Chương 65
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào?

Tống Lễ Khanh xúc động, lại bị gió lạnh thổi qua, ho dữ dội đến nỗi cổ họng có mùi tanh.

Quân Kỳ Ngọc bước tới vỗ nhẹ vào lưng y, kéo Tống Lễ Khanh đưa tay ra.

“Đừng chạm vào ta.”

Tống Lễ Khanh vô lực ngã trên mặt đất đầy cát, y ngã xuống, cái lạnh ăn mòn thân thể, gió rít cùng cát bay thổi bên tai. Y bây giờ trông thật yếu ớt, y có thể hận ai chứ?

“Lễ Khanh…”

Quân Kỳ Ngọc bế y lên, dựa vào bụng hãn huyết bảo mã, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh.

Hắn bẻ một miếng bánh nướng nhỏ, đưa đến môi Tống Lễ Khanh, nhưng Tống Lễ Khanh quay đầu không chịu ăn.

“Ngươi phải tiết kiệm sức lực để hận ta, ngươi không thể không ăn được.” Quân Kỳ Ngọc nhẹ nhàng nói.

Tống Lễ Khanh không mở miệng.

Quân Kỳ Ngọc không còn cách nào khác, đành phải nói thêm: “Nếu ngươi còn như vậy, ta sẽ dùng miệng đút ngươi ăn.”

Tống Lễ Khanh hít một hơi, Quân Kỳ Ngọc có thể làm ra loại chuyện này.

Tống Lễ Khanh liền chủ động ăn bánh uống nước, tránh Quân Kỳ Ngọc lại làm bậy.

“Như vậy mới đúng.”

Quân Kỳ Ngọc nhìn y ăn xong, nuốt nước bọt.

Trên thực tế, bọn họ đã không còn nhiều nước và thức ăn.

Hắn dốc toàn lực đi vào sa mạc, bên kia sa mạc là núi Thiên Sơn, ngọn núi linh thiêng được người dân Tây Vực thờ phụng, hắn điều tra được, lần cuối cùng tìm được huyết thung dung chính là ở chân núi linh thiêng này.

Dựa vào hiểu biết của hắn về Tây Vực, ước chừng hai ngày nữa là có thể đến núi Thiên Sơn, lương thực nước uống vừa đủ cho Tống Lễ Khanh, còn hắn chết đói hai ngày cũng không thành vấn đề.

Khi đến hồ Tư Li Mục dưới chân núi Thiên Sơn, nơi có nước và cỏ um tùm, hắn có thể đi săn thú rừng.

Tống Lễ Khanh ăn một chút, sức lực hiện tại của y không thể chống chọi nổi với việc bôn ba như vậy, y mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Quân Kỳ Ngọc nằm xuống, để Tống Lễ Khanh nằm trong vòng tay của mình, dùng áo choàng đắp tránh rét, hai người ngủ thiếp đi bên cạnh ngựa.

Ban đêm trên sa mạc, tuy không có băng tuyết nhưng cái lạnh thấu xương, gió còn sắc hơn dao, Quân Kỳ Ngọc mỗi giờ lại phải thêm củi khô để chịu đựng qua đêm dài.

Ngày hôm sau, Tống Lễ Khanh nghe thấy tiếng người và âm thanh lục lạc, y theo bản năng bò dậy, lại bị Quân Kỳ Ngọc ấn xuống, bịt kín miệng.

“Suỵt—” Quân Kỳ Ngọc khàn giọng thì thầm vào tai Tống Lễ Khanh, “Là thổ phỉ.”

Sau khi nói xong, Quân Kỳ Ngọc đá một ít cát vàng để chôn phần tro tàn còn sót lại của củi lửa, che phủ phần lớn khói xám.

Ở phía bên kia cồn cát, một đàn lạc đà đi ngang qua, lúc đầu Quân Kỳ Ngọc còn tưởng là Bùi Tinh Húc đang đuổi theo bọn họ, nhưng nhìn kỹ lại, chúng không mặc quân phục của lính Lâu Lan.

Quân Kỳ Ngọc cẩn thận nhìn, chúng không thể là một đoàn lữ hành, bởi vì không có hàng hóa, chỉ có một số gia súc và cừu, đẩy một số nô lệ đi lên phía trước. Những người này đều được trang bị vũ khí, trông vô cùng hung dữ, hầu hết những gì chúng làm là giết người cướp của.

Tây Vực có rất nhiều thổ phỉ, Quân Kỳ Ngọc cũng từng đối phó với bọn chúng, nhưng chúng chỉ là những tên lưu manh, không đủ sức chống chọi với móng guốc của Cảnh Quốc nên trước kia hắn không thèm quan tâm.

Quân Kỳ Ngọc trốn sau cồn cát và quan sát hành tung của chúng. Những người này cả người tràn đầy sát khí, nhưng tên cầm đầu là một thiếu niên trẻ tuổi tóc vàng, đôi mắt xanh và làn da trắng, tay đeo đầy nhẫn ngọc. Cách xa mười thước cũng có thể nhìn thấy ánh sáng lấp lánh của các loại đá quý.

Thiếu niên thủ lĩnh cao ngạo ngồi trên lưng lạc đà, đột nhiên nhìn về hướng Quân Kỳ Ngọc bọn họ ẩn náu.

Quân Kỳ Ngọc thầm nghĩ không ổn.

“Đi!”

Hắn bế Tống Lễ Khanh lên ngựa, giục ngựa chạy như điên.

Quả nhiên, bọn thổ phỉ đã phát hiện ra bọn họ, ê ê a a đuổi giết.

Lạc đà chịu khô hạn đã quen, kiên cường, thậm chí có thể tự mình băng qua sa mạc, nó là vật nuôi yêu thích của người dân Tây Vực, có điều nó chạy không giỏi.

Bị bọn thổ phỉ đuổi theo, Quân Kỳ Ngọc dần lệch khỏi phương hướng đến núi Thiên Sơn.

Đám thổ phỉ này đuổi theo Quân Kỳ Ngọc không buông, Quân Kỳ Ngọc không dám dừng lại, chạy suốt hai ngày hai đêm, dần dần bị lạc ở trong sa mạc.

Lương khô và nước đã cạn kiệt, sức khỏe của Tống Lễ Khanh ngày càng sa sút, y ngủ nhiều hơn thức.

Quân Kỳ Ngọc lo lắng, nếu như không thoát được bọn thổ phỉ bọn họ cũng sẽ chết ở trong sa mạc.

Đám thổ phỉ kia cũng không ngu ngốc, biết nhất thời đuổi không kịp, lại thấy bọn họ chỉ có một con ngựa, thì chỉ đi theo ở phía sau, giống như kền kền chờ con mồi đói chết.

Quân Kỳ Ngọc dù cường tráng đến đâu đi nữa, hai ngày không ăn không uống, cơ thể cũng dần suy yếu, ngày thường hắn múa đao luyện kiếm dễ dàng bao nhiêu thì giờ chúng nặng như ngàn cân.

Màn đêm buông xuống, Quân Kỳ Ngọc không dám đốt lửa sưởi, chỉ có thể cố gắng chống chọi với gió lạnh.

“Lễ Khanh.”

Tống Lễ Khanh thể chất vốn yếu ớt, chịu đói chịu rét bôn ba đã lâu, bệnh tình ngày càng trầm trọng, môi y khô nứt, sắc mặt sạm đen, mạch đập cũng yếu ớt.

Y nhắm nghiền mắt, hàng mi khẽ run, môi thấp giọng lẩm bẩm yếu ớt, hiển nhiên không còn đủ tỉnh táo để nói chuyện rõ ràng.

“Lễ Khanh!”

Quân Kỳ Ngọc lo lắng, nếu còn không ăn uống nữa, Tống Lễ Khanh căn bản không thể nào sống sót ra khỏi sa mạc.

Quân Kỳ Ngọc rốt cuộc cũng hối hận về sự bốc đồng của mình, chỉ nghĩ nếu không có chuyện gì xảy ra, thì có thể băng qua sa mạc đến chân núi Thiên Sơn dễ dàng, nhưng lại gặp phải thổ phỉ, khiến mọi kế hoạch đều đổ bể.

“Lễ Khanh, ngươi có nghe ta nói không? Đừng ngủ, ta…”

Quân Kỳ Ngọc cắn răng đứng dậy, đi về phía hãn huyết bảo mã.

Hãn huyết bảo mã là ngựa tốt nhất trên thế gian này, mà nó còn là, một trong một trăm con ngựa Quân Kỳ Ngọc chọn được.

Lúc Quân Kỳ Ngọc vừa đến Tây Vực, con hãn huyết bảo mã này mới được hai tháng tuổi, vẫn còn là một con ngựa con, Quân Kỳ Ngọc tự tay nuôi nấng nó, nó cứu hắn thoát chết rất nhiều lần trên chiến trường.

Trong lòng binh lính, chiến mã chính là huynh đệ, sống chết có nhau.

Bởi thế, Quân Kỳ Ngọc đối xử với nó rất tốt, bất cứ khi nào nhàn rỗi, hắn sẽ đích thân tắm rửa và chải lông cho nó để xua đuổi côn trùng, con ngựa này có linh tính rất cao, nó sẽ không nhận bất kỳ ai làm chủ nhân thứ hai.

Quân Kỳ Ngọc vuốt bờm cho nó.

Trải qua mấy ngày, nó gầy đi rất nhiều, có thể nhìn thấy cả xương sườn, lông cũng không còn bóng mượt, trở nên xơ xác.

“Mày đã theo tao bao nhiêu năm rồi?”

Quân Kỳ Ngọc tự nói, đôi mắt hãn huyết bảo mã đen bóng, nó khịt mũi, giống như đáp lại.

Quân Kỳ Ngọc tháo dây cương, cởi yên ngựa ra, để hãn huyết bảo mã không còn bị trói buộc nữa.

“Mày đi đi.”

Quân Kỳ Ngọc vứt hết dụng cụ trói ngựa đi.

“Không cõng bọn tao, mày nhất định có thể ra khỏi sa mạc.”

Hãn huyết bảo mã giống như nghe hiểu lời hắn nói, vó ngựa dậm chân tại chỗ.

“Đi đi!” Quân Kỳ Ngọc rống to một tiếng, “Không đi sẽ chết, biết không? Đồ ngu! Đi!!”

Hãn huyết bảo mã áp đầu vào bả vai Quân Kỳ Ngọc, như lúc bọn họ so đấu khi còn bé.

Quân Kỳ Ngọc mấp máy môi, đẩy nó ra.

“Mau cút đi!”

Quân Kỳ Ngọc quay lại bên cạnh Tống Lễ Khanh, không nhìn nó nữa.

Hãn huyết bảo mã nghe theo lệnh của Quân Kỳ Ngọc, chậm rãi đi về phía xa, cứ đi được vài bước lại quay đầu lại nhìn, rồi dần biến mất ở trong bóng tối.

Quân Kỳ Ngọc quay đầu không nhìn thấy hãn huyết bảo mã nữa, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chưa tới một khắc, hãn huyết bảo mã lại xuất hiện ở trong bão cát, nó quay lại và đi đến bên cạnh Quân Kỳ Ngọc.

Nó gục đầu vào vai Quân Kỳ Ngọc, thực hiện động tác đấu sức.

Đây là biểu hiện thân thiết của nó với Quân Kỳ Ngọc.

“Mày đi rồi, còn về làm gì? Mày còn về làm gì? Mày còn về làm gì hả….”

Quân Kỳ Ngọc thì thầm những lời này, run rẩy giơ đao lên.

Thẳng đến một lúc, cây đao chìm xuống như một ngọn núi, trong sa mạc hoang vắng, tiếng ngựa hí kéo dài vang lên, xuyên thấu đến một nơi xa xôi.

Một giọt máu từ mũi đao trượt xuống, nhỏ xuống cát, lập tức bị cát hấp thụ nuốt chửng.

Sau đó, một dòng máu chảy xuống từ cổ của hãn huyết bảo mã, hãn huyết bảo mã nhìn Quân Kỳ Ngọc với đôi mắt đen láy, không oán trách hay thù hận, nhưng cho đến khi nó ngã xuống, ánh mắt của nó vẫn luôn hướng về Quân Kỳ Ngọc .

Nó đã cống hiến cả cuộc đời mình cho người vừa là chủ, vừa là bạn đồng hành.

Hãn huyết bảo mã ngã xuống đất, thở hổn hển vài hơi ngắn rồi đột ngột dừng lại.

Quân Kỳ Ngọc quỳ trên mặt đất, đôi mắt hiện đầy tơ đỏ.

Máu đã chảy đầy túi nước, tim hắn như bị khoét mất một góc.

“Lễ Khanh, nước… có nước rồi, ngươi uống một hớp đi.”

Quân Kỳ Ngọc đem máu ngựa cho Tống Lễ Khanh uống, Tống Lễ Khanh ý thức không rõ, nuốt vài lần rồi nôn ra.

Quân Kỳ Ngọc ngẩng đầu lên, chịu đựng cơn buồn nôn, nuốt máu ngựa xuống.

Hắn lau vết máu nơi khóe miệng, cắt thịt ngựa, nướng chín, sau đó cho vào bọc hành lý.

Hắn cõng Tống Lễ Khanh trên lưng, lấy vải cố định, xách bọc hành lý lên, bước vào màn đêm.

Gió cát rất lớn, chẳng mấy mà chôn vùi xác của hãn huyết bảo mã.

Mọi thứ đều khôi phục, sa mạc quay trở lại với sự tàn khốc của nó.

Quân Kỳ Ngọc đi từng bước một, nhưng dưới chân không có lối đi, liếc mắt một cái đã mất dấu, thể lực hắn đã đến cực hạn.

Giữa sa mạc rộng lớn, lần đầu tiên Quân Kỳ Ngọc cảm thấy bất lực.

Quân Kỳ Ngọc nhận ra, hắn không phải không gì không thể, bị những lời ngon tiếng ngọt và muôn vàn sủng ái che mắt, hắn cũng chỉ là một người bình thường, bằng xương bằng thịt, giống như những người khác.

“Quân Kỳ Ngọc.”

Tống Lễ Khanh tỉnh dậy trên lưng Quân Kỳ Ngọc.

“Lễ Khanh.” Quân Kỳ Ngọc giật giật đôi môi khô khốc, “Ngươi định mắng ta sao? Mắng ta không có đầu óc, làm liên lụy ngươi…”

Tống Lễ Khanh thường xuyên hôn mê, nhưng lần này y vô cùng tỉnh táo.

Thực tế, bệnh tình y nặng thêm, không liên quan gì đến Quân Kỳ Ngọc, y hiểu rõ tình trạng cơ thể của mình.

Bắt đầu ở phủ Kỳ Lân, cơ thể y đã bị bệnh tật móc rỗng, sớm đã dầu cạn đèn tắt.

Dù Quân Kỳ Ngọc không dẫn y đến sa mạc, y cũng không thể sống sót qua mùa đông rét lạnh này.

“Thả ta xuống đi.”

Quân Kỳ Ngọc làm theo.

Tống Lễ Khanh ngồi trên cồn cát, nhìn bầu trời xa xăm.

“Lễ Khanh, đừng lo lắng, chúng ta vẫn còn thức ăn, nhất định có thể ra ngoài. Ngươi không muốn đi xem hồ Tư Li Mục sao? Nó ở dưới chân núi Thiên Sơn, cách đó không xa.”

Quân Kỳ Ngọc mở túi nước.

Tống Lễ Khanh ngửi thấy mùi máu tanh, nhưng cơn đói khát tột độ khiến y phải uống nó.

“Tanh quá…”

Tống Lễ Khanh cau mày.

“Có… có một chút.” Quân Kỳ Ngọc buộc túi nước lại và nói, “Có lẽ nó trữ được hai ngày qua, mùi vị có chút thay đổi.”

Tống Lễ Khanh quay đầu mơ hồ nhìn thấy hình dáng và nỗi lòng của Quân Kỳ Ngọc, vô cùng phức tạp.

Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào?

Yêu? Hắn có thể g**t ch*t chiến mã đã đi theo hắn suốt bao nhiêu năm qua bằng chính đôi tay của mình.

Máu lạnh? Hắn rõ ràng có thể tự mình sống tốt, nhưng lại hết lần này đến lần khác muốn cùng y đi vào cửa tử.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng