Chương 7
Đại lục Thản Tháp Lợi là một lục địa giàu đẹp, nhưng điều này không liên quan gì đến nô lệ, bởi họ là những “Đồ vật” mà chủ nhân có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Đế quốc Vu Na Lợi Á là một trong những đế quốc hùng mạnh nhất trên lục địa với nhiều Siêu phàm giả, thực lực cường đại và nguồn tài nguyên dồi dào!
Nhưng điều này cũng không có liên quan gì đến nô lệ.
Bọn họ phải đi ra đồng làm việc trước khi mặt trời mọc, mỗi ngày ăn hai bữa bột nấu với rau dại, mà trong đó rau dại còn nhiều hơn cả bột, nước cũng nhiều hơn cả rau dại, sau đó thì nghỉ làm và về nhà sau khi mặt trăng thứ hai xuất hiện trên cao.
Nô lệ không có hoạt động giải trí gì, dường như toàn bộ thời gian của họ đã bị lao động chiếm hết, bọn họ không có “Tài sản”, không có “Ánh sáng”, thậm chí bọn họ cũng không còn dùng đến khái niệm thời gian.
Khi mặt trời mọc là lúc phải đi làm, khi mặt trăng thứ hai tượng trưng cho “Lời nguyền và sự xui xẻo” xuất hiện thì đến lúc phải tan làm và quay về nghỉ ngơi.
Làm việc, ngủ nghỉ, đó là toàn bộ cuộc sống của những người nô lệ.
Ngay cả hoạt động sinh sản cũng không cần thiết lắm, vì bọn họ quá mệt mỏi, khi một người mệt đến mức không muốn nhấc ngón tay lên thì hoạt động sinh sản bỗng trở thành “Cực hình”.
Thậm chí các nô lệ còn không cãi vã hay đánh nhau, vì họ đã không còn sức lực để làm gì.
“Mặt trăng thứ hai sắp xuất hiện rồi!” Ánh trăng lưỡi liềm thánh thiện dần dần biến mất, bóng đen cũng lờ mờ hiện ra.
Ở đại lục Thản Tháp Lợi có một mặt trời và ba mặt trăng, mặt trời là chỉ “Ban ngày”, còn ba mặt trăng là chỉ “Ban đêm”.
Mặt trăng đầu tiên là Trăng thánh, mặt trăng thứ hai là Trăng nguyền rủa, mặt trăng thứ ba là Trăng thần bí.
Con người khó có thể hoạt động dưới mặt trăng thứ hai và thứ ba ở bên ngoài tự nhiên, trang trại nằm trong phạm vi che chở của thành Lan Nhã Duy Lợi, mặc dù vẫn có nguy hiểm rất nhiều, nhưng khả năng quái vật đến đây vẫn rất nhỏ, vậy nên nơi này vẫn khá an toàn.
Chỉ là, mặt trăng thứ hai có màu tím sẫm, không đẹp bằng mặt trăng thứ nhất, nó cũng không thể chiếu sáng, vậy nên các nô lệ có thể tan làm.
“Mẹ ơi, con lạnh quá.” Nô lệ không có những thứ như “Nhà” hoặc “Phòng ở”, nếu trong trang trại có nuôi gia súc, họ có thể đến chuồng chăn nuôi gia súc để rúc vào đó cho ấm, nhưng Lan Nhã Duy Lợi ở rất gần Lạc Nhật sơn mạch, nơi có nhiều ma thú, người ở đây sợ chăn nuôi sẽ thu hút ma thú tới, vậy nên thành Lan Nhã Duy Lợi không cho chăn nuôi gia súc với quy mô lớn.
Chuồng gia súc trong trang trại rất nhỏ, chỉ có những nô lệ mạnh mẽ biết chiến đấu mới có thể dùng nắm đấm của mình giành lấy chỗ để tránh mưa tránh gió.
Còn những thanh niên còn lại, dù gầy hay khỏe gì bọn họ cũng có thể dùng nắm đấm giành lấy một địa bàn trong rừng, dù sao thì cây cối cũng có thể cản được gió. Nhưng người già sức yếu, phụ nữ không chồng, và trẻ em không cha không mẹ chưa trưởng thành thì chỉ có thể ngủ ở ngoài trời bên bờ ruộng.
Vào mùa thu, mặt đất không còn khô ráo như mùa hè, mặt đất ẩm nuốt chửng lấy nhiệt độ cơ thể bọn họ, những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt thổi qua khiến con người khó có thể chịu đựng được.
Nhưng điều kiện như vậy đã là không tồi.
Khi mùa đông đến, lý trí con người sẽ bị rét lạnh và đói khát nuốt chửng, bọn họ sẽ biến thành những dã thú không còn nhân tính, sẵn sàng làm mọi cách để tồn tại.
“Chui vào đây con, chui vào trong vòng tay mẹ.”
Sức khỏe của các nô lệ không tốt, thân thể cũng không cường tráng, nhưng nhờ ma lực ở đại lục Thản Tháp Lợi rất mạnh nên dù ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ngủ không đủ giấc thì bọn họ vẫn có thể sống sót. Thậm chí còn sống sót thật ngoan cường như cỏ dại, bởi vì bọn họ không có sự lựa chọn nào khác, không ngoan cường thì sẽ chết!
“Tỷ lệ hao tổn” của nô lệ rất cao, khi những người tự do trở thành nô lệ, một nửa trong số họ sẽ chết trong mùa đông đầu tiên, nửa còn lại sẽ chết vào mùa đông tiếp theo. Đối với những nô lệ có thể sống sót qua ba mùa đông, họ sẽ được mang đi bồi dưỡng thành những Siêu phàm giả.
Đây là năm đầu tiên Ngải Uy Á làm nô lệ, mùa thu năm nay cô bé đã trở thành nô lệ, chân cha nó đã bị chặt đứt, nhà nó không gom góp đủ tiền để xin Mục sư chữa trị, gia đình mất đi nguồn lao động chính lớn nhất, chẳng mấy chốc bọn họ phải chịu cảnh trở thành nô lệ vì không thể nộp được thuế.
Người cha đã chết trước khi trở thành nô lệ, vì quý tộc không cần nô lệ đau ốm bệnh tật, để tránh lây nhiễm cho những nô lệ khỏe mạnh còn lại.
Vì thế, chủ nô đã g**t ch*t cha cô bé.
Ngải Uy Á biết, mẹ hy vọng nó có thể sống sót qua ba mùa đông, vì điều đó đồng nghĩa với việc nó có đủ tư cách để trở thành một Siêu phàm giả, nhưng Ngải Uy Á cảm thấy mình sẽ không sống nổi qua mùa đông đầu tiên.
Mặc dù nó đã được mẹ nhường phần ăn mỗi ngày, nhưng nó vẫn rất đói, chắc chắn bà còn đói hơn nó, bà lớn hơn nó rất nhiều tuổi, làm việc cũng nhiều hơn nó, nhưng ăn thì lại ít hơn nó.
Có lẽ, chỉ vài ngày nữa thôi là họ sẽ phải chết.
Ngải Uy Á rúc vào vòng tay mẹ, hai mẹ con sưởi ấm cho nhau, nhưng cơ thể bọn họ lại càng ngày càng lạnh, đầu óc cũng trở nên cứng đờ……
“Keng – Keng – Keng….”
Tiếng chuông tập trung vang lên khiến tất cả mọi người đều hưng phấn, dù người đó có đang ngủ hay chưa, dù chân có run vì đói hay tứ chi tê cứng vì lạnh, vừa nghe thấy tiếng chuông là bọn họ đã lập tức đứng dậy, chạy nhanh nhất có thể đến nơi tập trung.
Những người có thể trở thành quản sự đều là Siêu phàm giả, bọn họ không để ý đến việc đắc tội với bất cứ ai, chứ không hẳn là sợ không dám đắc tội với những quản sự là người Siêu phàm!
“Theo lệnh của Lãnh Chủ đại nhân, bữa ăn sẽ diễn ra vào lúc sáu giờ sáng, mười hai giờ trưa và sáu giờ tối.” Người quản sự trông hoàn toàn không giống đám nô lệ chút nào, dáng người cao lớn, cường tráng, nước da không đen, không bẩn thỉu, ngay cả quần áo cũng sạch sẽ lành lặn, không một vết vá.
Trước đây bọn họ không dám nhìn quản sự, ngay cả nhìn lén cũng không dám, nhưng bây giờ cũng không có người nào nguyện ý nhìn xuống đất cả.
Bởi vì mùi thức ăn thơm quá, cực kỳ thơm!
Người hầu phía sau quản sự khiêng rất nhiều thùng gỗ lớn, khói trắng bốc lên nghi ngút mang theo hương thơm bay xa, cuốn theo cả linh hồn của tất cả nô lệ ở đây.
Không có hương liệu, không có gia vị, thậm chí ngay cả những gia vị cơ bản nhất như muối và đường cũng không có, nó chỉ là một hỗn hợp giữa bột khoai tây và cám kém chất lượng, thức ăn mang theo mùi hồ sền sệt, thiếu chút nữa đã thổi bay mất lý trí của các nô lệ.
“Cám ơn Lĩnh Chủ đại nhân đã ban ân!”
Tất cả các nô lệ đều quỳ xuống, lần đầu tiên cảm thấy bọn họ chân thành tha thiết như vậy: “Tạ ơn Lãnh Chủ đại nhân!”
Ngay cả bột khoai tây và cám cũng cực kỳ ngon trong mắt nô lệ!
Nô lệ không biết chủ của mình là ai, cũng không biết “Lĩnh Chủ đại nhân” là người nào, và cũng không ai nói điều này với nô lệ cả, bởi vì họ chỉ là một thứ tài sản tiêu hao của chủ nhân.
Quản sự hét lên với giọng điệu không được tốt lắm: “Mỗi người một bát, xếp hàng đi!” Tuy cũng là nô lệ, nhưng những người quản lý lại là thành viên của “Đổ hài nhi”, hắn ta được nuôi dạy như một người Siêu phàm từ khi còn nhỏ. Hắn ta có cơm ăn, có áo mặc, chi phí bồi dưỡng và cuộc sống của hắn ta rất cao, dù có cộng tất cả những nô lệ ở đây lại cũng không thể “Thoải mái” bằng hắn ta. Hắn ta chưa bao giờ cảm thấy mình cùng một loại người với những nô lệ bẩn thỉu, hôi hám và ngu ngốc này.
Nô lệ chỉ cần làm việc chăm chỉ và ăn ít một chút là được rồi!
Dù giọng điệu của quản sự có tệ đến đâu thì nô lệ cũng đã quen, nhanh chóng lấy “Bát” từ các nơi khác nhau ra, đây là “Tài sản” duy nhất của bọn họ.
Không ai chuẩn bị dụng cụ để đựng đồ ăn cho vật phẩm tiêu hao, vậy nên bọn họ phải dùng miệng hoặc tự tìm cách.
Bát ăn của Ngải Uy Á và mẹ là do nó nhặt một khúc tre rồi trực tiếp dùng đá mài, trước khi có chúng, hai mẹ con nó chỉ có thể ngửa đôi bàn tay bẩn thỉu ra để nhận thức ăn, người hầu phát cơm đã nhìn bọn họ với vẻ mặt chán ghét rồi múc một muỗng canh cỏ đổ vào tay hai mẹ con, nước canh chảy qua kẽ hở ngón tay rồi rơi lại vào trong thùng, lần nào Ngải Uy Á cũng vội vàng ăn hết đồ ăn trên tay, lần nào cũng rưng rưng nước mắt.
Nó khóc không phải vì bị bỏng, lúc đồ ăn đưa tới thì đã nguội lạnh, nó chỉ cảm thấy đau lòng vì đồ ăn bị rơi kia, nó không sợ bẩn, nó muốn cúi người xuống l**m sạch sẽ đồ ăn rơi xuống kia, nhưng phía sau nó người xếp hàng để nhận thức ăn còn rất nhiều, nếu chậm trễ nữa, nó sẽ bị những người đứng sau đánh đập rất nặng, thức ăn của nó cũng có thể bị cướp đi.
Còn phần bị rớt kia, sẽ không ai bù lại, đó là chuyện của nô lệ!
“Mẹ ơi! Thơm quá!” Ngải Uy Á nuốt nước miếng, như thể mùi hương này có thể giúp mẹ nó không đói nữa.
Mẹ nó cũng đang nuốt nước miếng, bà đói đến mức không nói được câu nào, khuôn mặt bà gầy đến mức không còn chút thịt nào, trông bà chẳng khác nào như một thây ma chỉ còn da bọc xương.
Các nô lệ đã ăn hai bữa vào ban ngày, bây giờ còn có thể ăn thêm một bữa nữa, đây là chuyện bọn họ chưa bao giờ dám nghĩ tới!
Bọn họ đang mơ à? Không! Sao trong mơ lại có đồ ăn thơm như vậy được?
Nô lệ rất nghe lời, bọn họ có “Quy tắc” riêng của mình, nam thanh niên đến trước, sau đó là phụ nữ cùng với con cái của họ, sau đó những đứa trẻ mồ côi một mình, cuối cùng là người già.
Ngải Uy Á và mẹ của nó xếp hàng thứ hai, chẳng mấy chốc đã đến lượt, đồ ăn đặc quá, người hầu phải dùng thìa gõ nhẹ vào thành bát để “Đổ” phần bột còn lại ra. Ngải Uy Á sửng sốt trợn to mắt, vội vàng tìm một chỗ ăn cùng với mẹ.
Bọn họ không có thìa hoặc nĩa gì, cũng không có cơ hội sử dụng, đồ ăn nhất định phải ăn càng nhanh càng tốt, nếu không sẽ không còn để mà ăn!
Bột đã nguội, nhưng vẫn còn rất thơm, Ngải Uy Á nuốt một cục bột lớn vào cổ họng, sau đó còn lè lưỡi ra l**m chỗ bột còn sót lại trong bát.
Không biết có phải là tác dụng tâm lý hay không, dù bát cháo đã nguội lạnh, nhưng ăn xong lại cảm thấy toàn thân ấm lên.
Lĩnh Chủ đại nhân tốt bụng quá, ngày mai còn được ăn loại cháo này thì hay quá!
Ngải Uy Á khát khao tưởng tượng.
Mẹ lại phân cho nó thêm một ít đồ ăn của mình.
“Mẹ ơi, con no rồi!” Cô bé vội vàng nói. Thực ra nó không no chút nào. Bị đói lâu ngày khiến dạ dày nó co lại rất nhỏ, nhưng một bát cháo thì có bao nhiêu? Cháo cũng giống như canh rau dại, một người chỉ được phân cho một thìa, nô lệ làm việc rất vất vả, ăn một bát như vậy xong cũng không thể nói là “no” được.
“Ngải Uy Á, con phải sống sót qua mùa đông thứ ba.” Mẹ đổ hơn nửa số bột còn lại vào bát cho con rồi ôm nó vào lòng, nói: “Con phải sống thật tốt nhé!”
Hai mắt Ngải Uy Á đỏ hoe, giọng nó cũng run run: “Mẹ ơi, quản gia nói, Lĩnh Chủ đại nhân cho chúng ta ăn ba bữa.” Chúng ta phải cùng nhau sống sót.
Mẹ cô bé lau nước mắt, bà cười nói: “Đứa nhỏ ngốc.” Thêm một bữa nữa đã là đại ân lớn rồi. Một nô lệ ăn nhiều hơn một chút, vậy hàng ngàn nô lệ thì phải tốn bao nhiêu tiền?! Không đời nào Lĩnh Chủ đại nhân lại nguyện ý làm loại mua bán thua lỗ này được.
Ngoại trừ những đứa trẻ vô tội, không ai coi trọng lời nói “Ba bữa một ngày” của quản sự, sau khi nghe lời dặn dò của quản gia, nô lệ nào cũng đều liều mạng ghi nhớ ba mệnh lệnh của lãnh chủ vào trong đầu, sau đó lại ngủ thiếp đi.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden