Chương 66
Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Chương 66: Thiên hoang địa lão

“Alo? Ai vậy?”

“Tiểu Ý, là tôi đây.”

Khi bị đánh thức khỏi giấc ngủ, Tống Ý luôn dùng giọng nói uể oải như vậy, nếu nghe kĩ còn nhận ra vài tia mất kiên nhẫn.

Ngữ khí quen thuộc ấy khiến Đới Lam ở đầu dây bên kia lập tức bật cười, lúc này hắn mới ý thức được rằng, kể từ khi bay đến Nga, hắn chưa bao giờ báo cho Tống Ý biết số điện thoại mới của mình.

“Hình như em chưa tỉnh ngủ thì phải, hay là anh gọi lại lần nữa đi?”

“Vậy phải làm sao đây? Hay là em cứ coi như mình đang nằm mơ đi?”

 Phía bên Tống Ý truyền đến tiếng rửa mặt và súc miệng, âm thanh “òng ọc” trôi qua, khi Tống Ý cất giọng một lần nữa, sự tỉnh táo đã hoàn toàn được khôi phục: “Không ngờ giáo sư Đới nhà ta, bây giờ đến trong mơ cũng phải giấu mặt nữa à?”

“Ừm.” Đới Lam chần chừ hai giây, sau đó nói: “Xấu đi rồi, không dám lộ mặt nữa.”

“Vậy sao?” Tiếng đánh răng đầu bên kia chợt ngừng lại, sau đó là tiếng cười mang theo mùi kem đánh răng bạc hà: “Thế thôi bỏ đi, em sợ gặp ác mộng lắm.”

Đới Lam hơi kéo cao khoé miệng, không đáp lời. Hắn yên lặng chờ Tống Ý đánh răng xong mới nói tiếp: “Tiểu Ý, cuối tháng ra sân bay đón tôi nhé.”

Tống Ý trả lời rất nhanh: “Được thôi, nhưng với một điều kiện.”

“Điều kiện gì vậy?”

“Anh phải hôn em cơ.”

“Ngay bây giờ sao?” Đới Lam vừa cười vừa dịch sang bên cạnh mấy bước chân, kéo giãn khoảng cách với cô học trò Tưởng Tân Minh đang dán tai lên điện thoại hóng hớt, hắn quay đầu trừng mắt một cái, cảnh cáo cô nàng không được nghe lén.

“Khi nào gặp nhau ấy.” Tống Ý có lẽ đã nghe thấy động tĩnh trong điện thoại, anh tưởng tượng ra khung cảnh bên ấy thì cảm thấy hơi thẹn, bởi vậy anh nhanh chóng đi vào bếp rót một cốc nước uống, không quên ho khụ một tiếng để che giấu sự xấu hổ.

“Tân Minh đang đứng cạnh à? Thôi khi nào anh về rồi tính, còn có mấy ngày nữa thôi mà.”

“Ừm, nghe lời anh.”

Sau khi cúp máy, nét tươi cười trên mặt Đới Lam lập tức biến mất, hắn lạnh lùng lườm Tưởng Tân Minh một cái, yêu cầu cô nàng tự kiểm điểm bản thân.

Ánh mắt ấy thực sự quá kh*ng b*, đáng sợ tới mức Tưởng Tân Minh lập tức bỏ của chạy lấy người.

Qua tháng bảy, công trình nghiên cứu đã bước vào giai đoạn kết thúc, ngay cả những đoạn phim tài liệu tuỳ hứng của giáo sư Sài cũng chỉ cần quay bổ sung vài cảnh thiên nhiên nữa mà thôi.

Để phục thù chuyện ngày hôm ấy Tưởng Tân Minh phá đám cuộc điện thoại của mình, Đới Lam dứt khoát hoá thân thành Chu Bát Bì*, hắn mặc kệ sự đời, giao cho học trò xử lý toàn bộ những việc vụn vặt còn lại, còn chính hẳn cả ngày lướt di động, nhắn tin với Tống Ý rồi cười ngẩn ngơ.

Giờ phút này Tưởng Tân Minh mới ý thức được rằng, làm công cho các nhà nghiên cứu khoa học thực sự rất khổ, không cần biết lãnh đạo nhà mình đang có tâm trạng ra sao, lúc nào cô cũng là người phải chịu oan ức, chịu vất vả.

Mùa hè ở Nguyệt Cảng năm nay mưa nhiều hơn năm ngoái.

Đã liên tục một tuần, Tống Ý mỗi khi đi làm và tan làm đều phải dùng ô to che mưa, ấy thế mà vẫn ướt lướt thướt. Anh bực bội đến mức ngày nào cũng gửi tin nhắn cằn nhằn với Đới Lam, nói giáo sư Đới có thể sánh ngang với dự báo thời tiết của Nguyệt Cảng, vừa có kế hoạch hồi hương là trời bắt đầu mưa, hay là thôi anh đừng về nữa.

Đới Lam đọc những dòng tin nhắn này thì vui vẻ không thôi, hắn trả lời, như vậy không được đâu, nông dân ở Nguyệt Cảng chắc hẳn đang mong hắn trở về để những ruộng hoa màu của họ được tốt tươi.

Tuy mưa rào cả tuần là thế, vậy mà đến ngày Đới Lam hạ cánh xuống Nguyệt Cảng, thời tiết lại vô cùng chiều lòng người mà hửng nắng cả ngày.

Bầu trời tựa như một mẻ sứ Thanh Hoa vừa được lấy ra khỏi lò nung. Màu xanh và màu trắng điểm xuyết thành những đường nét hài hòa của thiên nhiên.

Tống Ý mặc một chiếc áo sơ mi dệt kim màu thiên thanh, một màu sắc không quá nổi bật trong biển người tại sân bay, nhưng Đới Lam vẫn tìm thấy anh chỉ bằng một cái liếc mắt.

Cảm giác gặp lại sau một thời gian xa cách thực sự rất kỳ quái.

Trái tim trong lồng ngực như biến thành một miếng bánh quy giòn, bùm bụp, bùm bụp, trong chớp mắt bị nghiền thành bột mịn, trộn thêm gấp đôi lượng đường như thế, nhào trộn thành hình dạng mong muốn, trong bầu không khí ngọt ngào mang theo chút kích động, nó tiếp tục những nhịp đập hưng phấn của mình.

Đới Lam cho rằng khoảnh khắc gặp lại Tống Ý, hắn sẽ mặc kệ tất cả mà kéo anh vào lòng, không quản đám đông nhốn nháo xung quanh, khiến thế giới này trở nên yên tĩnh và chỉ dành cho hai người bọn họ.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy Tống Ý, Đới Lam mới phát hiện ngay cả bước chân của hắn hướng về phía anh cũng cực kì thong thả, thong thả như một người máy giao cơm với thuật toán đơn giản, chỉ biết quay trái quay phải nói với những người đang đi từ hướng ngược lại bằng ngữ khí khách sáo và máy móc: “Xin lỗi, cho tôi đi qua với ạ.”

 Khoảng cách ngắn chỉ tầm mười mét, thế nhưng gian nan bằng đường lên Tây Thiên thỉnh kinh.

Những cảm xúc khó tả như mật ong dinh dính làm cách nào cũng không thể hoà tan, nó khiến Đới Lam và Tống Ý như mắc kẹt trong niềm hạnh phúc, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.

Đới Lam nhìn chằm chằm Tống Ý một lát, hắn có cảm giác không chân thật, lại có sự ngạc nhiên và bất an phảng phất như đã trải qua một kiếp người, theo bản năng hắn nhẹ nhàng xoa đầu Tống Ý.

