Chương 68
Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta

Chương 68: Tôi không phải là một món đồ, em không muốn thì đẩy tôi ra ngoài.

Sau khi cúp điện thoại, Giang Du Ninh liếc nhìn hoa quả trên bàn, sau đó đưa mắt về phía Tằng Gia Nhu đang không dám nhìn mình, nhẹ nhàng hỏi: “Anh ấy mua à?”
Tên cũng không nói, nhưng Tằng Gia Nhu lại thấy chột dạ một cách khó hiểu.
Cô ấy gật đầu lia lịa, lập tức thừa nhận lỗi lầm “Vâng. Hu hu hu, chị Ninh Ninh em sai rồi, em không cố ý giấu chị đâu. Em chỉ là ở cổng trường nhìn thấy xe của anh ấy, nhất thời tò mò, không kiềm chế được nên chào một tiếng, tại em táy máy.”
Tằng Gia Nhu bây giờ chính là hối hận, vô cùng hối hận.
Cô ấy cảm thấy mình làm thế nào cũng không đúng.
Lúc đó cô ấy không nên đi chào hỏi.
Không đúng, lúc đó cô ấy nên giả vờ như không nhìn thấy mà đi thẳng, nhắn tin wechat làm gì.
Tưởng mình cởi mở hòa đồng, duyên dáng lắm à?
Không, chỉ đơn giản là ngu ngốc mà thôi.
Tằng Gia Nhu ngồi đó trải qua một trận đấu tranh tư tưởng.
Cô ấy hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên, nhưng cô biết Giang Du Ninh đang nhìn mình.
“Oa, chị Ninh Ninh, em thật sự biết lỗi rồi, em chỉ là… thấy anh ấy một mình tội nghiệp…”
Nói đến cuối thì im bặt.
Tội nghiệp, cái quái gì.
Cô ấy bây giờ mới là yếu đuối bất lực lại đáng thương.
Cô ấy thầm nghĩ: Làm người thật khó.
“Vậy sao lúc đó em không gọi anh ấy cùng lên?” Giang Du Ninh hỏi.
Tằng Gia Nhu: “…”
Làm một người tốt thật sự rất khó.
Vài phút sau, chuông cửa vang lên.
Tằng Gia Nhu ngồi đó thò một chân ra rồi lại rụt vào.
Lại thò ra một lần nữa, rồi lại rụt vào.
Thôi vậy.
Chuông cửa reo ba tiếng, Giang Du Ninh mới nói: “Đi mở đi.”
Tằng Gia Nhu: “…”
Hu hu hu, tự dưng thấy sợ quá.
Giang Du Ninh ngồi yên không nhúc nhích, từ khi biết những thứ đó đều do Thẩm Tuế Hòa chọn thì không ăn nữa, nhìn những quả anh đào tươi ngon mọng nước cũng không còn cảm giác yêu thích ban đầu nữa.
Tiếng bước chân của Thẩm Tuế Hòa vang lên trong phòng khách, cô không cố ý quay đầu lại nhìn, chỉ thản nhiên, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Chuyện gì?”
“Chỉ là đến xem thử thôi.” Thẩm Tuế Hòa nói.
Giang Du Ninh: “… Đồ đạc trong nhà có thay đổi gì không?”
Thẩm Tuế Hòa: “Không có.”
“Thật trùng hợp.” Giang Du Ninh lúc này mới nhìn anh, trang phục vẫn giống như lúc gặp buổi trưa, lúc đó cách xa không nhìn kỹ, bây giờ đến gần mới phát hiện anh gầy đi rất nhiều, mày mắt mang theo vài phần vẻ tiêu điều. Dù vậy, cô vẫn thản nhiên nói: “Anh cũng không thay đổi.”
Thẩm Tuế Hòa: “Ừm?”
“Xem xong rồi chứ?” Giang Du Ninh hỏi.
Thẩm Tuế Hòa: “…”
Anh càng lúc càng im lặng.
Hai người cách nhau chưa đến ba mét, ánh mắt giao nhau giữa không trung.
Thẩm Tuế Hòa chỉ nhìn cô, Giang Du Ninh vẻ mặt vẫn lãnh đạm “Xem xong rồi thì đi đi.”
Thẩm Tuế Hòa buột miệng nói,”Tôi muốn giải thích.”
Giang Du Ninh mày hơi nhíu lại “Giải thích cái gì?”
“Buổi trưa…”
Anh vừa mới bắt đầu đã bị Giang Du Ninh ngắt lời, cô chợt hiểu ra nói: “Ồ~ không cần thiết đâu.”
Kéo dài giọng điệu rồi lại đột ngột dừng lại, tỏ ra vô cùng lạnh lùng.
Rất là tuyệt tình.
“Cái đó…” Tằng Gia Nhu ở một bên yếu ớt lên tiếng “Bạn cùng phòng gọi em đi ăn cơm, em đi trước đây.”
Cô ấy vừa nhìn hai người đang đối đầu nhau, vừa nhanh chóng cầm lấy cặp sách của mình “Hai người cứ từ từ nói chuyện nhé.”
Nói đến cuối, giọng cô ấy đã gần như nhỏ đến mức không nghe thấy, sau đó gần như là chạy trốn khỏi không gian này.
Trong phòng khách lập tức chỉ còn lại hai người.
“Không có ai mời anh ăn cơm à?” Giang Du Ninh hỏi.
Dường như có ý gì đó.
Thẩm Tuế Hòa cụp mắt xuống, con ngươi đen láy không hề lay động nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sâu thẳm “Không có.”
“A~” Giang Du Ninh lại kéo dài giọng điệu, nhưng đến đoạn cao trào lại đột ngột dừng lại “Tiếc thật.”
“Tiếc ở đâu?” Thẩm Tuế Hòa hỏi.
Giang Du Ninh tự động lờ đi lời nói của anh.
Không muốn trả lời, thì không trả lời nữa.
“Buổi trưa là một tai nạn.” Thẩm Tuế Hòa nói: “Tôi vốn dĩ một mình đi ăn cơm…”
Giang Du Ninh không nghe lời giải thích của anh, tự mình nói: “Không liên quan đến tôi. Nếu anh lên đây để giải thích chuyện này, thì tôi khuyên anh nên về đi.”
Thẩm Tuế Hòa: “…”
Vẻ mặt cô bình tĩnh, hoàn toàn không có ý muốn nghe chuyện này, ngược lại còn chuyển chủ đề đi nơi khác.
“Chuyện sang tên căn nhà ở Vu Thịnh mau chóng làm đi.” Giang Du Ninh nói một cách công tư phân minh: “Sáng mai khám thai xong chiều đi sang tên, anh đặt lịch đi.”
Thẩm Tuế Hòa: “…”
“Được rồi.” Giang Du Ninh nói: “Lời của tôi nói xong rồi, nếu anh còn có chuyện gì, xin hãy nói ngắn gọn rõ ràng.”
Thẩm Tuế Hòa: “…”
“Không có chuyện gì à? Vậy tôi định xuống lầu đi dạo đây.”
Ý tứ bên ngoài là: Mời đi, không tiễn.
Thẩm Tuế Hòa nghe ra được, nhưng anh chỉ hỏi: “Em đi dạo ở đâu?”
“Dưới lầu. Sân vận động. Công viên gần đây.” Giang Du Ninh nói: “Chẳng lẽ anh cũng muốn đi?”
Thẩm Tuế Hòa: “…”
Thói quen của Giang Du Ninh là đi dạo ở công viên gần đó.
Lúc đầu khi tháng còn nhỏ, cô thường đón gió chiều đi dạo ở sân vận động trường Sư phạm Hoa Trung, nhưng sau đó bụng dần lộ rõ, cô đi dạo ở sân vận động đầy sinh viên trông có vẻ lạc lõng, hơn nữa buổi tối đèn ở trường Hoa Sư không sáng lắm, người chạy bộ đêm cũng nhiều.
Cô không giống như lúc còn độc thân, bây giờ mong manh dễ vỡ như lưu ly, va chạm một chút đều là tì vết, dứt khoát đến công viên vắng người hơn.
Phong cách ở công viên hoàn toàn khác với trường đại học.
Những người đi dạo trong công viên đa số là người trung niên và cao tuổi, nhịp sống chậm rãi hơn nhiều.
Người tập thái cực quyền, người múa kiếm, người chạy bộ đêm từ từ, đa dạng phong phú.
Giang Du Ninh hòa mình vào trong đó, không chút sơ hở.
Đi dạo một mình. Sau khi cùng cô xuống lầu, Thẩm Tuế Hòa đã lái xe rời đi, có lẽ cũng nhận ra cô không muốn gặp anh lắm. Lúc chia tay ngay cả một câu “ngày mai gặp” cũng không nói, ngược lại vẫn là câu nói không thay đổi đó: “Chăm sóc bản thân cho tốt”.
Giang Du Ninh chỉ gật đầu qua loa. Chưa đợi anh thải ra khói xe, cô đã xoay người rời khỏi đó.
Môi trường công viên vẫn như mọi khi, ngay cả không khí cũng trong lành. Giang Du Ninh đi mệt thì ngồi nghỉ ở đình nghỉ chân, gió thu dịu dàng lướt qua mặt hồ, ánh đèn vàng mờ ảo buổi tối tỏa ra ánh sáng ấm áp, từng đợt sóng gợn, mặt nước lăn tăn. Cô liếc nhìn đồng hồ, đã bảy giờ rồi. Dứt khoát đi ngược lại con đường lúc đến.
Vừa đi qua hai ngọn đèn vàng mờ, rẽ một cái, cô liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Thẩm Tuế Hòa đứng bên lan can đá trắng sứ, dáng người cao ráo, một mình đứng đó. Anh nhìn mặt nước ngẩn người. Gió thổi rối mái tóc anh, anh im lặng như một bức tranh thủy mặc. Thoát tục mà đứng một mình.
Vào khoảnh khắc đó, cô cảm thấy anh rất cô đơn. Cô đơn hơn nhiều so với lúc gặp nhiều năm trước. Tim Giang Du Ninh, không kiểm soát được mà đập nhanh một nhịp. Đó là phản ứng sinh lý. Cô trước nay đều tin vào tình yêu sét đánh. Nhưng giữa chừng cũng phải học cách rẽ hướng và từ bỏ.
Giang Du Ninh thậm chí không nghĩ, tại sao anh lại xuất hiện ở đây. Chỉ theo phản xạ quay người, đi về hướng ngược lại với anh. Nhưng chưa đi được vài bước, cô đã nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, không nhanh không chậm, không gấp không từ từ, cách cô một khoảng cách thích hợp.
Anh không tiến lên làm phiền cô, cũng như không bắt chuyện với cô. Nhưng anh quả thực đã làm phiền đến cô. Giang Du Ninh đột nhiên dừng bước. Thẩm Tuế Hòa cũng dừng lại. Giang Du Ninh quay đầu lại, ánh mắt Thẩm Tuế Hòa nhìn thẳng về phía cô. Đôi mắt đó không có chút thần sắc nào. Nhìn thấy đôi mắt đó, Giang Du Ninh lại bất giác tim đập nhanh.
Thẩm Tuế Hòa… hình như bị bệnh rồi. Cô mày hơi nhíu lại “Anh đi theo tôi làm gì?”
“Tôi.” Có lẽ đã lâu không nói chuyện, giọng Thẩm Tuế Hòa có chút khó khăn, tiếng nói cũng bị cơn gió chiều dịu dàng cắt đứt “Đưa em về,”
Giang Du Ninh: “Không cần.”
Thẩm Tuế Hòa không nói gì.
“Nhà tôi ở rất gần.” Giang Du Ninh nói: “Tôi biết đường.”
Thẩm Tuế Hòa tiếp tục im lặng.
Anh tđứng đó, dáng người thẳng tắp, nhưng mắt anh tại không biết đang nhìn về đâu, tay anh buông thõng bên người, ngón tay hơi co lại.
Cả người toát ra hai chữ: uể oải, chán nản.
Ánh mắt vô hồn, không chút h*m m**n đó, vẻ mặt chán ghét, mệt mỏi với thế giới này, Giang Du Ninh rất quen thuộc.
Cô đứng yên tại chỗ, đột nhiên hạ giọng vẫy tay với Thẩm Tuế Hòa, “Thẩm Tuế Hòa.”
