Chương 69
Công cuộc chất vấn bên đống lửa trại vẫn tiếp tục.
"Tiểu huynh đệ, lệnh bài này của ngươi từ đâu mà có?"
"Ngươi là thuộc hạ của vị tướng lĩnh nào? Vào Bạch Vũ doanh khi nào?"
Thiếu niên lúc này bị vây ở giữa, chiếc giáp vải màu xanh sẫm ôm lấy thân hình mảnh mai. Dưới chân giẫm lên nền đất khô, trước mặt là đống lửa trại cháy lách tách, ngọn lửa nhảy múa chiếu rọi khiến mày mắt nàng mờ ảo, những lọn tóc mai bên thái dương khẽ lay động trong làn hơi nóng.
Khi ánh lửa chập chờn lướt qua con ngươi, đôi mắt hạnh đó trong veo như đá hắc diệu thạch.
Dung Kim Dao thầm thở dài trong lòng, hành quân mới được ba ngày đã bị nghi ngờ thân phận, bị vây lại tra hỏi, những câu trả lời tránh nặng tìm nhẹ của nàng làm sao có thể qua mắt được những binh sĩ tinh ranh này chứ?
Nhưng nàng đã không còn đường lui nữa rồi.
Nàng nhớ rất rõ tại sao mình lại xuất hiện trong đội ngũ hành quân này.
Sau khi biết tin Sở Ý chẳng bao lâu nữa sẽ phải đến Lương Châu trấn thủ, nàng lập tức có quyết định. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, nàng cố ý chọn một ngày hắn bận rộn quân vụ nhất, tuyên bố muốn ra ngoài dạo phố, thực chất là đến Đông Cung.
Trong một gian phòng yên tĩnh ở Đông Cung.
Dung Duật Hành cúi đầu ngồi sau án, không nhanh không chậm lật xem tấu chương, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, rõ ràng đang xử lý công việc triều chính.
Đúng lúc này, rèm cửa khẽ vén lên, tà váy thiếu nữ lướt qua nền gạch xanh ngọc.
Dung Duật Hành bỗng nghe thấy tiếng rèm châu khẽ động, hắn ngẩng đầu nhìn thấy người đến, chân mày đang nhíu chặt hơi giãn ra một chút, ôn hòa nói: "Tiểu Lục đến rồi."
Dung Kim Dao đáp một tiếng, dựa vào thư án thuận thế ngồi xuống, ngoan ngoãn lạ thường: "Đại ca, để muội giúp huynh mài mực nhé."
Nàng vén ống tay áo lên, rất tự nhiên cầm lấy thỏi mực, rũ mắt mài mực cho Đại ca.
"Muội..."
Dung Duật Hành biết rõ lần này nàng đến chắc chắn có chuyện muốn nói, bèn cầm bút tiếp tục phê duyệt tấu chương, cũng không thúc giục, đợi nàng tự mình suy nghĩ.
Quả nhiên, một lúc sau, Dung Kim Dao liếc trộm hắn một cái, ra vẻ vô tình nói: "Đại ca có biết Sở Ý sắp đi trấn thủ Lương Châu không?"
Nam nhân đáp ngắn gọn: "Biết."
Mực đen nhánh từ từ tan ra trong nghiên mực, Dung Kim Dao ánh mắt cụp xuống, mím môi, sau đó bình thản mở lời: "Muội muốn đi Lương Châu."
Tay Dung Duật Hành đang lật xem tấu chương đột nhiên khựng lại, hắn chau mày, ánh mắt hơi trầm xuống, không chút do dự bác bỏ: "Không được."
Giọng điệu tuy không có vẻ tức giận, nhưng lại mang theo sự lạnh lùng không cho phép nghi ngờ.
Dung Kim Dao sớm đã đoán được câu trả lời này, vẻ mặt không hề d.a.o động, chỉ lặng lẽ nhìn huynh trưởng, khẽ nói: "Muội đã chủ động xin phụ hoàng phong Lương Châu làm thực ấp*... Phụ hoàng, đã đồng ý rồi."
[*]Thực ấp 食邑 hay còn được gọi là thái ấp, thái địa, hoặc phong địa. Đây là vùng đất mà thiên tử hay vua chư hầu ban cho khanh sĩ đại phu làm bổng lộc và được phép thế tập. Trên thực ấp của mình, khanh sĩ đại phu được phép thu thuế và sử dụng nguồn nhân lực từ thực ấp thông qua chế độ lao dịch. Do các khanh, đại phu đời đời hưởng bổng lộc từ thái ấp, có quyền thu thuế, nên gọi là thực ấp.
Theo quy định của nhà Đường chế độ thực ấp cụ thể của công chúa như sau:
- Quốc công chúa: cô hoặc chị em của hoàng đế tức “Đại trưởng công chúa/ Trưởng công chúa”, thực ấp 1000 hộ.
- Quận công chúa: bất kể đích nữ hay thứ nữ của hoàng đế, thực ấp 800 hộ.
Lời vừa dứt, bầu không khí trong điện lập tức ngưng đọng.
"Cái gì?" Ánh mắt Dung Duật Hành khóa chặt lấy gương mặt thiếu nữ, như không hiểu lời nàng vừa nói: "Muội nói, muội đã nói với phụ hoàng rồi sao?"
Hắn trầm giọng trách mắng: "Lương Châu là nơi đất đai cằn cỗi nghèo xơ xác, muội coi đất phong là trò đùa sao? Đúng là hồ đồ!"
"Mạc Bắc nhiều lần xâm phạm biên giới, dân chúng lầm than khổ cực, nếu có công chúa đích thân đến Lương Châu, nhất định có thể trấn an lòng dân."
Dung Kim Dao nói có đầu có đuôi: "Đại ca, trong khoảng thời gian một năm này, nếu muội ở Lương Châu, cũng có thể giúp huynh tạo dựng uy tín ở biên cương, đợi đến khi biên cương ổn định, thần dân ở các thành trì khác của Đại Chiêu đều sẽ một lòng một dạ khâm phục huynh."
Trong lòng Dung Duật Hành vẫn chưa hết chấn động: "Ta không cần muội phải hy sinh bản thân để giúp ta."
"Đây không phải là hy sinh mà."
Dung Kim Dao cười khẽ, nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay lạnh lẽo của huynh trưởng.
Ánh sáng yếu ớt xuyên qua rèm châu, nhảy nhót trên đôi mày mắt tinh xảo của nàng, như điểm xuyết một hạt chu sa.
Dung Kim Dao đôi mắt cong lên, mong mỏi nói: "Nghe nói ở Lương Châu có một Vọng Sơn cốc, đom đóm có thể chiếu sáng cả một dòng suối, dải ngân hà còn rực rỡ hơn cả hội đèn lồng ở Thượng Kinh."
"Đại ca, muội cũng muốn xem rốt cuộc giang sơn mà huynh và Sở Ý bảo vệ trông như thế nào."
Dung Duật Hành im lặng rất lâu, đưa tay lên day day thái dương đang giật giật.
Lục muội muội hôm nay đến đây là để tiền trảm hậu tấu, chứ không phải để bàn bạc với hắn.
Cũng chính vào lúc đó, hắn đột nhiên nhận ra, muội muội nhỏ bé ngày nào còn lẽo đẽo theo sau lưng, mềm mại gọi "Đại ca", bất giác đã lớn khôn rồi. Nàng không còn là muội muội cần hắn che chở từng giây từng phút nữa, mà đã là một người có suy nghĩ riêng, mọi việc đều có thể tính toán kỹ càng rồi mới hành động.
Dung Duật Hành: "Sở Ý có biết chuyện này không?"
Dung Kim Dao cười tủm tỉm nói: "Chàng ấy tạm thời vẫn chưa biết, muội định tạo bất ngờ cho chàng."
Dung Duật Hành bất đắc dĩ nhìn nàng, "Theo ta thấy, e rằng là kinh hãi thì đúng hơn."
"Sao có thể chứ, chàng ấy nhất định thầm mong muội có thể cùng đi, hơn nữa có thể bảo vệ muội thật tốt."
Nói đoạn, Dung Kim Dao nghiêng đầu, trầm tư bổ sung: "Có lẽ chàng có chút lo lắng gì đó nên mới không nói với muội, nhưng đây đều không phải vấn đề, muội chủ động đi tìm chàng là được rồi."
"..."
Dung Duật Hành khẽ thở dài một tiếng, một lúc lâu sau, cuối cùng vẫn chọn thỏa hiệp: "Nói đi, muội cần gì?"
"Lệnh bài của Bạch Vũ quân!" Dung Kim Dao hai mắt sáng lên, giơ hai tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên, còn không quên nhỏ giọng dặn dò: "Giữ bí mật nhé."
Nam nhân đưa tay xuống gầm bàn, lấy ra một chiếc lệnh bài, đặt lên bàn.
Hắn ngẩng lên nhìn nàng chằm chằm: "Muội đã quyết định như vậy, thì phải gánh vác trách nhiệm đi kèm, muội biết không?"
Dung Kim Dao nhìn chằm chằm chiếc lệnh bài, vẻ mặt thản nhiên đưa tay cẩn thận cất nó đi, giọng nói trong trẻo: "Đại ca yên tâm!"
...
Màn đêm thăm thẳm, gió lạnh buốt trên doanh trại thổi qua đuôi tóc, kéo tâm trí nàng trở về hiện tại.
Dung Kim Dao khẽ hà ra một hơi trắng xóa, sự bực bội tan biến vào không trung.
Để tránh sau khi ra khỏi thành, Sở Ý phát hiện ra sự tồn tại của nàng, rồi từ đó có khả năng ép nàng trở về Thượng Kinh, nàng đã phải ẩn mình cực kỳ vất vả.
May mà đã vượt qua được ba ngày.
Suốt chặng đường ngày đêm không nghỉ, gió lạnh như d.a.o cắt, gần như muốn thổi thấu xương tủy.
Nàng khoác bộ giáp nặng trịch, đội mũ sắt, vai bị đè đau nhức, mỗi bước đi như giẫm lên mũi dao, mỗi đêm khuya đều cảm thán cuộc sống hành quân gian khổ đến nhường nào.
Nhưng chính những người như vậy đang gánh vác gian khổ để bảo vệ Đại Chiêu.
Dung Kim Dao biết mình không thể chịu đựng được quá lâu, tối nay dựng trại, dù thế nào nàng cũng phải tìm cách thoát thân.
Trước đó còn có trạm dịch, miễn cưỡng còn có thể trà trộn qua được, bây giờ đóng quân trong rừng núi, nàng không thể nào thật sự ở chung một chỗ với những người này được.
Huống chi ba ngày không gặp, nàng cũng thấy hơi nhớ Sở Ý.
Nàng im lặng quá lâu, binh sĩ bên cạnh bất ngờ lên tiếng chất vấn: "Ngươi là thuộc hạ của vị tướng lĩnh nào?"
Ánh mắt Dung Kim Dao khẽ đảo, đầu ngón tay cuộn lại trong tay áo, vẻ mặt vẫn bình thản: "Ta là... thuộc hạ của Sở Ý?"
Mọi người: "..."
Im lặng c.h.ế.t chóc.
Mấy người đều nhìn nàng bằng vẻ mặt kỳ quái, đợi nàng tiếp tục nói nhảm.
Tâm trí Dung Kim Dao xoay chuyển nhanh chóng, tiếp tục nói: "Ta quen biết Sở Ý, là Sở Ý bảo ta đến... Ta họ Phương, chính là Phương trong Phương Vân Lãng!"
"Nói năng lung tung!" Một binh sĩ cuối cùng không nhịn được quát lớn, cảnh giác nói: "Ba ngày trước ta đã báo cáo chỗ đáng ngờ của ngươi cho phó tướng rồi, Tiểu tướng quân vốn dĩ không hề đặc biệt sắp xếp người họ Phương nào vào Bạch Vũ doanh, ngươi lấy gì để chứng minh thân phận?"
Dung Kim Dao: "..."
Nàng chẳng qua chỉ muốn trốn ba ngày thôi, sao ngay từ đầu đã bị nghi ngờ rồi!
"Chắc là gian tế phải không?" Một người khác nói nhỏ, nắm chặt chuôi đao trong tay.
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt mọi người lập tức thay đổi, nhất thời không khí căng thẳng như tên đã lên dây, lờ mờ bày ra khí thế muốn bắt giữ nàng ngay tại trận.
Dung Kim Dao nói: "Ta không phải gian tế."
Biểu cảm của họ rõ ràng là không tin, nàng trực tiếp đứng dậy, đi ra khỏi đám đông: "Lều của Sở Ý ở đâu? Ta đi tìm hắn ngay bây giờ."
"Gian tế đừng chạy!"
Dây thần kinh của các binh sĩ đã căng như dây đàn, theo tiếng quát lớn đó, một luồng gió mạnh đột nhiên ập tới, kéo thẳng lấy cổ áo sau của nàng.
"Loảng xoảng" một tiếng…
Chiếc mũ sắt vốn được cài chặt, dưới lực kéo bị giật mạnh xuống, ngay cả dây buộc tóc cũng bị kéo đứt.
Trong khoảnh khắc, mái tóc đen như lụa mất đi sự trói buộc, xõa tung ra, dưới ánh lửa trại bập bùng như dòng suối chảy tuôn xuống vai.
Gió từ trong rừng thổi qua, cuốn theo vài lọn tóc, nhẹ nhàng bay lượn trong không trung.
Cảnh tượng trước mắt diễn ra quá đột ngột, các binh sĩ sững sờ, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được.
...:Lộ tẩy rồi.
Dung Kim Dao có chút lúng túng: "Đã nói ta không phải gian tế mà."
Để che giấu thân phận, vàng cố ý bôi tro than lên mặt, để che đi làn da trắng nõn. Suốt đường đi ăn gió nằm sương, toàn thân dính đầy bụi đất, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi, trông vô cùng thảm hại.
Nhưng mái tóc mượt mà trong khoảnh khắc đó đã tố cáo thân phận của nàng.
Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, các binh sĩ cuối cùng cũng hoàn hồn lại, vẻ mặt kinh ngạc nghi ngờ.
"Đây..." Có người lẩm bẩm, ngón tay nắm đao khẽ siết lại, "Hóa ra là một nữ tử?!"
Binh sĩ quát nàng đầu tiên sắc mặt biến đổi dữ dội, mạnh mẽ lùi lại một bước, ánh mắt nhìn nàng từ cảnh giác chuyển sang kinh ngạc.
"Các ngươi vây ở đây làm gì?" Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên xen vào màn đêm.
Đám đông nhất thời xôn xao, gió lạnh nhân cơ hội thổi qua, tiếng bước chân từ xa từ từ đến gần.
Các binh sĩ đồng loạt ngẩng đầu, nhìn theo tiếng động…
Một bóng đen từ trong bóng tối bước ra.
Thiếu niên tay cầm trường đao chưa hề tra vào vỏ, giữa đêm tối thăm thẳm ánh lên tia lạnh lẽo. Hắn bước đến gần, ánh mắt lạnh lùng rơi xuống giữa sân, cười như không cười mở lời:
"Nghe nói, chúng ta quen nhau?"
Sở Ý giơ lưỡi đao lên, chỉ ngang vào người đang bị vây giữa đám đông, nheo mắt: "Ngươi có biết kết cục của gian tế, là phải chịu hình phạt lăng trì không?"
Các binh sĩ đang vây quanh lần lượt lùi về sau, để lộ ra "thiếu niên" bên trong.
"Keng…"
Lưỡi đao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, xé tan màn sương đêm, Sở Ý nhìn rõ bóng dáng mảnh mai đó ở cự ly gần, ánh mắt đột ngột sững lại.
"Soạt" một tiếng, trường đao nhanh chóng chuyển hướng về phía mình, lưỡi đao vừa vặn dừng lại, sợ làm nàng bị thương.
Những người xung quanh đều thắt chặt tim gan.
Dung Kim Dao cảm nhận được sát khí của binh khí phía sau, theo bản năng run rẩy, sau khi nghe thấy giọng Sở Ý, nàng chậm rãi quay người lại.
Thân hình Sở Ý khựng lại.
Trước mắt là thiếu nữ vận trang phục thiếu niên, toàn thân đầy bụi bặm, dáng vẻ thảm hại vô cùng, khóe mắt nàng hơi ửng đỏ, môi khẽ thốt ra: "Sở Ý..."
Dung Kim Dao mím đôi môi khô khốc, đáy mắt thoáng chút tủi thân, nhưng cố gắng kìm nén không để lộ ra: "Ta mệt quá."
Biểu cảm tinh tế đó lọt vào mắt Sở Ý, hung hăng siết chặt lấy trái tim hắn.
Hắn không suy nghĩ gì cả, gần như theo phản xạ bước về phía trước, bước chân vội vã, áo giáp đen kêu lách cách trong gió đêm, ngay sau đó, trường đao trong tay rơi xuống đất, không chút do dự ôm nàng vào lòng.
Thời tiết tuy lạnh, nhưng vòng tay lại nóng rực.
Dung Kim Dao cố ý dụi tro than trên mặt vào vai Sở Ý, hết lần này đến lần khác, rồi như thể bị rút cạn hết sức lực, mệt mỏi dựa vào lòng hắn.
Nàng bất mãn nói: "Chàng còn muốn g.i.ế.c ta?"
Sở Ý xót xa khẽ xoa đầu nàng, áy náy nói: "Là lỗi của ta."
Dung Kim Dao hừ lạnh một tiếng, giọng điệu không thiện chí: "Vừa rồi nếu chàng không thu đao lại, ta thật sự đã thành oan hồn dưới lưỡi đao của chàng mất rồi."
"Lỗi của ta, lỗi của ta, lỗi của ta." Hắn vô cùng nghiêm túc và tự trách lặp lại ba lần.
Dung Kim Dao bật cười, mày mắt cong cong, dù mặt mày đầy bụi bặm vẫn xinh đẹp động lòng người: "Đùa chàng thôi."
Ánh mắt Sở Ý sâu thẳm, ngay sau đó, động tác của hắn nhanh như chớp, không hề báo trước mà ôm ngang người Dung Kim Dao lên.
Nhìn thấy cảnh này, các binh sĩ lúc này mới ý thức được, Tiểu tướng quân ôm không phải là gian tế... mà là Lục công chúa!
Mọi người lập tức im bặt, dõi theo Tiểu tướng quân ôm Lục công chúa đi về phía lều trại.
Trong lều trại tĩnh lặng không một tiếng động, chỉ có gió lay động rèm lều, ánh đèn vàng vọt trong lều khẽ lay động, chiếu lên tường những bóng hình chồng chéo lộn xộn, mờ ảo.
Sở Ý bước nhanh vào, không hề dừng lại nửa bước, giữa lúc vạt áo tung bay, hắn trực tiếp ném Dung Kim Dao lên giường.
"Sở Ý!"
Khoảnh khắc đột nhiên mất trọng lượng đó, Dung Kim Dao chỉ cảm thấy trước mắt choáng váng, cả người liền rơi vào lớp chăn nệm mềm mại.
Đầu tiên nàng hơi sững người, sau đó phản ứng lại.
Lúc Sở Ý ném nàng lên giường, thuận thế dùng chăn nệm lót dưới người nàng, tránh đi tất cả những chỗ có thể bị va chạm.
Tim nàng không khỏi đập loạn nửa nhịp.
Dung Kim Dao nhìn hắn, khóe mắt đột nhiên ẩm ướt, trong lòng cũng thấy chua xót, khẽ nói: "Sở Ý, ta nhớ chàng, chàng ôm ta đi."
Rõ ràng mới có ba ngày không gặp, nhưng không hiểu sao lại như cách ba thu.
Sở Ý không nói gì, nhưng ánh mắt lúc này như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.
Mặc dù nàng cũng rất muốn ôm hắn, hôn hắn, nhưng cúi đầu liếc thấy lòng bàn tay mình đầy tro than, không khỏi cụt hứng.
Lại cúi đầu nhìn một lượt, toàn thân dính đầy bụi đất, vạt áo cũng dính những vết bẩn loang lổ, đoán chừng mặt mình chắc còn thảm hại hơn nữa...
Nàng nói: "Thôi đi, bẩn quá."
Sở Ý im lặng cúi người xuống, đè lên người nàng.
Dung Kim Dao ngượng ngùng quay mặt đi, giọng nói trầm thấp, thoáng chút không tự nhiên: "Mặt ta đầy tro, bẩn..."
Lời còn chưa nói xong, bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã đưa tới, đầu ngón tay ấm áp mang theo lực đạo không cho phép từ chối nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên.
Dung Kim Dao bị ép ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt Sở Ý…
Ánh lửa yếu ớt lan tỏa trong lều trại, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, đáy mắt thiếu niên cũng u ám mờ mịt.
Hắn lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt chuyên chú.
Sở Ý cẩn thận, dịu dàng v**t v* mặt nàng, từng chút một lau đi lớp bụi bặm trên mặt nàng, rồi sau đó cúi đầu dùng đầu lưỡi làm ướt đôi môi khô khốc của nàng, giọng nói còn khàn hơn cả đêm tối:
"Chiêu Chiêu của ta không bẩn chút nào."
Trái tim Dung Kim Dao mềm nhũn, càng muốn ôm hắn hơn.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden