam run lên. Nàng biết ngay, Tống Thanh Thư tuyệt không phải loại người dễ nói chuyện như bề ngoài tỏ ra.Hắn như một con mỹ xà ôn nhu trườn đến, nhưng phía sau lại là bẫy rập và kịch độc.Trong lòng nàng tràn đầy áy náy cùng thống khổ. Cả đời nàng, dù là kiếp trước, ngay đến một con gà cũng chưa từng giết qua, nay lại bảo nàng hại người sao?Những thống khổ nàng có thể chịu được, nhưng một khi nghĩ đến việc phải vì bản thân mà hại người, thân thể nàng liền không kiềm được mà run rẩy.Phần Lưu đại công tử thì lại lấy làm kỳ quái, người gã bắt vẫn còn ở hoa lâu cơ mà, nữ tử này từ đâu lại xuất hiện ở đây?“Tống Thanh Thư! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Lưu đại công tử lại giãy giụa “Mau thả ta ra! Nếu cha ta tới, đến lúc ấy dâng lên một bản tấu thì sẽ cho ngươi đẹp mặt một phen!”Tống Thanh Thư chỉ khinh thường cười nhạt, làm như chưa từng nghe thấy, vẫn chỉ dịu giọng bên tai Tư Nam nói: “Có phải là gã bắt ngươi đi không? Hửm?”Âm cuối được nhấn nhẹ, mềm mại lại thân mật đến dựng tóc gáy, khiến Tư Nam run rẩy càng dữ dội.Trong lòng nàng do dự. Nên làm thế nào đây? Tục ngữ nói “địch nhân của địch nhân là bằng hữu”, nhưng nàng không muốn vì mình mà khiến người khác phải chết.Lưu đại công tử không nghe được điều hai người thì thầm. Gã trong lòng đã hạ quyết tâm — nhất định không nhận!“Tống Thanh Thư! Mặc kệ ngươi muốn làm gì, ta nói rồi, lão tử sẽ không nhận…”Câu nói còn chưa dứt, gã bỗng nhìn thấy nữ tử trong lòng Tống Thanh Thư quay đầu lại, dưới ánh đuốc đỏ rực, một gương mặt phù dung kiều diễm hiện ra trước mắt.Thanh âm Lưu đại công tử lập tức nghẹn lại, đôi mắt trợn tròn, biểu cảm vừa buồn cười vừa hoảng hốt.Trong lòng Tư Nam cũng run lên. Nhìn thấy Tống Thanh Thư đang âm u nhìn chằm chằm vào mình, nàng lập tức hoàn hồn, che hai tai, run bần bật nói:“Ta… ta không biết, ta không biết! Mau làm cho hắn ta ngậm miệng lại, bảo hắn ta im miệng đi! Ta không muốn nghe tên này nói nữa!”Nói xong nàng đột ngột cất tiếng la hét chói tai, như thể nhớ lại chuyện gì vô cùng khủng khiếp. Tiếng hét nối tiếp tiếng la hét, át cả âm thanh cầu cứu lẫn biện giải của Lưu đại công tử.Tống Thanh Thư nhíu mày, chỉ cảm thấy bên tai vô cùng ồn ào. Hắn liếc nhìn Phúc Tử một cái. Phúc Tử lập tức hiểu ý, trói chặt Lưu đại công tử lại, rồi nhét vào miệng gã một chiếc tất bẩn.Gương mặt Lưu đại công tử vặn vẹo dữ tợn, mắt trợn lớn đến nỗi như sắp lồi ra, cố sức giãy giụa.Tống Thanh Thư đêm nay lại có thừa kiên nhẫn. Hắn ôm chặt Tư Nam, tay phải nhẹ nhàng vuốt theo sống lưng nàng, còn thấp giọng an ủi bên tai: “Nặc Nặc ngoan, đừng sợ, ta ở đây.”Lúc nãy trong bồn tắm, nàng vừa mắng vừa đánh, ngược lại càng hợp ý hắn, bởi vậy có lẽ đã khiến hắn khởi sinh lòng trắc ẩn, hoặc cảm thấy cuối cùng nàng đã chịu thuận theo.“Ta không muốn thấy ai hết… ta muốn trở về phòng… ta muốn ngủ…” Tư Nam rúc trong lòng hắn, người không ngừng run lên, rồi bật khóc “Ta muốn ngủ…”Tống Thanh Thư có chút khó hiểu, dùng tay nâng cằm ngọc như bạch ngọc của nàng, trong mắt mang vài phần dò xét: “Nặc Nặc, hắn ta đã hại ngươi, chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù sao?”Chính hắn lại quên mất, rốt cuộc là ai mới là kẻ từng hại nàng. Hắn nói với giọng chân thành như thật vì nàng suy tính, nhưng trong lòng lại dâng lên đắc ý, hắn sắp hoàn toàn thuần phục được nữ nhân này, đến sắc diện cũng thêm vài phần ôn nhu.Tư Nam không ngừng lắc đầu, nước mắt văng tứ phía, khuôn mặt đỏ bừng cả lên. Đáy mắt toàn là chán ghét, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn nằm yên trong lồng ngực đối phương.