Chương 68
Con Trai Là Nam Phụ

Chương 68: Nụ Hôn Tạm Biệt

Đường Dĩ Tố nhìn tấm hình đứa nhỏ trên tay, nếu hình này không phải do Lục Châu đưa cho cô, còn nghi ngờ có phải ảnh Đường Táo bị ai đó photoshop làm cũ đi không!

Cậu nhóc trong hình, từ đầu tới chân, trừ mái tóc không xoăn và màu mắt sẫm hơn một chút ra thì giống Đường Táo y như đúc!

Ngay cả cái răng hàm dưới bị mẻ một góc cũng trùng khớp với vị trí cái răng Đường Táo vừa bị gãy!

"Anh... Sao răng của anh cũng..." Đường Dĩ Tố kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Hai người đều có nét lai Tây, người da vàng nhìn người chủng tộc khác đôi khi sẽ bị "mù mặt" nhẹ, coi như chuyện giống nhau là trùng hợp đi, nhưng tại sao tới cái vị trí mẻ răng cũng có thể trùng hợp được hay vậy?!

"Hồi nhỏ anh đi đứng không cẩn thận bị té, men răng sữa yếu quá nên gãy luôn." Lục Châu giải thích. "Sau này mọc răng mới, chú Lý nghĩ đủ cách bồi bổ cho anh, cứ sợ đây cũng là một loại bệnh di truyền, may mà lớn lên không sao. Đường Táo chắc chắn cũng sẽ không sao đâu."

Tuy nhiên, lời giải thích của Lục Châu cũng không làm Đường Dĩ Tố yên tâm hơn là bao.

Cô không lo vụ cái răng của Đường Táo, mà là cái nghi vấn canh cánh trong lòng bấy lâu nay tự dưng trồi lên mạnh mẽ.

Ba của Đường Táo rốt cuộc là ai?

Theo cốt truyện gốc, Đường Táo lớn lên sẽ trở thành người thừa kế của một gia tộc tài phiệt hắc bạch lưỡng đạo. Trong số những người xuất hiện bên cạnh Đường Dĩ Tố lúc này, người duy nhất đáp ứng đủ điều kiện gia thế đó chỉ có Lục Châu.

Đường Táo có gien lai, Lục Châu cũng là con lai, cộng thêm tấm ảnh hồi nhỏ giống nhau như hai giọt nước này nữa. Nếu Đường Táo là con ruột của nguyên chủ và Lục Châu thì sao...

Trong phút chốc, lòng Đường Dĩ Tố rối bời, chẳng biết nên vui hay nên buồn.

Cái nghi vấn này cứ đè nặng trong lòng cô, mãi tới khi đưa Đường Táo về đến nhà vẫn chưa dứt ra được.

Lục Châu không lái xe về, mà gọi Lý Chí tới đón. Thấy anh định đứng dưới lầu chờ xe, Đường Dĩ Tố bảo Đường Táo ngoan ngoãn nằm nghỉ trước, còn cô xuống tiễn Lục Châu một đoạn.

Hai người đi bộ xuống cầu thang. Đường Dĩ Tố ở khu tập thể cũ, cầu thang khá hẹp, Lục Châu thì cao to, dù đã nép sát vô tường vẫn chiếm hơn nửa không gian, thành ra Đường Dĩ Tố gần như đi kề vai sát cánh với anh.

Mu bàn tay hai người thỉnh thoảng lại chạm nhau, cứ sượt qua sượt lại, muốn lơ đi cũng khó. Đường Dĩ Tố đi được một đoạn thì hơi lùi lại xíu định tách ra, đúng lúc này Lục Châu nắm lấy tay cô.

Anh cao hơn Đường Dĩ Tố rất nhiều, tay chân thon dài, bàn tay cũng to rộng, bao trọn lấy bàn tay nhỏ của Đường Dĩ Tố. Lòng bàn tay anh nóng hổi, nhẹ nhàng v**t v* đầu ngón tay cô.

Tay Đường Dĩ Tố run lên theo phản xạ, hơi ấm từ tay Lục Châu như lan truyền khắp cơ thể cô. Cả người Đường Dĩ Tố nóng ran, tim đập thình thịch. 

Cô ngước lên nhìn, quả nhiên Lục Châu tuy mặt mũi tỉnh bơ nhưng lỗ tai thì đỏ lừ như sắp rỉ máu tới nơi.

Đường Dĩ Tố trộm ngắm nhìn sườn mặt anh. Bàn tay đang bị nắm khẽ cử động, rồi trở tay đan mười ngón vào nhau. 

Quả nhiên ngay sau đó màu đỏ từ tai Lục Châu lan xuống tận cổ, yết hầu trượt lên trượt xuống liên hồi. 

Da anh vốn trắng trẻo nên những biểu hiện này càng rõ ràng đến mức khó lòng bỏ qua. Đã vậy mà còn làm mặt lạnh lùng để che giấu. 

Nhìn bộ dạng giả vờ nghiêm túc  của Lục Châu, tâm trạng Đường Dĩ Tố tự nhiên thấy tốt lên hẳn. Cô vốn không phải người giỏi giấu diếm, nên vừa xuống tới lầu một, cô không nhịn được bèn hỏi: "Lục Châu."

"Hửm?"

"Hồi trước anh có quen em hông?"

Lục Châu nhìn cô lạ lùng: "Hồi trước?"

"Ừm, trước cái lần gặp ở buổi tiệc đó, anh có từng gặp em chưa?" Đường Dĩ Tố hỏi.

"Chưa từng." Lục Châu trả lời rất nhanh và khẳng định.

Đường Dĩ Tố gặng hỏi: "Anh nghĩ kỹ lại coi, biết đâu mình gặp nhau không phải ở Trung Quốc mà ở nước ngoài thì sao..."

"Anh chắc chắn là chưa." Lục Châu khẳng định.

Thấy anh trả lời nhanh quá, Đường Dĩ Tố nhíu mày: "Anh chưa thèm nghĩ mà trả lời liền vậy hả."

Lục Châu nhìn cô, chân thành nói: "Dĩ Tố, nếu anh đã từng gặp em, anh sẽ không đợi tới tận bây giờ mới theo đuổi em đâu."

Câu nói tình cảm này tuy rất động lòng người, nhưng lại không phải câu trả lời Đường Dĩ Tố mong muốn.

Thấy Đường Dĩ Tố vẫn chưa tin, Lục Châu nói thẳng: "Đường Táo không phải con trai anh."

Đường Dĩ Tố kinh ngạc nhìn Lục Châu.

Sao anh biết cô định hỏi điều này?

Lục Châu nhìn cô đầy bất lực: "Thằng bé giống anh như đúc, ngay từ lần đầu gặp anh đã nhận ra rồi. Nhưng mà Dĩ Tố à, trước khi gặp em, anh chưa từng quen ai hết. Với lại... đối với người nhà họ Lục, có con là một chuyện cực kỳ xa xỉ."

Lục Châu giải thích: "Dạo gần đây trên mạng đồn ầm ĩ về nhà họ Lục, chắc em cũng đọc qua rồi. Trong đó quá nửa là sự thật đó."

"Người nhà họ Lục bị bệnh di truyền, chủ yếu ảnh hưởng tới việc sinh con đẻ cái. Vì khó có con nối dõi nên theo truyền thống, người đàn ông nhà họ Lục khi trưởng thành đều phải làm thụ tinh ống nghiệm. Chỉ ai có con mới có tư cách tranh quyền thừa kế. Mà mấy cuộc thử nghiệm của anh... thất bại toàn tập."

Đường Dĩ Tố tuy có đọc trên mạng nhưng cứ tưởng là chuyện thêu dệt, giờ nghe chính miệng Lục Châu nói ra, cô vừa sốc vừa vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được.

"Vậy... vậy anh không có con mà vẫn cướp được quyền điều hành Lục gia sao?"

Thực ra khi hỏi câu này, Đường Dĩ Tố đã tin hơn phân nửa rồi.

Dù không chắc Lục Châu nói thật hay xạo, nhưng chuyện Lục gia dùng con cái để tranh quyền là thật. Nếu Đường Táo là con Lục Châu thì chẳng có lý do gì anh lại để thằng bé lưu lạc bên ngoài, tự làm khó mình trong cuộc chiến giành quyền lực cả.

Huống hồ giờ cô đã quyết định quen anh, nếu Đường Táo là con anh thì lợi nhiều hơn hại, Lục Châu cũng chẳng cần thiết phải đến tận bây giờ vẫn không nhận con.

Lục Châu nghe vậy cười nhẹ: "Người có tài mới ngồi được ghế đó. Tụi nó tuy không phục nhưng cũng chẳng làm gì được anh. Anh từng nghĩ sau này muốn có con thì xin con nuôi, mãi tới khi gặp em... Đối với anh, việc em đã có Đường Táo trước khi gặp anh là một chuyện cực kỳ may mắn."

Lục Châu ngừng một chút rồi nói tiếp: "Trước khi gặp em, anh chẳng hứng thú với ai cả. Tuy em là ngoại lệ, nhưng anh không chắc tụi mình có thể có con hay không. Anh có thể dốc hết sức cho em mọi thứ anh có, nhưng con cái thì không được..."

Đường Dĩ Tố không ngờ mình chỉ định hỏi chuyện ba của Đường Táo mà lại lái sang chuyện này. 

Thấy mặt Lục Châu buồn hiu, cô vội nói: "Có Đường Táo là đủ rồi, em cũng đâu nhất thiết phải đẻ thêm con đâu... Miễn sau này anh đối tốt với Đường Táo là được, không được vì anh không phải ba ruột nó mà lơ nó đâu nha."

Lục Châu nhìn Đường Dĩ Tố, ánh mắt anh dưới ánh đèn đường sáng rực như sao trời.

Bị nhìn chằm chằm, Đường Dĩ Tố hơi ngại: "Thôi em lên nhà trước đây."

Nói xong cô quay lưng định đi, mà quên mất tay hai người vẫn đang đan chặt vào nhau. Chưa kịp bước đi đã bị Lục Châu kéo ngược trở lại.

Theo quán tính, Đường Dĩ Tố ngã vào lòng Lục Châu. Cô ngước lên thì nghe tiếng anh thì thầm bên tai: "Buổi hẹn hò kết thúc."

"Hả?" Đường Dĩ Tố mở to mắt nhìn anh.

Lục Châu cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô một cái: "Nụ hôn tạm biệt."

Môi anh chạm nhẹ vào má làm cô thấy nhột nhột.

Đường Dĩ Tố nhìn mặt Lục Châu, chợt nhớ tới trò chơi "nói thật" hồi còn ở đoàn phim.

Nếu chuyện bệnh di truyền là thật, có lẽ lúc đó Lục Châu không nói dối, anh chưa từng thân mật với ai, kể cả nụ hôn đầu cũng còn nguyên.

Tuy Đường Dĩ Tố cũng ế từ trong trứng nước, nhưng cô luôn có cảm giác mình "già đời" hơn Lục Châu. Giờ được anh hôn má, trong lòng cô bỗng thấy ngứa ngáy khó tả.

Cô nhẹ nhàng rút tay ra, vòng tay lên ôm cổ Lục Châu, tay kia áp lên mặt anh, kéo anh cúi xuống thấp hơn. Sau đó Đường Dĩ Tố kiễng chân, mổ nhẹ lên môi Lục Châu một cái.

Lục Châu trố mắt nhìn cô, sững sờ, trong đôi mắt chỉ còn lại hình bóng Đường Dĩ Tố.

Lần đầu thấy anh phản ứng như vậy, Đường Dĩ Tố thấy thú vị ghê. Thừa dịp Lục Châu còn đang đứng hình, tay cô trượt xuống ngực anh, dùng sức đẩy mạnh một cái.

Lục Châu lùi lại hai bước, lưng dựa vào tường. Còn chưa kịp đứng vững thì Đường Dĩ Tố lại sấn tới. Do Lục Châu quá cao nên cô phải nhón chân, cơ thể gần như dán chặt vào người anh, lại "chụt" thêm một cái nữa lên môi.

Hôn xong, Đường Dĩ Tố quay đầu chạy biến.

Chạy một mạch lên nhà, đóng sầm cửa lại mà tim Đường Dĩ Tố vẫn đập thình thịch chưa chịu ngừng.

Nụ hôn đầu tiên thì chưa thấy gì, tới cái thứ hai lúc ép Lục Châu vô tường, người cô dán chặt vào người anh, lập tức cảm nhận rõ mồn một sự thay đổi của cơ thể anh!

Đừng nhìn dáng vẻ Lục Châu ngốc nghếch vậy thôi chứ cái chỗ đó chọc vào người cô...

Trời ơi, cái anh chàng Lục Châu này đầu óc đen tối quá đi, mới hôn có cái chụt thôi mà phản ứng dữ vậy.

Đường Dĩ Tố ôm khuôn mặt nóng ran chui vào nhà vệ sinh, vất vả lắm mới hạ nhiệt được. Cô quay lại phòng ngủ thì thấy Đường Táo đang nhìn mình chằm chằm với ánh mắt sáng rực.

"Làm gì nhìn má mi dữ vậy?" Đường Dĩ Tố chột dạ hỏi.

"Con thấy hết rồi nha." Đường Táo nói, giọng bình thản.

Đường Dĩ Tố: "??"

Đường Táo hất hàm về phía cửa sổ. Đường Dĩ Tố chạy lại ngó xuống, vừa vặn thấy Lý Chí lái xe tới đón Lục Châu đi. Mà cái góc tường lúc nãy hai người hôn nhau, nhìn từ cửa sổ phòng này xuống là thấy rõ mồn một!

Dưới lầu, Lục Châu vừa lên xe đã thấy Lý Chí cứ lén nhìn mình qua kính chiếu hậu, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Gió lạnh lùa qua cửa sổ xe nhưng người anh vẫn nóng hừng hực không hạ nhiệt nổi. Lục Châu cố giữ vẻ mặt bình thường, hỏi Lý Chí: "Có chuyện gì thì nói đi."

"Thiếu gia chưa coi điện thoại hả?"

Lục Châu ngước lên nhìn tài xế.

Lý Chí nói: "Cô Dĩ Tố gặp chuyện rồi."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1 Chương 2.1: Chương 2-1 Chương 2.2: Chương 2-2 Chương 3.1: Chương 3-1 Chương 3.2: Chương 3-2 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6.1: Chương 6-1 Chương 6.2: Chương 6-2 Chương 7.1: Chương 7-1 Chương 7.2: Chương 7-2 Chương 8.1: Chương 8-1 Chương 8.2: Chương 8-2 Chương 9.1: Chương 9-1 Chương 9.2: Chương 9-2 Chương 10: Chương 10 Chương 11.1: Chương 11-1 Chương 11.2: Chương 11-2 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14.1: Chương 14-1 Chương 14.2: Chương 14-2 Chương 15.1: Chương 15-1 Chương 15.2: Chương 15-2 Chương 15.3: Chương 15-3 Chương 15.4: Chương 15-4 Chương 16: Chương 16 Chương 17.1: Chương 17-1 Chương 17.2: Chương 17-2 Chương 18: Chương 18 Chương 19.1: Chương 19-1 Chương 19.2: Chương 19-2 Chương 20: Chương 20 Chương 21.1: Chương 21-1 Chương 21.2: Chương 21-2 Chương 22: Chương 22 Chương 23.1: Chương 23-1 Chương 23.2: Chương 23-2 Chương 24.1: Chương 24-1 Chương 24.2: Chương 24-2 Chương 24.3: Chương 24-3 Chương 25.1: Chương 25-1 Chương 25.2: Chương 25-2 Chương 26.1: Chương 26-1 Chương 26.2: Chương 26-2 Chương 27.1: Chương 27-1 Chương 27.2: Chương 27-2 Chương 28.1: Chương 28-1 Chương 28.2: Chương 28-2 Chương 29.1: Chương 29-1 Chương 29.2: Chương 29-2 Chương 29.3: Chương 29-3 Chương 30.1: Chương 30-1 Chương 30.2: Chương 30-2 Chương 31: Chương 31 Chương 32.1: Chương 32-1 Chương 32.2: Chương 32-2 Chương 33: Chương 33 Chương 33.2: Chương 33-2 Chương 34: Chương 34 Chương 34.2: Chương 34-2 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37.1: Chương 37-1 Chương 37.2: Chương 37-2 Chương 38: Chương 38 Chương 38.2: Chương 38-2 Chương 39: Chương 39 Chương 39.2: Chương 39-2 Chương 40: Chương 40 Chương 40.2: Chương 40-2 Chương 41: Chương 41 Chương 41.2: Chương 41-2 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 43.2: Chương 43-2 Chương 43.3: Chương 43-3 Chương 44: Chương 44 Chương 44.2: Chương 44-2 Chương 45.1: Chương 45-1 Chương 45.2: Chương 45-2 Chương 46.1: Chương 46-1 Chương 46.2: Chương 46-2 Chương 47: Chương 47 Chương 47.2: Chương 47-2 Chương 48: Chương 48 Chương 48.2: Chương 48-2 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 50.2: Chương 50-2 Chương 51: Chương 51 Chương 51.2: Chương 51-2 Chương 51.3: Chương 51-3 Chương 52: Chương 52 Chương 52.2: Chương 52-2 Chương 52.3: Chương 52-3 Chương 53: Chương 53 Chương 53.2: Chương 53-2 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 55.2: Chương 55-2 Chương 55.3: Chương 55-3 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57: Lục trạch Chương 58: Chương 58 Chương 58.2: Chương 58-2 Chương 58.3: Chương 58-3 Chương 59: Chương 59 Chương 60.1: Chương 60-1 Chương 60.2: Chương 60-2: Dư Luận Chương 61: Chương 61: Video Và Chứng Cứ Chương 62.1: Chương 62-1 Chương 62.2: Chương 62-2: Kẻ Giấu Mặt Là Ai? Chương 63: Chương 63: Cây Kem Ngọt Ngào Chương 64: Chương 64: Tin Nhắn Bất Ngờ Chương 65: Chương 65: Rạp Chiếu Phim Và Lời Chưa Nói Chương 66: Chương 66: Kế Hoạch Của Táo: Chờ Chú Già Đi! Chương 67: Chương 67: Bức Ảnh Thơ Ấu Chương 68: Chương 68: Nụ Hôn Tạm Biệt Chương 69: Chương 69: Sóng Gió Ập Đến Chương 70: Chương 70: Nguy Cơ Và Chuyển Cơ Chương 71: Chương 71: Bá Đạo Tổng Tài Yêu Tôi Chương 72: Chương 72: Sự Theo Đuổi Cả Đời Chương 73: Chương 73: Không Có Chữ Nếu Chương 74: Chương 74: Nước Mắt Của Thiên Chi Kiêu Nữ Chương 75: Chương 75: Tấm Thiệp Mời Của Đường Táo Chương 76: Chương 76: Sự Ngăn Cản Của Liễu Tĩnh Chương 77: Chương 77: Ngoại Lệ Duy Nhất Chương 78: Chương 78: Ngã Rẽ Vận Mệnh Chương 79: Chương 79: Về Chung Một Nhà Chương 80: Chương 80: Cơn Sốt Táo Ngọt Chương 81: Chương 81: Nơi Có Người Chờ Đợi Chương 82: Chương 82: Phiên Ngoại 1 - Lời Thề Dưới Những Vì Sao Chương 83: Chương 83: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (1) Chương 84: Chương 84: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (2) Chương 85: Chương 85: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (3)