Chương 66
Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình

Chương 66

Thành giường cao hơn xe lăn một đoạn lớn. Tô Mộc Phổ Nhật một chân bị nứt xương, một chân bị bầm tím, đều không thể dùng sức được nhiều, anh không thể đứng lên, xe lăn cũng không thể nâng cao, Tống Chiêu đỡ anh, không nhấc nổi. Cô đặt tay dưới nách anh, muốn nhấc anh lên, nhưng Tô Mộc Phổ Nhật nặng như pho tượng đá lớn trong công viên, cô loay hoay mãi, hận không thể túm cổ áo kéo thẳng anh lên. Sau khi đánh xong một bộ Bát Quái Chưởng tại chỗ, lúc cô đặt tay vào cánh tay anh cố gắng dùng sức lần nữa, Tô Mộc Phổ Nhật đột nhiên kéo một cái, kéo cô ngã vào lòng anh.

“Anh mau buông ra!” Tống Chiêu giật mình, “Không sợ em đè anh bị què thêm à!”

Tô Mộc Phổ Nhật không nói gì, một tay vòng ngang eo cô, tay kia ôm lấy lưng Tống Chiêu, ôm cô như thể vừa tìm lại được thứ đã mất. Tống Chiêu dựa vào vai anh, cảm thấy trái tim như được lấp đầy.

“Tân Thành vui không?”

“Cũng tạm.”

“Đã đi đâu rồi?”

“Anh muốn biết sao?” Tống Chiêu đặt tay lên cổ anh, ngón trỏ v**t v* lung tung vào chân tóc cứng cáp của anh, “Muốn biết sao không nhắn tin cho em?”

“Sợ em nghĩ anh muốn kiểm soát em.”

Tống Chiêu nghẹn lời, anh thật sự đã nhớ lời cô nói trong lúc giận. Cô lùi ra khỏi lòng anh một chút, cẩn thận chạm vào miếng gạc còn rỉ máu trên đầu anh.

Ngày gặp lại, Tô Mộc Phổ Nhật thấy vết sẹo trên eo cô, hỏi cô còn đau không. Giờ đây đổi lại vị trí, cô mới hiểu ý nghĩa thực sự của câu nói đó là: Nếu anh không bị thương thì tốt biết mấy.

“Sao lại va vào đá chứ, thảo nguyên không phải toàn là đất sao? Bị va đến mức ngất đi, chắc chắn đau lắm nhỉ…”

“Cũng không hẳn là va đến ngất, là do anh mấy ngày liền không ngủ được, ngã một cái thì ngủ luôn.”

“Sao trước đó không ngủ được?”

Tô Mộc Phổ Nhật nhìn cô, bóng hình cô phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm chính là câu trả lời. Tống Chiêu hiểu ý, bĩu môi, đứng dậy khỏi đùi anh.

“Anh đừng có giả vờ đáng thương nữa, dù sao thì em đã ngủ rất ngon. Em đi gọi Ô Dương Cát quay lại đỡ anh nằm xuống.”

“Không cần phiền phức vậy đâu.”

Tô Mộc Phổ Nhật gọi cô lại, anh điều chỉnh xe lăn sát vào thành giường, dùng hai tay chống, dựa vào sức mạnh cánh tay để di chuyển cơ thể lên. Tống Chiêu vội vàng đỡ anh nằm thẳng, kê một chiếc gối ở phía sau, để anh tựa lưng thoải mái hơn, rồi kê cao chân bị thương.

“À phải rồi, hai người ở bệnh viện cả ngày, chắc chưa ăn tối đâu nhỉ?” Tống Chiêu xỏ giày, xắn tay áo lên chuẩn bị vào bếp.

Tô Mộc Phổ Nhật ngạc nhiên: “Em còn biết nấu ăn à?”

Lúc nhỏ trong nhà chỉ có cô và Tống Trường Lâm, cô thương bố kiếm tiền vất vả, nên đã học cách hấp trứng. Sau này ở nhờ nhà bà ngoại, bà ngoại thích đánh bài, thường là cô đi học về đã nấu xong cơm nước, bà ngoại mới từ chỗ bạn chơi bài về. Tuy nhiên, từ khi đến Hồng Kông, cô không còn đụng đến cái vá nữa, mười lăm năm trôi qua, cô đã quên gần hết rồi.

Tống Chiêu nhớ lại cảnh tượng cô thấy trong trai đường ở chùa Từ Vân: nấu ăn chẳng qua là đổ dầu vào nồi, rồi đổ rau vào, rồi múc rau ra.

“Khả năng cao là em có thể nấu được.” Tống Chiêu nói.

Dù sao thì, những người trong giang hồ như họ, khả năng động thủ đều rất mạnh.

Bóng Tống Chiêu vừa khuất sau cánh cửa, Tô Mộc Phổ Nhật mới thả lỏng sự căng thẳng bấy lâu, vết thương rất đau, anh hơi choáng váng.

Ban đầu bác sĩ khuyên anh nhập viện vài ngày, nhưng nghe nói Tống Chiêu sắp về, anh khăng khăng đòi xuất viện. Gặp được cô, anh thấy mọi vết thương đều đã lành. Nhưng rồi lại không kìm được cái ý nghĩ ngu ngốc: nếu anh không bị thương, liệu cô có quay lại không?

Nửa tháng chia cách này, anh cảm thấy Tống Chiêu đã có một vài thay đổi, không rõ đó là gì. Có lẽ là tiếng “Anh Tô Mộc ~~” cô gọi một cách mỉa mai ở cửa, có lẽ là thái độ lờ đi trực tiếp của cô đối với Bảo Âm lần này, hoặc có lẽ là chiếc tay áo cô tự nhiên xắn lên vừa nãy, như thể cô không còn bận tâm đến vết sẹo đó nữa.

Anh linh cảm Tống Chiêu nhất định đã gặp chuyện gì đó, cô nhẹ nhàng thoải mái hơn, mà anh hoàn toàn không biết là ai đã làm cô thay đổi.

Tống Chiêu rời khỏi thảo nguyên, cô hoàn toàn có thể sống tốt. Nếu lần này không có cuộc điện thoại của Ô Dương Cát, cô sẽ lựa chọn thế nào? Đã thấy được thế giới rộng lớn hơn bên ngoài, liệu cô còn sẵn lòng quay về bên anh không…

Sau hơn mười ngày “tập huấn” ở chùa Từ Vân, Tống Chiêu đã thành thạo kỹ năng rửa rau thái rau. Cô chuẩn bị bắp cải, khoai tây, trứng, và còn tìm được thịt trong tủ đông. Nhưng trai đường trong chùa vốn không làm món mặn, cô cần phải sáng tạo một chút.

Cô lần lượt cho nguyên liệu vào nồi theo các bước trong trí nhớ, hơi lúng túng điều chỉnh lửa. Cô xào một món trứng, và làm thêm món khoai tây hầm thịt. Cả hình thức lẫn mùi vị đều không dễ nói. Tống Chiêu nghiêm túc suy nghĩ, người ta có thể bị chết đói, chứ không bị chết vì đồ ăn dở, chắc là sẽ không hại Tô Mộc Phổ Nhật đâu.

Cô bưng cơm nóng vào phòng, thì thấy Tô Mộc Phổ Nhật đã ngủ thiếp đi.

Anh rất cao lớn, bị thương, lại càng chật vật hơn người khác, Tống Chiêu nhẹ nhàng đặt đĩa thức ăn xuống, rồi ngồi xuống bên cạnh anh. Dường như cảm nhận có người đến gần, Tô Mộc Phổ Nhật nắm lấy tay cô.

Suốt thời gian qua quả thực anh ngủ không được ngon, dưới mắt có quầng thâm nhạt. Râu ria cũng không được chăm sóc lắm, chạm vào thì thấy hơi châm chích. Lông mày Tô Mộc Phổ Nhật rất rậm, sống mũi cao, anh không giống vẻ ngoài truyền thống của người Mông Cổ hay Ngạc Ôn Khắc. Khuôn hàm sắc nét, làm giảm bớt vẻ thô kệch do vai rộng dáng cao mang lại.

Tống Chiêu vén những sợi tóc rũ xuống của anh, chân tóc của anh mọc rất đẹp, không rộng không hẹp, vừa vặn để lộ vầng trán bốn ngón tay, cùng với tóc mai mọc xuôi theo mép tóc.

Bây giờ trán anh quấn băng gạc, dường như để bôi thuốc, còn cạo đi một mảng tóc nhỏ.

Tống Chiêu vừa nhìn vừa nghĩ, tổ tiên anh nhất định phải có người rất xinh đẹp, nên anh mới có thể đẹp trai đến thế.

Xác định anh không bị sốt, Tống Chiêu nhắm mắt lại, cuộn mình bên cạnh anh. Trong đầu cô nghĩ lát nữa phải gọi anh dậy uống thuốc, nhưng bản thân đã vật lộn cả ngày, bốn rưỡi sáng đã dậy lo pháp hội, lại ngồi xe hơn tám tiếng, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi luôn.

Trong mơ, cô cảm thấy có người ôm mình vào lòng, nhiệt độ cơ thể và mùi bột giặt trên người đều rất quen thuộc. Cô ngoan ngoãn tựa vào, lơ mơ nhớ ra hình như còn chuyện gì đó đang chờ mình làm, nhưng rất nhanh, tia ý thức này cũng chìm xuống, cánh tay gối đầu quá đỗi an ổn, cô không muốn tỉnh dậy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (90)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90: Hoàn