“Hả?”
“Anh lại đây.” Giang Du Ninh nói.
Thẩm Tuế Hòa đầu tiên đứng yên tại chỗ do dự, anh nhíu chặt mày, chân phải bước lên một bước, nhưng rồi lại rụt về.
“Thẩm Tuế Hòa.” Giang Du Ninh cố gắng hạ giọng xuống nữ “Anh qua đây đi.”
Thẩm Tuế Hòa mím môi, anh lắc đầu “Em đi đi. Anh đưa em về.”
Anh cố gắng hết sức để kiềm chế cảm xúc của mình, nhưng có chút không kiềm chế được.
Mọi thay đổi dường như đều bắt đầu từ khi ra khỏi nhà Giang Du Ninh, lái xe vòng qua Hoa Sư, chưa đầy năm phút, tâm trạng của anh đột nhiên trở nên rất tệ.
Tâm trạng cũng rất uể oải, thế là đổi hướng đến công viên.
Sau khi nhìn thấy mặt hồ gợn sóng lăn tăn, anh càng thêm trầm lặng, càng thêm u uất.
Anh rất muốn nhảy xuống.
Theo dòng nước, trôi dạt vô định.
Nhưng anh không làm vậy, anh ta chỉ nhìn.
Giang Du Ninh nhìn chằm chằm vào anh, cũng không nói gì thêm.
Hồi lâu sau, cô xoay người đi về phía trước, bước chân chậm hơn trước một chút, nhưng cũng sau mười phút đã đến Hoa Sư.
Những người bán hàng rong ven đường bật loa lớn, mùi lẩu cay, thịt nướng lan tỏa trong không khí, Giang Du Ninh vốn dĩ định đi dạo xong sẽ về ăn lẩu cay.
Nhưng lúc này đứng dưới lầu, cô lại có chút do dự.
Thẩm Tuế Hòa trước sau vẫn đứng cách đó mười mét.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, hai mắt vô thần, chỉ máy móc nhìn chằm chằm vào cô.
Giang Du Ninh không hỏi anh, trực tiếp rẽ vào quán lẩu cay mà cô hay ăn.
Bình thường cô rất ít khi ăn những thứ nhiều calo này, cũng không mấy hứng thú với những quán hàng rong ven đường.
Nhưng cực kỳ hiếm khi, cô lại rất muốn ăn.
Hôm nay đúng là một ngày cực kỳ hiếm hoi.
Quán lẩu cay này giống như lẩu Oden, nồi lẩu ở giữa sôi sùng sục thả những xiên đồ ăn đã chuẩn bị sẵn vào, mùi thơm lan tỏa trong không khí, mọi người vừa nói chuyện vừa ăn, vô cùng náo nhiệt.
Quán này thường ngày rất đông khách, lúc này gần như đã kín 2/3 chỗ ngồi.
Cảnh tượng này vô cùng đậm chất đời thường.
Giang Du Ninh tìm một chỗ ngồi xuống, gọi nhân viên phục vụ lấy nước chấm, sau đó nhìn về phía Thẩm Tuế Hòa vẫn còn đang tần ngần đứng ở cửa.
Anh mím chặt môi, vẫn nhìn chằm chằm về phía Giang Du Ninh.
Người qua kẻ lại đi ngang qua người anh, anh vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Giang Du Ninh lấy điện thoại ra, nhắn tin cho anh.
【Anh có ăn không?】
Thẩm Tuế Hòa liếc nhìn, ngón tay bấm trên màn hình vài cái, nhưng mãi không trả lời lại.
Có hai cô gái muốn ngồi đối diện cô, Giang Du Ninh day trán “Xin lỗi, ở đây có người rồi.”
Hai cô gái tìm chỗ khác.
Hai giây sau, cô lại nhắn: Không ăn thì đi đi.
【Nhìn ngứa mắt.】
Thẩm Tuế Hòa: 【…】
Cuối cùng anh vẫn đi tới, ngồi đối diện Giang Du Ninh.
Trong ấn tượng, Thẩm Tuế Hòa rất ít khi ăn loại đồ ăn này, ngay cả món lẩu mà Giang Du Ninh rất thích anh cũng không mấy ưa.
Nhưng anh có một ưu điểm, không kén ăn.
Cho dù không thích, cũng sẽ ăn.
Anh từng đi ăn lẩu với Giang Du Ninh vài lần, nhiều lần còn chưa ăn được bao nhiêu, anh đã đặt đũa xuống.
Có lúc sẽ bận trả lời tin nhắn, có lúc sẽ giúp Giang Du Ninh gắp đồ ăn, nhúng đồ ăn.
Anh là một người rất có giáo dục, đi ăn ngoài, anh nhất định là người chịu trách nhiệm lái xe, thanh toán.
Nhưng sự giáo dục này, đặt trong hôn nhân đôi khi lại có vẻ không đáng kể.
Giang Du Ninh cụp mắt xuống, từ từ ăn đồ ăn trước mặt.
Quán này nổi tiếng là ngon.
Nhưng tối nay, Giang Du Ninh lại có chút ăn không thấy ngon.
Ăn được một nửa, Giang Du Ninh đột nhiên nhẹ nhàng lên tiếng “Anh và Kiều Hạ…”
“Không có quan hệ gì.” Thẩm Tuế Hòa lập tức nói: “Chỉ là một tai nạn thôi.”
“Không phải.” Giang Du Ninh nhìn anh ta, nói từng chữ một: “Ý của tôi là, nếu anh và Kiều Hạ ở bên nhau, tôi không để ý đâu.”
“Tôi cũng sẽ không để con cái để ý, anh không cần vì tôi và con cái mà từ bỏ hạnh phúc của riêng mình.”
“Cuộc sống của chúng tôi sẽ không ràng buộc với anh. Anh muốn kết hôn với ai thì kết hôn với người đó, đương nhiên, kết hôn với Kiều Hạ, áp lực cuộc sống của anh sẽ tương đối nhẹ nhàng hơn một chút, dù sao cũng nhận được sự chúc phúc của bề trên.”
Trong quán người nói chuyện ồn ào, nước lẩu trong nồi không ngừng sôi sùng sục, khói trắng dày đặc bốc lên nghi ngút.
Đũa của Thẩm Tuế Hòa đột nhiên rơi xuống bàn, anh nhìn chằm chằm vào Giang Du Ninh.
Qua làn khói mờ ảo, Giang Du Ninh nhìn thấy đuôi mắt anh hoe đỏ.
Miệng Thẩm Tuế Hòa khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt tất cả những lời đó vào trong.
Anh chỉ nhìn chằm chằm vào Giang Du Ninh.
“Không cần thiết.” Giang Du Ninh nói: “Nếu anh cảm thấy đau khổ trong hoàn cảnh này, vậy thì hãy thử thoát khỏi hoàn cảnh này đi, cứ mãi làm một người tốt có trách nhiệm, có giáo dục, sẽ rất mệt mỏi đó.”
“Sau khi tự dồn mình vào đường cùng, cuộc đời của anh sẽ mãi mãi không khá lên được.”
Giọng cô dịu dàng, mặc dù đang ở trong một môi trường ồn ào, nhưng từng chữ của cô đều có thể truyền tải một cách chính xác không sai sót đến tai Thẩm Tuế Hòa.
Cô nói: “Anh có thể cân nhắc kết hôn với cô ấy.”
Cô nói: “Tôi và con cái đều sẽ không để ý.”
Mắt Thẩm Tuế Hòa đột nhiên vừa cay vừa xót, không nói được đó là cảm giác gì.
Anh khó khăn cất lời “Tôi là một món đồ à? Giang Du Ninh.”
Khi gọi tên cô, Thẩm Tuế Hòa còn khựng lại một chút, tay anh đặt trên chiếc bàn hơi ấm, ngón tay không ngừng co lại.
Giang Du Ninh nhìn anh, chỉ lắc đầu “Nếu cảm thấy đau khổ với cuộc sống hiện tại, vậy thì hãy thay đổi một cuộc sống khác.”
“Tôi chỉ là không muốn tôi và con cái ràng buộc anh, đây không phải là ý định ban đầu của tôi.”
Lời này lọt vào tai Thẩm Tuế Hòa lại biến thành: Sau này ít đến thăm tôi và con cái thôi.
“Giang Du Ninh.”
Cổ họng Thẩm Tuế Hòa như nghẹn lại, nói chuyện cũng mang theo nỗi buồn không thể diễn tả thành lời “Tôi không phải là một món đồ, em không muốn thì đẩy tôi ra ngoài.”
Anh đứng dậy đi ra ngoài.
Khi đi đến cửa, anh đột nhiên quay đầu lại.
Ánh mắt anh nhìn Giang Du Ninh phức tạp, cuối cùng không nói gì cả.
Bóng lưng cô đơn hòa vào đám đông ồn ào.

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Cậu nhớ ngày mai anh ta ra tòa, vậy anh ta có nhớ ngày mai cậu đi công tác không? Chương 2: Chương 2: Tôi là bạn thân của chị dâu cô Chương 3: Chương 3: Tớ thấy trong mắt anh ta, trong tim anh ta, đều không có cậu Chương 4: Chương 4: Tại sao cậu phải cố hết sức để làm hài lòng một người không thích cậu Chương 5: Chương 5: Để anh mua quà cho Chương 6: Chương 6: Không biết lúc đó con nghĩ thế nào mà lại đòi cưới một đứa què Chương 7: Chương 7: Cô khẽ hỏi: "Anh có yêu em không? Chương 8: Chương 8: Kết hôn ba năm, như thể độc thân Chương 9: Chương 9: Kết thúc một cuộc hôn nhân giống như lấy đi một chiếc xương sườn từ trong cơ thể Chương 10: Chương 10: Dạy cho anh ta một khóa nam đức tử tế vào Chương 11: Chương 11: Đúng như dự đoán Chương 12: Chương 12: Căn nhà này anh chuyển được thì chuyển, không chuyển được thì em chuyển một mình. Chương 13: Chương 13: Cãi một chút, rồi lại làm lành Chương 14: Chương 14: Giang Du Ninh lại có một ảo giác: Anh đang nhượng bộ Chương 15: Chương 15: Tớ nói, tớ sẽ cân nhắc chuyện ly hôn Chương 16: Chương 16: Em đừng giận nữa, anh không biết dỗ em thế nào Chương 17: Chương 17: Thẩm Tuế Hòa, em cảm thấy em bị bệnh rồi Chương 18: Chương 18: Chúng ta…có con đi! Chương 19: Chương 19: Anh đã hẹn một bác sĩ tư vấn tâm lý Chương 20: Chương 20: Em đã lâu lắm rồi không sống vì bản thân mình Chương 21: Chương 21: Giang Du Ninh, anh đến đón em về nhà! Chương 22: Chương 22: Anh ấy nói đưa em đi chữa chân Chương 23: Chương 23: Ly trà sữa đầu tiên của mùa đông Chương 24: Chương 24: Cho nên, Thẩm Tuế Hòa là tra nam chính hiệu à? Chương 25: Chương 25: Bệnh nan y, không thể chữa khỏi Chương 26: Chương 26: Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói, yêu đương là chuyện của một người Chương 27: Chương 27: Giang Du Ninh, anh rất thích em Chương 28: Chương 28: Luật sư Thẩm không đưa vợ ra ngoài chắc chắn là đang "kim ốc tàng kiều"! Chương 29: Chương 29: Tôi không thể sinh con thì sao? Chương 30: Chương 30: Cô uống thuốc ngủ rồi! Chương 31: Chương 31: Giết bà, hoặc là giết tôi Chương 32: Chương 32: Cuộc hôn nhân của họ cuối cùng cũng không qua nổi mùa đông này. Chương 33: Chương 33: Mối tình thầm lặng mười năm của cô, mười năm cô đơn, cuối cùng cũng long trọng hạ màn. Chương 34: Chương 34: Họ rất bình tĩnh, ly hôn một cách lặng lẽ. Chương 35: Chương 35: Cô, phải hoàn toàn thuộc về chính mình Chương 36: Chương 36: Bạn sinh ra không phải để trở thành vợ hay mẹ của ai đó Chương 37: Chương 37: Từng bước từng bước, đi vững vàng và dứt khoát Chương 38: Chương 38: Bà có biết chân tôi bị què như thế nào không? Chương 39: Chương 39: Tôi muốn trên đầu bà mãi mãi treo một thanh đao Chương 40: Chương 40: Tớ có thai rồi, sau khi ly hôn mới phát hiện ra Chương 41: Chương 41: Tự tin và không tự tin, suy nghĩ khác nhau một trời một vực Chương 42: Chương 42: Đã từng nghe thấy âm thanh cháy bỏng của tình yêu chưa? Chương 43: Chương 43: Con sau này theo họ của em Chương 44: Chương 44: Anh ta tìm luật sư của văn phòng Luật sư Thiên Hợp Chương 45: Chương 45: Cho cả số điện thoại vào danh sách đen Chương 46: Chương 46: Vâng, Giang Du Ninh, luật sư đại diện của cô Tống Thư Chương 47: Chương 47: Vừa rồi đứa bé đá tớ có phải vì tớ mắng Thẩm Tuế Hòa không? Chương 48: Chương 48: Sinh nhật vui vẻ, lần cuối cùng Chương 49: Chương 49: Anh nhìn bóng lưng cô Chương 50: Chương 50: Chị có thai rồi à? Chương 51: Chương 51: Không có kỳ vọng, sẽ không có thất vọng Chương 52: Chương 52: Là chị đã đặt trải nghiệm của mình lên hai cô con gái Chương 53: Chương 53: Thẩm Tuế Hòa ở sau lưng cô thờ ơ lên tiếng “Lừa tôi vui lắm à?” Chương 54: Chương 54: Con là con, tôi là tôi Chương 55: Chương 55: Thẩm Tuế Hòa, anh có phải đã quên điều gì đó không? Chương 56: Chương 56: Giang Du Ninh, tôi thích cậu, tôi muốn theo đuổi cậu Chương 57: Chương 57: Hoặc là giống như bà ấy, trở thành một kẻ điên cố chấp với ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ Chương 58: Chương 58: #Tuế Tuế Bình An Thẩm tiên sinh ly hôn# Chương 59: Chương 59: Chị em ơi, cậu bị lộ rồi Chương 60: Chương 60: Anh hình như đã thay đổi, nhưng anh không nhận ra Chương 61: Chương 61: Chẩn đoán sơ bộ bệnh nhân mắc chứng rối loạn lưỡng cực nhẹ Chương 62: Chương 62: Tôi và cái chết, chỉ cách nhau một bước chân Chương 63: Chương 63: Cậu là sợ hắn ta trả thù Giang Du Ninh chứ gì Chương 64: Chương 64: Sự thâm tình đến muộn còn rẻ mạt hơn cỏ rác Chương 65: Chương 65: Tại sao anh lại cảm thấy tôi rất tệ vậy? Chương 66: Chương 66: Tự tìm hiểu nguyên nhân của bản thân mình đi! Đồ tồi! Chương 67: Chương 67: Nhưng rốt cuộc anh khốn nạn ở chỗ nào chứ? Chương 68: Chương 68: Tôi không phải là một món đồ, em không muốn thì đẩy tôi ra ngoài. Chương 69: Chương 69: Tôi và Nguyễn Ngôn chia tay rồi Chương 70: Chương 70: Tôi chẳng qua là phạm vào sai lầm mà đàn ông trên đời đều phạm phải Chương 71: Chương 71: Để tôi ở bên em nhé, Giang Du Ninh Chương 72: Chương 72: Thằng bé trông...Khó tả quá Chương 73: Chương 73: Anh xấu đến mức làm con trai tôi sợ rồi Chương 74: Chương 74: Anh nợ tôi chỉ một lời xin lỗi thôi sao? Chương 75: Chương 75: Nếu không được tự do ly hôn, thì hôn nhân là vô nghĩa Chương 76: Chương 76: Bà ấy bắt Mạn Mạn đi rồi Chương 77: Chương 77: Sau khi tôi chết, tất cả tài sản đều thuộc về Giang Du Ninh Chương 78: Chương 78: Con trai của tôi đã chết rồi Chương 79: Chương 79: Giang Du Ninh, tôi đau khổ quá Chương 80: Chương 80: Cho anh một cơ hội, chúng ta bắt đầu lại từ đầu Chương 81: Chương 81: Không nhìn ra sao? Tôi đang theo đuổi cô ấy Chương 82: Chương 82: Cô còn yêu anh ta không? Chương 83: Chương 83: Em đã không còn yêu anh nữa rồi Chương 84: Chương 84: Chồng cũ tặng đó Chương 85: Chương 85: Đặc biệt muốn đến buổi diễn hài độc thoại đặc biệt để thả thính phải không Chương 86: Chương 86: Anh ta lại yêu rồi à? Chương 87: Chương 87: Trước đây tôi đáng đời, nhưng bây giờ anh cũng đáng đời. Chương 88: Chương 88: Điều tôi muốn là anh hãy yêu chính mình trước Chương 89: Chương 89: Có những câu chuyện, hình như đã kết thúc ở đây. Chương 90: Chương 90: Thức ăn không quan trọng, chủ yếu là mời em Chương 91: Chương 91: Thư Đến Từ Bóng Tối Chương 92: Chương 92: Nghĩ đến —— chuyện đi xem mắt Chương 93: Chương 93: Ếch của cậu chạy sang ao nhà người ta bơi rồi kìa Chương 94: Chương 94: Ngày mai em mấy giờ tan làm? Anh qua đón em nhé Chương 95: Chương 95: Anh chính là thích em, vô cùng vô cùng thích em Chương 96: Chương 96: Bây giờ trong sông đã có dòng nước mới chảy qua rồi Chương 97: Chương 97: Giang đáng yêu, anh muốn nói chúc em ngủ ngon rồi mới “quỳ an” Chương 98: Chương 98: Anh và cô mười ngón tay đan vào nhau Chương 99: Chương 99: Hoàn chính văn Chương 100: Chương 100: Học trưởng, làm sao để em trả lại ô cho anh ạ? Chương 101: Chương 101: Em gái chẳng lẽ muốn yêu sớm à? Chương 102: Chương 102: Trong tuổi thanh xuân của cô, hình như chỉ nói với anh vài câu. Chương 103: Chương 103: Học trưởng, em có thể xin thông tin liên lạc của anh được không ạ? Chương 104: Chương 104: Đợi học trưởng có người yêu rồi sẽ chia sẻ với em sau Chương 105: Chương 105: Cô bé, không nên yêu sớm Chương 106: Chương 106: Anh muốn em làm cô dâu xinh đẹp nhất thế gian Chương 107: Chương 107: Lúc đó anh nhất định rất thích em, cho nên mới muốn chiếm hữu em làm của riêng Chương 108: Chương 108: Không phải chứ Thẩm Tuế Hòa, loại giấm chua này mà anh cũng ăn sao? Chương 109: Chương 109: Cậu mà khóc, mẹ tớ sẽ đánh tớ đó Chương 110: Chương 110: Không muốn em có bất kỳ sự cố nào nữa Chương 111: Chương 111: Giang học muội, anh có thể hôn em không? Chương 112: Chương 112: Bạn học Dương, lâu rồi không gặp Chương 113: Chương 113: Nhưng động phòng hoa chúc, anh không thể ngủ được Chương 114: Chương 114: Quá tốt rồi, có đủ nếp đủ tẻ Chương 115: Chương 115: Giang Nhất Trạch x Tề Dạng Chương 116: Chương 116: Tân Ngữ x Bùi Húc Thiên Chương 117: Chương 117: Đôi lúc tình yêu và ham muốn có thể tách rời Chương 118: Chương 118: Đàn ông mà, đừng khóc Chương 119: Chương 119: Bùi Húc Thiên bỗng nhiên thất thần Chương 120: Chương 120: Đều là người một nhà cả mà Chương 121: Chương 121: Anh có phải thích tôi không? Chương 122: Chương 122: Mọi thứ dường như đều vừa vặn Chương 123: Chương 123: Lộ Đồng x Lương Khang Kiệt Chương 124: Chương 124: Giang Văn x Đồng Cẩn Chương 125: Chương 125: Giang Văn x Đồng Cẩn Chương 126: Chương 126: Mộ Thừa Viễn x Phương Hàm Chương 127: Chương 127: Hoàn truyện