Chương 65
Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 65: “Thật quyến rũ, thật xinh đẹp.”

Điện thoại vừa cúp, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ lạch cạch, chẳng ra nhịp cũng chẳng ra điệu. Hạ Trúc vội quấn lại áo choàng tắm, xỏ tạm đôi dép lê dùng một lần của khách sạn, vội vội vàng vàng ra mở cửa. Cô tưởng là Hứa Mặc, vừa mở đã buột miệng “oa” một tiếng khoa trương, còn chưa nhìn rõ người đã nói: “Sao anh tới nhanh thế?”
Kết quả, khi ngẩng đầu lên lại chạm ngay một gương mặt nửa như cười nửa như trêu. Hạ Trúc đổi sắc ngay tại chỗ, tay bấu lấy tay nắm cửa, các đầu ngón chân rụt lại, ánh mắt mang vài phần khó hiểu nhìn vào Thẩm Gia Lễ đột ngột xuất hiện: “…Có chuyện gì à?”
Tối qua, để đỡ rườm rà, Lâm Mục Tắc chở thẳng cả hai về Tháp Tài chính Thế giới Thượng Hải, cho Thẩm Gia Lễ một phòng trong khách sạn nhà mình, xong quay lưng đi luôn.
Đêm khuya, Hạ Trúc cũng thấy cảnh trai đơn gái chiếc ngủ khách sạn hơi kỳ, nên rẽ ngay ở chiếu nghỉ cầu thang, mỗi người một ngả.
Nào ngờ sáng nay cậu lại tìm đến cửa.
Thẩm Gia Lễ vẫn mặc bộ đồ tối qua, đứng thẳng đơ trước cửa phòng khách sạn, trông cứ như một “tiểu paparazzi”. Thấy Thẩm Gia Lễ im re, Hạ Trúc chớp mắt, hiếu kỳ hỏi: “Sao vậy?”
Lúc này Thẩm Gia Lễ mới hoàn hồn, liếc mắt đánh giá bộ dạng của Hạ Trúc với vẻ chê bai; ánh mắt dừng trên mái tóc rối bời của cô, lưỡi vẫn độc như mọi khi: “Chẳng lẽ mới ngủ dậy à?”
“Lười chết đi được.”
Hạ Trúc: “???”
Cô thở ra một hơi, nhã nhặn hỏi: “Em trai. Liên quan gì đến cậu sao?”
Nghe hai chữ “em trai”, trán Thẩm Gia Lễ như hiện ba vệt đen, cậu ta kéo vành mũ lưỡi trai, nghẹn một câu khó tả. Sau vài giây im lặng, cậu ta gượng gạo nói: “Tôi tới để báo chị một tiếng là tôi đi đây. Tối qua cảm ơn.”
Hạ Trúc chợt hiểu, phẩy tay từ chối: “Ồ, vì chuyện đó hả. Không cần cảm ơn đâu, cứ coi tôi là người đẹp lòng tốt nhé.”
Thẩm Gia Lễ nhìn Hạ Trúc, trong mắt cô ánh lên những vì sao, rõ ràng đã trưởng thành nhưng không có chút nào chín chắn, cậu ta không biểu lộ cảm xúc, chỉ khẽ kéo khóe miệng.
Trong thoáng ngẩn người, Thẩm Gia Lễ bỗng nhớ lời Mạnh Khảng Bồi từng nhắc trong lớp: “Cái đứa cháu gái nhà thầy từ nhỏ đã xinh xắn đáng yêu, là niềm vui của cả nhà đấy. Chỉ có điều môn Toán hơi dở, suốt ngày điểm dưới trung bình, bố con bé vì chuyện này mà lo bạc cả tóc.”
“Mỗi lần mấy thầy cô tụ tập buôn dưa về điểm của con mình, thầy chả dám chen vào, sợ có người hỏi câu ‘nhà anh lần này không bị mời phụ huynh à?’”
Mặc dù miệng thì chê bai, nhưng trên mặt Mạnh Khảng Bồi lại hiện rõ sự cưng chiều, đúng là một cảnh tượng điển hình của “phụ huynh kiểu Trung Quốc phóng đại con cái”.
Ban đầu, Thẩm Gia Lễ không hứng thú với cô cháu gái mà thầy Mạnh gọi là “xinh xắn đáng yêu” nhưng “Toán tệ”. Cho đến lần theo thầy dự một bữa tiệc, có người trước mặt thầy khen cô cháu gái là một tài nữ, Thẩm Gia Lễ mới biết cô là biên kịch khá nổi tiếng.
