Chương 7
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì

Chương 7: Lê Ương lại lần nữa hôn anh

7:

Trời bỗng đổ một cơn mưa bụi, mỏng như sương mà không hẳn là sương, phủ lên con đường một vẻ mơ hồ.

Giữa màn mưa dày, Lê Ương lại một lần nữa đưa người về nhà.

Chỉ khác ở chỗ, lần này hắn đã đường hoàng bước vào căn hộ của Nhiễm Phàm, gần như chỉ là chỗ ở của một người mới gặp đúng hai lần với hắn.

Huyền quan sáng sủa, ánh đèn ấm áp, cả căn nhà sạch sẽ gọn gàng, phảng phất hương cỏ cây hoa lá.

Lần theo mùi hương nhìn qua thì thấy một phòng đầy hoa cỏ. Chủng loại phong phú, cây nào cây nấy xanh tươi ướt át, cành lá sum suê. Trong đó, hai chậu cẩm tú cầu trắng nổi bật nhất được đặt song song, nở rộ vừa vặn.

Người ta thường nói, ai chịu khó chăm sóc hoa cỏ đều là người yêu đời. Ở Nhiễm Phàm thì những lời ấy hiển nhiên là đúng.

Lê Ương thu hồi ánh mắt, định khom người mở tủ giày tìm dép lê thì Nhiễm Phàm đã nói: “Không sao đâu, ngài không cần vội, tôi đi dép cũ cũng được.” Dĩ nhiên là không thể.

Nhiễm Phàm vừa tìm dép lê cho hắn, vừa vội vàng pha trà rót nước, lại xoay người đi tìm trái cây.

“Cậu gói bánh ú à?”

Lê Ương nhìn thấy mấy món ăn còn sót lại trên bàn chưa kịp dọn thì hỏi.

“Gói một ít.”

“Bây giờ hiếm thấy người tự gói bánh ú trong nhà như vậy.”

Nhiễm Phàm đoán hắn chỉ đang tìm chuyện để nói nên thuận miệng đáp: “Ngài muốn ăn thử không?” Sau đó bổ sung: “Nếu không chê.”

“Được, nếu tiện.”

Nhiễm Phàm vào bếp lấy bánh ú vừa cất vào tủ lạnh không lâu rồi bật bếp đun nước.

Động tác thì máy móc, đầu óc lại trống rỗng.

Anh không biết mình đang làm gì.

Khi đó, bên ngoài công ty Giang Mân Ngọc, Lê Ương từng hỏi anh có cần gì không.

Anh trả lời rằng, lúc này anh không muốn ở một mình.

Khi ấy anh đau khổ đến mức buột miệng nói ra nỗi cô độc. Nhưng đến lúc lên xe Lê Ương thì đầu óc đã tỉnh táo hơn, cũng không ngờ rằng Lê Ương đồng ý là sẽ làm thật, theo anh về tận nhà.

Nhiễm Phàm đặt nồi lên bếp, nhìn về phía phòng khách trong làn hơi nước bốc lên.

Lê Ương mặc áo khoác dạ màu vàng nhạt, dáng dài chấm gót, phối với quần tây cắt may hoàn hảo. Vai rộng, chân dài, đường eo gọn gàng thẳng thớm.

Hắn là cha của Giang Mân Ngọc, lớn hơn Nhiễm Phàm cả một thế hệ, nhưng dù là vóc dáng hay dung mạo thì đều không hề để lộ dấu vết tuổi tác.

Không, dấu vết vẫn có. Chỉ là khác với người trẻ. Nét mặt, ánh mắt, từng cử động giơ tay nhấc chân đều mang theo sự trầm ổn được mài giũa qua năm tháng. Một khí chất uy nghiêm của kẻ đứng trên cao, một người trưởng thành thật sự.

Hắn rất anh tuấn, khác với vẻ đẹp mơ hồ giới tính của Giang Mân Ngọc, hắn thiên về nét cứng cáp, rắn rỏi.

Nhưng khi hắn đứng ở đó, người ta sẽ chẳng còn để ý đến dung mạo nữa. Hoa gấm rực rỡ khiến người thưởng thức, còn vực sâu vách đá chỉ cần nhìn thôi đã khiến người ta thấy sợ.

Không biết từ lúc nào, người đàn ông đã bước lại gần.

“Có cần tôi giúp gì không?”

Nhiễm Phàm giật mình, lắc đầu: “Không cần.”

Lê Ương không ép, ánh mắt rơi xuống cánh cửa tủ lạnh.

Nhận ra hắn đang nhìn những bức ảnh chụp chung của mình và Giang Mân Ngọc vẫn chưa gỡ xuống, sắc mặt Nhiễm Phàm thoáng chốc lúng túng.

Anh còn chưa kịp mở lời, Lê Ương đã chủ động nói: “Cậu trai đang ở bên Mân Ngọc quen nó hơn nửa năm rồi, nhưng chỉ mới chính thức ở bên nhau gần đây thôi.”

“Trong thời gian nó còn ở với cậu, người kia có tìm đến vài lần, nhưng Mân Ngọc đều từ chối, không có chuyện bắt cá hai tay.”

Nhiễm Phàm khựng lại, cúi đầu, giọng rất nhỏ: “Tôi biết. Cậu ấy không phải người như vậy.”

Nói xong, anh lại bỗng thấy chua chát. Anh thật sự biết Giang Mân Ngọc được bao nhiêu chứ?

Dù có biết thì con người cũng vẫn thay đổi.

Trong im lặng, bánh ú đã chín.

Nhiễm Phàm vớt ra ngâm nước lạnh, thấy không có món ăn kèm thì tạm xào thêm trứng.

Bữa ăn đơn sơ, đặt trước mặt Lê Ương thật chẳng xứng.

Nhưng Lê Ương ngồi vào chỗ quen thuộc của Giang Mân Ngọc, ăn hết bánh ú và trứng.

Nhiễm Phàm không tiện cứ đứng ngây người nhìn hắn ăn nên cũng cầm đũa theo.

Bữa cơm kết thúc, ngoài mấy câu khen tay nghề của Nhiễm Phàm thì hai người chẳng nói thêm được gì.

Đêm xuống, Lê Ương rời đi.

Nhiễm Phàm trở về phòng ngủ, mò mẫm nằm xuống. Nằm rồi lại khóc, từ thút thít đến nghẹn ngào, cuối cùng không kìm được mà bật khóc nức nở.

Cảnh tượng trước cửa công ty cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh.

Anh vốn không phải người hay khóc, trước đây cũng chưa từng có những ngày liên tiếp rơi nước mắt như thế. Không biết khóc bao lâu, tiếng chuông cửa bỗng vang lên, phá tan đêm đen.

Nhiễm Phàm mơ hồ ra mở cửa, kinh ngạc phát hiện Lê Ương đã quay lại.

Người đàn ông vừa gợi lên trong anh bao nhiêu hồi ức về Giang Mân Ngọc thuở thiếu niên, cũng chất chứa bấy nhiêu oán hận, đang đứng đó như một ngọn núi cao lớn, gương mặt mờ mịt như đá núi, dường như không nhìn thấy sự thất thố và đau buồn của anh.

Hắn đưa tay ra, trao cho anh một hộp rượu vang đỏ được gói cẩn thận.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 1: Chương 1: Chúng ta chia tay đi Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Một bàn tay đặt lên lưng Nhiễm Phàm Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Lê Ương, cha ruột của Giang Mân Ngọc Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Lê Ương lại lần nữa hôn anh Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Có thể đến bệnh viện một chuyến không? Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Tôi hy vọng em có thể sinh đứa bé Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao? Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Ngài không cảm thấy tôi tầm thường sao? Chương 16: Chương 16: Cũng đừng tính là tôi tự nuốt lời hứa Chương 17: Chương 17: Em đúng là một người rất giỏi Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Cách cậu đối xử với Nhiễm Phàm, có được tính là bạc tình không? Chương 20: Chương 20: Bác sĩ Nhiễm đã từ chức từ vài tháng trước Chương 21: Chương 21: Chúng ta có thể ra ngoài gặp nhau được không? Chương 22: Chương 22: Cậu cũng biết cha của đứa bé Chương 23: Chương 23: Ngài là chồng em, ngài quan trọng nhất Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ngoại truyện 1: Giang Mân Ngọc ước gì đó là con của cậu ta Chương 26: Chương 26: Ngoại truyện 2: Tôi đúng là hèn mọn, tôi đúng là hèn mọn Chương 27: Chương 27: Ngoại truyện 3: Nhất định tôi sẽ yêu em sâu đậm hơn bất cứ ai