Chương 65
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 65: Hắn ép cô vào tường

Lời này quá gay gắt.

Hứa Hà Bình lập tức sa sầm mặt mày: “Có biết thế nào là lễ phép không? Xin lỗi Mục Chi ngay!”

Hứa Chi vặn lại: “Lễ phép là phải từ hai phía. So với những lời anh ta nói ở bệnh viện hôm qua, con thấy con đã rất lễ phép rồi.”

Hứa Hà Bình nổi giận đùng đùng, không dạy bảo được con gái trước mặt người ngoài khiến ông ta cảm thấy rất mất mặt, Hứa Chi thế mà còn dám cãi lại.

Ông ta quát lớn: “Câm miệng!”

Hứa Chi nhìn ông ta với vẻ dửng dưng, không nói một lời quay người định lên lầu.

Hứa Hà Bình sải bước tới, tay đã giơ lên: “Mày đứng lại cho tao!”

Lương Mục Chi thấy Hứa Hà Bình lại định đánh Hứa Chi, hắn không ngồi yên được nữa, vội vàng đứng dậy can ngăn:

“Chú, thôi bỏ đi chú... cô ấy không muốn đi thì thôi ạ.”

Hứa Chi hoàn toàn không để ý đến hai người sau lưng đã bước lên cầu thang.

Lương Mục Chi quay đầu nhìn theo bóng lưng cô, trong lòng ít nhiều cũng có chút bực bội.

Cô chạy cũng nhanh thật.

Hứa Hà Bình nắm chặt tay: “Chú phải dạy dỗ lại nó, dạo này nó càng ngày càng không ra thể thống gì...”

Lương Mục Chi cũng thấy vậy, hắn thấy bóng lưng Hứa Chi đã biến mất ở đầu cầu thang, buông tay đang cản Hứa Hà Bình xuống, nói:

“Không sao đâu ạ, cháu chỉ qua nói với cô ấy vài câu thôi để cháu lên tìm cô ấy.”

Hứa Hà Bình thở dài: “Mục Chi, cháu cũng đừng giận, Chi Tử có thể vẫn còn khúc mắc. Chuyện của cháu và Trần Tịnh... hôm đó lúc nói với chú, nó đã khóc đấy. Chuyện cháu có bạn gái thực ra là cú sốc khá lớn đối với nó.”

Lương Mục Chi vốn dĩ đã rất phản đối hôn sự với Hứa Chi. Nếu vị thiếu gia này vì giận dỗi Hứa Chi mà làm ầm lên thì hôn sự này càng khó thành, Hứa Hà Bình nghĩ vậy nên không tiếc công sức xây dựng hình tượng si tình cho Hứa Chi:

“Trong lòng nó luôn có cháu, chắc là da mặt mỏng ngại không dám nói với cháu, không ngờ... Haizz, hai đứa cứ nói chuyện đi. Chú mong nó được toại nguyện, đối tượng là cháu thì chú cũng yên tâm.”

Lương Mục Chi lên đến tận lầu mà vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Lời nói của Hứa Hà Bình quả thực có tác động khá lớn đến hắn.

Hứa Chi... thích hắn?

Hắn không nhận ra, cô đối xử tốt với tất cả mọi người. Bao nhiêu năm nay cô thường xuyên đi theo sau hắn nhưng hắn nghĩ thanh mai trúc mã là như vậy.

Nhưng mà...

Hắn chợt nhớ lại ánh mắt u ám của cô khi chia tay ở bệnh viện ngày hôm qua.

Sở dĩ ánh mắt đó xa lạ là vì trong một thời gian dài trước đây, khi Hứa Chi nhìn thấy hắn, trong mắt đều ánh lên niềm vui.

Chẳng lẽ cô thích hắn thật sao?

Không biết tại sao, khả năng này khiến tim hắn đập hơi nhanh nhưng rất nhanh hắn nhớ ra một chuyện - nếu cô thực sự thích hắn thì chuyện ở khu trượt tuyết có thể giải thích được rồi.

Cô ghen tị với Trần Tịnh.

Sau khi hắn ở bên Trần Tịnh, những việc hắn làm với Hứa Chi thực ra hơi quá đáng, hắn cũng không thể kể hết được.

Hắn đánh nhau vì Trần Tịnh, đêm bão tuyết bắt Hứa Chi đi bảo lãnh, sau đó hắn còn bắt cô nhận tội thay Trần Tịnh. Đúng rồi, lần đó trên xe, cô tỏ ra rất ghét Trần Tịnh, có phải là vì lý do này không?

Hắn còn bỏ cô lại giữa đường...

Ở khu trượt tuyết, đầu tiên hắn nói cô là gái ngoan rất nhàm chán. Sau đó lúc thân mật với Trần Tịnh trong khách sạn lại có chút quên mình...

Khi đứng trước cửa phòng Hứa Chi, sắc mặt Lương Mục Chi đã trở nên nghiêm trọng.

Cuối cùng hắn cũng nhớ ra, trước khi hắn và Trần Tịnh ở bên nhau, Hứa Chi dường như vẫn là cô bé Chi Tử ngoan ngoãn ngày nào. Nhưng sau khi hắn nói cho cô biết tin hắn và Trần Tịnh yêu nhau, cô đã thay đổi.

Hồi lâu sau, hắn giơ tay gõ cửa.

Bên trong không có động tĩnh gì.

Hắn trực tiếp vặn tay nắm cửa bước vào.

Dù sao đây cũng là nhà mình, Hứa Chi hoàn toàn không đề phòng, cô đang cầm điện thoại xem lại tin nhắn chat với Lương Cẩm Mặc tối qua.

Thấy Lương Mục Chi vào phòng, cô lập tức cau mày nói: “Tôi chưa đồng ý cho anh vào.”

Lương Mục Chi nhìn cô, ánh mắt thâm trầm khó đoán.

Căn phòng này thực ra hắn đã đến rất nhiều lần. Đây có lẽ là lần đầu tiên chủ nhân căn phòng nhìn hắn với vẻ đề phòng như vậy, cứ như thể hắn là kẻ xâm nhập.

Hắn đóng cửa lại, đứng yên tại chỗ, không tiến thêm bước nào: “Anh đến đây là có chuyện muốn nói với em.”

Hứa Chi hoàn toàn không muốn nghe, sắc mặt cô rất khó coi, đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa nhỏ cạnh cửa sổ:

“Tôi không muốn nghe.”

“Thực ra em muốn kết hôn với anh, đúng không?” Hắn bỗng hỏi.

Hứa Chi sững sờ, một lúc lâu sau, cô không thể tin nổi hỏi lại: “Đầu óc anh bị úng nước à? Anh nhìn bằng con mắt nào mà thấy tôi muốn kết hôn với anh?”

“Bố em nói, bảo rằng khi nhắc đến chuyện của anh và Trần Tịnh, em đã khóc rất thương tâm.”

Hứa Chi chỉ muốn trợn trắng mắt: “Tôi đã nói với anh rồi, bố tôi muốn dựa vào việc tôi kết hôn với anh để kiếm vốn đầu tư và vay ngân hàng. Lời ông ta nói mà anh cũng tin à?”

Lương Mục Chi im lặng hai giây: “Vậy em giải thích thế nào về thái độ thù địch của em đối với Trần Tịnh? Em đối xử tốt với tất cả mọi người, duy chỉ với cô ấy, ngay từ đầu hình như em đã rất bài xích.”

Hứa Chi hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cơn xung động muốn mắng hắn thiểu năng:

“Lương thiếu gia, tôi thấy anh thực sự nên tự kiểm điểm lại bản thân mình đi. Khi tôi và Trần Tịnh còn chưa quen biết, anh đã bắt tôi nhận tội thay cô ta, anh bảo tôi làm sao thích nổi con người đó?”

Dừng lại một chút, cô nói tiếp: “Hơn nữa, chuyện ở khu trượt tuyết cũng chứng minh rồi, tôi nhìn người không sai, cô ta quả thực rất đáng ghét.”

Lương Mục Chi định nói, cô cắt ngang lời hắn: “Tôi biết anh không tin tôi, nghĩ là tôi đẩy cô ta xuống, anh muốn nghĩ thế thì tôi cũng chịu.”

Cô phát hiện ra, câu nói của tra nam tuy tra thật nhưng dùng rất sướng.

Quả nhiên, mặt Lương Mục Chi xanh mét, rõ ràng bị thái độ bất cần đời này của cô chọc tức.

Vừa nãy đứng ở cửa hắn rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói với cô, muốn nói chuyện tử tế với cô. Thậm chí khi nhớ lại quãng thời gian qua, hắn còn cảm thấy áy náy vì những hành động của mình. Nhưng bây giờ, chỉ dăm ba câu hắn đã bị chọc giận.

Hắn lạnh lùng nói: “Được, nếu em nói em không có ý định kết hôn với anh, vậy thì hãy thể hiện thành ý đi, đi nói với bố em, với bố mẹ anh và cả ông nội nữa, bảo họ đừng ép anh nữa.”

Hứa Chi cười lạnh: “Anh tưởng tôi giống anh, có tiếng nói quan trọng thế sao? Bố tôi chưa bao giờ hỏi ý kiến tôi, cứ thế nói với bố mẹ anh là tôi đồng ý. Bố mẹ anh cũng đâu có hỏi riêng ý tôi.”

Lương Mục Chi im bặt.

Cũng chẳng ai hỏi hắn...

Hôn sự hoang đường này, thế mà chẳng có đương sự nào đồng ý.

Hứa Chi nói: “Anh nói chuyện với tôi chi bằng nói chuyện với bố tôi. Chỉ cần ông ta không gây chuyện thì hôn ước có thể hủy bỏ.”

Sắc mặt Lương Mục Chi trầm xuống, tâm trạng phức tạp, hắn nhận ra tiêu chuẩn kép của mình. Hắn quả thực không muốn cưới cô nhưng khi cô tỏ rõ thái độ không muốn lấy hắn, hắn lại thấy khó chịu.

Chỉ có hắn được phép chê người khác, làm gì có chuyện người khác chê hắn?

Hứa Chi đuổi khách: “Bố tôi đang ở dưới lầu đấy, anh xuống nói chuyện đi.”

Bàn tay buông thõng bên người Lương Mục Chi từ từ nắm chặt.

Hứa Chi trước đây chưa bao giờ đuổi hắn đi.

Thực ra hắn không có chỗ nào để đi, ở bệnh viện hắn không dám đối mặt với ông nội. Ở nhà thì bị Phó Uyển Văn giáo huấn còn người đàn ông mặc đồ đen ngồi ở ghế sofa dưới lầu là vệ sĩ. Lương Chính Quốc thuê người chuyên canh chừng hắn, ngăn không cho hắn đi gặp Trần Tịnh.

Trước đây khi cảm thấy phiền muộn, chỗ của Hứa Chi là nơi trú ẩn cuối cùng của hắn.

Nhưng bây giờ mọi thứ đã thay đổi, cô dường như hận không thể đuổi hắn đi ngay lập tức.

Hứa Chi không biết hắn đang nghĩ gì, thấy hắn không động đậy, cô đứng dậy đi tới, trực tiếp mở cửa, tay kéo tay áo hắn, dùng sức rất mạnh.

Thái dương Lương Mục Chi giật giật, hắn trở tay nắm lấy cổ tay cô, xoay người một cái, ép cô vào tường.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn Chương 2: Chương 2: Đêm nay Lương Mục Chi chỉ mang đến cho cô toàn là gió tuyết Chương 3: Chương 3: Hắn đánh nhau vì bạn gái, bọn họ còn đi thuê phòng Chương 4: Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh Chương 5: Chương 5: Chộp lấy cổ tay cô Chương 6: Chương 6: Hóa ra là bạn bè à Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Những gì hắn dành cho cô chỉ toàn là những lời đùa cợt vô tâm Chương 9: Chương 9: Tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mắc nợ anh Chương 10: Chương 10: “Em nói em có người mình thích rồi, điều này khó hiểu lắm sao?” Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này Chương 13: Chương 13: “Có phải em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?” Chương 14: Chương 14: Muốn khiến toàn thân cô đều in đầy những dấu vết như vậy Chương 15: Chương 15: Đêm qua hắn đã tìm cô suốt cả đêm Chương 16: Chương 16: Cô thế mà lại kẹt giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc, tiến thoái lưỡng nan Chương 17: Chương 17: Tôi không thể bỏ mặc em được, tôi làm không được Chương 18: Chương 18: Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chi Chương 19: Chương 19: Chàng thiếu niên cô từng yêu thích đã sớm không còn ở đó nữa Chương 20: Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay! Chương 21: Chương 21: Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì thế? Chương 22: Chương 22: Lương Cẩm Mặc có phải vẫn đang giận không? Chương 23: Chương 23: “Tôi cũng không định sống lâu.” Chương 24: Chương 24: Cô chẳng có chút sức hấp dẫn nào đối với hắn Chương 25: Chương 25: Cô cưỡng ép ôm người ta, cái này tính là quấy rối rồi. Chương 26: Chương 26: Đầu ngón tay cô chạm vào môi anh. Chương 27: Chương 27: Hắn khiến cô cảm thấy trên thế giới này cũng có người rất coi trọng cô Chương 28: Chương 28: Con không được phụ bạc con bé Chương 29: Chương 29: Hứa Chi hất tay hắn ra Chương 30: Chương 30: Cô đau đến mức không chịu nổi nữa Chương 31: Chương 31: Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng Chương 32: Chương 32: Anh vội vàng chạy đến, nhìn thấy cô lại đang dây dưa với Lương Mục Chi Chương 33: Chương 33: “Anh Cẩm Mặc là cái quỷ gì?” Chương 34: Chương 34: Em từng hô hấp nhân tạo cho anh Chương 35: Chương 35: Đây là lần đầu tiên cô bị người khác chạm vào như vậy lại còn là một người đàn ông Chương 36: Chương 36: Nếu đây là sự trả thù của em thì em thành công rồi Chương 37: Chương 37: Hắn mời cô đi trượt tuyết, hoàn toàn không phải để xin lỗi gì cả Chương 38: Chương 38: Lương Mục Chi nói cô là gái ngoan rất nhàm chán Chương 39: Chương 39: Hắn nhất định phải hành hạ cô như thế này sao? Chương 40: Chương 40: Tôi không thể mất anh ấy, tôi bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi Chương 41: Chương 41: Lương Mục Chi nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô Chương 42: Chương 42: Bây giờ nói ra, tình yêu cũng trở nên nhơ nhuốc Chương 43: Chương 43: Anh nói: “Tối nay tôi không đi nữa” Chương 44: Chương 44: “Vẫn muốn ở bên Lương Mục Chi sao?” Chương 45: Chương 45: Trong đầu cô giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc Chương 46: Chương 46: Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh, coi như chấm dứt từ ngày hôm qua rồi Chương 47: Chương 47: Ánh mắt anh rơi trên đôi môi cô Chương 48: Chương 48: Lương Cẩm Mặc hôn lên môi cô Chương 49: Chương 49: “Không biết lấy hơi à?” Chương 50: Chương 50: Đối với con gái, nụ hôn đầu luôn đặc biệt Chương 51: Chương 51: “Tôi có thể đợi nhưng em không thể chỉ biết chạy trốn” Chương 52: Chương 52: “Ai đánh?” Chương 53: Chương 53: Cô thế mà lại cảm thấy một tia khoái trá Chương 54: Chương 54: Cô khẽ nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh Chương 55: Chương 55: Anh cúi đầu, trán chạm vào trán cô Chương 56: Chương 56: Tháng này hai đứa đính hôn đi Chương 57: Chương 57: Lúc hôn cô, anh chẳng có chút phong độ quý ông nào... Chương 58: Chương 58: Anh lại hôn lên má cô Chương 59: Chương 59: “Nghĩ đến mấy chuyện không thể miêu tả.” Chương 60: Chương 60: Cô cảm nhận rõ ràng sự rung động của chính mình Chương 61: Chương 61: Cháu không được ở bên người khác, cháu phải kết hôn với Mục Chi Chương 62: Chương 62: Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị hắn chà đạp dưới chân Chương 63: Chương 63: Cô rất nhớ anh, cô thực sự rất không cam lòng Chương 64: Chương 64: Đây là lần đầu tiên anh gọi cô là “Chi Tử” Chương 65: Chương 65: Hắn ép cô vào tường Chương 66: Chương 66: Cô cúi đầu, cứ thế chui vào lòng người đàn ông Chương 67: Chương 67: Lại bị hôn rồi... Chương 68: Chương 68: Cô chưa sẵn sàng từ bỏ tất cả vì anh Chương 69: Chương 69: Mày thích Lương Cẩm Mặc à? Chương 70: Chương 70: Nhưng, người con thích là Lương Cẩm Mặc Chương 71: Chương 71: Đứng trước mặt Lương Cẩm Mặc, dường như cô rất khó che giấu sự yếu đuối của mình Chương 72: Chương 72: “Anh Cẩm Mặc, anh... có sẵn lòng cho em thời gian không?” Chương 73: Chương 73: Cô bỗng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh Chương 74: Chương 74: Nụ hôn này quá mãnh liệt Chương 75: Chương 75: “Em không thấy thế này kích thích hơn sao?” Chương 76: Chương 76: “Hai người xác định quan hệ rồi à?” Chương 77: Chương 77: “Em mặc thế này, tôi không tập trung được.” Chương 78: Chương 78: Bị người mình thích hôn một cái là mềm nhũn như nước Chương 79: Chương 79: Anh nói: “Tôi hoàn toàn không quan tâm bà ấy có thể bình phục hay không.” Chương 80: Chương 80: “Anh Cẩm Mặc, anh có thể nắm tay em không?” Chương 81: Chương 81: Ở bên cô, anh luôn tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn Chương 82: Chương 82: Cô lấy hết dũng khí đưa tay ra, ôm lấy anh Chương 83: Chương 83: Trên người anh còn vương hơi nước, nửa thân trên ở trần Chương 84: Chương 84: Cô ngẩng mặt lên, chìm đắm trong cơn sóng tình anh mang lại Chương 85: Chương 85: Anh nâng cô lên, muốn khảm người vào trong cơ thể mình Chương 86: Chương 86: Cô thà bị thương cũng không chịu đính hôn với hắn Chương 87: Chương 87: Hứa Chi không kịp phòng bị, va vào người hắn Chương 88: Chương 88: Anh nói có cô ở bên là tốt rồi, điều này cũng là giả sao? Chương 89: Chương 89: Cô thích người đàn ông đó đến vậy sao? Chương 90: Chương 90: Anh thực sự muốn kéo cô lên, hay là đẩy cô xuống vực thẳm? Chương 91: Chương 91: Lần đầu tiên có người lau tóc cho cô Chương 92: Chương 92: Ngón tay anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn