Chương 7
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 7: 007: Anh họ

Vốn dĩ ông Tiền lái xe ra sân bay đón Lạc Bồi Nhân, nhưng khi rời khỏi sân bay, anh lại là người ngồi sau vô lăng. 

Khi Lạc Bồi Nhân ngỏ ý muốn lái, phản ứng đầu tiên của ông Tiền không phải là ái ngại, mà là nghi ngờ về tay lái của anh. Vậy mà lúc vô lăng thực sự nằm trong tay Lạc Bồi Nhân, chiếc xe lại lướt đi êm ru rồi nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ trong thành phố, khiến ông Tiền phải thầm thắc mắc không rõ anh đã luyện tập ở đâu. Vốn xuất thân là lính lái xe trong quân ngũ nhiều năm trước khi làm tài xế riêng, ông Tiền rất tự tin vào tay lái của mình, thế mà dù nhìn với cặp mắt của dân trong nghề, ông cũng chẳng tìm ra được điểm nào để chê Lạc Bồi Nhân.

Ông Tiền đoán có lẽ anh đã luyện tập ở nhà mẹ. Ông chỉ loáng thoáng nghe nói vợ cũ của ông chủ hiện đang ở bên Singapore, giàu nứt đố đổ vách nên chắc trong nhà có cả đống xe.

Tổ tiên đằng ngoại của Lạc Bồi Nhân vốn xuất thân bần hàn, vì kế sinh nhai mà phải lưu lạc xuống Nam Dương từ thế kỷ trước, bắt đầu mở một tiệm tạp hóa nhỏ rồi từng bước gây dựng cơ nghiệp. Đến đời ông ngoại anh thì ông đã thành người chưa từng biết đến cảnh túng thiếu. Bấy giờ, Singapore vẫn còn là thuộc địa của Anh. Dù gia đình đã định cư ở đây nhiều năm, ông ngoại anh vẫn luôn xem mình là người Trung Quốc. Thuở niên thiếu, tuy sống trong cảnh đủ đầy nhưng ông lại sinh lòng phẫn uất trước những bất công và nghèo đói mà đồng bào phải gánh chịu. Mang trong mình nhiệt huyết sục sôi của tuổi trẻ, ông đã một mình đem hết những vật quý giá trong nhà đi cầm cố lấy tiền, rồi không một lời từ biệt, lặng lẽ trở về quê hương tham gia kháng Nhật. Bấy giờ là đầu những năm ba mươi, cuộc kháng chiến trên toàn cõi Trung Quốc còn chưa bùng nổ. Ông ngoại rời nhà hồi mới mười mấy tuổi, cho đến tận ngày Nhật Bản đầu hàng thì ông đã ngoài ba mươi. Trong suốt quãng thời gian ấy, ông đã gặp gỡ và nên duyên với một nữ sinh có cùng lý tưởng, sau đó cùng nhau sinh ra mẹ của Lạc Bồi Nhân. Chẳng ai rõ trong những năm tháng cưới vợ sinh con xa xứ, ông có phút nào chạnh lòng nhớ đến bố mẹ hay không. Có lẽ, chỉ đến sau ngày thắng lợi, cảnh nhà nhà sum họp mới khơi gợi nỗi nhớ nhà trong ông, thôi thúc ông về thăm gia đình.

Ông ngoại là con trai út, từ thuở lọt lòng đã được mẹ hết mực cưng chiều, nâng niu như báu vật. Kể từ ngày cậu con trai yêu quý bặt vô âm tín, bà đổ bệnh liệt giường, nhưng vẫn gắng gượng cầm cự cho đến tận khi ông trở về mới yên lòng nhắm mắt. Ngày về cũng là ngày ông ngoại nhận ra cảnh còn người mất. Trong thời kỳ Singapore bị quân Nhật chiếm đóng, bố của ông ngoại vì quyên góp cho cuộc kháng chiến mà bị sát hại trong một cuộc thảm sát quy mô lớn, toàn bộ gia sản cũng bị quân Nhật tịch thu. Người anh cả của ông ngoại vì cú sốc này mà suy sụp tinh thần, từ đó không gượng dậy nổi. Còn người anh thứ hai phải trồng khoai sắn để nuôi sống cả gia đình.

Không rõ giữa máu hiếu thảo và máu kinh doanh chảy trong người ông ngoại, bên nào đã thức tỉnh trước. Sau khi lo liệu tang sự cho mẹ xong xuôi, ông ngoại lại về Trung Quốc một chuyến nữa. Lần này, ông định bụng đưa vợ con sang Singapore để cùng gầy dựng lại gia nghiệp. Thế nhưng, nỗi lưu luyến quê nhà của bà ngoại còn sâu đậm hơn cả ông, thành thử chỉ có mình ông đơn độc quay lại Singapore, còn bà và mẹ của Lạc Bồi Nhân thì ở lại trong nước. Từ đó đôi ngả chia ly, mãi cho đến ngày bà ngoại nhắm mắt xuôi tay, hai người chưa từng gặp lại nhau.