“Vậy ta thay ngươi quyết định.” Ánh mắt Tống Thanh Thư trở nên lạnh lẽo, nhìn sang Phúc Tử.Toàn thân Phúc Tử run lên, cúi đầu vâng dạ: “Nặc Nặc lòng mềm, nhưng như vậy sẽ chịu thiệt thòi lớn.”Nhìn thấy hắn định ra tay giết người, tim Tư Nam loạn nhịp, như bị quỷ mê hoặc, nàng liền túm lấy tay hắn mà mắng lớn: “Đồ điên! Không được giết nữa! Ta đâu có bị gì, không cần giết người! Cho hắn ta một bài học là được rồi, không cần giết nữa!”Lúc này Lưu đại công tử nghe rõ ràng. Vốn nghĩ sẽ chết chắc, gã giãy giụa càng dữ dội hơn, nào ngờ nữ tử như thiên tiên trước mặt lại mở miệng cầu xin cho mình. Gã không khỏi hai mắt ngấn lệ, cảm kích vô cùng nhìn nàng.Tư Nam vừa mắng vừa quan sát sắc mặt Tống Thanh Thư, giọng mỗi lúc một sắc lạnh. Nàng biết rõ, chỉ có làm rối vũng nước này, nàng mới có thể tự cứu mình; nếu không, kết cục của nàng e chẳng khác gì kẻ bị quỳ dưới đất kia.“Ngươi đúng là kẻ điên! Đồ ngu ngốc! Ngươi ngoài giết người thì còn biết làm gì nữa hả? Ngươi bị bệnh sao? Có phải bị bệnh rồi không?!”“Nặc Nặc?” Sắc mặt Tống Thanh Thư quả nhiên lạnh xuống, như không hiểu vì sao nàng lại cầu tình cho kẻ khác. Đôi mắt đào hoa sắc bén như mũi tên bắn thẳng đến nàng.Thấy nàng cuối cùng cũng câm lặng, hắn liền bế nàng lên, ra vẻ mất kiên nhẫn, lạnh lùng ra lệnh: “Tối nay theo ý Nặc Nặc — thả hắn đi.”Hắn nhìn Lưu đại công tử một cái lạnh lẽo như lệ quỷ chốn u minh, khiến Lưu đại công tử chỉ cảm thấy nửa người dưới nóng rực, chưa bao lâu đã ướt phăng cả quần.Phúc Tử vốn còn do dự, đến khi nghe lệnh thì mặt đầy chán ghét, đá gã một cước, rồi túm lấy vạt áo mà lạnh giọng nói: “Chuyện này, hy vọng đến hừng đông liền tan thành mây khói. Lưu đại công tử đêm hôm khuya khoắt tự tiện xông vào dân trạch, còn mưu toan mưu hại Vương gia — Vương gia chúng ta sẽ nhớ kỹ.”Lưu đại công tử nước mắt nước mũi chan hòa, gật đầu như giã tỏi: “Ta biết, ta biết rồi… ta tuyệt đối không dám nói lung tung… cũng không dám nữa…”Nói xong liền lồm cồm bò dậy, thất thểu bỏ chạy.Hình bóng gã khoác khăn trải giường đỏ sẫm loạng choạng trong đêm, thoạt nhìn như một u hồn trôi dạt.Tư Nam bị Tống Thanh Thư ôm trong ngực, một đường đi về phía tiểu viện. Trong lòng nàng rối loạn như có trăm mối tơ vò, vẫn không ngừng suy nghĩ phải làm sao tiếp theo.Gió xuân dịu nhẹ, tường viện bốn phía cũng không ngăn nổi hương vị ngày xuân len lỏi tràn vào. Ở góc tiểu viện còn có một khóm trúc sinh trưởng tốt, măng non vừa nhú đều bị nhổ sạch.Hoa cỏ nơi này đều đã được chăm sóc cẩn thận. Trong lòng Tư Nam cảm thấy bản thân cũng tựa như cây trúc kia, bộ rễ cố chấp vẫn còn đó, nhưng cành nhánh đãi bị cắt hết, sinh trưởng chỉ còn tùy người khác mà định đoạt.Tống Thanh Thư ôm nàng, trong lòng vừa có chút thất vọng, lại mơ hồ dâng lên niềm khoái trá. Nặc Nặc dường như đã trở nên biết nghe lời, lại vẫn giống như ban đầu, loại đối lập này khiến hắn càng thêm hưng phấn.Hắn thích một Nặc Nặc như thế này, biết nhìn sắc mặt mà tiến thoái, nhưng vẫn cố chấp giữ lại gai nhọn, so với hạng nữ tử ngoan ngoãn chịu thuận theo hay kiểu tiểu sủng dại khờ càng thú vị hơn nhiều.Nàng đã biết né tránh. Khi Nặc Nặc gào khóc, tuy lời nói không dễ nghe, nhưng nàng đã không còn như lúc trước, đứng trong trướng mà mắng loạn lên nữa.Tống Thanh