Đã lâu không nói chuyện phiếm, trong lòng có quá nhiều điều muốn giãi bày, nhưng khi lời đến bên miệng lại là một câu hỏi đậm chất củi gạo mắm muối: “Em đã ăn cơm trưa chưa?”

“Em ăn rồi.”

“Ăn ngon miệng không?”

“Không ngon, không bằng cơm anh nấu.”

Nghe vậy Đới Lam cười cười, bàn tay đặt trên đỉnh đầu Tống Ý chậm rãi di chuyển xuống, cho đến khớp ngón trỏ chạm nhẹ lên xương gò má Tống Ý, trong lòng hắn mới có cảm giác an toàn.

Muốn chạm vào nhưng chẳng dám, hơn bốn trăm ngày xa cách tựa như một giấc mơ, khi gặp lại nhau hắn vẫn không nhịn được mà nảy sinh một suy nghĩ, người đang đứng trước mặt hắn lúc này, rốt cuộc có phải ảo ảnh do chính hắn tưởng tượng ra hay không?

Tống Ý cũng ngắm nghía Đới Lam không hề chớp mắt, anh hơi dịch chuyển một chút, khẽ dụi vào lòng bàn tay Đới Lam, dịu dàng hỏi một câu: “Lam ca?”

“Hửm?”

“Hình như anh trắng ra thì phải?”

Đới Lam dán lòng bàn tay lên má Tống Ý, giải thích: “Hết cách rồi, mùa đông dài lê thê, lúc nào cũng phải bọc mình kín mít.”

Tống Ý không gật đầu, ngược lại anh chớp chớp mắt rồi ngước lên nhìn Đới Lam.

Người tới kẻ lui tấp nập xung quanh, chỉ có không khí xung quanh bọn họ là tĩnh lặng đôi chút.

Tĩnh lặng, giống như một lớp màng bảo vệ vô hình, nó phủ lên hai người, cẩn thận che giấu đi ngọn lửa mãnh liệt vừa được khơi lên trong lòng bọn họ.

Mặc kệ thời gian cứ thế trôi, Đới Lam nhìn Tống Ý rất lâu, hắn không biết đã trôi qua bao lâu, cũng không muốn biết. Lúc này đây, trong đầu hắn chỉ toàn là Tống Ý, hắn muốn so sánh thật cẩn thận hình ảnh trước kia và bây giờ của anh.

Mạch suy nghĩ của Đới Lam đã bay lên chín tầng mây, vùng não phụ trách ngôn ngữ cũng tạm ngừng hoạt động, mãi đến khi Tống Ý gọi tên hắn một lần nữa, hắn mới vội vàng đáp lại: “Sao cơ?”

“Kiểu tóc này của anh… quả là xấu hơn so với hồi trước.” Tống Ý nhìn hồi lâu vẫn không thể nhịn cười.

“À, ừ.” Đới Lam biết mái tóc của mình lúc này thê thảm đến mức nào, hắn buồn bực ôm Tống Ý vào lòng, bất đắc dĩ nói: “Gấp rút trở về, không kịp đi cắt tóc, tôi đành đưa kéo cho Tưởng Tân Minh tự do phát huy. Rõ ràng trước kia con bé cắt khéo lắm, đúng lần này lại giở trò hại tôi. Bác sĩ Tống, em không được chê tôi nhé.”

“Không chê mà.” Tống Ý cũng nâng tay vòng lên sau lưng Đới Lam, nhẹ nhàng vỗ về: “Lam ca, chúng ta về nhà thôi.”

“Được.”

Từ sân bay về nhà chỉ mất khoảng nửa tiếng lái xe.

Tuy nói là ba mươi phút, thế nhưng suốt chặng đường Đới Lam cũng không rời mắt khỏi Tống Ý, hắn như dán chặt mắt lên từng cử động của anh.

Chờ khi cả hai bước vào nhà, Đới Lam càng trở nên điên cuồng hơn. Cho dù đi tắm rửa, thay quần áo hay là lên giường, Đới Lam nhất nhất theo sau Tống Ý, nhất nhất không cho anh rời khỏi tầm mắt mình.

Hắn ôm người vào lòng một cách mãnh liệt, khoá chặt vòng tay, sau đó hắn như trở về những ngày đầu mới yêu, vừa kích động vừa có chút lúng túng, không biết phải làm sao để giải toả— vì khi ôm không thể nhìn thấy mặt người yêu, bởi vậy vừa ôm đã buông; vì khi hôn không thể giãi bày tình cảm, bởi vậy vừa chạm môi đã rời khỏi; rốt cuộc hắn không làm gì hết, bọn họ cứ nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, thế nhưng như vậy lại không đủ thân mật, chỉ hận không thể khảm người trước mặt vào xương vào thịt mình.

Mặc dù trong lòng Đới Lam tin rằng mình còn rất nhiều thời gian, thế nhưng hắn vẫn muốn tranh thủ từng phút từng giây, cuối cùng biến thành phải không được, trái không xong, làm cách nào cũng không ổn thoả.

Mãi đến khi Tống Ý nâng tay gãi nhẹ lên cằm hắn, cười hỏi “Anh sao thế”, Đới Lam mới tỉnh táo trở lại.

Vừa muốn làm vừa không muốn làm, vừa muốn siết lấy nhau đến vĩnh hằng, vừa muốn yên lặng ngắm nhìn người mình yêu như thế này.

Đới Lam nở nụ cười bối rối, lòng tham của con người là vô đáy, hắn không ngờ chính mình sẽ có nhiều h*m m**n đến nhường này, tâm lý “được voi đòi tiên” đã bị khuếch đại quá mức…

Ngón tay cái của Đới Lam đang chạm vào bầu mắt Tống Ý, lúc này hắn hơi co lại, dùng bụng ngón tay dịu dàng vuốt lên bờ mi anh, động tác này khiến Tống Ý theo bản năng phải chớp mắt liên tục.

Đôi mắt này còn trong suốt hơn cả nước hồ Baikal, mỗi lần chớp mắt lên xuống, Tống Ý như gieo vào lòng Đới Lam một giấc mơ êm đềm, dễ chịu.

Cảnh trong mơ chồng chéo lên nhau, mãi cho đến khi phác hoạ ra một thế giới mới tinh— nó viết lên một chủ nghĩa lý tưởng tuy nhỏ bé mà mạnh mẽ vô cùng, mỗi một khoảnh khắc Tống Ý khép mi lại đều là biểu tượng của sự ấm áp và lãng mạn đang bị khuyết thiếu trong thế giới thực này.

Khi anh nhắm mắt vào, Đới Lam dịu dàng hôn lên trán anh, sau đó hắn ngồi dậy trèo xuống khỏi giường, vòng tay bế ngang người, vừa đi vừa nói: “Đi nào, chúng ta ra phòng khách đi.”

Trong chuyện chăn gối, Đới Lam có một sự cố chấp kì lạ, hắn lúc nào cũng muốn đè Tống Ý dưới sàn nhà lạnh lẽo, mặc dù phòng khách và phòng ngủ đều được trải thảm, thế nhưng hắn luôn tìm cách dịch chuyển ra phần sàn nhà. Hắn thích cảm giác an toàn khi trái tim kề sát nền đất cứng, tựa như hắn thích việc  làm Tống Ý đến khi anh bật khóc, thích việc khiến cho một người luôn có trạng thái tinh thần ổn định, dưới sự dẫn dắt của hắn, bước vào con đường tâm lý bất ổn cực đoan.

Mà trên phương diện này, Tống Ý luôn chiều theo Đới Lam, cho dù hành động của hắn thô bạo và mất khống chế đến mức nào, anh cũng tiếp nhận và dung túng hắn, thậm chí còn dùng những hành động đáp lại khiến đối phương càng trở nên điên cuồng hơn.