Bà ngoại bảo Lạc Bồi Nhân giống ông ngoại, nhưng anh lại chẳng thấy thế. Lần đầu tiên Lạc Bồi Nhân theo mẹ sang Singapore thăm họ hàng, ông ngoại anh đã là một ông lão đúng nghĩa. Ông đã đi bước nữa và có con đàn cháu đống. Cậu bé Lạc Bồi Nhân tám tuổi khi ấy đứng giữa bọn họ, chỉ cảm thấy không sao quen được. Nền giáo dục cậu thụ hưởng từ nhỏ khiến cậu không tài nào chấp nhận nổi cảnh mình ngồi ăn mà lại có người đứng hầu sau lưng. Trong khi những người khác lại coi đó là chuyện thường tình, thậm chí còn thấy thiếu vắng nếu không có, và mẹ cậu cũng nhanh chóng hòa nhập với nếp sống ấy.

Về sau, mẹ của Lạc Bồi Nhân đã vượt qua tất cả anh chị em để trở thành người thừa kế duy nhất của gia tộc, một chuyện đến giờ vẫn khiến các cậu của anh cảm thấy căm tức và khó hiểu. Mẹ anh chẳng hề bận tâm đến những lời dị nghị sau lưng của đám em trai, bởi lẽ một khi gặp mặt, họ đều răm rắp kính sợ bà. Điều duy nhất khiến bà không hài lòng chính là con trai mình, đứa con trai không hề tỏ ra tôn trọng hay nể sợ chút nào trước những thành quả mà bà đã nỗ lực đạt được.

Bà Liêu cho rằng mấu chốt của vấn đề nằm ở việc bà chỉ có mỗi một đứa con trai. Lạc Bồi Nhân là người thừa kế duy nhất của bà, có lẽ anh đã mặc định rằng mọi thứ của mẹ rồi sẽ thuộc về mình, mà những gì có được quá dễ dàng thì ai thèm trân trọng chứ? Gặp phải những bà mẹ mềm lòng khác, có lẽ họ đã cho qua, vì dẫu sao cũng chỉ có một đứa con, sau này chẳng thể có thêm nữa. Nhưng bà Liêu không phải là một người mẹ bình thường. Mỗi khi con trai qua thăm, bà cho anh tận hưởng mọi lạc thú mà tiền bạc có thể mang lại, hào phóng tặng quà cho anh, nhưng lại tỏ ra bủn xỉn về mặt tiền bạc. Bà nói với con trai rằng, tiền bạc cũng như tự do, sẽ không bao giờ tự dưng dâng tận tay, con phải tự mình nỗ lực giành lấy chúng.

Lạc Bồi Nhân không về nhà ngay mà lái xe đến thẳng nhà bà Liên. Anh nghe ông Tiền kể rằng bà Liên bị ngã cầu thang nên đang dưỡng bệnh ở nhà con gái.

Căn nhà nhỏ này vốn do chính bà Liên bỏ tiền ra mua để dưỡng già, bình thường con gái và con rể bà vẫn ở đây. Thế nhưng, bà lại nói với người ngoài rằng căn nhà này là do con rể làm ăn phát đạt tự mua được.

Lạc Bồi Nhân biết đây là nhà của bà Liên, nhưng chỉ giữ trong bụng chứ chưa bao giờ vạch trần, lại càng không kể với bất kỳ ai.

Anh dặn ông Tiền cứ đợi ngoài cổng, anh vào mười phút sẽ ra ngay.

Nghe tin Lạc Bồi Nhân đến, con gái bà Liên vội nhận lấy giỏ trái cây, khách sáo mời anh vào phòng mẹ mình rồi tất tả đi pha trà và rửa trái cây. Vải thiều vốn không được bày sẵn trên bàn, giờ mới đặc biệt mang ra đãi khách quý.

Bà Liên ở trong một phòng ngủ rất rộng rãi, giường kê đối diện với một chiếc ti vi màu đời mới, cạnh bên là một cặp sô pha đơn và bàn trà. Thấy Lạc Bồi Nhân tới, bà Liên vội chống tay ngồi dậy, cười nói:

– Cậu về rồi đấy à! Cũng tại thân già này, đến giờ nghĩ lại tôi vẫn còn ân hận, chẳng hiểu sao lúc đó lại bất cẩn như thế, gây không biết bao nhiêu phiền hà cho gia đình. Cô chủ bên Singapore vẫn khỏe chứ ạ?

Bà Liên đã đến nhà bà Liêu làm việc từ khi bà Liêu hãy còn là một cô bé. Mãi cho tới lúc bà Liêu thành gia lập thất, sinh hạ Lạc Bồi Nhân, bà lại được mời về lần nữa. Sau này, khi Lạc Bồi Nhân một mình trở về nước mà bố anh không có thời gian chăm sóc con, bà Liên lại được thuê trông nom việc nhà. Kể từ dạo ấy, bà ở lại nhà họ Lạc luôn.

– Mẹ cháu vẫn khỏe, bà ấy có nhờ cháu gửi lời hỏi thăm bà. Đây là chút quà mọn mẹ cháu gửi bà ạ. – Lạc Bồi Nhân vừa nói vừa lấy ra một chiếc hộp nhung, bên trong đựng một sợi dây chuyền vàng.

– Cô chủ lúc nào cũng khách sáo với tôi. – Bà Liên từ chối không nhận, Lạc Bồi Nhân cũng không ép. Anh đặt chiếc hộp lên bàn trà cạnh ghế sô pha, biết sau khi mình đi rồi họ cũng sẽ cất nó đi thôi.

Lạc Bồi Nhân nhớ lại thuở xa xưa, anh từng nhặt nhạnh rất nhiều vỏ ốc trên bãi biển để tỉ mẩn ghép thành hình một chú cừu rồi lồng vào khung ảnh. Vì bà Liên tuổi Mùi nên anh định sẽ mang món quà này về nước tặng bà. Nào ngờ, mẹ anh lại cười nhạo rằng con mất công cả buổi cũng chẳng bằng tặng bà ấy một hạt đậu vàng. Sao con lại nghĩ bà ta sẽ thích thứ này? Với một người đàn bà phải gồng gánh nuôi hai đứa con, thứ họ cần nhất chính là tiền, món quà của con chẳng có giá trị gì với bà ta hết.

Bà Liêu rất tức giận, không thể tin nổi con trai mình lại cảm thấy bà vú già còn thân thiết hơn cả mẹ ruột. Nếu bà không trả lương thì liệu người ta có chăm sóc anh không? Bà thẳng thừng chỉ ra sự ngu ngốc của con trai mình chẳng chút nể nang: Con đừng ngây thơ nghĩ rằng bà ta tận tụy chăm sóc con vì yêu thương con, tất cả là vì mẹ trả lương cho bà ta. Con cứ thử để mẹ không trả lương xem, bà ta có còn ngó ngàng gì đến con không. Bà Liên không chỉ nhận tiền công từ ông Lạc Bá An mà còn có một khoản lương khác do bà Liêu trả. Nếu bà Liêu không chủ động nói ra, có lẽ Lạc Bồi Nhân sẽ chẳng bao giờ hay biết. Dĩ nhiên, bà là người thưởng phạt phân minh, sẽ không vì giận con mà giận lây sang người giúp việc. Ngược lại, để thưởng cho sự tận tụy của bà Liên, bà Liêu còn mua một chiếc vòng tay vàng nặng trịch để con trai mang về cho bà Liên.

Quả nhiên sau đó, phản ứng của bà Liên đã chứng minh những lời bà Liêu nói là đúng. Khi trông thấy khung ảnh của Lạc Bồi Nhân, bà ta chỉ mỉm cười lịch sự rồi khen ngợi vài câu gượng gạo, còn lúc thấy món trang sức bằng vàng mẹ anh tặng thì lại không giấu nổi niềm vui sướng rạng ngời trên nét mặt.

Sau vài câu thăm hỏi khách sáo, bà Liên lại nói:

– Tôi cũng sắp khỏi hẳn rồi, vài hôm nữa là về được.

– Không cần vội đâu ạ, bà cứ tĩnh dưỡng cho khỏe hẳn đi. Khó khăn lắm mới về nhà một chuyến thì cứ ở lại thêm vài ngày.

Bà Liên lại nói:

– Nếu giờ vẫn chưa tìm được người thay, tôi sẽ để cháu gái qua chăm sóc cậu mấy hôm. Con bé cũng nhanh nhẹn với cẩn thận lắm, những gì cần chú ý tôi sẽ dặn dò nó kỹ càng, vẫn hơn là tìm tạm người ngoài. Nếu thấy con bé làm được việc thì cứ giữ lại, còn không thì để nó về, cũng chẳng sao cả.

– Chuyện này bà không cần lo đâu ạ, dì Cốc sẽ thu xếp.

Chính vì biết bà ấy sẽ thu xếp nên bà Liên mới không yên tâm. Bà ngờ rằng bà chủ hiện tại đã sớm muốn đuổi mình đi để thuê người mới, và lần này chính là một cơ hội trời cho. Bao năm qua, bà Liên đã dành dụm đủ tiền dưỡng già, nhưng lại chẳng nỡ bỏ công việc này. Một công việc được nhận hai lần lương, hơn nữa cả cô chủ Liêu lẫn nhà họ Lạc đều đối xử với bà ta rất tốt, làm lụng bao năm cũng có tình cảm với nhau. Vốn dĩ bà ta định làm thêm hai năm nữa rồi để cháu gái mình tiếp quản. Một là cháu gái bà ta rất được việc, giới thiệu cho nhà họ Lạc thì bà ta cũng yên tâm; hai là bà không muốn để công việc béo bở này lọt vào tay kẻ khác. Thế nhưng, cú ngã bất ngờ đã làm đảo lộn mọi kế hoạch. Bà ta từng ngỏ ý để cháu gái đến làm giúp việc tạm thời nhưng đã bị bà Lạc từ chối. Giờ đây, bà Liên lại càng thêm ngờ vực rằng bà chủ mới đột ngột gọi người họ hàng xa của mình đến chính là để thay thế vị trí của bà ta.

Bà Liên kể cho Lạc Bồi Nhân nghe về Cốc Kiều:

– Hôm ấy cậu vừa mới ra sân bay thì cháu gái của cô giáo Cốc tới. Chắc giờ này con bé vẫn còn ở nhà đấy. Trước kia chẳng bao giờ nghe cô giáo Cốc đả động gì đến cô cháu họ này, xem chừng cũng không thân thiết cho lắm, chẳng hiểu sao lần này lại đến ở lỳ đây.

Dẫu cho cháu gái mình không đảm đương nổi công việc này, bà Liên cũng chẳng đời nào muốn người nhà họ Cốc mó tay vào. Bà ta nghĩ vậy cũng hoàn toàn là vì Lạc Bồi Nhân. Anh do một tay bà chăm lớn nên được bà ta thương hơn những đứa bé khác. Ông Lạc tối ngày bận bịu vắng nhà, thành ra trong ngôi nhà toàn là mấy người họ Cốc, không phải con thì cũng là cháu, chẳng mấy chốc nhà họ Lạc sẽ biến thành nhà họ Cốc mất thôi.

Lạc Bồi Nhân bất giác nghĩ đến Cốc Kiều. Cô vẫn còn ở nhà anh sao?

Bà Liên tặc lưỡi:

– Con bé ấy lanh lắm, nhưng lanh quá thì…

Lạc Bồi Nhân liếc nhìn đồng hồ, khéo léo ngắt lời:

– Bà ở nhà tĩnh dưỡng cho chóng khỏe nhé. Ông Tiền còn đang đợi cháu ở ngoài, cháu xin phép đi trước. Đưa cháu về xong ông ấy còn có việc nữa.

Anh vốn không có thói quen nói xấu sau lưng người khác, thậm chí còn chẳng buồn nghe, huống chi sau này anh và Cốc Kiều cũng chẳng liên quan gì đến nhau.

Lúc con gái bà Liên bưng trà và trái cây vào, Lạc Bồi Nhân đã đứng dậy chào tạm biệt.

Bà Liên định gượng dậy tiễn anh ra cửa, nhưng Lạc Bồi Nhân vội ngăn lại:

– Bà cứ nằm nghỉ cho khỏe ạ.

Ông Tiền không khỏi ngạc nhiên khi thấy Lạc Bồi Nhân đi ra chỉ sau chưa đầy mười phút, điếu thuốc trên tay ông hãy còn chưa hút hết. Ông vội vứt mẩu thuốc xuống đất rồi dùng mũi giày dụi tắt.

Lần này, Lạc Bồi Nhân không giành lái với ông Tiền nữa mà yên vị ở hàng ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Quả đúng như lời bà Liên nói, Lạc Bồi Nhân vừa về đến nhà đã chạm mặt Cốc Kiều. Cô đeo tạp dề ra mở cửa cho anh. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cô bỗng bật cười, đôi mắt sáng lên lấp lánh, cất giọng lanh lảnh gọi một tiếng anh họ.

Tiếng gọi thân thiết ấy tự nhiên như thể anh đã làm anh họ của cô cả chục năm nay rồi vậy.

Lạc Bồi Nhân thoáng thấy không quen, chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lễ. Khi Cốc Kiều xoay người mời anh vào nhà, anh vô tình trông thấy chiếc tạp dề của cô còn được thắt một cái nơ bướm xinh xắn ở phía sau.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