Chương 7
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 7: Yến tiệc hành cung

Từ khe hở mỏng manh của rèm xe, làn gió ấm mang theo hơi thở cỏ cây núi rừng thổi vào. Chung quanh không còn cảnh ồn ào náo nhiệt như lúc xuất phát từ trong thành, mà chỉ còn tiếng bước chân đều đều cùng tiếng bánh xe lăn trên đường đan xen vang lên.
Ngoài cửa sổ, sắc xanh khoáng đạt dần dần khuất bóng, thay vào đó là con đường lát đá trắng bằng phẳng. Lại đi thêm chừng một nén hương, bánh xe rốt cuộc chậm rãi dừng lại.
Lệ Lan Tâm theo bản năng siết chặt chiếc khăn trong tay.
Đã đến bên ngoài vành đai Đông Sơn, coi như thật sự đã tới hành cung rồi.
Trước đó, ở nhà chờ xuất phát, rồi lúc sắp lên xe ngựa, nàng chưa từng cảm thấy căng thẳng. Nhưng giờ phút này, khi chân chính sắp đặt chân tới hành cung, nàng lại không sao khống chế được sự chần chừ trong lòng.
Nói cho cùng, nàng vẫn chưa từng trải qua những trường hợp thịnh hội như thế này. Nhớ năm mười lăm tuổi gả vào Hứa gia, hôn lễ khi ấy, sau này mới biết là vô cùng giản lược, nhưng đối với nàng lúc bấy giờ, cũng đã là long trọng, xa hoa đến mức choáng ngợp.
Cho đến nay, cảnh tượng lớn nhất nàng từng chứng kiến, cũng chỉ là không khí rộn ràng mỗi dịp ăn Tết trong Hứa phủ. Sau khi thành thân, Hứa Du bệnh nặng, nàng một mực ở bên chăm sóc, chưa từng ra khỏi phủ. Chỉ có một lần, là Hứa Bích Thanh dẫn nàng đi xem các công tử tiểu thư tụ họp đánh mã cầu ven hồ Trường Bích.
Nhưng những chuyện đó, so với yến tiệc của thiên gia hôm nay, cũng chỉ là trò trẻ con, chẳng đáng kể gì.
Lệ Lan Tâm mím môi, ép mình thả lỏng những ngón tay đang siết chặt chiếc khăn. Bên cạnh, Lê Miên thì hoàn toàn là dáng vẻ lâm đại địch, còn Tỉnh Nhi lại có chút run rẩy, nghé con mới sinh, rốt cuộc vẫn có vài phần không sợ trời không sợ đất, trong nỗi hoảng loạn còn xen lẫn một chút hưng phấn.
“Nhị nãi nãi, mời xuống xe ngựa.” Giọng phu xe bên ngoài vang lên đúng như dự liệu.
Lê Miên đẩy cửa xe bước xuống trước, tiếp đó là Tỉnh Nhi. Phía dưới đã bày sẵn ghế kiệu.
Hai nha hoàn đứng vững dưới đất, Lệ Lan Tâm khẽ nhấc vạt váy, cúi người bước ra khỏi xe. Vừa đưa tay ra, đã được Lê Miên đỡ lấy, thuận thế đặt đôi giày thêu xuống ghế kiệu, nhẹ nhàng h* th*n đứng yên.
Nàng đã rời tướng quân phủ khá lâu, may mà mỗi dịp lễ tết vẫn phải về tụ họp đại gia đình, ngày thường lại thường xuyên bị Trương thị gọi tới dạy dỗ, những lễ nghi quy củ của thế gia năm xưa vẫn chưa quên hẳn.
Lê Miên từng được các nữ sử, bà tử trong kinh thành chỉ dạy, đối với những việc này còn quen thuộc hơn nàng. Còn Tỉnh Nhi đứng bên cạnh, có lẽ vì bầu không khí rõ ràng không còn nhẹ nhõm như ở nhà, tiểu nha đầu lúc này cũng mím chặt môi, đứng thẳng lưng, không dám tùy tiện động đậy.
Xuống xe ngựa rồi, Lệ Lan Tâm ngẩng đầu nhìn. Phía trước các nàng, Hứa Bích Thanh cũng vừa được nha hoàn bà tử đỡ xuống. Ánh nắng ấm đầu xuân chiếu tới, váy lụa rực rỡ tung bay, hoa điền mạ vàng nơi trán sáng rỡ, dung nhan xinh đẹp khiến người khác khó rời mắt.