Mỗi kẻ nổi điên, một người chiều chuộng.

Một kẻ tìm mọi cách để khống chế đối phương, một người giao toàn bộ quyền kiểm soát cho đối phương, không có một chút ý định giữ mình nào.

Khi hai trái tim hoà nhịp như tiếng chuông, đập đến mức sàn nhà nóng lên; khi hai bàn tay trái cùng đeo nhẫn trên ngón áp út, mười ngón đan vào nhau; khi tình yêu và t*nh d*c luân phiên trở nên điên cuồng, nỗi bi thương bị mồ hôi làm ướt sũng; cùng với cơn mưa đêm thình lình kéo đén, bóng đêm bị hoà tan trong tiếng mưa tí tách… thời gian và không gian bị ép phải trở nên nóng bỏng dưới ngọn lửa tình, lúc này mới dần khôi phục lại sự bình tĩnh.

Tống Ý há miệng th* d*c, khó khăn tìm cách để trái tim đập chậm lại. Anh gượng gạo rụt cổ, cảm nhận hàm răng Đới Lam đang cắn sau gáy mình, mệt mỏi cất giọng hô một tiếng: “Lam ca.”

“Hửm?” Đới Lam vẫn cắn cổ Tống Ý, không hề hé miệng mà chỉ đáp bằng giọng mũi.

Tống Ý hơi động đậy ngón áp út, hoang mang nói: “Sao em cảm thấy, anh còn điên hơn hồi trước vậy?”

“Vậy sao? Đây mới là phần khởi động thôi.” Đới Lam rốt cuộc cũng chịu nhả khớp hàm, hắn dùng chóp mũi quệt lên vết cắn mà mình vừa tạo ra.

Hắn nhẹ nhàng nở nụ cười, trong giọng nói mang theo chút nguy hiểm, chút gian xảo, cũng có cả tia ngây thơ khó nhận ra. Hắn như đang tuyên bố chủ quyền, nhẹ giọng nhưng vô cùng đàng hoàng thì thầm vào tai Tống Ý: “Cho nên là, Tiểu Ý à, tốt nhất em nên thật lòng yêu tên điên này đi.”

Yêu một kẻ điên sao?

Tống Ý cười rồi nhắm chặt hai mắt, cảm thấy Đới Lam quá ngốc nghếch, lúc này còn nói ra điều mà cả hai đều đã ngầm hiểu.

Nhưng cho dù nó vô nghĩa đến đâu, giờ này phút này anh có thể cảm nhận vô cùng rõ ràng, Đới Lam sẽ không bao giờ kìm nén h*m m**n của bản thân nữa. Nếu đổi sang góc nhìn như vậy, sự ngốc nghếch của hắn lại trở nên không quá ngốc nghếch nữa.

Có lẽ là quá mệt, Tống Ý bắt đầu ngẩn ngơ, anh dường như trôi về quãng thời gian dịu dàng của hơn bốn trăm ngày trước.

Mọi việc dường như mới xảy ra ngày hôm qua, dường như Đới Lam chỉ chạy ra chợ một chuyến, sau đó hắn đã trở về, bọn họ đã lại quấn lấy nhau không biết ngày đêm.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, Tống Ý mơ mơ màng màng lẩm bẩm một câu: “Lam ca, anh phải đền cho em 1460 tiếng đấy nhé.”

“Ừm…”

Đêm nay Đới Lam cứ vô thức cọ chóp mũi sau gáy Tống Ý.

Hít hà mùi hương ở phần cổ của người yêu là cách thể hiện tình yêu độc đáo của người Halemino. Sau hơn một năm hoà nhập và chung sống với tộc người này, Đới Lam vẫn chưa hoàn toàn quên đi những tập tục ấy, hắn vẫn mô phỏng lối sống hướng đến sự nguyên thuỷ, đề cao những hành động thể hiện nội tâm một cách trực tiếp nhất.

“Em muốn đền bù như thế nào?”

“Giống như vừa rồi là được.”

“Có thể trả góp được không?”

“Tạm cho qua.”

Tống Ý đã sắp ngủ nhưng vẫn không quên thò ngón út ra, anh đòi móc tay với Đới Lam, như vậy mới tính là lập giao kèo.

Đới Lam bật cười thành tiếng, hắn nắm chặt ngón út của Tống Ý, sau đó dịu dàng bế người vào phòng tắm dọn rửa.

Tống Ý thích bật điều hoà thật lạnh vào mùa hè, sau đó đắp chăn bông đi ngủ. Anh nói như vậy sẽ có cảm giác được bao bọc an toàn, giống như thú nhỏ đi ngủ đông, khi mở mắt tỉnh dậy sẽ nhìn thấy một thế giới tràn ngập sự sống.

Nhưng mỗi lần tắm xong anh lại run rẩy vì hơi lạnh phả ra từ điều hoà, chỉ có thể cuộn tròn thân người, vùi mặt vào lòng Đới Lam.

Mấy hôm trước trời mưa, không khí đã trở nên mát mẻ hơn, thế nhưng Tống Ý vẫn nhất quyết không chịu tăng nhiệt độ điều hoà.

Anh muốn tập quen với cái lạnh này, như vậy sau khi Đới Lam trở về, anh có thể thoải mái tựa lưng vào lồng ngực hắn, hưởng thụ nhiệt độ cơ thể nóng rực của người yêu.

Đới Lam nằm xuống giường, lúc này cảm giác mệt mỏi sau một chặng đường xa xôi mới kéo đến.

Hắn ôm Tống Ý rồi ngáp nhẹ một cái, nâng tay nghịch mấy sợi tóc mái của anh, sau đó lại phóng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn nhận ra mưa đã ngừng rơi, thậm chí mặt trời đã sắp mọc.

Trời sáng rồi, cơn buồn ngủ đã trôi qua.

Nhưng khi Đới Lam cúi đầu ngửi mùi quả phật thủ trên người Tống Ý, hắn vẫn vô thức thiếp đi.

Khi bộ não dần mất đi ý thức, Đới Lam chợt giật mình tỉnh lại một giây— hắn quên chưa chúc Tống Ý một câu “Ngủ ngon”.

Hắn vừa hé miệng định nói, nhưng lại mệt mỏi khép miệng lại. Đại não uể oải xử lý nốt những thông tin vừa rồi, sau đó quyết định bỏ qua việc chúc ngủ ngon. Dù sao thì khi bọn họ tỉnh dậy, nói với nhau một câu “Chào buổi sáng” cũng được. Chẳng qua nếu dựa vào thói quen ngủ nướng của Tống Ý, câu “Chào buổi sáng” ấy e là phải đổi thành “Chào buổi trưa”.

Trong lúc mơ mơ màng màng sắp ngủ, Đới Lam mỉm cười rồi ôm chặt Tống Ý thêm một chút.

Niềm hạnh phúc trở nên vô cùng rõ nét, giống như từ trước đến nay nó chưa bao giờ là một khái niệm trừu tượng.
HOÀN CHÍNH VĂN.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (70)
Chương 1: Chương 1: Bệnh trầm cảm Chương 2: Chương 2: Đèn đỏ Chương 3: Chương 3: Sự điên cuồng Chương 4: Chương 4: Chúng ta gặp nhau giữa cánh đồng hoang vu Chương 5: Chương 5: Bệnh nhân chảnh Chương 6: Chương 6: Tiết lập đông Chương 7: Chương 7: Tái khám Chương 8: Chương 8: Thí nghiệm Double – Blind* Chương 9: Chương 9: Bướm đêm lao vào lửa Chương 10: Chương 10: Mục đích sống Chương 11: Chương 11: Vẫn chưa có bạn trai Chương 12: Chương 12: Nhà thơ lãng xẹt Chương 13: Chương 13: Orpheus Chương 14: Chương 14: Ốc đảo Chương 15: Chương 15: Ánh trăng trên bầu trời Chương 16: Chương 16: Quả phật thủ Chương 17: Chương 17: Dỗ trẻ con Chương 18: Chương 18: Vỡ mộng Chương 19: Chương 19: Mâu thuẫn dày đặc Chương 20: Chương 20: Hoang đường Chương 21: Chương 21: Quả táo thối rữa Chương 22: Chương 22: Lorazepam Chương 23: Chương 23: Giăng tơ bắt lấy hoàng hôn Chương 24: Chương 24: Quan tài và hoa hồng Chương 25: Chương 25: Em có ở đây không? Chương 26: Chương 26: Sư tử yêu cừu non Chương 27: Chương 27: Làm nũng Chương 28: Chương 28: Một nhà thơ theo chủ nghĩa khoa học Chương 29: Chương 29: Một cái c.hết lãng mạn Chương 30: Chương 30: Trần trụi Chương 31: Chương 31: Người đẹp nhất Chương 32: Chương 32: Ôm cây đợi thỏ Chương 33: Chương 33: Muốn nắm tay phải không Chương 34: Chương 34: Hoàng hôn mênh mông vàng óng Chương 35: Chương 35: Pháo hoa Chương 36: Chương 36: Ánh trăng trong lòng Chương 37: Chương 37: Là ánh trăng cũng là mặt trời Chương 38: Chương 38: Bí mật Chương 39: Chương 39: Chứng rối loạn ngôn ngữ Chương 40: Chương 40: Dòng sông rực đỏ Chương 41: Chương 41: Không gian dị biệt Chương 42: Chương 42: Bàn về cái c.hết Chương 43: Chương 43: Không phải cô bé quàng khăn đỏ Chương 44: Chương 44: Cá và chim trời Chương 45: Chương 45: Một khối nhỏ bé giữa trời đất Chương 46: Chương 46: Hắn là một cá thể tự do Chương 47: Chương 47: Chúng ta sống chung đi Chương 48: Chương 48: Cháu nói ai đạo đức giả cơ? Chương 49: Chương 49: Giai đoạn củng cố Chương 50: Chương 50: Vết cắt rỉ máu Chương 51: Chương 51: Dòng hải lưu Chương 52: Chương 52: Bầu trời sao lấp lánh Chương 53: Chương 53: Nhắm mắt lại Chương 54: Chương 54: Lưu niên (Tháng năm trôi qua) Chương 55: Chương 55: Ánh mắt như đang than thở Chương 56: Chương 56: Sẽ chẳng ai nhớ đến Chương 57: Chương 57: Nhận ra nguy cơ tiềm ẩn Chương 58: Chương 58: Cả bốn mùa Chương 59: Chương 59: Một vùng cỏ đượm khói Chương 60: Chương 60: Vĩnh viễn nằm dưới đáy biển Chương 61: Chương 61: Khổ trú đoản Chương 62: Chương 62: Chiếc nhẫn Chương 63: Chương 63: Mùi băng tuyết còn vương trên bức thư Chương 64: Chương 64: Thư gửi ánh trăng lòng tôi Chương 65: Chương 65: Thư gửi ánh dương lòng em Chương 66: Chương 66: Thiên hoang địa lão Chương 67: Chương 67: Phiên ngoại 1: Giấu giữa trang sách (Góc nhìn của Tống Ý) Chương 68: Chương 68: Phiên ngoại 2: Bóc trần sự yếu đuối (Góc nhìn của Văn Việt) Chương 69: Chương 69: Phiên ngoại 3 Trăng rằm (Mười năm sau) Chương 70: Chương 70: Phiên ngoại 4 Ánh trăng năm đó (Mười năm trước)