Thư trong lòng đắc ý, kiểu quan hệ mới mẻ này khiến hắn cực kỳ rung động.Tư Nam bị hắn hất vào chiếc trướng mềm thêu kim tuyến, trong lòng run sợ vô cùng, nhưng chỉ có thể cắn chặt môi nhẫn nhịn, không bật ra tiếng mắng nào như trước.Tống Thanh Thư nghiêng đầu ngắm nàng, ánh mắt ôn hòa. Thấy nàng tuy đã thuận phục nhưng trên mặt vẫn đầy phẫn hận, hắn thoáng cảm thấy khó hiểu, ngoài kia không biết có bao nhiêu nữ nhân mong được bò lên chiếc giường này, vì sao Nặc Nặc lại khác biệt như vậy?Hắn lại khẽ cười, nếu đã giống bọn họ, nơi này làm gì còn có Nặc Nặc.Gió xuân len vào màn the, thổi tung trân châu trên rèm, vang lên thanh âm tí tách khẽ khàng, mang theo hương vị mùa xuân dìu dịu rồi lại lặng lẽ biến mất.Tia hồng quang đầu tiên nơi chân trời rải xuống, theo góc trời sáng sau cơn mưa mà lan tràn vào gian phòng, đọng lại thành từng mảng bóng võng lấp lánh kéo dài đến tận đầu giường Bạt Bộ.Bên mép giường Bạt Bộ, một bàn tay trắng nõn mềm mịn thò ra, bám chặt vào ván giường, đầu ngón tay căng đến trắng bệch, rồi lại nhanh chóng chuyển sang phấn hồng, như đang cực lực nhẫn nại thứ gì đó.Màn the được gió vén lên một góc rồi rơi xuống, bên trong khẽ vang lên thanh âm rất nhỏ, tựa tiếng thở khẽ nhẹ như tơ.Một bàn tay lớn khác từ trong màn vươn ra, nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ đang bấu chặt ván giường xuống, kéo trở lại trong màn, mười ngón giao nhau, thân mật như tình nhân không rời không bỏ.Tư Nam như vừa trải qua hai lần sinh tử, suy yếu vô lực ngả người lên chăn uyên ương đỏ thẫm, toàn thân phủ một lớp mồ hôi mỏng. Phía sau là thân thể rắn chắc mạnh mẽ áp sát, hơi thở nóng rực rơi trên gò má nàng, kèm theo những những cái l**m hôn ướt át.Dường như chưa thỏa mãn với vị ngọt mơ hồ ấy, hắn lại trở tay xoay người nàng, tùy ý chiếm giữ, giày vò không chút lưu tình.“Nặc Nặc.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (120)
Chương 1: Chương 1: Chu toàn ngày đầu tiên Chương 2: Chương 2: Chu toàn ngày thứ hai Chương 3: Chương 3: Chu toàn ngày thứ ba Chương 4: Chương 4: Chu toàn ngày thứ tư Chương 5: Chương 5: Chu toàn ngày thứ năm Chương 6: Chương 6: Chu toàn ngày thứ sáu Chương 7: Chương 7: Chu toàn ngày thứ bảy Chương 8: Chương 8: Chu toàn ngày thứ tám Chương 9: Chương 9: Chu toàn ngày thứ chín Chương 10: Chương 10: Chu toàn ngày thứ mười Chương 11: Chương 11: Chu toàn ngày thứ 11 Chương 12: Chương 12: Chu toàn ngày 12 Chương 13: Chương 13: Chu toàn ngày 13 Chương 14: Chương 14: Chu toàn ngày 14 Chương 15: Chương 15: Chu toàn ngày thứ 15 Chương 16: Chương 16: Chu toàn ngày thứ 16 Chương 17: Chương 17: Chu toàn ngày thứ 17 Chương 18: Chương 18: Chu toàn ngày thứ 18 Chương 19: Chương 19: Chu toàn ngày thứ 19 Chương 20: Chương 20: Chu toàn ngày thứ 20 Chương 21: Chương 21: Chu toàn ngày thứ 21 Chương 22: Chương 22: Chu toàn ngày thứ 22 Chương 23: Chương 23: Chu toàn ngày thứ 23 Chương 24: Chương 24: Chu toàn ngày thứ 24 Chương 25: Chương 25: Nàng rất muốn đắc ý (1) Chương 26: Chương 26: Nàng không khỏi đắc ý (2) Chương 27: Chương 27: Nàng vô cùng đắc ý Chương 28: Chương 28: Sau khi chạy thoát mới là quan trọng nhất Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Sống chết muốn gặp người Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Nếu nàng không chết Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Giết người tru tâm (1) Chương 35: Chương 35: Giết người tru tâm (2) Chương 36: Chương 36: Đã qua lâu vậy rồi Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: Hắn vừa mừng vì nàng quá thông tuệ… Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40: Tống Thanh Thư, ngươi giết ta đi…!!! Chương 41: Chương 41: Hắn vẫn luôn chán ghét nàng Chương 42: Chương 42: Vũng bùn náo nhiệt Chương 43: Chương 43: Ở trong mắt hắn có thể Chương 44: Chương 44: Có thể chạy là được, có thể… Chương 45: Chương 45: Bất quá trên đời này cũng… Chương 46: Chương 46: Nàng chán ghét Tống Thanh Thư Chương 47: Chương 47: Nặc Nặc còn biết… Chương 48: Chương 48: Trước nay ngươi có phải hay không… Chương 49: Chương 49: Thời điểm ta không ở đó Chương 50: Chương 50: Chọc hắn Chương 51: Chương 51: Chúng ta cùng rời đi nơi này Chương 52: Chương 52: Nặc Nặc, khi đó Chương 53: Chương 53: Đối với hắn chính là thích Chương 54: Chương 54: Tự do thật sự quá nặng Chương 55: Chương 55: Sao có thể có người này Chương 56: Chương 56: Nữ nhân các ngươi Chương 57: Chương 57: Chỉ là tạm thời yêu cầu Chương 58: Chương 58: Nàng muốn gọi Tống Thanh Thư Chương 59: Chương 59: Chỉ cần giết hắn Chương 60: Chương 60: Cái loại thủ đoạn cấp thấp này Chương 61: Chương 61: Phú bà sung sướng Chương 62: Chương 62: Giết người tru tâm Chương 63: Chương 63: Duy trì hận ý Chương 64: Chương 64: Nặc Nặc luôn là như vậy Chương 65: Chương 65: Nàng thần sắc nghiêm túc Chương 66: Chương 66: Hắn muốn đem nàng ngàn đao vạn quả Chương 67: Chương 67: Không thể cùng ngươi Chương 68: Chương 68: Trinh tiết của nữ tử Chương 69: Chương 69: Không thành công liền xả thân… Chương 70: Chương 70: Nàng có hóa thành tro đi nữa Chương 71: Chương 71: Nàng thật sự không muốn Chương 72: Chương 72: Nặc Nặc nàng trốn không thoát Chương 73: Chương 73: Lúc này đây, Tống Thanh Thư… Chương 74: Chương 74: Nặc Nặc, là nàng... Chương 75: Chương 75: Nặc Nặc, lần này ta… Chương 76: Chương 76: Nếu có thể ta còn hi vọng… Chương 77: Chương 77: Hắn muốn thân thủ đem nàng… Chương 78: Chương 78: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 79: Chương 79: Là ngươi thất ước Chương 80: Chương 80: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 81: Chương 81: Nặc Nặc ngươi nếm thử… Chương 82: Chương 82: Hai người cũng chỉ là… Chương 83: Chương 83: Thù đó đều là… Chương 84: Chương 84: Nặc Nặc, trốn đi Chương 85: Chương 85: Ta cần thiết phải tìm được Chương 86: Chương 86: Không cho nàng một chút thời gian Chương 87: Chương 87: Có lẽ Nặc Nặc nói Chương 88: Chương 88: Hắn mặc kệ nàng ở đâu Chương 89: Chương 89: Lúc này đây, hắn thế nhưng… Chương 90: Chương 90: Nặc Nặc lại là Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Đây là báo ứng sao? Chương 103: Chương 103: Đáp ứng Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Kết cục từ đây Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 1 Chương 110: Chương 110: Phiên Ngoại 2 Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3 Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 4 Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 5 Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 6 Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 7 Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 8 Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 9 Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 10 Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 11 Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 12