Chương 66
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 66: 066: Quá trớn

Lúc lên lầu, Cốc Kiều lọt thỏm trong chiếc áo khoác của Lạc Bồi Nhân, khiến hai người trông như hoà làm một.

Cô cảm nhận bờ vai mình nằm trọn trong tay anh, tựa như viên kẹo cao su bị ép giữa hai hàm răng, chẳng rõ rồi sẽ biến thành hình thù gì.

Cốc Kiều rất coi trọng những nụ hôn, vì thế cô luôn chuẩn bị sẵn kẹo cao su đủ vị: hôm qua là vị cam, hôm kia là vị dâu, còn hôm nay, cô quyết định sẽ ăn vị táo.

Trong chuyện gần gũi lứa đôi, Cốc Kiều quả là một trang giấy trắng tinh, cũng chưa từng tìm hiểu qua phim ảnh hay tiểu thuyết bao giờ. Nhà cô vốn không có ti vi, mà ngoài thời gian cặm cụi đọc tin kinh tế trên báo, cô cũng chẳng còn rảnh rang để đọc truyện tình cảm. Dẫu vậy, trí tò mò vẫn không ngừng thôi thúc, khiến trong đầu cô nảy ra vô vàn ý tưởng muốn thử nghiệm.

Cô cúi đầu, hỏi Lạc Bồi Nhân:

– Anh có thể đáp ứng một yêu cầu của em không?

Câu hỏi này dường như đã vắt kiệt chút can đảm cuối cùng của Cốc Kiều.

Lạc Bồi Nhân không hỏi đó là yêu cầu gì mà đáp ngay:

– Được.

Cả hai đứng sát bên nhau, chất giọng trầm ấm của anh cứ thế rót thẳng vào tai cô.

– Gì cũng được ạ?

– Gì cũng được.

Lạc Bồi Nhân đáp rất quả quyết, bởi dẫu hôm nay Cốc Kiều có đòi hỏi điều gì, anh cũng sẽ chiều theo ý cô.

Yêu cầu của Cốc Kiều đơn giản hơn anh tưởng rất nhiều, nhưng lại bất ngờ chẳng kém gì đề nghị của gã phóng viên tờ báo trường năm xưa. Cô muốn chụp cho Lạc Bồi Nhân một tấm ảnh ghi lại khoảnh khắc anh làm chuyện mình yêu thích và hạnh phúc với điều đó. Vì vậy, Cốc Kiều đã mường tượng sẵn một bối cảnh trong đầu: Lạc Bồi Nhân sẽ ngồi trước đàn keyboard, mỉm cười tươi rói khoe tám chiếc răng. Chỉ có một điểm khác biệt là nếu người đưa ra yêu cầu này là gã phóng viên kia, anh đã thẳng thừng từ chối.

Lạc Bồi Nhân bèn gợi ý:

– Hay em đòi cái khác đi? Chuyện gì mà em muốn anh làm nhất ấy.

Cốc Kiều đáp không chút do dự:

– Em muốn cái này. Em muốn chụp một tấm ảnh của anh, để sau này những lúc không gặp được anh, em có thể đặt trong nhà mà ngắm mỗi ngày.

Lạc Bồi Nhân nghiêng mặt nhìn Cốc Kiều, lòng thầm nhẩm lại: “Ngắm mỗi ngày?”. Anh hỏi cô:

– Sao tự dưng em lại muốn chụp ảnh kiểu đấy?

Một tấm ảnh ngớ ngẩn như vậy thì có gì đáng để ngắm mỗi ngày cơ chứ?

Cốc Kiều nào hay Lạc Bồi Nhân đang thầm chê bai ý tưởng của mình, cô nghiêm túc giải thích:

– Em muốn trong ảnh, anh đang làm điều mình thích nhất và cười thật vui. Lần trước bán hết lô quần jeans, em đã định bụng ra quán bar xem anh diễn, nhưng lúc em đến nơi thì anh về mất rồi.

Hôm ấy cô đã đem đủ tiền để gọi một ly sữa sô cô la, song vì Lạc Bồi Nhân không có ở đó nên cô đã tiết kiệm được khoản này.

Thế nhưng, Lạc Bồi Nhân lại chú ý tới một chi tiết khác hẳn:

– Em từng quay lại quán bar kia à?

Cốc Kiều gật đầu.

– Sao em chưa từng kể với anh?

Cốc Kiều ngước nhìn Lạc Bồi Nhân, rồi lại cúi đầu mỉm cười không đáp. Bởi lẽ khi ấy, anh chỉ đơn thuần là anh họ của cô, đến cả ước muốn được xem anh biểu diễn cũng chẳng được coi là đàng hoàng. Giờ thì tốt rồi, cô đã có thể đường đường chính chính nói cho anh hay.

Dù Cốc Kiều không nói, Lạc Bồi Nhân vẫn hiểu được ý cô. Anh bảo:

– Anh đâu chỉ thích mỗi việc đó.

Cốc Kiều tò mò hỏi ngay:

– Thế anh còn thích làm những gì nữa ạ?

Vừa vào nhà, Cốc Kiều đã bật đèn phòng khách sáng choang, hăm hở chuẩn bị chụp ảnh cho Lạc Bồi Nhân. Nhưng anh lại chẳng thuận theo ý cô, không ngồi trước cây đàn keyboard và nở nụ cười tươi rói đúng chuẩn hở tám cái răng, mà lại nắm lấy đôi tay Cốc Kiều, đoạn dùng răng khẽ day bờ môi rồi nhìn xoáy vào mắt cô, hỏi:

– Chẳng phải em muốn biết anh thích làm gì sao?

Cốc Kiều chợt ngừng nhai kẹo cao su, ngậm chặt miệng, mặc cho hàm răng anh để lại vết hằn trên môi mình. Giờ chỉ có hai người, không cần phải vội vã chớp nhoáng như khi còn ở Di Hoà Viên nữa. Ấy vậy mà tim Cốc Kiều vẫn đập thình thịch, như thể đây là lần đầu tiên anh làm thế với cô. Cô vốn rất nhạy cảm với những chuyện này, luôn nhận ra được sự khác biệt đầy tinh tế trong mỗi lần gần gũi.

Dẫu bờ môi đã nhột nhạt lắm rồi nhưng Cốc Kiều vẫn không mở miệng, khiến vị táo ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng, nhất thời quên khuấy cả chuyện chụp ảnh.

Lạc Bồi Nhân dừng lại ngắm Cốc Kiều. Dưới ánh đèn sáng trắng, nốt ruồi son trên vành tai anh ửng đỏ lạ thường. Khi hai gương mặt dần kề sát nhau, Cốc Kiều quên cả việc nhổ bã kẹo cao su, cô vô thức dùng đầu lưỡi vê tròn viên kẹo rồi thổi một chiếc bong bóng thơm hương táo.

Bị Lạc Bồi Nhân nhìn chăm chú, cô ngại ngùng cúi đầu mím môi. Chiếc bong bóng chưa kịp phồng to đã vỡ tan vì cái mím môi ấy. Cô vội gỡ sản phẩm hỏng dính trên miệng rồi vứt vào thùng rác, vờ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng khóe môi cong cong của Lạc Bồi Nhân đã tố cáo rằng anh thấy hết cả rồi.

Như thể lo Lạc Bồi Nhân sẽ mở miệng trêu mình, Cốc Kiều vội sáp lại, khóa môi anh. Cô không muốn để lại ấn tượng ngô nghê này cho anh vào đêm cuối cùng trước ngày chia xa. Lần này, cô thành thục hơn nhiều, không còn vụng về đến độ va trúng mũi anh nữa. Cốc Kiều nhận ra, hàm răng mà Lạc Bồi Nhân ít khi để lộ lúc cười hóa ra rất sắc, dường như chẳng biết nương tình, thỉnh thoảng lại cắn cô đau điếng rồi dịu dàng cạ nhẹ vào môi cô như dỗ dành.

Cốc Kiều vốn chẳng có chút kinh nghiệm nào, nhưng sự tò mò đã lấn át hết vẻ vụng về. Cô có niềm hứng thú khám phá vô tận với cá thể khác giới là anh. Về khoản này, cô học lỏm rất nhanh: hễ anh làm gì cô, cô liền làm y hệt lại với anh.

Cốc Kiều dùng chính hàm răng vừa nhai kẹo cao su vị táo để gặm nhẹ môi Lạc Bồi Nhân.

Cô sợ làm anh đau nên lần nào cũng cắn rất khẽ, nhưng Lạc Bồi Nhân lại chẳng đáp lại cô bằng sự dịu dàng tương tự.

Khái niệm về nụ hôn của Cốc Kiều chỉ gói gọn trong chạm và cắn, nên cô cũng chỉ biết làm bấy nhiêu. Bởi vậy, khi Lạc Bồi Nhân khẽ hé môi, cô đã vô tình cắn phải đầu lưỡi anh. Mặt cô thoắt đỏ bừng, buột miệng hỏi:

– Em xin lỗi, anh có đau không? Em không cố ý đâu!

Lạc Bồi Nhân dán mắt vào gương mặt đỏ lựng của Cốc Kiều rồi bật cười. Hiếm khi cô thấy anh cười sảng khoái đến thế, cứ như thể cô vừa làm một việc gì đó cực kỳ buồn cười. Có đáng để cười đến vậy không cơ chứ?

Cốc Kiều còn chưa kịp thắc mắc thì đã bị Lạc Bồi Nhân ôm lấy mặt. Đôi mắt anh ngày một gần, săm soi từng đường nét trên gương mặt cô, tựa như muốn khắc ghi tất cả vì sợ sẽ chẳng còn dịp nào nữa. Cốc Kiều cũng nhìn thẳng vào mắt anh, dẫu mai họ vẫn còn gặp nhau, nhưng lần gặp mặt tiếp theo chẳng biết là bao giờ.

Cho đến khi Lạc Bồi Nhân hôn lên môi Cốc Kiều lần nữa, mắt cô vẫn mở to. Nhưng lần này, khi đầu lưỡi họ chạm vào nhau, cô đã không còn lóng ngóng cắn anh đau nữa. Cốc Kiều chợt vỡ lẽ ra một điều hoàn toàn mới về nụ hôn. Hóa ra hôn không chỉ là môi chạm môi. Lạc Bồi Nhân khẽ cắn vào đầu lưỡi cô, khiến cả người cô tê rần. Cô nhận ra, Lạc Bồi Nhân không chỉ có đôi môi mềm mại, mà cả lưỡi anh cũng vậy. Lưỡi anh rất linh hoạt, điều này càng tô đậm thêm sự lóng ngóng của cô.

Nụ hôn này kéo dài rất lâu, Cốc Kiều nín thở đến mức mặt mày đỏ bừng. Khi Lạc Bồi Nhân rời môi để ngắm Cốc Kiều, cô thậm chí còn thở hổn hển nhưng vẫn không kìm được mà nhìn anh cười. Vốn có nước da hồng hào khỏe mạnh, nên khi gương mặt cô đỏ bừng lại còn nhìn anh chằm chằm, trông có phần quê kệch. Lạc Bồi Nhân áp lòng bàn tay lên má Cốc Kiều, anh chợt nhớ lại lần đầu gặp cô, đuôi tóc cô trông lởm chởm như thể bị con gì gặm nham nhở.

Anh hỏi Cốc Kiều:

– Em còn nhớ lần đầu mình gặp nhau không?

Dĩ nhiên Cốc Kiều vẫn nhớ như in. Lần ấy cô đã lo sốt vó một thời gian dài, không biết Lạc Bồi Nhân có bị gã mặc sơ mi hoa tóm được không, mãi cho đến khi gặp lại anh lần thứ hai mới thấy yên tâm. Thế nhưng, điều thốt ra khỏi miệng cô lại khác hẳn:

– Đôi giày anh đi hôm đầu tiên mình gặp nhau ấy, giờ ngoài chợ đầy rẫy hàng nhái. Mà bán chạy kinh khủng luôn, khối người đi buôn còn cố tình ra chợ gom hàng rồi tuồn lên tận Mãn Châu Lý bán kiếm lời đấy.

Lợi nhuận của mặt hàng này hấp dẫn đến mức Cốc Kiều đã phải đấu tranh tư tưởng mãi mới dằn lòng không bán hàng nhái.

Lạc Bồi Nhân không biết nên thán phục trí nhớ phi thường của Cốc Kiều, khi ngay cả đôi giày anh đi trong lần gặp đầu tiên cô cũng nhớ rành rọt trong khi chính anh đã quên bẵng, hay nên khâm phục đầu óc kinh doanh của cô, bởi đến lúc này rồi mà cô vẫn không quên được chuyện buôn bán. Cốc Kiều cũng nhận ra mình vừa ăn nói vô duyên, bèn ngại ngùng lè lưỡi.

Lạc Bồi Nhân v**t v* gò má ửng hồng của Cốc Kiều, khuyến khích cô nói tiếp. Anh thi thoảng lại cúi xuống hôn, rồi nhìn sâu vào mắt cô, chờ cô kể thêm. Cuối cùng, chính Cốc Kiều cũng chẳng nói nên lời. Ánh mắt cô dừng trên vành tai Lạc Bồi Nhân rồi bất giác đưa tay lên sờ thử. Tai anh nóng ran và đỏ bừng, nhưng không phải vì lạnh.

Họ chuyển sang một cách giao tiếp khác, thay cho những điều ngôn ngữ không thể giãi bày.

Cốc Kiều học rất nhanh, chẳng mấy chốc đã biết cách điều tiết nhịp thở khi hôn.

Giữa những khoảnh khắc ngừng lại để lấy hơi, Cốc Kiều lại không kìm được mà đăm đắm nhìn Lạc Bồi Nhân. Sự gần gũi về thể xác chẳng những không làm vơi đi nỗi tò mò trong cô, mà ngược lại, còn khiến nó dâng lên theo từng giây. Ngón tay cô miết nhẹ lên vùng nhân trung láng mịn của anh. Cô tò mò quá đỗi, không biết cậu thiếu niên này đã đến tuổi phải cạo râu từ khi nào.

Cô muốn hiểu thêm về anh đôi chút, nhưng thay vì cất lời, cô chỉ ôm lấy gương mặt Lạc Bồi Nhân rồi khẽ cọ chóp mũi mình lên đó.

Cốc Kiều chợt nhận ra có thứ gì đó đang cấn vào người mình. Cảm giác ấy mỗi lúc một rõ ràng hơn, khiến cô không kìm được mà than với Lạc Bội Nhân rằng hình như có vật gì đang chọc vào người mình.

Thoáng chốc, Cốc Kiều cảm nhận cơ thể anh cứng đờ.

– Đến cái này em cũng không biết à?

Lạc Bồi Nhân không ngờ kiến thức sinh lý của Cốc Kiều lại nghèo nàn đến vậy. Nhưng ngẫm lại mớ kiến thức ít ỏi trong sách Sinh học cấp ba, anh chợt hiểu vì sao cô lại mù tịt. Đối diện với một cô gái ngây thơ đến thế, phản ứng sinh lý của anh bây giờ quả thật có hơi quá trớn.

Và điều khiến anh bất ngờ hơn là đến nước này rồi mà Cốc Kiều vẫn còn nổi máu hiếu thắng mà vặn lại:

– Chắc gì anh đã biết hết mọi thứ.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