Tiến thêm phía trước, Trương thị và Trang Ninh Uyên cũng lần lượt xuống xe. Trương thị mang thân phận cáo mệnh, tóc búi song vân, toàn thân khí độ ung dung đoan trang. Trang Ninh Uyên tuy mặc y phục nhã nhặn, nhưng trên thân treo đầy ngọc bội leng keng, dung mạo thanh tú như tranh vẽ.
Ba người đứng cạnh nhau, quả thực là một nhà.
Lệ Lan Tâm cúi đầu nhìn lại váy áo trên người mình, trong lòng chợt do dự, không biết có nên bước tới hay không.
Trương thị quay đầu, khẽ vẫy tay: “Lan Tâm, lại đây.”
Lệ Lan Tâm bước lên, đón lấy nụ cười nhàn nhạt hài lòng của Trương thị, cùng ánh mắt đánh giá đầy chán ghét không hề che giấu của Hứa Bích Thanh.
Trước khi xuất phát, Hứa Bích Thanh đã tốn không ít công sức trang điểm, là người ra khỏi phủ sau cùng. Lệ Lan Tâm thì lên xe trước, vì thế Hứa Bích Thanh đến lúc này mới thấy rõ bộ dạng ăn mặc hôm nay của nàng.
“Nương!” Hứa Bích Thanh oán giận trừng mắt nhìn mẹ ruột, “Người chẳng phải nói sẽ đưa cho nhị tẩu một bộ váy mới sao? Sao lại không chọn màu sắc tươi sáng chút? Lát nữa vào trong, để mấy kẻ không hợp với con nhìn thấy nhị tẩu ăn mặc keo kiệt thế này, con chẳng phải mất mặt đến chết hay sao!”
Nữ nhi mấy nhà Hộ bộ Thị lang, Ngụy Quốc công phủ, Vĩnh Thành bá phủ… từ trước tới nay đều bất hòa với nàng ta, gặp mặt là so bì tranh đua. Nếu để họ thấy nàng ta có một nhị tẩu nghèo kiết xác xơ như vậy, sao có thể không nhân cơ hội mà châm chọc cười nhạo?
Mẫu thân nàng ta làm chuyện gì thế này, chẳng phải tự tay đem mặt mũi nhà mình đưa cho người ta giẫm đạp sao!
Mẫu thân và nhị tẩu quê mùa kia không biết xấu hổ thì thôi, nàng ta  Hứa Bích Thanh vẫn còn cần mặt mũi đấy!
Nói xong, Hứa Bích Thanh nghiêng đầu, hếch cằm về phía Lệ Lan Tâm: “Ta có mang theo hòm xiểng, còn dư ra mấy bộ váy áo nữa. Ngươi đi thử xem, nếu mặc vừa thì thay ngay bộ này đi, để ngươi đến đây không phải để chịu khổ…”
“Câm miệng.” Trương thị lạnh giọng cắt ngang, “Nhị tẩu ngươi là người mộc mạc cẩn thận, không ham mê những thứ đồ vật bên ngoài. Ngươi nên thông cảm cho nhị tẩu, học nàng giữ nết thanh nhã, chứ không phải đứng đây nói năng hồ đồ.”
Lệ Lan Tâm vẫn giữ im lặng, giống như Trang Ninh Uyên bên cạnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.
Hứa Bích Thanh trợn tròn mắt, không thể tin nổi, chỉ cảm thấy mẹ mình chắc chắn là đầu óc có vấn đề.
Ngày thường ở nhà thì thôi, nhị tẩu này có lên được mặt bàn hay không cũng chẳng sao. Nhưng hôm nay là yến tiệc hành cung đó!
Nàng ta còn định cãi: “Nương, nhưng hôm nay là—”
“Đủ rồi!” Trương thị mất kiên nhẫn phất tay, xoay người đi thẳng, “Càng ngày càng không ra thể thống gì. Ngươi không muốn đi thì cứ ở lại đây, đừng vào trong.”
Dứt lời, bà nhấc bước rời đi, Trang Ninh Uyên theo sát phía sau.
Hứa Bích Thanh đứng tại chỗ dậm chân tức tối, lại hung hăng trừng Lệ Lan Tâm một cái, thầm mắng một tiếng “đầu gỗ ngu xuẩn”, rồi mới vội vàng đuổi theo. Chỉ hai ba bước đã vượt lên trước, khoác lấy tay Trương thị, lại bắt đầu mềm giọng làm nũng.
Chờ Hứa Bích Thanh động thân rồi, Lệ Lan Tâm mới bước đi, theo sau hai mẹ con họ, sóng vai cùng Trang Ninh Uyên.
Càng đi về phía trước, người càng lúc càng đông. Nữ quyến các phủ chen chúc, tỳ nữ bà tử mênh mông, trên đường còn xen lẫn cung tì, hoàng môn, náo nhiệt phi phàm, tất cả đều hướng về cùng một phương mà đi.
Ngày ấy Tề bà tử từng tới nói rõ quy củ khi nhập hành cung, cũng như hành trình đại khái sau đó.
Lúc này đã qua giờ Tỵ, các phủ đều đã đi đường mấy canh giờ, bất luận là chủ tử hay hạ nhân theo hầu đều mệt mỏi, vì thế sẽ không lập tức mở những hoạt động cần hao tổn tinh lực như du săn.
Trước hết là tổ chức yến tiệc một phen, hương cao thịt béo, sơn trân hải vị, hành cung đã chuẩn bị từ sớm. Đợi mọi người nghỉ ngơi đủ rồi, mới bắt đầu các trò chơi, hoạt động thể lực.
Du săn, hội mã cầu, hội thưởng hoa, nhã tập… việc nối tiếp việc, xem đến không xuể.
Cung yến nam nữ phân tịch (ngồi riêng). Hứa phụ dẫn ấu tử Hứa Trừng sang đại điện bên kia, còn các nữ quyến thì theo hướng tây sườn, tiến về sân Đài Ngọc.
Chỉ là Lệ Lan Tâm vẫn có chút bất an. Nàng liếc nhìn phía trước, thấy Trương thị và Hứa Bích Thanh lại thân mật dán sát nói chuyện, quay sang bên cạnh thì chỉ có Lê Miên, Tỉnh Nhi và người của Trang Ninh Uyên.
Vì thế nàng nghiêng đầu, hạ giọng: “Đại tẩu.”
Trang Ninh Uyên quay sang nhìn nàng, thần sắc bình thản.
“Vào trong rồi… ta nên ngồi thế nào?” Lệ Lan Tâm khẽ hỏi.
Không phải nàng lo xa. Tề bà tử dặn nàng phải theo sát Trương thị, nhưng Trương thị là cáo mệnh thục nhân tam phẩm, còn nàng chỉ là bạch thân, không tước không thế. Cung yến phân vị trí nghiêm ngặt, nàng thật sự không rõ mình có thể ngồi cạnh Trương thị hay không.
Quả nhiên, nỗi lo ấy rất nhanh đã được xác nhận.
“Mẫu thân là cáo mệnh thục nhân, vị trí của ta và ngươi không giống bà.” Trang Ninh Uyên nói giọng nhạt.
“Vậy…” Lệ Lan Tâm hơi căng thẳng.
Trang Ninh Uyên nhìn nàng, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng: “Đến lúc đó, ngươi ngồi cùng ta là được.”
Lệ Lan Tâm khẽ thở ra một hơi, tim rơi xuống chỗ cũ: “Được.”
Trong số nữ quyến họ Hứa, bất luận là thân thích hay biểu đường, người nàng nguyện ý ở chung nhất chính là vị đại tẩu này. Trang Ninh Uyên tính tình đạm bạc, gần như người tu hành, không làm khó nàng, cũng không thân cận với nàng.
Nhưng với Lệ Lan Tâm mà nói, như vậy đã rất tốt rồi, bình an vô sự, nhạt nhòa yên ổn.
Chỉ là lần này, sau cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy, Trang Ninh Uyên lại không giống thường ngày lập tức im lặng.
Sân Đài Ngọc càng lúc càng gần, quan quyến tông thân xung quanh cũng càng ngày càng nhiều, ánh mắt đổ về phía các nàng cũng dày đặc hơn.
Mà những ánh mắt ấy, không ngoại lệ, đều tập trung trên người Lệ Lan Tâm.
Có mấy vị phu nhân tiểu thư khẽ phe phẩy khăn, thì thầm to nhỏ; có kẻ để lộ ý trào phúng; cũng có người đơn thuần cảm thấy cổ quái, tò mò dò xét.
Trang Ninh Uyên liếc nhanh qua người Lệ Lan Tâm, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở búi tóc nàng.
Rồi nàng ta hạ giọng nói: “Ta còn vài món trâm hoàn trang sức, giờ quay lại lấy… vẫn kịp.”
Ý tứ trong lời nói, không cần nói rõ cũng hiểu.
Con ngươi Lệ Lan Tâm khẽ rung. Sau một thoáng kinh ngạc, trong lòng không khỏi dâng lên một dòng ấm áp nhỏ nhoi.
“Cảm ơn đại tẩu,” nàng mỉm cười dịu nhẹ, “nhưng y phục này đều là mẫu thân chuẩn bị cho ta, như vậy đã đủ rồi. Nếu đổi đi, e là phụ mất tấm lòng của mẫu thân.”
Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào Trang Ninh Uyên.
Trang Ninh Uyên hiểu ý, không nói thêm gì nữa.
Một đường vào đến sân Đài Ngọc, Lệ Lan Tâm theo chỉ dẫn của cung nhân, ngồi xuống chỗ của mình trong hàng yến.
Vị trí của nàng nằm khoảng giữa. Cung nữ lần lượt dâng trà rượu và món ăn.
Lệ Lan Tâm nhìn bàn yến trước mặt, mâm vàng đĩa bạc vẽ hoa cúc lê, các món đều do nghệ nhân có tiếng chế tác; bát, hồ, chung, chén, đĩa bày biện chỉnh tề. Bên cạnh bàn yến còn đặt một án hương nhỏ, bày danh hương phương thảo để đãi khách, nàng không khỏi cảm thán sự xa hoa của thiên gia.
Nàng quay đầu nhìn về đầu yến tiệc. Ở đó là chỗ ngồi của các quốc công phu nhân, cùng phu nhân tả hữu thừa tướng. Còn hậu cung phi tần, công chúa, các thân vương quận vương thì không cùng thần tử ngồi chung, đều tụ yến tại Thanh Tiêu điện nơi hoàng đế ngự giá.
Trong lòng nàng có chút tiếc nuối, vốn còn muốn nhìn xem các nương nương trong cung rốt cuộc là dáng vẻ thế nào.
Thu lại ánh mắt, mặc kệ những ánh nhìn khác lạ liên tiếp quét tới, nàng chuyên tâm dùng bữa.
Múc một muỗng canh trong veo, vừa đưa vào miệng, vị giác liền khẽ siết lại.
Canh nhìn nhạt, nhưng vào miệng lại đậm đà, các tầng vị mặn ngọt hòa quyện, hương vị lạ lùng mà kinh người.
Các món ăn lần lượt nếm qua, món nào cũng có nét riêng. Trong hồ là rượu trái cây, hoàn toàn khác với thứ rượu nàng chỉ dám nhấp một chén mỗi dịp Tết, vị rượu này mềm mại, trôi thẳng xuống cổ họng, lan tới đáy dạ dày, rồi khiến thân thể dần dần ấm lên.
Đũa trong tay Lệ Lan Tâm hầu như không ngừng, nhưng thật ra nàng ăn không nhiều. Mỗi món chỉ gắp một chút, nếm lấy hương vị.
Nàng ở đây tự tại dùng bữa, nhưng cách đó không xa, Hứa Bích Thanh đã tức đến phát điên.
Bên tai nàng ta, mấy giọng nói chán ghét lẫn cười cợt không ngừng vang lên—
“Hứa gia muội muội, kia là nhị tẩu của ngươi à?”
“Ta chỉ nghe nói Hứa nhị công tử bị thương từ chiến trường trở về, sau đó cưới một nữ tử không môn không hộ, chưa từng gặp mặt. Hóa ra thật sự có người này.”
“Ai da, nhìn thế kia có khác gì quỷ chết đói đầu thai đâu.” Có người che mũi.
“Không nói chuyện khác, bộ đồ kia mặc cũng xui xẻo quá rồi.”
“Đúng vậy, Hứa tam nương à, ngươi suốt ngày chỉ biết đánh mã cầu với thi xã để nổi bật, cũng nên để tâm tới người trong nhà chứ.”
“Thôi đừng làm khó tam nương, Hứa phủ là võ tướng thế gia mà, không câu nệ tiểu tiết cũng là chuyện thường.”
“…”
Nữ nương bốn phía ngươi một câu ta một câu, châm chọc mỉa mai. Hứa Bích Thanh nghe lọt tai, sắc mặt càng lúc càng xanh, móng tay giấu trong tay áo bóp chặt vào lòng bàn tay.
Ánh mắt nàng ta tóe lửa, thẳng tắp bắn về phía Lệ Lan Tâm, người hoàn toàn không hay biết gì.
Ánh nhìn như dao gần như hóa thành thực thể. Sau mấy nhịp thở, người bị trừng rốt cuộc cũng phát hiện.
Hứa Bích Thanh trơ mắt nhìn Lệ Lan Tâm chậm chạp ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt mình.
Rồi sau đó—
Nàng lại thản nhiên quay đầu đi, còn nhấp thêm một ngụm rượu trái cây trong chén.
Hứa Bích Thanh gần như không tin nổi. Nếu tròng mắt không dính trong hốc, e là đã bay ra ngoài đánh người.
Nàng—nàng—nàng—nàng—nàng dám làm ngơ nàng ta?!
Cái con thôn nữ chết tiệt, không lên nổi mặt bàn này!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (167)
Chương 1: Chương 1: Góa phụ Chương 2: Chương 2: Bà mẫu, chị dâu, em chồng Chương 3: Chương 3: An cư lạc nghiệp Chương 4: Chương 4: Xa giá bỗng tới Chương 5: Chương 5: Tấn Vương điện hạ Chương 6: Chương 6: Sơ ly kinh thành Chương 7: Chương 7: Yến tiệc hành cung Chương 8: Chương 8: Nên tuyển vương phi Chương 9: Chương 9: Chỗ tránh người Chương 10: Chương 10: Phụ nhân trong đình Chương 11: Chương 11: Điện hạ thứ tội Chương 12: Chương 12: Nhát gan sợ phiền phức Chương 13: Chương 13: Quả phụ nhà họ Hứa Chương 14: Chương 14: Không biết xấu hổ Chương 15: Chương 15: Nhân duyên Chương 16: Chương 16: Dạng nữ tử nào Chương 17: Chương 17: Cùng xuống địa ngục Chương 18: Chương 18: Đào hoa kiếp sát Chương 19: Chương 19: Lả lơi ong bướm Chương 20: Chương 20: Trung trinh tiết phụ Chương 21: Chương 21: Dông tố kéo đến Chương 22: Chương 22: Đêm khuya vô miên Chương 23: Chương 23: Vị vương gia nào Chương 24: Chương 24: Tâm ma khó tiêu Chương 25: Chương 25: Tâm địa mềm mại Chương 26: Chương 26: Cẩm nang diệu kế Chương 27: Chương 27: Dưới tường viện Chương 28: Chương 28: Thiêu đến nóng bỏng Chương 29: Chương 29: Liệt hỏa chước thân Chương 30: Chương 30: Tỷ tỷ chớ sợ Chương 31: Chương 31: Cùng ta đi thôi Chương 32: Chương 32: Ta ở đây Chương 33: Chương 33: Đa tạ ngươi Chương 34: Chương 34: Chuyện nơi này Chương 35: Chương 35: Không biết xấu hổ Chương 36: Chương 36: Trở mặt vô tình Chương 37: Chương 37: Hắn là người tốt Chương 38: Chương 38: Đại phòng tìm tới Chương 39: Chương 39: Người quen trong Vương phủ Chương 40: Chương 40: Đêm khuya gặp nhau Chương 41: Chương 41: Phía sau là ai Chương 42: Chương 42: Tái giá từ thân Chương 43: Chương 43: Đối nàng càng tốt Chương 44: Chương 44: Dục niệm thương tiếc Chương 45: Chương 45: Có chỗ nào không đúng Chương 46: Chương 46: Chỉ là chướng mắt Chương 47: Chương 47: Giết gà dọa khỉ Chương 48: Chương 48: Quanh thân lạnh thấu Chương 49: Chương 49: Tâm ý thành tiêu Chương 50: Chương 50: Chặt đứt tiền duyên Chương 51: Chương 51: Sau này có ta Chương 52: Chương 52: Tân niên, tân nhân Chương 53: Chương 53: Tình ý Chương 54: Chương 54: Như ý Chương 55: Chương 55: Trước và sau đêm Trừ Tịch Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Tình nồng ý nhiệt Chương 59: Chương 59: Hồn nát, tình vỡ Chương 60: Chương 60: Hoang đường đến buồn cười Chương 61: Chương 61: Bỏ tình, đoạt người Chương 62: Chương 62: Đêm lạnh, mộng ảo Chương 63: Chương 63: Trừ tà đuổi quỷ Chương 64: Chương 64: Lại đây ăn đi Chương 65: Chương 65: Tiểu biệt gặp lại Chương 66: Chương 66: Đừng đụng vào ta Chương 67: Chương 67: Đây không phải là mộng Chương 68: Chương 68: Đề bút hạ bút Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Tuyệt tình đoạn nghĩa Chương 72: Chương 72: Ảo mộng cuối cùng Chương 73: Chương 73: Bình minh chiếu rọi Chương 74: Chương 74: Đường chạy trốn Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76: Người tỉnh mộng tan Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: Chỉ có một con đường Chương 79: Chương 79: Ban ngày thấy quỷ Chương 80: Chương 80: Oán tình kết chung Chương 81: Chương 81: Đêm hè mưa to Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Si tâm vọng tưởng Chương 84: Chương 84: Tham kiến điện hạ Chương 85: Chương 85: Tận tâm phụng dưỡng Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chỉ là bắt đầu Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89: Duy nhất một người Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91: Bộ giáp của linh hồn Chương 92: Chương 92: Động phòng hoa chúc Chương 93: Chương 93: Thuốc tránh thai Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Bức đến tuyệt cảnh Chương 96: Chương 96: Bất luận cầu gì Chương 97: Chương 97: Lệ thị phu nhân Chương 98: Chương 98: Thả lỏng đôi phần Chương 99: Chương 99: Yêu phụ, trung thần Chương 100: Chương 100: Tiểu trạch tiểu gia Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Tính tình đại biến Chương 103: Chương 103: Căng quá thì đứt Chương 104: Chương 104: Cô chờ nổi Chương 105: Chương 105: Tục khí xa hoa lãng phí Chương 106: Chương 106: Nuông chiều đến phát giận Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Thoát hồn ly xác Chương 109: Chương 109: Mộng cũ trở về Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: Roi ngựa và tuấn mã Chương 112: Chương 112: Cưỡi ngựa săn bắn Chương 113: Chương 113: Đêm điện hôn u Chương 114: Chương 114: Hương đêm Chương 115: Chương 115: Vô cớ trống trơn Chương 116: Chương 116: Rốt cuộc đã làm gì Chương 117: Chương 117: Chết không nhận nợ Chương 118: Chương 118: Ngọn nguồn Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Lại tiến thêm một bước Chương 122: Chương 122: Cẩn thận an bài Chương 123: Chương 123: Đồng bệnh tương liên Chương 124: Chương 124: Yêu cơ thủ đoạn Chương 125: Chương 125: Kích thích tiếng lòng Chương 126: Chương 126: Nơi ở cũ của vong mẫu Chương 127: Chương 127: Linh đan diệu dược Chương 128: Chương 128: Làm sao buông tay Chương 129: Chương 129: Sửa lại chủ ý Chương 130: Chương 130: Hắn điên rồi Chương 131: Chương 131: Thả nàng đi Chương 132: Chương 132: Vô tâm vô phế Chương 133: Chương 133: Gấp không chờ nổi Chương 134: Chương 134: Tâm bệnh cần tâm dược Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136: Đêm dài Chương 137: Chương 137: Không biết chữa bệnh Chương 138: Chương 138: Không có thuốc nào trị được Chương 139: Chương 139: Dục niệm khó tĩnh Chương 140: Chương 140: Thay đổi bản thân Chương 141: Chương 141: Lấy nhu hóa giải Chương 142: Chương 142: Có thể nào như thế Chương 143: Chương 143: A di đà Phật Chương 144: Chương 144: Nghĩ lại cho rõ ràng Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146: Cam tâm tình nguyện Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148: Mộ của Nhị gia Chương 149: Chương 149: Trẫm sai rồi sao Chương 150: Chương 150: Lời của đại tẩu Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152: Tâm như nổi trống Chương 153: Chương 153: Mưa qua trời sáng Chương 154: Chương 154: Thương ta nhiều chút…… Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Kết thúc chính văn Chương 157: Chương 157: Phiên ngoại 1 Chương 158: Chương 158: Phiên ngoại 2 Chương 159: Chương 159: Phiên ngoại 3 Chương 160: Chương 160: Phiên ngoại 4 Chương 161: Chương 161: Phiên ngoại 5 Chương 162: Chương 162: Phiên ngoại 6 Chương 163: Chương 163: Phiên ngoại 7 Chương 164: Chương 164: Phiên ngoại 8 Chương 165: Chương 165: Phiên ngoại 9 Chương 166: Chương 166: Phiên ngoại 10 Chương 167: Chương 167: Đại kết cục.