Kết thúc bữa tiệc đó, Thẩm Gia Lễ đặc biệt lên mạng tìm, thấy trên Baidu treo kín thành tích lấp lánh của Hạ Trúc; còn trên Weibo có tấm ảnh chụp nghiêng cô đội mũ hổ xám trắng, buộc hai bím tóc, mặc áo phao đỏ ngồi xổm trên nền tuyết.
Nói thế nào nhỉ, đúng là xinh xắn đáng yêu, một vẻ đẹp trong trẻo, khiến cậu ta nhớ đến chiếc lư hương nắp chạm long cuốn bằng đá phù dung thời Càn Long ở Bảo tàng Nam Kinh.
Mạnh Khảng Bồi không có con, nên cưng chiều đứa cháu gái độc nhất là Hạ Trúc, lên lớp hay nhắc tới lắm, mỗi lần đều châm chọc nhưng trong lòng lại khen ngợi. Nói tóm lại, lúc đầu Thẩm Gia Lễ thấy cũng thường thôi, sau rồi lại càng để ý đến Hạ Trúc.
Đến khi gặp trực tiếp, cậu ta mới thấy thầy Mạnh vẫn chưa tả hết: cô gái này ngoài đáng yêu, còn rất phóng khoáng, tính tình sôi nổi hoạt bát, chẳng hề kiểu cách. Thẩm Gia Lễ khá thích, chỉ là có vẻ mình tới chậm một bước.
Thấy Thẩm Gia Lễ còn đứng chết trân ngoài cửa, Hạ Trúc duỗi ngón trỏ chọc chọc vào cánh tay cậu ta, nghi hoặc hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Thẩm Gia Lễ liếc ngón tay cô, thu hồi mạch suy nghĩ đang tản ra, uể oải mở miệng: “Tôi đi đây, hẹn gặp lại ở Hoành đ**m.”
Hạ Trúc chớp mắt như ngẫm nghĩ, giây sau khoé môi cong lên, vẫy tay tạm biệt: “Được, gặp lại ở Hoành đ**m.”
Cậu ta kéo vali, đeo bảng vẽ, không ngoảnh lại bước vào thang máy.
Hạ Trúc khoanh tay dựa khung cửa, nhìn cánh cửa thang máy từ từ khép lại, nghĩ mãi không hiểu.
Thang máy tới tầng một, Thẩm Gia Lễ xách vali đi ra và đụng ngay Hứa Mặc đang đứng chờ ngoài thang máy. Người đàn ông mặc bộ vest ba mảnh sẫm màu, khoác ngoài chiếc áo măng tô cùng tông; chiếc cà vạt xanh rêu thêm một điểm nhấn, khí chất xuất thần, mang phong vị quý ông cổ điển.
Hứa Mặc cũng không ngờ gặp Thẩm Gia Lễ ở thang máy. Khoảnh khắc lướt qua đổi chỗ, Hứa Mặc đứng vào giữa thang máy, nâng mắt nhìn chàng trai đang kéo vali nơi cửa; trong đôi mắt sâu lắng thoáng hiện chút khó hiểu.
Trong giây tiếp theo, anh mỉm cười lịch thiệp mà xa cách, coi như đáp lại ánh nhìn có phần khảo sát tấn công của Thẩm Gia Lễ.
Cửa thang máy khép dần, cắt ngang tầm mắt hai người.
Đoạn Cảnh Du bên cạnh khéo léo ấn tầng, quay lại thấy Hứa Mặc ngẩn ra, bèn gọi: “Sếp?”
Hứa Mặc bừng tỉnh, lại trở về dáng vẻ “điềm tĩnh ung dung”. Anh khẽ nhíu mày, hỏi: “Gần đây Tiêu tổng ở Thượng Hải à?”
Đoạn Cảnh Du gật đầu, cung kính: “Sáng hôm kia vừa tới, tôi luôn theo sát.”
Hứa Mặc khẽ ừ, căn dặn: “Phiền anh rồi. Việc này tôi không tiện can thiệp tay thêm, những chi tiết tiếp theo anh làm việc trực tiếp với Tiêu tổng nhé.”
“Nếu bên đó còn cứ nắm chặt không buông, thái độ của chúng ta cũng cứng rắn lên. Dự án này nhất định phải lấy.”
Đoạn Cảnh Du do dự một chút, rồi gật đầu đồng ý. Trong thang máy chỉ còn hai người, nhớ đến tin đồn dạo gần đây, Đoạn Cảnh Du lo lắng hỏi: “Bên trường học của cậu…”
Không biết nhớ tới điều gì, khoé môi Hứa Mặc vương một tia giễu nhàn nhạt, giọng thản nhiên: “Không vội, cứ để họ điều tra trước. Dù sao cũng chẳng tra ra được gì đâu.”
“Qua Tết là có kết quả.”
Nói đến đây, Hứa Mặc khựng lại một nhịp: “Tôi sắp tới có lẽ sẽ nghỉ một hai tuần. Nếu có vấn đề gì thì cứ liên hệ với tôi.”
Đoạn Cảnh Du sững một chút, rồi gật đầu đồng ý.
Thang máy lên đến tầng 66, Đoạn Cảnh Du ra trước, đi thẳng về công ty.
Hứa Mặc đứng trong thang máy, hai tay đút túi, mắt dõi theo những con số nhảy liên hồi, trong đầu vẫn là cảnh vừa rồi ở cửa thang máy.
Tin nhắn của Lâm Mục Tắc còn nằm trong máy; tối qua nhận được, ngoài một nụ cười nhạt, anh cũng chẳng có phản ứng gì. Giờ tận mắt thấy cậu nhóc có khí thế công kích kia, Hứa Mặc quả thật có chút cảm giác nguy cơ. Chỉ vừa nảy lên ý nghĩ ấy, anh đã bật cười phủ nhận, một cậu trai còn chưa tan mùi sữa, lấy gì mà tranh với anh.
“Ting.”
Thang máy đến tầng khách sạn.
Hứa Mặc lấy lại bình tĩnh và bước ra khỏi thang máy.
Chuông cửa reo, Hạ Trúc vừa sấy khô tóc xong. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này cô rất điềm đạm.
Mở cửa, theo thói quen cô ngẩng lên nhìn người, và lập tức bắt gặp đôi mắt đào hoa của Hứa Mặc đang ủ men ý cười. Hạ Trúc liền thôi giả vờ. Không chút do dự, cô nhào vào. Hứa Mặc theo bản năng vòng tay ôm lấy eo cô, lùi mấy bước mới vững vàng đón trọn.
Hít mùi hương dìu dịu toả ra từ mái tóc cô, Hứa Mặc đỡ sau gáy, ôm chặt cô giữa hành lang vắng, để mặc cô rúc sâu vào lòng. Hạ Trúc ghì lấy vòng eo rắn chắc của anh, má áp lên lồng ngực, lắng nghe nhịp tim đã loạn của anh, thì thầm: “Tim anh đập nhanh ghê.”
Hứa Mặc khựng một chút, điềm nhiên nói: “Trong lòng bỗng có một bảo bối, sao anh không hồi hộp được?”
Hạ Trúc: “…”
Từ bao giờ miệng lưỡi anh lại dẻo thế?
Thôi, mặc kệ.
Người bình yên đứng trước mặt cô là đủ rồi.
Nghĩ vậy, Hạ Trúc ôm càng chặt, như muốn tay chân quấn lấy Hứa Mặc không rời. Ôm không biết bao lâu, cô nới lỏng đôi chút, ngẩng cằm hỏi: “Rốt cuộc anh đã gặp chuyện gì?”
“Tại sao đột nhiên lại có tin tức như vậy?”
“Gian lận học thuật với giao dịch quyền-sắc là thế nào? Quá lố ấy chứ. Bảo anh người ngay thẳng, cuối kỳ không chịu gạch trọng tâm cho sinh viên em còn tin; chứ bảo anh gian lận học thuật, giao dịch quyền-sắc… thật là hoang đường hết mức!”
Hứa Mặc im mấy giây không đúng lúc cũng chẳng đúng chỗ mà giải thích: “Dù anh không gạch trọng tâm cuối kỳ, nhưng trên lớp đã nói rõ trọng điểm rồi.”
Hạ Trúc: “…”
Bây giờ có phải là lúc nói chuyện này không? Có hợp lý không?
Cô thở dài, níu vạt áo măng tô của anh, mặt đầy vẻ sốt ruột: “Anh đã bị đình chỉ điều tra rồi, phải làm sao đây?”
“Hay là anh nghỉ việc luôn đi, em nuôi anh.”
Bụng đang chất đầy muộn phiền, nghe cô nói vậy, Hứa Mặc tiêu tan nửa u sầu, còn có hứng đùa giỡn với cô: “Em nuôi anh à?”
“Khó đấy, nuôi anh tốn kém lắm.”
Hạ Trúc liếc cảnh giác, thăm dò: “Tốn kém cỡ nào?”
Hứa Mặc làm bộ suy nghĩ, thản nhiên đưa con số: “Một năm chừng bảy tám cái ‘mục tiêu nhỏ’.”
Hạ Trúc lập tức buông anh ra, lùi nửa bước, mặt biểu cảm “đừng lại gần, tôi không quen”: “Ờm… em xin rút lại lời vừa nói nhé.”
Như đã đoán trước, Hứa Mặc bật cười, hiền hoà hỏi: “Thế là không nuôi anh nữa à?”
Hạ Trúc chạm môi, lầm bầm: “Con người vẫn phải tự lực cánh sinh, dựa vào người khác không đáng tin đâu.”
Hứa Mặc đứng im, tay vẫn đút túi, ánh mắt nhìn thẳng người đang tính rút lui kia, cười nói: “Không cần em nuôi, em lại đây anh ôm em.”
Hạ Trúc bỗng ngẩng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười tinh nghịch, ngọt ngào chạy vào lòng Hứa Mặc. Cánh tay Hứa Mặc siết lại, như muốn hoà tan Hạ Trúc vào tận xương tuỷ.
Hơi thở nóng ấm đáp lên trán, Hạ Trúc cảm thấy nhột liền lùi lại; còn chưa kịp rời đã bị Hứa Mặc kẹp chặt lấy vòng eo.
Cả hai còn chưa kịp vào phòng đã quấn nhau thành một khối, hôn lấy nhau.
Nụ hôn ấy nóng bỏng, bá đạo, mang theo chút cảm xúc dồn nén; môi bị Hứa Mặc ngậm chặt, sau gáy bị giữ chặt, Hạ Trúc chẳng còn đường chạy. Cô chỉ còn biết tê dại níu lấy tay áo anh để khỏi ngã. Cuối cùng, Hứa Mặc khom người bế bổng chân cô vòng qua hông mình, ghì cô vào tường mà hôn.
Khi nụ hôn kết thúc, Hạ Trúc áp mặt vào cổ anh th* d*c; da kề da, cùng chia nhau hơi ấm. Mu bàn tay ấm của Hứa Mặc khẽ chạm chóp mũi cô, mơn man mân mê nốt ruồi đỏ nhỏ xíu.
Hình như anh rất thích; mỗi lần thân mật đều sẽ ngậm lấy nốt ruồi ấy, chậm rãi “nếm”, cứ như muốn hoà tan dấu son nhỏ vào tận xương tuỷ của cả hai. Thỉnh thoảng Hạ Trúc sợ nhột, dùng sức đẩy anh ra; anh lại mặc kệ, nhào lên, ngậm lấy nốt ruồi ấy, khàn giọng nói: “Thật quyến rũ, thật xinh đẹp.”

Bữa tiệc hẹn vào một giờ chiều.
Hai người quấn quýt trong khách sạn hơn nửa tiếng, bên cửa hàng thời trang cuối cùng cũng cử nhân viên đem đồ đến.
Như mọi khi, lại là một đống đồ.
Hạ Trúc đứng trong phòng khách, vừa chọn lựa những bộ quần áo thương hiệu lấp lánh, vừa chê bai Hứa Mặc quá lãng phí, cô cũng không mặc được bao nhiêu lần.
Hứa Mặc ngồi trên sofa, dáng vẻ lười biếng như bị yêu tinh hút hết sức sống, gác chân lên nhau, tháo kính ra, nhìn cô gái nhỏ đang vui vẻ với vẻ mặt mệt mỏi, bình thản nói đùa: “Không sao, hết tiền rồi thì em nuôi anh.”
Hạ Trúc: “…”
Để phối một bộ đồ đôi, Hạ Trúc đã chọn một chiếc váy dài màu xanh đậm kiểu dáng cực đơn giản, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô màu nâu, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai, cả người nổi bật, trắng đến mức phản chiếu ánh sáng.
Hứa Mặc nhìn cô từ phòng ngủ đi ra, đặt laptop xuống, không tiếc lời khen: “Đẹp quá, rất giống một quý cô văn phòng.”
Hạ Trúc vuốt lại tay áo măng tô, bình tĩnh nhận lời khen: “Tất nhiên rồi, em chọn kỹ lắm.”
Khoé môi Hứa Mặc cong lên, trong mắt tràn ngập sự cưng chiều, miệng lại trêu: “Đồng chí Tiểu Hạ đúng là có gu.”
Bữa tiệc này đúng như Hứa Mặc nói, chỉ là vài người bạn cũ tụ họp ăn uống. Nhưng khi Hạ Trúc theo Hứa Mặc vào phòng riêng, cô mới biết hôm nay những người này đều là những ông lớn trong các ngành nghề khác nhau, từ internet, tài chính đến công nghệ, đều là những người đứng đầu.
Chỉ có mình Hạ Trúc là nữ.
Hứa Mặc dắt Hạ Trúc vào, lần lượt giới thiệu, cuối cùng dưới ánh nhìn sâu xa của mọi người, anh trang trọng giới thiệu: “Bà xã tôi, Hạ Trúc.”
Một vài ông lớn lập tức ngồi ngay ngắn, kinh ngạc nhìn sang Hạ Trúc rồi nhã nhặn nhận xét: “Hoá ra là bà xã của Hứa Mặc, quả thật xinh đẹp. Đúng là trai tài gái sắc.”
“Tôi bảo trước kia giới thiệu đối tượng cho Hứa Mặc mà cậu ấy không chịu, hóa ra đã sớm có người trong lòng.”
“Tiểu Hạ ngồi đi, đều là bạn bè cả, đừng câu nệ.”
Ai nấy đều rất hoà nhã. Trên bàn là trà ngon và thực đơn Giang Tô và Chiết Giang do bếp trưởng đích thân làm. Để cô đỡ lạc lõng, thỉnh thoảng mấy vị lại quay sang hỏi ý Hạ Trúc một câu. Hạ Trúc nghe không hiểu mấy chuyện họ bàn, nào thị trường A-shares, chính sách, triển vọng ngành, bèn cắm cúi ăn. Thỉnh thoảng bị gọi tên, cô chỉ ngẩng đầu mỉm cười, rồi lại tiếp tục húp canh.
Nghe vài câu, cô mới biết họ đều là bạn học của Hứa Mặc ở MIT, đều là những cậu ấm con nhà giàu, mở công ty cũng rất thành công, có nhiều mối quan hệ và tài nguyên.
Hạ Trúc chớp chớp mắt, không nhịn được gửi cho Hứa Mặc một ánh mắt. Hứa Mặc nhận ra ánh mắt ấy, tự nhiên bưng bát cô múc thêm cho cô nửa bát canh.
Người đàn ông ngồi chéo bên thấy vậy khẽ “ồ” lên, cười trêu: “Mọi người xem kìa, Hứa Mặc chẳng phải đang cố tình bắt chúng ta ăn cẩu lương sao? Nói đi, bữa này có phải nên để Hứa Mặc mời không?”
Hứa Mặc điềm nhiên cười: “Được, tôi mời.”
Suốt bữa, Hạ Trúc chỉ mỉm cười, làm như chuyện chẳng liên quan mình.
Tiệc tàn, bạn bè lục tục đứng dậy.
Hứa Mặc đi trước ra quầy thanh toán. Hạ Trúc uống nốt ngụm canh cuối, xách túi vào nhà vệ sinh rửa tay, không ngờ lại chạm mặt người quen. Cô khựng bước, ngẩng lên thấy cách chừng năm mét là Chu Nhiêu, cô ta mặc bộ công sở hồng phấn, chải chuốt tinh tươm. Cô nửa cười nửa không: “Cô Chu, trùng hợp nhỉ.”
Chu Nhiêu cũng không ngờ gặp Hạ Trúc. Nhớ đến bộ dạng chật vật ở Bắc Kinh, khoé môi cô ta cứng lại, lời lẽ mang gai nhọn: “Đúng là thật trùng hợp.”
“Nhưng tôi không muốn gặp cô.”
Hạ Trúc chẳng lấy làm lạ, “ồ” một tiếng, đổi tay xách túi, mặt không đổi sắc: “Không sao, tôi thì thấy rất vui khi gặp cô Chu.”
Bị câu ấy chặn họng, Chu Nhiêu đảo mắt, cầm chiếc túi Hermes đặt trên bệ rửa tay định đi, lại bị Hạ Trúc chắn đường.
Sắc mặt Chu Nhiêu thoáng hiện vẻ thiếu kiên nhẫn, giọng cũng gắt gỏng: “Cô còn chuyện gì à?”
Hạ Trúc rũ mi cười, trong mắt chẳng chút ấm áp: “Cô Chu, năm đó là tôi coi thường cô rồi.”
“Về sau làm ơn đừng để lộ sơ hở, nếu không tôi sẽ không bỏ qua đâu.”
Chu Nhiêu lạnh hẳn mặt: “Tôi không hiểu cô đang nói gì.”
Hạ Trúc cong môi: “Cô không hiểu cũng không sao, chỉ cần cô tự biết là được.”
“Đứa bé đó thật đáng thương. Chết rồi vẫn không biết mẹ nó đã làm gì.”
Sắc mặt Chu Nhiêu lập tức tái nhợt. Ánh mắt nhìn Hạ Trúc đầy kinh ngạc không dám tin, giọng run run: “…Cô biết cái gì?”
Hạ Trúc vừa định đáp lời thì điện thoại lại vang lên không đúng lúc. Cô liếc màn hình, là Hứa Mặc, bèn bấm nghe ngay trước mặt Chu Nhiêu: “Anh Hứa Mặc~”
Đầu dây bên kia, nghe ba chữ “Anh Hứa Mặc”, Hứa Mặc sững người, mấy giây sau mới cất tiếng: “Em ở đâu?”
Giữa ánh nhìn hằn học của Chu Nhiêu, Hạ Trúc mỉm cười: “Trong nhà vệ sinh. Em ra ngay, anh đợi em hai phút nhé.”
Giọng Hứa Mặc trầm thấp: “Không vội, anh chờ em.”
Hạ Trúc chớp mắt: “Vâng ạ.”
Cúp máy, Hạ Trúc vừa định nói thì đối diện Chu Nhiêu đã vỡ phòng tuyến: “Cô thật khiến người ta ghê tởm.”
“Nếu không phải cô phá hoại mối quan hệ của tôi với Hứa Mặc, chúng tôi đã không đến bước này.”
Hạ Trúc hờ hững nhấc mắt: “Cô thật sự nghĩ là tôi đã phá hoại mối quan hệ của cô với Hứa Mặc sao?”
“Vậy còn cô và Hứa Lâm thì sao? Đứa trẻ đó là con của Hứa Lâm đúng không?”
“Cô dám làm vậy, cô không sợ chú Hứa sẽ động đến cô sao? Nếu không có tôi, mạng sống của cô còn có không?”
Nói tới đây, Hạ Trúc từ tốn bước tới, hạ giọng: “Cô có thật sự yêu Hứa Mặc không? Nếu cô thật sự yêu, sao lại đạp lên anh ấy để leo lên?”
“Giành lấy suất du học, học bổng, âm thầm gây rối quan hệ giữa Hứa Mặc và dì Văn, cầm kết quả kiểm tra thai kỳ uy h**p chú Hứa… từng việc từng việc, tôi có nói oan cho cô không?”
Cô càng nói, mặt Chu Nhiêu càng trắng bệch. Cuối cùng, cô ta nhắm mắt phản bác: “Anh ấy nợ tôi!”
“Tôi không có tiền, tôi cần học bổng. Với năng lực của anh ấy, chẳng cần dùng đến suất du học của trường… Còn về việc yêu hay không, cô có quyền gì để nghi ngờ tôi không yêu anh ấy?”
“Tôi chỉ muốn đứng ngang hàng với anh ấy, nhưng với gia thế của anh ấy, nếu không dùng chút thủ đoạn, tôi làm sao có thể vào được nhà họ Hứa.”
“Tôi làm như vậy chỉ để xứng với anh ấy.”
Hạ Trúc muốn bật cười.
Ánh mắt cô lạnh đi nhìn Chu Nhiêu, như nhìn một đống rác.
Bị cái nhìn khinh miệt ấy chọc tức, Chu Nhiêu buột miệng: “Cô biết tôi ghét cô nhất ở điểm nào không?”
Hạ Trúc khẽ cười, giả vờ hiếu kỳ: “Ghét tôi ở điểm nào?”
Chu Nhiêu hít sâu, ghen tị không hề che giấu: “Tôi ghét cái vẻ cao cao tại thượng của cô, ghét sự thanh cao ấy. Cô dựa vào cái gì chứ? Dựa vào gia thế không tệ, dựa vào một ông bố là Chánh án Toà án à?”
“Tôi rõ ràng xuất sắc hơn cô rất nhiều, chỉ vì gia thế kém hơn mà bị đẩy ra ngoài.”
“Hạ Trúc, cô dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà dễ dàng nhận được sự yêu thích của họ như thế.”
Hạ Trúc như nghe chuyện cười vĩ đại, phì một tiếng, thẳng thắn thừa nhận: “Dựa vào tôi may mắn thôi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (97)
Chương 1: Chương 1: Giới thiệu Chương 2: Chương 2: “Từ khi nào mà em lại khách sáo với anh như vậy?” Chương 3: Chương 3: “Xem như em nợ anh một ân tình.” Chương 4: Chương 4: Cái kiểu bình thản tàn nhẫn ấy… là thứ mà cô mãi cũng học không nổi. Chương 5: Chương 5: Đến trường anh ăn. Chương 6: Chương 6: “Em tưởng ai cũng tùy tiện như em à?” Chương 7: Chương 7: “Tiện đường, em chở anh qua nhé?” Chương 8: Chương 8: “Đừng hỏi, không liên quan đến em.” Chương 9: Chương 9: “Hứa Mặc cũng có ngày này à.” Chương 10: Chương 10: “Nói cho anh ta biết, anh là ai.” Chương 11: Chương 11: “Dù sao cũng là cưới thôi, cưới ai mà chẳng được.” Chương 12: Chương 12: “Em cũng chỉ đùa thôi. Anh yên tâm, em có gả cho ai cũng chẳng gả cho anh.” Chương 13: Chương 13: Anh không muốn bị sắp đặt, dù là trong cuộc đời hay trong tình yêu. Chương 14: Chương 14: “Hết rồi ạ. Cháu sớm không còn thích anh ấy nữa.” Chương 15: Chương 15: “Anh ấy có thể cưới ai chứ?” Chương 16: Chương 16: “Hứa Mặc, anh có bằng lòng kết hôn với em không?” Chương 17: Chương 17: “Nếu anh không muốn thì cứ nói thẳng, không cần phải tìm lý do.” Chương 18: Chương 18: “Người ta đã anh hùng cứu mỹ nhân rồi, cô có phải nên lấy thân báo đáp không đấy?” Chương 19: Chương 19: “Cậu... có phải có ý gì với Hạ Trúc không?” Chương 20: Chương 20: "Chuyện của em, anh sẽ không bỏ mặc." Chương 21: Chương 21: “Hạ Trúc này, anh nói thật nhé, em còn thích Hứa Mặc không?” Chương 22: Chương 22: “Bởi vì, em là người thích hợp nhất.” Chương 23: Chương 23: Hạ Trúc gặp tai nạn xe. Chương 24: Chương 24: “Giờ anh hối hận rồi. Chỉ muốn hỏi em là em còn muốn kết hôn anh chứ?” Chương 25: Chương 25: “Muốn kết hôn thì kết hôn, không muốn kết hôn thì thôi.” Chương 26: Chương 26: “Giữa chốn đông người, đừng ép anh hôn em đấy.” Chương 27: Chương 27: “Kết hôn với anh… em không vui sao?” Chương 28: Chương 28: "Chúng ta cũng đăng ký kết hôn rồi, tối nay anh ngủ ở đâu?" Chương 29: Chương 29: "Vậy... anh kết hôn với em, có hối hận không?" Chương 30: Chương 30: “Hôn chúc ngủ ngon, tạm biệt nha~” Chương 31: Chương 31: “Hứ. Ai thèm nhìn anh chứ. Tưởng mình đẹp lắm à.” Chương 32: Chương 32: “Đừng khóc nữa, mọi chuyện qua rồi.” Chương 33: Chương 33: “Hồi đó còn trẻ, làm việc quá quyết liệt. Là anh có lỗi với em.” Chương 34: Chương 34: “Đàn ông đột nhiên hôn một người phụ nữ nghĩa là gì?” Chương 35: Chương 35: “Không phải em bảo lạ giường à? Anh ngủ cạnh thì em ngủ được chứ?” Chương 36: Chương 36: "Tôi khuyên anh đừng có hứng thú với cô ấy, dù sao thì tôi là kẻ thù dai, dễ ghen lắm đấy." Chương 37: Chương 37: Đi công tác cùng anh. Chương 38: Chương 38: “Chỉ vì một câu của cậu ta mà giận à?” Chương 39: Chương 39: “Em cứ làm đi, mọi chuyện đã có anh chống lưng.” Chương 40: Chương 40: “Chúc em thành công.” Chương 41: Chương 41: "...Chờ thêm một thời gian nữa đi anh, đợi thời cơ chín muồi rồi mình hẵng nói." Chương 42: Chương 42: “Có phải cháu đang giấu dì chuyện gì đúng không?” Chương 43: Chương 43: Ý anh là anh là chồng em đấy, nhớ chưa? Chương 44: Chương 44: Đi lấy nhẫn. Chương 45: Chương 45: “Anh rất muốn em gọi anh là anh Hứa Mặc à?” Chương 46: Chương 46: “Em có nhớ anh không?” Chương 47: Chương 47: “Hạ Trúc của anh, chúng ta còn nhiều thời gian, chẳng cần vội một sớm một chiều.” Chương 48: Chương 48: Anh đến thăm cô. Chương 49: Chương 49: “Đồng chí Tiểu Hạ, thành kiến của em với anh cũng đậm sâu phết nhỉ.” Chương 50: Chương 50: “Tôi không có thói quen làm việc chung với bạn gái cũ.” Chương 51: Chương 51: “Cảm ơn anh.” Chương 52: Chương 52: “Có lẽ... sở thích của Hứa Mặc đổi rồi chăng.” Chương 53: Chương 53: "Hứa Mặc, anh sẽ không lừa dối em, đúng không?" Chương 54: Chương 54: “Hạ Trúc, anh cũng sợ.” Chương 55: Chương 55: “Mệt thì ngủ một lát đi, về đến nhà anh gọi em.” Chương 56: Chương 56: “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?” Chương 57: Chương 57: Hạ Trúc ghen. Chương 58: Chương 58: “Trước khi lấy giấy kết hôn, anh đã nói với em: Giữa chúng ta sẽ không có người thứ ba. Anh nói được làm được.� Chương 59: Chương 59: Lão cán bộ. Chương 60: Chương 60: “Sau này muốn ăn gì, anh sẽ làm cho em.” Chương 61: Chương 61: “Đồng chí Tiểu Hạ vất vả rồi.” Chương 62: Chương 62: “Ai cũng được, Hứa Mặc thì không.” Chương 63: Chương 63: “Đồng chí Tiểu Hạ, đêm hôm khuya khoắt, đừng làm anh lo lắng nhé.” Chương 64: Chương 64: “Đồng chí Tiểu Hạ, có chuyện gì thế?” Chương 65: Chương 65: “Thật quyến rũ, thật xinh đẹp.” Chương 66: Chương 66: “Đồng chí Tiểu Hạ định khi nào dẫn anh về gặp phụ huynh đây?” Chương 67: Chương 67: “Nếu em bị mắng, anh sẽ rất đau lòng.” Chương 68: Chương 68: "Đồng chí Tiểu Hạ, anh chưa bao giờ hối hận vì đã kết hôn với em." Chương 69: Chương 69: “Chỉ được ngủ cùng anh.” Chương 70: Chương 70: Bố cô bị tai nạn xe. Chương 71: Chương 71: “Chúng ta là vợ chồng, là một thể, không ai có thể chia rẽ chúng ta.” Chương 72: Chương 72: Theo dì út về nhà. Chương 73: Chương 73: “Anh thật sự không định quay lại trường để dạy à?” Chương 74: Chương 74: Văn Cầm ly hôn. Chương 75: Chương 75: “Hạ Trúc, cháu có sợ không?” Chương 76: Chương 76: “Hứa Mặc, anh thật đáng sợ.” Chương 77: Chương 77: “Giờ em không bám nữa được không? Mình ly hôn đi.” Chương 78: Chương 78: “Đừng chạm vào em!” Chương 79: Chương 79: "Cô ấy muốn ly hôn với tôi." Chương 80: Chương 80: “Em với người ngoài thì nhân từ, với anh lại nhẫn tâm.” Chương 81: Chương 81: “Đồng chí Tiểu Hạ, anh không muốn cãi nhau với em, cũng không muốn mâu thuẫn.” Chương 82: Chương 82: “Được rồi, anh đúng là đồ lòng lang dạ sói, được chưa?” Chương 83: Chương 83: "Sao vậy, anh nói anh yêu em mà em cũng không tin à?" Chương 84: Chương 84: “Hồi đó anh từng thích em.” Chương 85: Chương 85: Cầu hôn. Chương 86: Chương 86: Lần đầu gặp gỡ. Chương 87: Chương 87: “Em nói nhiều là đủ rồi, anh nghe em nói.” Chương 88: Chương 88: “Anh ơi, em ngoan lắm mà.” Chương 89: Chương 89: "Sau này sẽ không mua nữa." Chương 90: Chương 90: “Anh ơi, em không còn mẹ nữa rồi.” Chương 91: Chương 91: Anh có người thích trong trường không? Chương 92: Chương 92: “Từ nay, con sẽ tránh xa Hạ Trúc.” Chương 93: Chương 93: “Anh thích em.” Chương 94: Chương 94: Cả đời này, anh chỉ yêu Hạ Trúc. Chương 95: Chương 95: Đám cưới. Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 3: Hạ Trúc mang thai. Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 4: Gia đình 3 người hạnh phúc.