Chương 68
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh

Dù chỉ là một cái hôn phớt trên má Giang Ngự Hàn nhưng sau khi hôn xong, Dung Yên vẫn lập tức cúi đầu, khuôn mặt đỏ bừng.
 
Hình như cô hơi bốc đồng rồi!
 
Rõ ràng cô chưa suy nghĩ kỹ nhưng cơ thể đã tự động nghiêng tới hôn anh mất rồi.
 
Anh khẽ cất giọng trầm thấp, lạnh nhạt hỏi cô:
 
"Vì sao em lại đột nhiên hôn anh?"
 
Dung Yên vô thức siết chặt vạt áo, ngẩng đầu nhìn anh một lúc rồi mới khẽ đáp, giọng khàn khàn:
 
“Vì em ngưỡng mộ anh.”
 
Dù hiện tại Giang Ngự Hàn đang ngồi trên xe lăn nhưng trong mắt cô, anh vẫn cao lớn hiên ngang như thể hai mét tám, khí chất quá mức xuất chúng.
 
Khóe môi người đàn ông khẽ giật nhẹ:
 
“Chỉ vì anh giúp em xem hợp đồng sao?”
 
Dung Yên mạnh mẽ gật đầu:
 
“Nếu không có anh giúp em kiểm tra hợp đồng, có lẽ em đã ký rồi. Đến lúc đó chắc em hối hận đến mức ruột gan cũng phải xanh mét!”
 
Giang Ngự Hàn trầm ngâm:
 
“Trong giới giải trí, hẳn là có không ít người đã ký vào những bản hợp đồng kiểu này?”
 
“Đúng vậy! Nhưng sau khi họ nổi tiếng rồi, thế nào cũng xảy ra tranh chấp hợp đồng với công ty. Em không muốn đi theo vết xe đổ đó.”
 
“Em khá có tầm nhìn đấy.”
 
Dung Yên cong môi cười tươi:
 
“Thực ra em chỉ là sợ phiền phức thôi, vì thế nên mới chưa từng ký hợp đồng với bất cứ công ty nào.”
 
Anh chỉ khẽ “ừm” một tiếng, tao nhã cầm thìa ăn vài miếng cháo, sau đó chợt hỏi:
 
“Anh và Đào Thịnh Thần, ai đẹp hơn?”
 
Dung Yên chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức đáp ngay:
 
“Đương nhiên là anh rồi. Vừa rồi anh mới chỉ để lộ đôi mắt thôi, chị Linda đã muốn ký hợp đồng với anh rồi.”
 
Cô thậm chí còn cảm thấy nếu để Linda nhìn thấy gương mặt khuynh thành của Giang Ngự Hàn, rất có thể Linda sẽ sẵn sàng chia tỷ lệ ba bảy, thậm chí bốn sáu để ký hợp đồng với anh.
 
Giới giải trí này, đặc biệt là trong làng giải trí Hoa ngữ, đúng thật là có thể “ăn cơm bằng nhan sắc”.
 
“Không có hứng thú.”
 
Nghe anh nói vậy, Dung Yên cũng không khuyên thêm.
 
Chỉ nhìn cách Giang Ngự Hàn đọc hợp đồng ban nãy, anh rõ ràng vẫn hợp với hình tượng tổng tài bá đạo hơn.
 
Còn cô, bản thân sự nghiệp còn chưa đâu vào đâu nên cô cũng có đủ tự biết thân biết phận mà không đi định hướng sự nghiệp giúp anh.
 
Linda đã thanh toán bữa ăn xong. Dung Yên đẩy xe lăn đưa Giang Ngự Hàn rời khỏi nhà hàng.
 
Nhưng chẳng bao lâu sau, cô lại dừng bước, cúi người xuống, ghé sát vào tai anh hỏi:
 
“Anh có muốn đi đâu không?”
 
“Ừm, ra bờ sông đi.”
 
Dung Yên bật cười:
 
“Em cũng đang có ý này.”
 
Bờ sông cách đây rất gần, không cần bắt xe, cô có thể tự mình đẩy Giang Ngự Hàn đi bộ qua đó.
 
Dưới ánh trăng bạc soi rọi, bầu trời lấp lánh ánh sao, làn gió đêm dịu dàng lướt qua, Dung Yên bỗng thấy cả cơ thể như được thả lỏng.
 
Cô không hề bận tâm đến ánh mắt dò xét của những người xung quanh, cũng chẳng thấy việc đưa Giang Ngự Hàn ra bờ sông hóng gió là điều gì đáng xấu hổ.
 
Thế nhưng cô không ngờ rằng sẽ có một bé gái dễ thương đến mời Giang Ngự Hàn mua hoa hồng.
 
Cô cứ nghĩ rằng, nhìn Giang Ngự Hàn lạnh lùng nghiêm nghị thế này, bé con chắc sẽ sợ mà tránh xa anh ra.
 
“Chú ơi, chú mua bông hoa hồng này tặng cô đi ạ.”
 
Nhìn đóa hồng trước mặt, Giang Ngự Hàn lạnh nhạt lên tiếng:
 
“Chú không nói muốn mua.”
 
Bé gái khẽ lắc đầu, giọng non nớt nhưng kiên định:
 
“Không cần chú mua, cháu tặng chú. Sau đó chú tặng lại cho cô.”
 
Nhận lấy đóa hồng, Giang Ngự Hàn cúi xuống, nhẹ giọng hỏi:
 
“Vì sao cháu lại tặng chú?”
 
Bé con nghiêng đầu, đôi mắt long lanh như ánh sao, giọng nói trong trẻo vang lên:
 
“Bởi vì ba cháu cũng giống chú, phải ngồi xe lăn. Nhưng mẹ cháu đã bỏ đi rồi. Cháu nghĩ, nếu ba tặng hoa cho mẹ, có lẽ mẹ sẽ không bỏ đi nữa…”
 
Nghe xong câu nói ấy, tim Dung Yên bỗng dưng thắt lại, như thể bị một chiếc kim nhọn đâm vào.
 
Mẹ rời bỏ, ba ngồi xe lăn, vì thế cô bé mới phải đi bán hoa vào lúc khuya thế này sao?
 
Nhưng ngay cả khi nhìn thấy Giang Ngự Hàn ngồi xe lăn, cô bé vẫn muốn tặng anh một bông hồng.
 
Cô bé này chắc chỉ khoảng bảy, tám tuổi thôi...
 
Dung Yên bất giác thấy may mắn. Nốn năm qua, dù gian nan thế nào, cô vẫn chưa bao giờ rời đi, vẫn luôn ở bên cạnh Giang Ngự Hàn và An An.
 
“Chỉ một bông hồng là không đủ, phải là tất cả số hoa trong tay cháu mới đủ.”
 
Nghe Giang Ngự Hàn nói vậy, cô bé chần chừ trong giây lát, rồi cũng đem toàn bộ số hoa hồng của mình trao cho anh.
 
Sau đó, cô bé ngước đôi mắt long lanh nhìn Dung Yên, ngây thơ nói:
 
“Cô ơi, chú tặng cô nhiều hoa hồng như vậy, cô đừng rời xa chú ấy nữa, có được không ạ?”
 
Đôi mắt Dung Yên dần dâng lên tầng sương mỏng, cô khẽ gật đầu:
 
“Được, trước khi chú ấy khỏe lại, cô sẽ không rời đi.”
 
Mặc dù nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn nhưng đôi tay cô vẫn có thể quét chính xác mã thanh toán treo trước ngực cô bé.
 
Cô nhập một con số 5 và ba số 0, như một chút tấm lòng nhỏ bé, hy vọng cô bé có thể bán ít hoa hơn, dành nhiều thời gian ở bên cha mình hơn.
 
Vì có cùng hoàn cảnh nên cô thấu hiểu nỗi lòng ấy.
 
Nghe thấy tiếng thông báo thanh toán, cô bé cầm điện thoại lên xem thật lâu, rồi lí nhí hỏi:
 
“Cô ơi, đây là năm nghìn tệ sao?”
 
“Cháu không thể nhận tiền của cô được, những bông hoa này là cháu tặng cho chú mà.”
 
Dung Yên vừa đẩy xe lăn, vừa dịu dàng nói với cô bé:
 
“Về nhà sớm đi, ba cháu đang đợi đấy.”
 
Cô bé cuống quýt không biết làm thế nào để trả lại tiền, đến khi bừng tỉnh muốn đuổi theo Dung Yên thì bóng dáng cô đã khuất xa.
 
Nhưng thực ra, họ cũng không đi đâu quá xa.
 
Dung Yên đẩy Giang Ngự Hàn vào một quán cà phê.
 
Anh ngồi trên xe lăn, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, trên tay lại ôm một bó hoa hồng thật lớn, dáng vẻ ấy lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người.
 
Thế nhưng Dung Yên chẳng bận tâm đến điều đó.
 
Cô chọn một chỗ ngồi bên cửa sổ, giúp Giang Ngự Hàn ổn định chỗ ngồi rồi mới kéo ghế ngồi xuống bên cạnh anh.
 
Vừa lật thực đơn, cô vừa dịu dàng nói:
 
“Để em gọi cho anh một ly nước ấm nhé.”
 
“Ừm.”
 
Giang Ngự Hàn đặt bó hoa lên bàn. Chờ đến khi Dung Yên gọi xong ly cà phê mình muốn uống, anh mới chậm rãi mở miệng:
 
“Câu em vừa nói khi nãy là có ý gì?”
 
Dung Yên chớp mắt, hơi ngẩn ra:
 
“Câu nào cơ?”
 
“Trước khi anh khỏe lại, em sẽ không rời đi.”
 
Cô không cảm thấy câu này có gì đặc biệt nên liền đáp:
 
“Chính là nghĩa đen thôi.”
 
“Hửm? Vậy có nghĩa là, đợi đến khi anh khỏe lại, em sẽ rời đi sao?”
 
Cô nuốt nhẹ một ngụm nước bọt, trong lòng thầm nghĩ Giang Ngự Hàn vẫn chưa khôi phục trí nhớ, anh không nhớ A Chỉ, cũng không nhớ đã từng xem cô như người thay thế, vậy thì cô có nói gì cũng vô ích.
 
“Anh Giang, xin anh đừng hiểu sai ý em được không.”
 
Anh khẽ nheo mắt, ánh nhìn trở nên lạnh lẽo:
 
“Đừng nghĩ đến chuyện rời đi, nếu không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đó.”
 
Dung Yên: “...”
 
Sao tự nhiên cô lại giống kẻ bạc tình vậy chứ!
 
Rõ ràng người biến cô thành kẻ thay thế là anh cơ mà, cô thật sự có nỗi khổ mà chẳng thể nói ra.
 
May mà cô không gọi cà phê đen, mà chọn caramel macchiato.
 
Vị ngọt tan trên đầu lưỡi, cô cảm thấy tinh thần mình nhẹ nhõm hơn một chút.
 
Ngày mai vẫn được nghỉ, thế nên cô thoải mái uống cạn ly cà phê.
 
Giang Ngự Hàn thì vẫn chưa hề động vào ly nước ấm của mình.
 
Rời khỏi quán cà phê, anh vẫn ôm bó hoa hồng đỏ thắm trong lòng.
 
Mãi đến khi lên xe, anh mới đặt bó hoa vào tay Dung Yên.
 
Mùi hương thanh khiết của hoa hồng lan tỏa, khiến Dung Yên bỗng có một cảm giác mơ hồ, tựa như tất cả những điều vừa xảy ra tối nay chỉ là một giấc mộng đẹp.
 
Một giấc mộng đẹp đến mức khiến cô lo sợ.
 
Bởi vì trong suốt bốn năm qua, cô đã vô số lần nghĩ rằng, có lẽ Giang Ngự Hàn sẽ chẳng bao giờ tỉnh lại và cô sẽ phải sống cả đời trong day dứt.
 
Nên việc được cùng anh tản bộ bên bờ sông, cùng uống cà phê trong quán nhỏ, khiến cô sợ rằng, khi giấc mộng tan biến, Giang Ngự Hàn vẫn sẽ chưa tỉnh lại.
 
Chỉ đến khi chiếc xe dừng trước Bích Vân Công Quán, Dung Yên mới ngừng những suy nghĩ mông lung ấy.
 
Mở cửa xe, cô đẩy Giang Ngự Hàn vào trong.
 
Nhưng vừa bước vào phòng khách, cô lập tức nhìn thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế sô pha.
 
Chiếc váy đỏ rực rỡ ôm lấy dáng người thướt tha như một ngọn lửa rực cháy trong đêm.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục