Chương 65
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu

Chỉ còn năm ngày nữa là đến Tết, Cốc Kiều cảm thấy lòng nặng trĩu khi phải từ chối lời mời đón giao thừa cùng Lạc Bồi Nhân.

Anh đã ngỏ ý mời Cốc Kiều ở lại xem Gala Chào Xuân đêm giao thừa, bởi anh có vé xem trực tiếp tại trường quay. Dù bản thân chẳng mấy mặn mà với những chương trình kiểu này, song Lạc Bồi Nhân đoán một cô gái ham thích trải nghiệm như Cốc Kiều hẳn sẽ rất muốn đi xem thử. Lần duy nhất anh xem gala trực tiếp là bảy năm về trước, khi chương trình được tổ chức tại Sân vận động Công Nhân. Sau bận ấy, bà nội anh còn phàn nàn xem trên ti vi chán ngắt, hình ảnh tối om, rồi gặng hỏi anh xem tận nơi có khá hơn không. Năm đó là lần đầu tiên chương trình được dời từ trường quay ra sân vận động, do đội ngũ sản xuất còn non kinh nghiệm nên đã xảy ra không ít sự cố, khiến ngót một phần ba thời lượng phát sóng gần như tuột khỏi tầm kiểm soát.

Thế nhưng, khác với phần đông khán giả hôm ấy, Lạc Bồi Nhân lại tìm thấy nhiều điều thú vị ngay trong chính mớ hỗn loạn khó lường đó.

Cốc Kiều cũng muốn đi lắm chứ, song đêm giao thừa mà không về nhà thì thật không đành lòng. Cô đã xa nhà quá lâu, người thân hẳn đang mong ngóng lắm. Cả năm nay cô một mình bươn chải nơi đất khách, gia đình vốn đã chẳng yên tâm, nếu đến Tết cũng không về thì e rằng mọi người sẽ lo đến phát điên, có khi còn lặn lội tới tận đây tìm cô cũng chưa biết chừng.

Điều khiến Cốc Kiều day dứt nhất chẳng phải là lỡ mất một trải nghiệm mới lạ, mà là từ chối cơ hội đón giao thừa cùng Lạc Bồi Nhân. Cô áy náy đề nghị:

– Hay là sang năm bọn mình đi xem bù nhé?

Cốc Kiều tự nhủ, sang năm cô sẽ kiếm được nhiều tiền hơn, khi ấy có thể thuê thêm một phòng nữa để đón cả nhà lên ăn Tết. Như vậy, lúc anh về nước nghỉ lễ, hai người sẽ có thêm cơ hội gặp nhau.

Cốc Kiều thoáng thấy nét thất vọng trong mắt Lạc Bồi Nhân. Cô hoàn toàn thấu hiểu cảm giác đó, bởi chính cô cũng từng mong anh có thể cùng mình về quê, để cả hai được bên nhau nhiều hơn. Nhưng cô chưa từng ngỏ lời, vì biết Lạc Bồi Nhân sẽ không đời nào đồng ý. Hơn nữa, sự xuất hiện của anh có khi lại phá hỏng bầu không khí vui vẻ của gia đình cô. Cốc Kiều quy tất cả những vấn đề này cho một lý do rất đỗi tr*n tr**: không có tiền. Chính vì không có tiền mà người nhà lúc nào cũng nơm nớp lo cô bị lừa gạt, và cũng chính vì không có tiền mà cô chẳng thể có một căn nhà đủ rộng rãi, ấm cúng để đón cả gia đình đến sum vầy dịp Tết nhất.

Một ngày trước khi về quê, rốt cuộc Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân cũng cùng nhau đến Di Hòa Viên.

Kể từ khi Cốc Kiều quyết định không lái chiếc van vàng trong những ngày băng tuyết, phương tiện di chuyển của cô đã từ bốn bánh chuyển xuống còn ba bánh. Và đến chiều nay, khi Lạc Bồi Nhân chở cô tới Di Hòa Viên, phương tiện ấy lại chỉ còn hai bánh.

Hôm nay, Cốc Kiều diện chiếc áo khoác dạ đỏ, trông rực rỡ và nổi bật giữa tiết trời đông giá lạnh. Cô còn cài lên áo chiếc ghim hình chú chim nhỏ mà Lạc Bồi Nhân tặng, và quàng lên cổ một chiếc khăn len trắng. Kỳ thực, cô vốn chẳng có chiếc khăn nào nền nã đến thế. Đây là khăn của Lạc Bồi Nhân, do chính anh một mực bắt cô phải quàng.

Cốc Kiều vừa xuống xe đạp, Lạc Bồi Nhân đã vội nắm lấy tay cô. Dù cả hai đều đeo găng len, nhưng qua lớp len dày, cô vẫn cảm nhận rõ hơi ấm truyền qua từ bàn tay anh. Cô quyến luyến hơi ấm ấy đến nỗi quên bẵng cả mục đích chính của chuyến đi hôm nay là để chụp ảnh cho anh.

Đến lúc sực nhớ ra, Lạc Bồi Nhân đã dắt cô đi được một quãng khá xa. Thấy vài nơi tuyết đọng chưa tan hết, Cốc Kiều cố tình giẫm mạnh, in một dấu giày sâu hoắm xuống nền tuyết trắng, rồi quay sang giục anh làm theo.

Nhưng Lạc Bồi Nhân chẳng in dấu chân lên tuyết, mà lại áp tay lên má Cốc Kiều. Dấu vết này dĩ nhiên không rõ rệt như dấu giày kia, song hơi ấm của nó thì chỉ riêng cô cảm nhận được.

Phải tới khi nhớ lại nhiệm vụ quan trọng ngày hôm nay, Cốc Kiều mới dứt khoát rút tay mình khỏi bàn tay to lớn của Lạc Bồi Nhân. Chỉ cần chần chừ thêm một giây, có lẽ cô sẽ lại chìm đắm trong hơi ấm ấy, hệt như người ta lưu luyến chăn ấm nệm êm giữa ngày đông giá rét. Mà cả năm nay, cô chưa từng cho phép mình ngủ nướng lấy một lần.

Lạc Bồi Nhân vừa kịp nhận ra Cốc Kiều đang chụp mình thì cô đã nhanh tay lia máy, bấm liền mấy tấm cận mặt anh mà chẳng buồn căn chỉnh bố cục. Với cô, người này chụp góc nào cũng đẹp mê li. Cô cũng chẳng màng ngắm nghía những công trình kiến trúc cổ kính sau đợt tuyết rơi. Miệng thì cứ nằng nặc bảo muốn đến xem Di Hòa Viên phủ tuyết, thế mà trong ống kính lại không có lấy một góc di tích trăm năm, chỉ ngập tràn khuôn mặt của Lạc Bồi Nhân.

Cô từng thấy anh cười, nhưng trong ký ức, dường như chưa bao giờ thấy anh bật cười thành tiếng.

Sắp đến năm Thân, Cốc Kiều bỗng làm mặt khỉ con, nhe răng cười với Lạc Bồi Nhân rồi reo lên:

– Năm Thân vui vẻ nhé anh!

Giọng cô trong và vang đến mức khiến những du khách xung quanh đều phải ngoái lại nhìn. Nhưng cô chẳng hề bận tâm, chỉ mải miết kiếm tìm biểu cảm mình hằng mong ngóng trên gương mặt Lạc Bồi Nhân.

Ban đầu, anh chỉ thoáng nhoẻn miệng cười rồi thôi ngay, gương mặt lập tức trở về vẻ điềm tĩnh thường ngày. Song ý cười vừa bị kìm nén ấy lại chẳng sao nén nổi mà bung tỏa. Cứ thế, hai người nhìn nhau cười. Giữa đất trời mênh mang, vạn vật dường như lu mờ, trong mắt họ chỉ còn lại hình bóng đối phương.

Cốc Kiều nhất thời quên bẵng việc chụp ảnh, tới lúc sực nhớ phải ghi lại khoảnh khắc này thì Lạc Bồi Nhân đã giành lấy máy ảnh trên tay cô.

Khi làm phó nháy, anh chú trọng bố cục hơn Cốc Kiều rất nhiều. Dưới ánh hoàng hôn, cô mỉm cười rạng rỡ, sau lưng là những mái ngói xanh đỏ phủ đầy tuyết trắng. Giá như họ đến đây trước tháng Giêng, giờ này hẳn đã được chiêm ngưỡng cảnh tượng kỳ diệu khi ánh tà dương xuyên qua mười bảy vòm cầu Thập Thất Khổng.

Cũng bởi Cốc Kiều một mực đòi tới Di Hòa Viên sau đợt tuyết rơi, nên mọi bức ảnh Lạc Bồi Nhân chụp cho cô đều lấy tuyết làm nền, mỗi tấm một vẻ, chẳng hề trùng lặp.

Điểm chung duy nhất là tấm nào Cốc Kiều cũng cười, nhưng nếu tinh ý sẽ nhận ra nụ cười của cô mỗi lúc một khác. Trong những bức ảnh cuối cùng, cô hơi cúi đầu, hàng mi thoáng cụp xuống như muốn che giấu nét cười lấp lánh nơi đáy mắt.

Cô đã khéo léo can ngăn đến mấy bận:

– Thôi đừng chụp em nữa, đưa máy ảnh cho em đi anh.

Song Lạc Bồi Nhân nào có nghe, anh vẫn mải mê bắt trọn từng biểu cảm của cô qua ống kính.

Đến khi Cốc Kiều giành lại được chiếc máy ảnh thì trời đã tối mịt. Di Hòa Viên vốn không có lệ thắp đèn đêm, du khách trong vườn cũng đã vãn gần hết. Gió chợt nổi lên mạnh hơn, lúc này Cốc Kiều mới bắt đầu thấm lạnh. Giữa tiết trời thế này, có lẽ chỉ người mình đồng da sắt như Lạc Bồi Nhân mới chịu nổi, chứ người thường dù có khoác áo dạ cũng khó mà không thấy rét.

Trời tối, đường lại trơn, Lạc Bồi Nhân bèn kéo Cốc Kiều rúc vào vạt áo khoác của mình. Bên trong anh chỉ mặc độc một chiếc sơ mi, nhưng qua lớp vải, cô vẫn cảm nhận rõ hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh. Cứ thế nép vào nhau, cả hai đều thấy ấm áp hơn hẳn.

Cốc Kiều rúc mình trong hơi ấm ấy, ngước mắt nhìn trời đêm mà cảm thán:

– Sao thời gian trôi nhanh thế không biết, mới đó mà đã tối mịt rồi.

Đoạn, cô lại lẩm bẩm một mình:

– Hèn gì người ta bảo “ngày vui ngắn chẳng tày gang”, chứ không thì đã là “ngày vui dài tựa ba thu” rồi.

Lạc Bồi Nhân không đáp, chỉ cúi người hôn nhẹ lên má Cốc Kiều. Tuy mấy ngày nay đã quen với những cử chỉ thân mật ấy, nhưng đây là lần đầu tiên anh hôn cô ở một nơi rộng lớn đến thế. Khu vườn tối om, cô đảo mắt nhìn quanh một lượt, thấy bốn bề vắng lặng mới len lén kéo trễ chiếc khăn quàng xuống, rồi chủ động hôn lên môi anh. Đôi môi cô được ủ trong lớp khăn choàng trắng của anh nên ấm hơn môi anh đôi chút. Sau cái chạm ấy, môi Lạc Bồi Nhân cũng chẳng ấm lên là bao. Khi anh hôn cô lần nữa, Cốc Kiều vẫn cảm nhận rõ làn môi lành lạnh của anh.

Không gian bốn bề đã nhuốm màu đêm đặc quánh, chỉ còn những vạt tuyết trắng hắt lên chút ánh sáng lờ mờ. Lạc Bồi Nhân ôm Cốc Kiều bước đi, chốc chốc lại cúi xuống chạm nhẹ vào môi cô. Những lúc ấy, Cốc Kiều đều lấm lét nhìn quanh như kẻ trộm, còn Lạc Bồi Nhân lại thản nhiên như không. Dẫu trời tối đen như mực, người ở xa chẳng thể thấy gì, nhưng không hiểu sao tim Cốc Kiều vẫn đập thình thịch, phần vì những cái chạm môi bất chợt, phần lại sợ bị người khác bắt gặp.

Lạc Bồi Nhân suýt bật cười trước bộ dạng của Cốc Kiều, bèn trêu:

– Em cầm tinh con chuột à?

Cốc Kiều thừa hiểu hai tầng ý nghĩa trong câu nói đùa ấy. Anh vừa cười cô lấm lét như chuột trộm đồ, lại vừa chê cô nhát gan như chuột.

Cô không phục, bèn ngẩng đầu cắn nhẹ lên môi anh. Thế nhưng, cú cắn ấy chẳng khác nào chuột con ăn vụng, chẳng giúp cô vớt vát lại chút uy phong nào. Cô lại vội cúi xuống, rồi bị Lạc Bồi Nhân ghì chặt vào lòng đến mức suýt ngạt thở, cứ thế bị anh áp giải về phía trước. Dẫu tim đập loạn xạ, cô vẫn cố cãi:

– Em gan lắm chứ bộ, chẳng thua gì anh đâu.

– Mong em nói được làm được.

– Đương nhiên là em nói được làm được!

Cốc Kiều nhanh chóng leo lên yên sau xe đạp của Lạc Bồi Nhân. Trên đường về, gió thổi lồng lộng. Ban đầu anh đạp rất nhanh, Cốc Kiều phải bám chặt vào lưng anh để không bị gió cuốn bay mất. Gió bấc đã thổi tan vệt hồng trên má Cốc Kiều, nhưng chẳng thể nào làm nhịp tim cô chậm lại.

Cốc Kiều nhắc anh:

– Anh đạp chậm lại chút đi, vết thương lần trước còn chưa lành hẳn đâu.

Lạc Bồi Nhân nghe vậy liền giảm tốc độ.

Ven đường có hàng bán thịt cừu nướng, mùi thịt xiên quyện với hương than hồng thơm nức xộc thẳng vào mũi Cốc Kiều. Cô bất giác hít hà một hơi. Lạc Bồi Nhân dường như đoán được ý cô, bèn bỏ qua màn hỏi han thừa thãi mà đi thẳng vào vấn đề:

– Em muốn ăn mấy xiên?

– Em không ăn đâu.

Ai đời lại ăn thịt cừu nướng trước khi hôn bao giờ? Thôi đi thì hơn. Vả lại, cô nhớ hình như Lạc Bồi Nhân vốn không hảo món này. Anh tựa hồ từ khi sinh ra đã vạch sẵn ranh giới với thế gian, yêu ghét rạch ròi, chẳng giống cô cái gì cũng muốn thử qua một lần.

Lạc Bồi Nhân lại chẳng chiều theo ý Cốc Kiều. Anh dừng xe ngay trước hàng thịt nướng.

Một ông chú ăn vận theo lối người Tân Cương, cất giọng lơ lớ hỏi anh muốn lấy mấy xiên.

Vừa nghe, Cốc Kiều đã nhận ra ngay ông chú này chỉ đang cố bắt chước người Tân Cương, từ chiếc mũ trên đầu đến chất giọng lơ lớ đều cốt tạo cái vẻ chính tông. Dẫu vậy, mùi thơm nức mũi kia thì chẳng thể nào là giả.

Cốc Kiều hít hà một hơi, vội ngăn Lạc Bồi Nhân lại rồi chỉ sang hàng kẹo hồ lô bên cạnh bảo:

– Thôi đừng, anh mua kẹo hồ lô cho em đi.

Tuyết đọng quanh đó chưa tan hết. Trên cao, vầng trăng non cong vút như lưỡi câu treo lơ lửng giữa trời. Đèn đường hắt xuống mặt đất thứ ánh sáng lờ mờ. Cốc Kiều kéo trễ chiếc khăn quàng xuống dưới cằm, để lộ cần cổ thon thả. Cô dứt khoát cắn ngập răng vào viên sơn tra đỏ mọng.

Lạc Bồi Nhân lặng lẽ ngắm Cốc Kiều ăn, trông cô lúc này giống hệt chú chim nhỏ trên chiếc ghim cài áo, đang gắng sức tha mồi về tổ.

Cốc Kiều vốn không phải người dễ ngượng, nên dù bị Lạc Bồi Nhân nhìn chăm chú, cô vẫn thản nhiên chìa xiên kẹo hồ lô về phía anh, mời mọc:

– Ngọt lắm, anh ăn thử một viên đi. Nếu thích thì em mua cho anh xiên khác.

Trong suy nghĩ của Cốc Kiều, nếu hai người đã hôn nhau rồi thì việc ăn chung một xiên kẹo là quá đỗi bình thường. Thế nhưng, Lạc Bồi Nhân lại tỏ ra khá bất ngờ trước lời mời của cô.

– Em ăn đi.

Dù thấy hơi khó hiểu, Cốc Kiều vẫn nhanh nhảu đáp:

– Vậy anh ăn viên cuối nhé? Em chưa đụng vào viên đó đâu.

Lạc Bồi Nhân chỉ im lặng nhìn cô.

Cốc Kiều cười toe toét:

– Anh thử một viên đi mà, chắc anh không bị dị ứng sơn tra đâu nhỉ?

Lạc Bồi Nhân đón lấy xiên kẹo từ tay cô, nhưng thay vì ăn viên dưới cùng, anh lại cắn ngay vào viên trên đầu, nơi vẫn còn hằn dấu răng nhỏ xinh của cô.

Cốc Kiều tủm tỉm cười nhìn anh hỏi:

– Ngọt lắm đúng không anh?

– Ngọt lắm. – Anh đáp, dù bản thân vốn không hảo ngọt.

Cốc Kiều xỏ đôi găng tay len rồi ngồi sau lưng Lạc Bồi Nhân, ung dung gặm kẹo hồ lô. Đúng lúc hai người rẽ vào một khúc cua, một chiếc xe hơi đen ngòm đột nhiên lao tới, chạy sượt qua bên sườn xe họ.

Cốc Kiều thoáng nghe Lạc Bồi Nhân chửi thề hai tiếng. Điều này khiến cô thấy hơi lạ lẫm, nhưng cũng hiểu ngay vấn đề nằm ở chiếc xe kia. May mà anh phản xạ nhanh, chứ nếu gặp ai yếu tay lái, chẳng phải đã bị tông rồi sao?

Nhưng chuyện này không mảy may ảnh hưởng đến tâm trạng phơi phới của Cốc Kiều.

Cô tỏ ra rất thông cảm, nói với Lạc Bồi Nhân:

– Trước giờ toàn anh chở em, hay đổi lại em chở anh một lần đi? Để anh cũng thử cảm giác ngồi sau xem thế nào nhé.

Cô đồ rằng Lạc Bồi Nhân chưa bao giờ được nếm trải niềm vui này.

Để anh tin tưởng tay lái của mình, Cốc Kiều quả quyết:

– Em lái xe ba gác chở mấy tạ cải thảo còn được nữa là.

Ý của cô là, chở một người như anh thì có thấm vào đâu. Nhưng rồi cô nhận ra lối ví von này không ổn lắm, còn chưa kịp sửa lời thì đã nghe Lạc Bồi Nhân hỏi:

– Bây giờ em đang tận hưởng lắm à?

Cốc Kiều gật đầu.

Sực nhớ anh không thấy được, cô bèn áp má mình lên tấm lưng rộng của anh. Thích thú với cảm giác này, cô hỏi:

– Giờ anh có muốn đổi với em không?

– Ngồi yên đi.

Cốc Kiều cứ thế áp má vào lưng Lạc Bồi Nhân và hát cho anh nghe một bài cô học được từ mấy chiếc đĩa CD của anh.

Em từng hỏi mãi không thôi,

Rằng bao giờ anh mới đi cùng em,

Mà anh lại cười em hai bàn tay trắng,

Em muốn trao anh trọn ước mơ,

Và tự do của chính mình.

Khác với ca sĩ gốc, giọng hát của Cốc Kiều trong veo mà vẫn phảng phất nét ngây thơ.

Hát được nửa chừng, cô bỗng ngừng lại, thủ thỉ với Lạc Bồi Nhân:

– Sau này, em nhất định sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu. Mình sẽ có xe hơi riêng, trong xe có đầu đĩa, có điều hòa, và có cả máy sưởi nữa. Nhưng em thề, em sẽ không bao giờ lái xe ẩu, suýt đâm vào người khác mà còn tỉnh bơ như kẻ ban nãy.

Bành Châu từng rủ Cốc Kiều hùn vốn làm ăn. Kế hoạch của anh ta là để Cốc Kiều lo nguồn hàng, đợi qua Tết sẽ thuê xe tải chở thẳng áo da lên Erenhot buôn xuyên biên giới, vì bán ở thành phố vùng biên sẽ được giá hơn nhiều. Bành Châu muốn hợp tác chẳng qua vì nhắm trúng việc Cốc Kiều có thể lấy hàng từ xưởng chỉ với hai mươi phần trăm tiền cọc. Như vậy, anh ta chỉ cần bỏ ra năm mươi nghìn tệ tiền vốn là đã có trong tay lô hàng trị giá hơn hai trăm nghìn. Mỗi chuyến hàng trót lọt đến Erenhot, trừ chi phí nhân công và vận chuyển đi, họ sẽ cầm chắc trong tay khoản lãi ròng vài chục nghìn tệ.

Nhưng Cốc Kiều lại thấy Bành Châu nghĩ ngon ăn quá. Bình thường cô lấy hàng từ xưởng về sạp, chậm nhất là một tuần đã phải thanh toán đủ thì người ta mới cho gối đầu. Đằng này đánh cả lô hàng lên tận Erenhot, làm gì có chuyện họ đồng ý cho cô trả trước hai mươi phần trăm tiền cọc. Rồi nhỡ dọc đường gặp cướp thì sao? Ngày trước đi tàu hỏa cô còn nơm nớp lo sợ, nữa là tự lái xe. Nhớ lại cảnh sa mạc hoang vắng mênh mông ngoài ô cửa sổ khi tàu sắp vào ga Erenhot, đến giờ cô vẫn không khỏi rùng mình. Ở cái nơi khỉ ho cò gáy đó mà gặp cướp thì đúng là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng thưa. Nếu lô hàng gối đầu này mất trắng, cô biết lấy gì mà đền? Có điều, rủi ro càng lớn thì lợi nhuận càng cao. Món hời béo bở này quả thực khiến Cốc Kiều thấy xao lòng, buộc phải cân nhắc thật kỹ lưỡng.

Cô vừa mải mê tính toán tính khả thi của vụ làm ăn, vừa hào hứng chia sẻ với Lạc Bồi Nhân về viễn cảnh tương lai.

Một hồi lâu sau, Cốc Kiều hỏi anh:

– Sau này anh chỉ thích một mình em thôi, có được không?

Sau vài giây im lặng, cô đã nhận được câu trả lời mình mong đợi, bèn vui sướng cắn một miếng kẹo hồ lô giòn rụm và ngọt lịm.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