Chương 67
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 67: Áp lực

Áp lực học tập không thể biến mất, nhưng có thể chuyển giao!

__________________________

Lục Vũ ấm ức ngước nhìn Minh Yến đang đi tới: “Gì mà đâu đâu cũng toàn họ Lục thế này, cứ như gián ấy.”

Những nhân viên xung quanh không ai dám hé răng. Dương Trầm nhìn cậu, giọng khó tả: “Mày cũng họ Lục mà?”

Lục Vũ trừng mắt lườm lão Dương một cái: “Không cần mày xen vào.”

Minh Yến bật cười, đưa tay xoa xoa mái tóc bị mũ mô phỏng ép bẹp của cậu: “Anh chỉ nói là không được gặp người nhà họ Lục thôi, là em tự mở rộng ra thành ‘không gặp ai họ Lục’. Xem ra, em cũng chẳng muốn thắng lắm đâu.”

Đúng vậy, vốn dĩ là do cậu muốn khoe khoang nên mới mạnh miệng nói linh tinh, bắt tất cả những ai họ Lục đều phải tránh xa ra.

Lục Vũ ôm chầm lấy eo Minh Yến: “Không có đâu, em chỉ muốn nhân cơ hội khoe khoang tí thôi. Luật đã đặt rồi, không được thay đổi!”

Thấy Lục Vũ trông chẳng khác gì chú cún con giành ăn, Minh Yến không nhịn được mà bật cười, lại xoa đầu cậu thêm mấy cái.

Đợi Minh Yến cam đoan đi cam đoan lại rằng luật không đổi, Lục Vũ mới yên tâm, quay sang bảo tổ nội dung nhanh chóng chỉnh sửa, tuyệt đối không để bất kỳ NPC nào họ Lục xuất hiện trước mặt cậu nữa.

Ngay cả Lục Thiên Bá – người đã bị cho đăng xuất khỏi trò chơi – cũng bị vá lỗi: buổi phát sóng chiều, tiểu quan phụ trách ghi sổ xác chết sẽ đọc thêm một câu “Toản Địa Hổ, tên thật Vương Hổ.”

Sắp xếp xong công việc, Lục Vũ vẫn còn sợ hãi, đăng ngay một bài lên mạng xã hội:

【Bắt cá trên đất khô】: Mấy người họ Lục thật đáng ghét, may mà tôi đi ở rể rồi, sau này tôi sẽ theo họ bố vợ!

Cư dân mạng từng xem buổi phát sóng buổi sáng đều kéo nhau vào chọc ghẹo, bây giờ cả mạng đều biết để được sếp Minh hôn một cái, Lục Vũ nhìn thấy ai họ Lục cũng phải tránh ba thước.

Bình luận:

Netizen A: Ha ha ha, bắt cá trên đất khô ơi, cậu đúng là hết thuốc chữa rồi!

Netizen B: Sao lại không được gặp người họ Lục? Có ẩn tình gì sao?

Netizen C: Có phải vì quan hệ với nhà họ Lục không tốt, nên sếp Minh giận, cấm gặp người họ Lục không?

Lục Trân Ni: Lục Vũ, anh quá đáng lắm rồi đó!

Cư dân mạng chỉ xem vui, còn Lục Trân Ni thì tức đến muốn nổ tung, lập tức để lại bình luận. Kết quả bị Lục Vũ xóa ngay, tiện thể khóa bình luận một tuần.

Dương Trầm cũng nhìn thấy bài đăng đó, trưa ăn cơm còn chân thành đề nghị: “Người ta đi ở rể là để con theo họ bố vợ thôi, chứ mày cũng theo họ bố vợ thì kỳ lắm. Hay là mày gọi tao là bố, theo họ tao cho rồi.”

“Cút, cút, cút!” Lục Vũ gắp miếng thịt kho tàu to đùng nhét thẳng vào miệng lão Dương  “Ăn đi, thịt cũng không chặn được cái miệng to của mày!”

Miếng thịt to bằng quả trứng, Dương Trầm bị nghẹn đến trợn trắng mắt, phải uống liền hai ngụm nước mới nuốt nổi: “Thịt này ngấy thật đấy. Đại ca bảng xếp hạng không ăn ở đây nên mày lấy món rẻ tiền này dỗ tao à?”

“Suất ăn tiêu chuẩn của hai ta chỉ có thế. Không muốn ăn thì tự bỏ tiền ra mà mua.” Lục Vũ đẩy hộp cơm của Minh Yến ra xa, tránh để lão Dương ăn vụng. Đấy là món cậu đặt riêng, chỉ đủ cho Minh Yến ăn.

Dương Trầm chẳng buồn cằn nhằn chuyện “trọng sắc khinh bạn” nữa: “Tao cũng bắt đầu thấy cần có đại ca bảng xếp hạng rồi. Mà nói chứ, cậu ta chẳng phải phải làm việc suốt cả ngày sao, sao giữa chừng lại biến mất?”

“Bảo là về nhà có việc.” Lục Vũ đáp qua loa.

Thực ra, Hồng nhị thiếu gia về nhà để giải thích chuyện của Công nghệ Bất Tri Số với anh trai. Việc này vẫn là chuyện riêng của nhà Hồng Vũ Dương, nên cậu không tiện nói ra.

Ăn cơm xong, Lục Vũ lại bỏ qua giấc ngủ trưa, chạy đến phòng làm việc của Lục Đại Vũ, lấy ra bản kế hoạch mà lần trước cậu chỉ xem qua loa.

Nếu Hồng nhị thiếu gia và Hồng Tiêu Capital bàn bạc xong, kế hoạch này có thể được khởi động lại. Lục Vũ định xem kỹ trước một lượt. Trong bản kế hoạch có đủ chi tiết về cách thâu tóm doanh nghiệp chế tạo trí não như thế nào và kết hợp với Minh Nhật Biểu Nghiệp ra sao, từng bước đều được ghi rõ.

Lần trước chỉ lướt qua, lần này đọc kỹ, Lục Vũ ngạc nhiên phát hiện kế hoạch có đến mấy phiên bản. Phần mềm quản lý văn bản này cho phép lưu nhiều phiên bản chồng nhau, cậu bèn mở mục “lịch sử chỉnh sửa” ra xem từng cái một.

Không ngờ, bản sớm nhất là từ năm năm trước.

Ngay từ khi công ty này mới thành lập, Lục Đại Vũ đã bắt đầu viết bản kế hoạch đó.

Ban đầu, kế hoạch ghi rõ: Trước hết phải làm cho trợ lý trí não phát triển mạnh, trong ba năm đưa công ty lên sàn chứng khoán. Sau khi có tiền, mua lại một nhà máy sản xuất trí não, giao toàn bộ việc gia công dây chuyền và vỏ ngoài cho Minh Nhật Biểu Nghiệp.

Khi ấy Lục Đại Vũ còn rất lạc quan, trong bản kế hoạch thậm chí còn thêm vài dòng bình luận tự viết:

【Trí não này ra đời rồi sẽ gọi là “Minh Nhật Trí Não”! Ha ha ha ha, nghe cứ như tận thế đến nơi vậy. Phì phì, không được, phải nói là đậm chất khoa học viễn tưởng mới đúng!】

【Đợi đến ngày mình đưa công ty lên sàn chứng khoán thành công, bước tới đỉnh cao nhân sinh, mình sẽ đi tìm anh Yến, nói với anh ấy: Em có một vụ làm ăn hàng chục tỷ muốn bàn với anh. Ấy chết, nghe sao cứ mờ ám nhỉ, không biết anh Yến có hiểu nhầm là mình muốn bao nuôi anh ấy không ta…】

Nhưng đời đâu như mơ. Phải mất hai năm mới hoàn thành sản phẩm đầu tiên, trợ lý Lục Đông Đông, kế hoạch cũng phải chỉnh đi chỉnh lại.

Dù vậy, nội dung chính không thay đổi. Lục Đại Vũ còn học thêm kiến thức về ngành chế tạo trí não, lấy luôn bằng tại chức.

Lục Vũ nhìn tấm bằng da xanh cứng đặt trong ngăn kéo, nét mặt phức tạp: “Người này… cũng chăm chỉ ghê.”

Nhìn tấm bằng, rồi nhìn đống tài liệu chuyên ngành trong máy tính, Lục Vũ tin rằng nếu bây giờ giao cho Lục Đại Vũ một công ty chế tạo trí não, anh ta hoàn toàn có thể quản lý tốt.

Nhưng vấn đề là bây giờ cậu chỉ là Lục Tiểu Vũ sinh viên năm hai, đừng nói bằng chế tạo trí não, ngay cả bằng ngành trí tuệ nhân tạo của mình cậu còn chưa lấy được.

Đúng là muốn hói đầu thật rồi.

Áp lực bất ngờ đổ xuống, Lục Vũ thở dài. Cậu cũng phải bắt đầu học thôi, hơn nữa còn là kiến ​​thức của hai chuyên ngành khác nhau. Nhiệm vụ này thật gian nan, con đường phía trước vẫn còn rất dài.

Buổi phát sóng chiều, để xả stress học tập, Lục Vũ định cho nhân vật của mình mở “hack võ nghệ siêu phàm”, nhảy qua tường, lướt trên mái nhà, tung hoành khắp nơi.

Gác đàn ngang yên ngựa, Lục Vũ nhanh tay gõ lệnh:

【Hoa Sinh Di nhận được kỹ năng tạm thời “Tuyệt Thế Cao Thủ”, có thể nhảy qua tường, lướt trên mái nhà.】

Ngay sau đó, âm thanh cảnh báo vang lên bên tai:

“Cảnh báo: Vượt quá phạm vi quy tắc thế giới, không được hỗ trợ.”

“Nhị thúc, người đang làm gì thế?” Hoa Văn Viễn tò mò nhìn cậu.

Lục Vũ khẽ ho một tiếng, cất cây thất huyền cầm đi: “Ban đầu ta muốn học Gia Cát Lượng, diễn vai cao nhân dọa bọn chúng, nhưng cái đám sơn tặc chẳng có chút kiến thức này. Thôi bỏ đi.”

Vì Toản Địa Hổ vừa chạm mặt Hoa Văn Viễn đã chết tươi, đám sơn tặc trên tường thành hỗn loạn như ruồi mất đầu, chẳng ai thèm xem “Gia Cát Vũ” biểu diễn nữa.

Lục Vũ giơ tay ra hiệu cho bộ binh tiến lên.

Hoa Văn Viễn là thần tiễn nổi danh, có mặt ở đây, chẳng ai dám ló đầu ra bắn tên. Bộ binh cứ thế tiến sát đến chân thành.

Lục Vũ đứng dưới cổng thành quát lớn: “Lũ các ngươi còn không mau đầu hàng dâng thành? Đợi chúng ta mang gỗ công thành đến phá cửa, các ngươi sẽ bị giết không nương tay!!”

Đại đương gia đã chết, nhưng nhị đương gia vẫn còn, hắn mặc áo giáp dày, khom lưng trên tường thành hét xuống: “Ta biết rõ quy củ của Hoa tướng quân! Theo luật, bọn ta đều phải chết, đầu hàng cũng vô ích! Có giỏi thì tấn công đi!”

Hét xong, trên tường lập tức dựng đầy công cụ phòng thủ, nước sôi, đá loạn ào ào đổ xuống.

Nhưng hắn có thể liều, chứ binh lính và dân trong thành thì không nghĩ vậy.

Lục Vũ ra lệnh cho toàn quân đồng thanh hô vang:

“Phản tặc trong thành nghe đây! Kẻ không làm nhiều điều ác sẽ không bị giết! Người mở cổng dâng thành lập công được tha! Dân chúng chớ sợ, Hoa tướng quân đến rồi!”

Tiếng hô rền vang suốt nửa canh giờ, cuối cùng trong thành cũng náo loạn.

Bụi bay mù mịt ở cổng thành, chẳng bao lâu sau, có người mở cửa.

Cánh cổng gỗ khổng lồ ầm ầm mở ra, nhưng không thấy sơn tặc xông ra, bên trong là cảnh chém giết hỗn loạn.

Hoa Văn Viễn kinh ngạc trước khả năng nhìn thấu thế cục của nhị thúc. Ban đầu y tưởng dù có thuận lợi đến đâu, cũng phải hai ngày một đêm mới đánh hạ được thành, vì họ chẳng có công cụ công thành, chỉ có thể phối hợp với người trong dân thành vào ban đêm đốt lửa gây hỗn loạn, hy vọng mở được cổng thành.

Lục Vũ vỗ vai Hoa Văn Viễn, đắc ý nói: “Đó chính là sức mạnh của tri thức! Nhị thúc bảo cháu học, cháu không học, giờ hiểu rồi chứ?”

Nghe đến chữ “học”, khuôn mặt tuấn tú của Hoa Văn Viễn lập tức nhăn lại.

Khóe môi Lục Vũ cong tận mang tai áp lực học tập không thể biến mất, nhưng có thể chuyển giao!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình