Chương 67
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 67: Hội chùa

Bước vào tháng Chạp, ngày Tết cận kề, cứ cách năm ngày, chùa Tương Quốc lại tổ chức hội chợ.

Hội chùa vô cùng náo nhiệt, vừa có kịch hát tạp kỹ, vừa có các sạp hàng bán đủ loại đồ dùng cùng thức ăn vặt, lại còn có các vật phẩm cần mua cho Tết như câu đối, thần giữ cửa, nên vào những lúc rảnh rỗi dịp Tết, người dân đều thích đến hội chợ.

Hơn nữa, cho đến trước tết Nguyên Tiêu, hội chùa vẫn luôn duy trì cảnh tượng náo nhiệt này.

Khi xe ngựa của Quốc Công phủ đến bên ngoài chùa Tương Quốc, người tới dự hội đã đông đúc như nêm cối, hai bên đường phố cũng vang lên những tiếng rao hàng trầm bổng nối tiếp nhau.

Ngồi trong xe ngựa, Khương Ức An đẩy cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Đã lâu nàng không đi dạo hội chùa, lúc này thấy cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài, tâm trạng lập tức trở nên hân hoan, nàng nắm chặt lấy tay Hạ Tấn Viễn, vui vẻ nói: "Phu quân, tới nơi rồi, chúng ta mau xuống xe thôi."

Hạ Tấn Viễn gật đầu, nhẹ nhàng đáp: "Được."

Đợi xe ngựa dừng lại bên ngoài chùa, hắn là người đầu tiên đứng dậy xuống xe.

Chỉ là khi hắn đứng bên xe, vừa mới giơ tay lên, đã thấy một bóng người mờ ảo từ trên xe ngựa nhảy phóc xuống, động tác còn dứt khoát nhanh nhẹn hơn cả Thạch Tùng vốn có võ công đầy mình.

Hạ Tấn Viễn: ?

Vốn định đỡ nương tử xuống xe, hắn đành lẳng lặng thu tay về.

Khương Ức An mỉm cười nhìn về phía xa, kinh ngạc thốt lên vài tiếng: "Phu quân, nhiều người quá, thật náo nhiệt, còn đông hơn cả lúc ta đi chợ phiên ở trấn Thanh Thủy!"

Hạ Tấn Viễn chắp tay đứng tại chỗ, khẽ nheo mắt nhìn nàng.

Ánh mặt trời hôm nay không chói chang cũng chẳng ảm đạm, là một ngày nắng ấm trong lành vừa vặn.

Phùng đại phu đã dặn dò những lúc thế này không nhất thiết phải che mắt, ngược lại có thể rèn luyện thị lực một chút, cho nên hắn không đeo dải lụa đen che mắt.

Vì không còn che mắt, thoạt nhìn qua, hắn không khác gì người bình thường.

Chỉ là thị lực mới khôi phục được một phần mười, nếu không tập trung nhìn chằm chằm vào một chỗ, thì nơi tầm mắt chạm tới vẫn là một mảnh cảnh tượng mờ ảo.

Khương Ức An theo thói quen nắm lấy tay hắn, cười nói: "Phu quân, hôm nay ta phải dạo chơi cho thật thỏa thích."

Những ngón tay thon nhỏ dẻo dai của nàng chạm vào những ngón tay dài thanh mảnh của hắn, hơi ấm truyền qua kẽ tay, nắm chặt lấy tay nàng, Hạ Tấn Viễn bất giác lặng lẽ nhếch môi.

"Nương tử muốn chơi bao lâu, ta đều bầu bạn với nàng."

Khương Ức An mỉm cười gật đầu, đưa tay che nắng nhìn về phía sau một cái.

Đợi khi thấy rõ xe ngựa của Hạ Gia Nguyệt và Hạ Gia Thư cũng đã tới nơi, nàng bèn vẫy tay thật mạnh về phía chiếc xe đó, lại khum một bàn tay thành hình chiếc loa, gọi: "Muội muội, chúng ta ở đây!"

Hạ Gia Nguyệt và Hạ Gia Thư nghe thấy giọng nói trong trẻo đầy sức sống của nàng, cả hai cùng lúc vén rèm xe, ló nửa cái đầu ra nhìn về phía nàng.

Họ mỉm cười vẫy tay đáp lại, đợi sau khi xe ngựa tấp vào lề dừng lại, hai người cũng lần lượt giẫm lên bệ xe bước xuống, rảo bước đi về phía Khương Ức An.

"Đại huynh đại tẩu, đi dạo hội chùa hai người có muốn mua gì không?" Hạ Gia Thư hỏi.

Khương Ức An liếc nhìn Hạ Tấn Viễn một cái.

Hắn đang nhìn nàng không chớp mắt.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, dẫu biết hắn vẫn chưa nhìn rõ nàng, tim nàng vẫn vô cớ đập thình thịch mấy nhịp.

Nàng định thần lại, quay sang nhìn hai muội muội, nói: "Chúng ta dạo chơi tùy thích thôi, mua chút đồ ăn ngon, đồ chơi lạ, các muội muốn mua gì?"

Khó khăn lắm mới được ra phủ dạo hội chùa một lần, Hạ Gia Thư đã sớm tính kỹ xem cần mua thứ gì, còn Hạ Gia Nguyệt cũng có chuẩn bị mà tới.

Hạ Gia Thư nói: "Ta không thể đi cùng đại huynh đại tẩu. Ta muốn tới khu chợ sách bên kia dạo một chút, xem có quyển sách mới hay cổ tịch nào hợp ý không."

Hạ Gia Nguyệt cũng gật đầu, mỉm cười nói: "Gần đây, ta muốn mở thêm một tửu lầu nữa, nhân cơ hội này đi khảo sát lượng khách và tình hình làm ăn của các tửu lầu lân cận, cũng không đi cùng đại huynh đại tẩu nữa."

Tiết trời đông lạnh lẽo, lúc này còn ấm áp đôi chút, quá buổi trưa gió bắc sẽ thổi lên, sau khi hẹn gặp lại anh trai, chị dâu ở đây sau nửa canh giờ, Hạ Gia Thư bèn dẫn theo nha hoàn Lan Hinh tới khu bán sách ở phía Tây, Hạ Gia Nguyệt thì dẫn theo nha hoàn Hồng Liên tới khu tửu lầu ở phía Đông.

Hai muội muội rời đi, Khương Ức An liền cùng Hạ Tấn Viễn tay trong tay, thong dong dạo hội chùa.

Hàng hóa bày la liệt trên các sạp nhỏ hai bên đường khiến người ta lóa mắt, khi nàng đang nhìn ngó những món đồ lạ lẫm chưa từng thấy, bỗng nhiên, một người bán hồ lô đường đi lướt qua trước mặt hai người, cất tiếng rao lớn: "Hồ lô đường đây, hồ lô đường vừa chua vừa ngọt đây, không ngọt không lấy tiền~"

Bước chân của Hạ Tấn Viễn chậm lại vài phần, hắn nghiêng đầu nhìn nàng, nhẹ nhàng hỏi: "Nương tử muốn ăn hồ lô đường không?"

Cây rơm trên vai người bán hàng rong cắm đầy những xiên hồ lô đỏ mọng, bên ngoài bọc một lớp nước đường vàng óng, Khương Ức An sớm đã muốn nếm thử một xiên, nghe vậy vội vàng gật đầu, "Phu quân, chúng ta mua một xiên ăn thử trước đi."

Người bán nghe thấy lời hai người liền kịp thời dừng bước, cười nói: "Hai vị muốn ăn xiên nào thì tự chọn lấy, bảo đảm chua ngọt vừa miệng, không ngọt không lấy tiền."

Khương Ức An nhìn một lượt, chọn lấy một xiên có những quả sơn tra vừa to vừa tròn.

Sau khi trả hai văn tiền, nàng nếm thử một miếng trước.

Một miếng cắn mất nửa quả, vị chua ngọt vừa phải lập tứ lan tỏa trong khoang miệng.

Mắt nàng không khỏi sáng lên, theo bản năng đưa xiên hồ lô đường trong tay tới bên môi Hạ Tấn Viễn, mời hắn, "Phu quân mau nếm thử đi, ngon lắm."

Hạ Tấn Viễn khẽ gật đầu, thuận theo tay nàng, cắn lấy một miếng từ quả hồ lô đường nàng đã ăn mất một nửa vào trong miệng.

Thấy hắn ăn đồ mình đã ăn qua, Khương Ức An khựng lại một chút, mặt vô cớ hơi nóng lên.

Mắt hắn không tốt, chắc chắn là không nhìn rõ quả hồ lô đường đó nàng đã cắn mất một nửa.

Nàng vội vàng bóp lấy cằm hắn để ngăn lại, nói: "Phu quân, cái đó ta đã ăn qua rồi, chàng nhổ ra đi, đổi quả khác mà ăn."

Hạ Tấn Viễn: ......

Dẫu thị lực của hắn không tốt, nhưng khi ở gần, hắn vẫn có thể lờ mờ phân biệt được quả hồ lô đường đó nàng có ăn qua hay không.

"Nương tử, không sao." Vì cằm vẫn bị nàng dùng sức bóp chặt, giọng nói phát ra của hắn có chút không rõ ràng.

Thấy hắn đã thản nhiên nhai xong miếng hồ lô đường, Khương Ức An đành phải thu tay về.

Đợi khi cảm giác nóng ran vì ngượng ngùng trên mặt tan bớt, nàng nhìn hắn hỏi: "Phu quân, chàng còn ăn nữa không?"

Hạ Tấn Viễn gật đầu.

Để ngăn hắn lại ăn phải hồ lô đường mình đã ăn dở, Khương Ức An lại đi mua một xiên nữa.

Tuy nhiên, khi nàng vừa trả tiền xong, mới cầm một xiên hồ lô đường mới, khóe mắt chợt thoáng thấy một bóng người có vài phần quen thuộc đi ngang qua.

Nàng hơi ngẩn người, đột ngột quay đầu nhìn theo.

Nhưng xung quanh người đi lại nườm nượp, bóng dáng quen thuộc đó đã hòa vào đám đông, mất hút dấu vết.

Nàng vô thức kiễng chân lên, tầm mắt xuyên qua đám người náo nhiệt, muốn tìm kiếm bóng hình ấy.

Nhận thấy nàng đang tìm người, Hạ Tấn Viễn cũng nhìn theo hướng tầm mắt của nàng, hỏi: "Nương tử đang tìm ai vậy?"

Hẳn là do hoa mắt nhìn nhầm, Khương Ức An nói: "Vừa rồi ta thấy một bóng người quen thuộc, cứ ngỡ là Chu đại ca."

Giọng nói của nàng nghe có vài phần thất vọng, Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, trầm giọng hỏi: "Là vị Chu đại ca mà nàng từng nhắc tới sao?"

Khương Ức An: "Đúng vậy, Chu đại ca là hàng xóm lúc ta còn ở trấn Thanh Thủy, huynh ấy học vấn uyên thâm, học hành cũng giỏi, hồi nhỏ ta thường hay chơi cùng huynh ấy."

Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc.

Hắn nhớ nàng cũng từng nhắc tới vị nam nhân họ Chu này, mỗi lần nhắc tới đều dùng hết lời lẽ khen ngợi, dẫu chỉ là một thư sinh bình thường, nhưng trong mắt nàng, dường như người đó lại có rất nhiều ưu điểm mà người khác không có.

Hắn siết chặt xiên hồ lô đường trong tay, ra vẻ vô tình hỏi: "Nương tử, hắn đã thành thân chưa?"

Khương Ức An rất chắc chắn mà lắc đầu: "Chu đại ca đã nói, phải đợi đến khi công thành danh toại mới thành thân, huynh ấy vẫn chưa thi đỗ công danh, nhất định là chưa rồi."

Chỉ là nhất thời hoa mắt nhìn nhầm người mà thôi, sau khi nói xong những lời này, Khương Ức An rất nhanh đã quẳng chuyện này ra sau đầu.

Nàng nắm chặt tay Hạ Tấn Viễn, vừa gặm hồ lô đường vừa rảo bước đi về phía trước, chỉ muốn đi xem màn xiếc múa búa tạ ở phía trước.

Khi sóng vai bước đi cùng nàng, Hạ Tấn Viễn cúi đầu cắn một miếng hồ lô đường của mình, đôi mày dài vô cớ nhíu chặt.

Không biết tại sao, xiên hồ lô đường vừa nãy còn ngọt lịm, giờ ăn vào lại thấy có chút chua.

~~~~~

Nửa khắc sau, Hạ Gia Nguyệt dẫn theo nha hoàn Hồng Liên bước ra từ một tửu lầu ở phía Đông chùa Tương Quốc, đang định tới cửa tiệm tiếp theo xem thử, thì bỗng nhiên có người sải bước đi tới, chặn đường hai người.

Hạ Gia Nguyệt vô thức ngẩng đầu nhìn lên.

Đợi khi nhìn rõ đối phương là Thẩm Thiệu Tổ, cô không khỏi sững sờ.

Hòa ly đã hơn nửa năm, cô chưa từng gặp lại vị phu quân cũ này, không biết vì sao hắn lại xuất hiện ở đây, cũng không hiểu tại sao lúc này hắn lại chặn đường đi của hai chủ tớ cô.

Cô có chút hoảng hốt siết chặt chiếc khăn thêu trong tay.

Nhưng rồi nghĩ lại, người đi đường qua lại không ngừng, giữa chốn đông người này, hắn sẽ không dám làm ra hành động gì quá đáng, tâm trí hoảng loạn của cô liền dần bình tĩnh lại.

Cô nhìn hắn vài lần.

Chỉ là không nhìn không biết, nhìn rồi mới giật mình, cô bất giác nhíu chặt đôi mày thanh tú.

Thời gian hơn nửa năm trôi qua rất nhanh, người khác có lẽ không có gì thay đổi, nhưng so với trước kia, hắn vậy mà đã thay đổi rất nhiều, dáng người gầy rộc, đôi má lõm sâu, ánh mắt tiều tụy, lúc đi lại bước chân còn có chút tập tễnh, cứ như là vừa trải qua một trận bạo bệnh.

"Gia Nguyệt," Thẩm Thiệu Tổ khẽ mở miệng, giọng nói nghe khô khốc, lộ ra vẻ mặt đầy hối hận, "Trước đây là ta không đúng, ta không nên đối xử tệ bạc với nàng."

Hạ Gia Nguyệt không thể tin nổi mà nhìn hắn.

Kinh ngạc một lúc, cô mỉm cười, nhẹ nhõm nói: "Chúng ta đã hòa ly rồi, chuyện quá khứ không cần nhắc lại nữa."

Nói xong, cô bèn quay người đi tiếp, Thẩm Thiệu Tổ lại đột nhiên nói lớn: "Gia Nguyệt, nàng đừng đi, ta còn có vài lời muốn nói với nàng."

Hạ Gia Nguyệt hơi khựng lại, dừng bước chân.

Thấy cô dừng lại, Thẩm Thiệu Tổ lộ vẻ mừng rỡ, rảo bước tới trước mặt cô, nói: "Gia Nguyệt, để được gặp mặt nàng, ta đã canh chừng ngoài cửa Quốc Công phủ mấy ngày liền. Ta nghĩ nàng sẽ ra ngoài dạo hội chùa, không ngờ rằng, ta lại thực sự đợi được nàng."

Hạ Gia Nguyệt ngạc nhiên nhìn hắn: "Ngươi đợi ta làm gì? Nếu ngươi định nói lời xin lỗi, ta đã biết rồi, ngươi cũng không cần nói thêm nữa."

Thẩm Thiệu Tổ khẽ nhếch môi, nói: "Gia Nguyệt, ta còn có lời quan trọng hơn muốn nói với nàng, ta sai rồi, nhưng sau này ta sẽ sửa đổi, nàng cho ta thêm một cơ hội nữa, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không? Ta và Tần thị đã đường ai nấy đi rồi, sau khi hòa ly với nàng, ta mới nhận ra cô ta thua xa nàng. Ta thề, sau khi chúng ta hòa hảo, đời này ta chỉ đối tốt với một mình nàng, tuyệt đối không liếc mắt nhìn người khác lấy một lần..."

Trong ánh mắt kinh ngạc dần chuyển sang chán ghét của Hạ Gia Nguyệt, giọng nói của Thẩm Thiệu Tổ càng lúc càng thấp dần, cuối cùng lời nói đột ngột dừng lại, ánh mắt nhìn cô chỉ còn lại vẻ chật vật và thống khổ.

"Hòa ly rồi, chúng ta đã cầu gãy đường ngăn, không còn khả năng ở bên nhau nữa." Hạ Gia Nguyệt khẽ cười một tiếng, không thèm liếc nhìn hắn lấy một lần, quay người bước tiếp, "Thẩm lang quân, làm ơn đừng quấy rầy ta nữa."

Nhìn bóng lưng cô dần xa, Thẩm Thiệu Tổ không nhịn được rảo bước đuổi theo, nói: "Gia Nguyệt, nàng bảo ta không được quấy rầy nàng, nhưng ta làm sao có thể nhịn được? Gia Nguyệt, ta biết nàng là người hiền dịu nhất, nàng hãy cho ta một cơ hội nữa, chúng ta bắt đầu lại..."

Hạ Gia Nguyệt hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời hắn nói.

Nhưng Thẩm Thiệu Tổ như hình với bóng đi theo sau cô, như ruồi bọ vo ve không ngừng bày tỏ lòng mình, khiến cô thực sự chán ghét.

Hồng Liên cũng bực mình muốn chết.

Hai chủ tớ liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng đi về phía con phố đông đúc người qua lại bên cạnh, muốn nhân đó mà cắt đuôi Thẩm Thiệu Tổ.

Xung quanh những người dạo hội chùa tới tới lui lui, Hạ Gia Nguyệt đi nhanh vài bước, khi quay đầu lại thì Thẩm Thiệu Tổ đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, thong thả bước tiếp, khi quay người, lại vô tình va vào một lồng ngực rắn chắc.

Cô đau đớn kêu lên một tiếng, vô thức bịt mũi lùi lại vài bước.

Vì mũi bị va chạm nên vừa đau vừa nhức, nước mắt suýt chút nữa đã trào ra.

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng trầm thấp: "Hạ cô nương, cô không sao chứ?"

Hạ Gia Nguyệt khựng lại, ngẩng mắt nhìn nam nhân trước mặt.

Dưới ánh nắng ấm áp, Tần Bỉnh Chính mặc một bộ trường bào màu mực chắp tay đứng đó, đôi mày dài nhíu lại, đang nghiêm nghị nhìn cô.

Hạ Gia Nguyệt có chút kinh ngạc và bất ngờ, ngay sau đó trong mắt hiện lên một tia lúng túng, ngại ngùng nói: "Tần đại nhân, xin lỗi, vừa rồi ta không nhìn đường, đã va phải ngài rồi sao?"

Tần Bỉnh Chính rũ mắt nhìn thoáng qua chóp mũi thon gọn hơi ửng hồng của cô, rất nhanh đã dời tầm mắt đi, nói: "Ta không sao, cô có bị thương không? Có cần đi khám đại phu không?"

Nghe giọng nói trầm lạnh uy nghiêm của Tần đại nhân, dẫu biết hắn đang quan tâm đến vết thương của mình, Hạ Gia Nguyệt vẫn có chút căng thẳng nói: "Không sao, ta đã hết đau rồi, vậy thì—"

Cô ngập ngừng, cũng không biết nên nói gì, bèn hướng về phía hắn hành lễ, nói: "Tần đại nhân, ta còn phải đi tìm nha hoàn của mình, xin cáo từ trước."

Vừa rồi chen vào đám đông, cô và Hồng Liên đã tạm thời lạc nhau, sau khi nói câu này với Tần đại nhân, cô giống như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi, vội vàng đi về hướng khác.

Trong dòng người qua lại như thoi đưa, Tần Bỉnh Chính chắp tay đứng yên tại chỗ, dõi mắt nhìn theo bóng lưng mảnh mai đang rời đi của cô.

~~~~~

Lúc hội chùa diễn ra, khu chợ sách ở phía Đông cũng vô cùng náo nhiệt.

Hạ Gia Thư dẫn theo nha hoàn Lan Hinh dạo qua vài hiệu sách, lúc đi ra, trên tay Lan Hinh đã có thêm mấy quyển sách.

Đây đều là những quyển sách được Hạ Gia Thư tuyển chọn kỹ lưỡng, nhưng có một quyển "Lũng Tây du ký" do người xưa để lại mà cô đã khao khát từ lâu, vậy mà vẫn chưa tìm được.

Khi đi tiếp tới một góc phố, có một tiểu thương đang bày sạp bán sách.

Sách trên sạp đó trông có vẻ đã cũ kỹ, không biết là sách cũ thu gom từ đâu về, người qua đường không ai dừng chân trước sạp hàng đó, nhưng Hạ Gia Thư lại bị sạp sách đó thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trên sạp có đặt một quyển sách cũ bìa xám, vừa hay chính là cuốn du ký mà cô muốn mua!

Ánh mắt cô khẽ sáng lên, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng đi về phía sạp hàng đó.

Nhưng cô còn chưa kịp đưa tay lấy quyển sách trên sạp, một bàn tay to như cái quạt nan đã vươn tới, hai ngón tay dài nhẹ nhàng kẹp lấy quyển sách vào trong lòng bàn tay.

Hạ Gia Thư sững người, vô thức ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy nam nhân trước mắt vận một bộ trường bào đen, thân hình cao lớn vạm vỡ, nước da ngăm đen, vì da quá đen nên nhìn không ra được tuổi tác.

Quách Kế Sơn lật giở bìa quyển sách, cúi đầu lướt qua vài cái, vẻ mặt kỳ quái nhếch khóe miệng, đột nhiên lông mày nhíu lại, liếc nhìn cô nương đang đứng bên cạnh mình.

Hai bàn tay cô nương đó bất an đan vào nhau, mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào quyển sách cũ trong tay hắn.

Quách Kế Sơn nhìn cô một cái, rồi lại cúi đầu nhìn quyển sách trong tay mình, hỏi: "Cô nương cũng muốn mua quyển sách này sao?"

Hắn nói chuyện đầy nội lực, giọng như sấm vang, lại nghe rất thô ráp, Hạ Gia Thư bị hắn làm cho giật mình, vô thức lùi lại vài bước.

Nhưng quyển sách đó thực sự là thứ cô muốn mua, cô đắn đo một lúc, khẽ gật đầu với hắn, "Công tử muốn mua quyển sách này sao?"

Vừa nghe thấy từ "công tử" phát ra từ miệng nàng, Quách Kế Sơn không tự nhiên mà gãi gãi đầu, thốt ra một chữ ngắn gọn súc tích: "Phải."

Hạ Gia Thư nhìn quyển sách du ký đó đầy luyến tiếc.

Trên sạp chỉ có duy nhất một quyển du ký này, vả lại là vị công tử này đến trước, không mua được quyển sách này, cô chỉ đành tiếc nuối rời đi.

Nhận ra sự luyến tiếc trong ánh mắt cô, vẻ mặt Quách Kế Sơn lộ rõ vài phần khó xử.

Nhưng sau vài nhịp thở, hắn nhếch miệng cười, sảng khoái nói: "Cô nương, nếu cô đã thực sự yêu thích, quyển sách này nhường lại cho cô vậy, ta sẽ đi hiệu sách khác tìm một quyển là được."

Trong mắt Hạ Gia Thư thoáng hiện một tia kinh ngạc vui mừng, nhưng nghĩ lại, các hiệu sách quanh đây cô đã dạo rồi, chỉ có sạp hàng này mới có cuốn du ký này, e rằng hắn đi nơi khác cũng không tìm được.

Cô suy nghĩ một lúc, nói: "Đa tạ ý tốt của công tử, vẫn là thôi đi."

Nào ngờ, cô vừa lên tiếng từ chối, đối phương đã chẳng nói chẳng rằng nhét quyển sách vào tay cô, giọng ồm ồm nói: "Nhường cho cô rồi, cô cứ cầm lấy đi!"

Trong tay có thêm cuốn du ký đó, Hạ Gia Thư ngẩn ngơ một lúc.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, chỉ thấy nam nhân đó đã sải những bước dài vững chãi đi về phía xa, thoắt cái đã biến mất trong đám đông.

~~~~~

Quá giờ Ngọ, sau khi xem xong màn xiếc múa búa tạ đầy hứng thú, thấy đã đến giờ hẹn với hai muội muội để hồi phủ, Khương Ức An bèn cùng Hạ Tấn Viễn thong thả quay về.

Chỉ là khi chậm bước đi về phía trước, Hạ Tấn Viễn vẫn luôn im lặng không nói gì nhiều, Khương Ức An thỉnh thoảng liếc nhìn hắn, phát hiện chân mày hắn khẽ nhíu lại, dường như có vẻ không được vui cho lắm.

Nàng suy nghĩ kỹ một chút, nghi ngờ là do mắt hắn chưa phục hồi, không thể tận mắt chứng kiến màn xiếc náo nhiệt kia nên tâm trạng mới không tốt.

Nghĩ đến đây, vừa vặn đi ngang qua một sạp bán kẹo đường, Khương Ức An bèn dừng bước, ngón tay khẽ nhéo vào ngón tay dài của hắn, hỏi: "Phu quân muốn ăn kẹo đường không?"

Hạ Tấn Viễn im lặng vài nhịp, hỏi: "Nương tử thích ăn kẹo đường không?"

Khương Ức An nói: "Đương nhiên rồi, kẹo đường vừa đẹp mắt, vị lại rất ngọt, ai mà chẳng thích?"

Im lặng một lúc, Hạ Tấn Viễn giả vờ như vô tình hỏi: "Vậy lúc nương tử còn nhỏ, có thích cùng bạn ăn kẹo đường không?"

Hắn chỉ tùy tiện nhắc tới chữ "bạn", cũng không hề đặc biệt nhắc nhở nàng là người bạn nào.

Đương nhiên, vị lang quân họ Chu kia chẳng qua chỉ là hàng xóm trước đây của nàng, hắn cũng không thèm nhắc tới làm gì.

Khương Ức An lập tức gật đầu lia lịa, cười nói: "Đương nhiên rồi, hồi nhỏ ta cùng các bạn nhỏ mua kẹo đường, thổi kẹo đường, khỏi nói là vui đến mức nào."

Giọng nàng vô thức mang theo tiếng cười vui vẻ, Hạ Tấn Viễn nghe ra được sự hoài niệm về quãng thời gian quá khứ đó của nàng.

Khóe môi hắn gần như mím chặt thành một đường thẳng, bước chân cũng đột nhiên chậm lại vài phần.

Đi ngang qua trước sạp kẹo đường đó, tuy hắn đã dừng bước, nhưng lại chắp tay đứng đó, quay lưng về phía sạp hàng.

Khương Ức An đi mua hai cây kẹo đường hình thỏ con đáng yêu, một cây tự cầm, cây còn lại nhét vào tay hắn.

Thấy sắc mặt hắn vẫn còn trầm ngâm, nàng khẽ suy tính, nghi ngờ là do lúc nhỏ hắn luôn chăm chỉ đọc sách, không được cùng bạn nhỏ ăn kẹo đường, nên mới sinh ra một nỗi tiếc nuối buồn bực.

Thế là nàng kiễng chân lên, giống như đang thì thầm, nói bên tai hắn: "Lúc nhỏ ta và phu quân không quen biết nhau, không được cùng chàng ăn kẹo đường. Nhưng từ nay về sau, ta đều sẽ ở bên cạnh chàng, chỉ cần chàng muốn ăn kẹo đường, ta sẽ luôn sẵn lòng cùng chàng thưởng thức."

Một luồng khí ấm áp lướt qua bên tai, vị ngọt lịm thầm lặng lan tỏa trong lòng.

Hạ Tấn Viễn chỉ khẽ "ừ" một tiếng với vẻ mặt thờ ơ.

Nhưng khóe môi lại lặng lẽ cong lên một đường cong nhạt, ngón tay thon dài cũng nắm chặt cây kẹo đường nàng tặng hắn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Khương gia định thân Chương 2: Chương 2: Trấn Thanh Thủy Chương 3: Chương 3: Sớm ngày dạm hỏi Chương 4: Chương 4: Khắc bạn khắc thê Chương 5: Chương 5: Là một người mù Chương 6: Chương 6: Giam lỏng trong viện Chương 7: Chương 7: Định đoạt của hồi môn Chương 8: Chương 8: Tân lang đến đón dâu Chương 9: Chương 9: Thành hôn (thượng) Chương 10: Chương 10: Thành hôn (trung) Chương 11: Chương 11: Thành hôn (hạ) Chương 12: Chương 12: Đừng nói nữa, động phòng đi Chương 13: Chương 13: Cùng nhau ăn điểm tâm Chương 14: Chương 14: Dâng trà Chương 15: Chương 15: Nắm tay phu quân Chương 16: Chương 16: Lần đầu tiên cảm thấy trong lòng thoải mái đến vậy! Chương 17: Chương 17: Chuyện viên phòng, hắn không muốn nàng chủ động như vậy Chương 18: Chương 18: Gặp mày một lần, đánh mày một lần! Chương 19: Chương 19: Phạt quỳ từ đường! Chương 20: Chương 20: Đá văng Thế tử gia ra xa ba trượng Chương 21: Chương 21: Băng bó cho hắn Chương 22: Chương 22: Tôn ma ma bị mắng! Chương 23: Chương 23: Cùng hắn cưỡi ngựa đi dạo Chương 24: Chương 24: Trong phủ không chừng có kẻ trộm Chương 25: Chương 25: Càng ngày càng không coi ta ra gì! Chương 26: Chương 26: Đuổi Tôn ma ma đi! Chương 27: Chương 27: Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt Chương 28: Chương 28: Nỗi lòng của hắn Chương 29: Chương 29: Bất bình thay cho người khác Chương 30: Chương 30: Đừng lo, có ta ở đây! Chương 31: Chương 31: Ta đang thông báo cho ngươi, không phải đang thương lượng với ngươi! Chương 32: Chương 32: Thẩm Thiệu Tổ ngã quỵ xuống đất Chương 33: Chương 33: Cào xước mặt Thế tử gia Chương 34: Chương 34: Ý tưởng của nương tử, trùng hợp với ta Chương 35: Chương 35: Còn phải khiến hắn trả giá! Chương 36: Chương 36: Về thăm nhà Chương 37: Chương 37: Bế nàng về phòng Chương 38: Chương 38: Viết tên của hắn Chương 39: Chương 39: Bà mẫu ho ra máu Chương 40: Chương 40: Tiệc thưởng hoa (Phần 1) Chương 41: Chương 41: Tiệc thưởng hoa (Phần 2) Chương 42: Chương 42: Tiệc thưởng hoa (Phần 3) Chương 43: Chương 43: Không còn chút buồn ngủ nào nữa Chương 44: Chương 44: Túi thơm Chương 45: Chương 45: Có rắn Chương 46: Chương 46: Ôm chặt nàng Chương 47: Chương 47: Đá cả người lẫn ghế của hắn ngã xuống đất! Chương 48: Chương 48: Tổ phụ sắp về rồi Chương 49: Chương 49: Một cái tát nặng nề đã giáng thẳng vào mặt ông ta! Chương 50: Chương 50: Tết Trung thu Chương 51: Chương 51: Phế truất ngôi vị Thế tử Chương 52: Chương 52: Ôm hắn một cái thật chặt Chương 53: Chương 53: Cúng bái Chương 54: Chương 54: Mặt hắn tái nhợt, như không còn hơi thở của người sống Chương 55: Chương 55: Đôi mắt có khả năng phục hồi thị lực Chương 56: Chương 56: Nợ huynh trưởng ta một mạng! Chương 57: Chương 57: tha cho ngươi lần này, cút đi! Chương 58: Chương 58: Giúp hắn thay đổi hoàn toàn, làm lại cuộc đời! Chương 59: Chương 59: Trước mắt có một tia sáng mờ ảo chợt lóe lên Chương 60: Chương 60: Đắc tội với Tam phu nhân và Tứ phu nhân Chương 61: Chương 61: Có lẽ không cần quá lâu, hắn đã có thể nhìn rõ dung mạo của nàng rồi. Chương 62: Chương 62: Ta đã đến rồi, còn sợ những thứ này của bà sao! Chương 63: Chương 63: Vì sao chúng ta thành thân đã hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa có con? Chương 64: Chương 64: Đây cũng là thứ cuối cùng nàng muốn lấy từ Khương gia. Chương 65: Chương 65: Từ nay về sau, xưởng rượu này là của ngươi Chương 66: Chương 66: Lướt nhẹ qua khóe môi hắn Chương 67: Chương 67: Hội chùa Chương 68: Chương 68: Sổ sách Chương 69: Chương 69: Sáng sớm mai sẽ đến cửa cầu thân Chương 70: Chương 70: Đợi tổ phụ về phân xử Chương 71: Chương 71: Tuyệt đối không dễ dàng tha thứ Chương 72: Chương 72: Bị phụ thân tát một cái Chương 73: Chương 73: Mắt thiếu gia đã hoàn toàn hồi phục! Chương 74: Chương 74: Cúi người bế ngang nàng lên Chương 75: Chương 75: Phu quân của ta là nam nhân tuấn tú nhất thiên hạ Chương 76: Chương 76: Chỉ muốn một quyền đập nát tan tành! Chương 77: Chương 77: Đừng trách nàng không khách khí! Chương 78: Chương 78: Trên đời này, con quan tâm nhất chính là phu quân của con! Chương 79: Chương 79: Chỉ hôn một cái thôi sao? Chương 80: Chương 80: Nắm chặt tay, đấm mạnh xuống bàn! Chương 81: Chương 81: Một cú đấm nặng nề đã trực tiếp giáng xuống! Chương 82: Chương 82: Hạ Tấn Viễn ôm nàng chặt thêm vài phần. Chương 83: Chương 83: Trạng nguyên vinh quy diễu phố rồi! Chương 84: Chương 84: Nàng đang say sưa đọc xuân cung đồ. Chương 85: Chương 85: Nương tử, chúng ta động phòng đi. Chương 86: Chương 86: Hôm nay ta phải đánh đệ một trận mới được. Chương 87: Chương 87: Một tay nắm chặt vạt áo của hắn! Chương 88: Chương 88: Nàng hôn mạnh lên môi hắn. Chương 89: Chương 89: Nảy sinh nghi ngờ Chương 90: Chương 90: Một đòn đấm thẳng vào mặt ông ta! Chương 91: Chương 91: Tâm phục khẩu phục chưa? Chương 92: Chương 92: Ôn thị, ngươi ra đây nói chuyện đi. Chương 93: Chương 93: Hận không thể đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết! Chương 94: Chương 94: Phải trả giá! Chương 95: Chương 95: Không thể ngồi chờ chết. Chương 96: Chương 96: Nhị gia đúng là mất trí! Chương 97: Chương 97: Tất cả mọi thứ trong lầu trúc, đều đã hóa thành tro bụi. Chương 98: Chương 98: Để lại một nụ hôn sâu trên làn môi mềm mại đỏ hồng của nàng. Chương 99: Chương 99: Yêu thương nhau trọn đời. Chương 100: Chương 100: Đó là thê tử của Hạ đại nhân. Chương 101: Chương 101: Không bao giờ chia lìa Chương 102: Chương 102: Đập thẳng vào mặt Cao thái giám! Chương 103: Chương 103: Có một tin tốt lành muốn nói cho chàng. Chương 104: Chương 104: Quận chúa mất tích Chương 105: Chương 105: Quận chúa bị mất trí nhớ Chương 106: Chương 106: Sự yên bình trước khi cơn bão ập đến Chương 107: Chương 107: Nương tử đợi ta trở về. Chương 108: Chương 108: Trời cao có mắt, báo ứng nhãn tiền! Chương 109: Chương 109: Hoàn chính văn Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 1 – Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 2 – Có phải nàng đang ám chỉ hắn không đủ mạnh mẽ trên giường không? Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 3 – Đêm nay ta bảo đảm sẽ thật quy củ. Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 4- Một cơn giận dữ bất chợt xông thẳng lên đỉnh đầu! Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 5 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 6 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 7 – Mang thai Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 8 – Song thai Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 9 – Chỉ mong kiếp này không chia lìa.