Chương 64
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 64: Cái chị này... ý chí cũng thật kiên định quá đi!

Ván giặt đồ thì đương nhiên là không có, thế nên Kỷ Nhân coi như vượt qua được một đêm "khổ nạn" ở nhà Lục Gia Hòa.

Nàng nằm bò trên bàn học, viết bản kiểm điểm hơn một tiếng đồng hồ, viết tay thuần túy, đến nỗi cả người tê cứng.

Lục Gia Hòa tắm rửa xong, kiểm tra bản kiểm điểm của nàng, còn đặc biệt dán nó lên tường, nói là để nàng "cảnh tỉnh bản thân".

Kỷ Nhân nhìn bản kiểm điểm dán trên tường, xấu hổ đến đỏ bừng: "Nếu ba mẹ chị với Lý Thần Dao mà nhìn thấy bản kiểm điểm này, chắc em xấu hổ chết mất."

"Em cũng biết xấu hổ hả, lần sau còn nói tục nữa là tiếp tục viết kiểm điểm, nhìn xem bao giờ dán đầy mặt tường này." Lục Gia Hòa nói.

"Hu hu hu......" Dù Kỷ Nhân có năn nỉ xin tha kiểu gì, cô vẫn không đổi ý. Thế là Kỷ Nhân bèn túm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống đùi mình, ý đồ dùng "mỹ nhân kế" cứu vãn tình hình.

Sau một hồi hôn môi nồng nhiệt, Kỷ Nhân hỏi: "Gỡ xuống được chưa?"

"Mơ đi."

"Cái chị này... ý chí cũng thật kiên định quá đi!"

Không phải nói là trên giường dễ mềm lòng nhất sao? Hay là vì hiện giờ không ở trên giường nên chưa mềm?

Kỷ Nhân lâm vào trầm tư.

Lục Gia Hòa cong môi cười, một tay đặt lên vai nàng, áp trán vào trán nàng, tay còn lại thì chui vào trong áo, thuận một đường hướng l*n đ*nh núi.

Thân thể Kỷ Nhân run lên, dễ dàng bị cô chọc đến đỏ mặt tía tai, mềm nhũn cả người. Vừa định mở miệng thì Lục Gia Hòa cúi đầu hôn lên môi nàng, thong thả mà lại khéo léo trêu chọc khuấy động tâm can nàng.

"Sau này có chịu sửa hay không hả?"

Ngón tay cô đang trên cổ nàng không ngừng xoa nhẹ gáy, vừa thoải mái vừa tê dại, Kỷ Nhân không còn sức chống cự, th* d*c nói: "Sửa! Sửa! Sửa!"

"Sau này còn dám giấu giếm gì nữa không?"

"Không dám! Không dám! Không dám!"

"Người em yêu nhất là ai?"

"Chị chị chị!"

"Tối nay còn về không?"

"Về về về!"

"Hửm?" Lục Gia Hòa nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt hồ nghi.

"Em còn để quà chuẩn bị cho ba mẹ chị ở nhà, phải về lấy mới được." Kỷ Nhân nhanh trí giải thích.

"Vậy sáng mai về lấy cũng được mà?" Lục Gia Hòa đề nghị.

"Thôi em muốn về bây giờ luôn, nếu không thì tối nay đừng hòng ai được ngủ, mai gặp ba mẹ chị không có tinh thần tốt." Kỷ Nhân thành khẩn nói.

"Được rồi, em về cẩn thận."

"Em biết rồi."

Kỷ Nhân nhìn cô, bỗng nhiên kéo áo ngủ cô lên, hôn thêm mấy cái, rồi mới lưu luyến rời đi.

Lục Gia Hòa ngồi phịch xuống ghế, chờ ngọn lửa d*c v*ng trong người từ từ rút đi.

Cô nhìn về phía cửa, thầm nghĩ: mỗi lần đều chỉ lo châm lửa rồi mặc kệ nó tự diệt, lần sau sẽ không dễ dàng buông tha em như vậy nữa.

***

Sáng hôm sau, Lục Gia Hòa bị Liễu Gia gọi dậy sớm đi phụ việc.

Giáo sư Lục ra ngoài mua cá, Liễu Gia cầm hai củ tỏi đặt lên bàn ăn: "Lột mấy cái này đi."

Lục Gia Hòa vừa bắt đầu lột thì nghe Liễu Gia như lơ đãng hỏi: "Tối qua Kỷ Nhân có ngủ lại nhà con không?"

"Không ạ, em ấy chơi một lúc rồi về."

Liễu Gia bán tín bán nghi hỏi: "Thế sao con bé cứ lẩn tránh mẹ như trốn nợ làm gì?"

"Em ấy hồi hộp, sợ ba mẹ không hài lòng với em ấy." Lục Gia Hòa đối đáp trôi chảy.

Liễu Gia không nhịn được cười: "Ba mẹ có đáng sợ đến vậy sao?"

"Một người là lão sư, một người là phóng viên, ai gặp cũng phải run đó mẹ." Lục Gia Hòa cười nói.

Liễu Gia lắc đầu cười, bước vào bếp làm cánh gà ướp gia vị.

Lục Gia Hòa lột xong tỏi, mang vào bếp hỏi: "À đúng rồi, sao ba lại đột nhiên thay đổi ý định, muốn gặp em ấy vậy?"

"Lần trước ba con không phải đi bệnh viện sao? Là Kỷ Nhân đưa đi đó." Liễu Gia nói.

"Còn có chuyện đó hả mẹ? Em ấy chưa bao giờ kể cho con nghe." Lục Gia Hòa hơi ngạc nhiên.

"Hôm con với con bé đánh nhau với người ta, con bé chỉ nhìn ba con từ xa một cái, hơn nữa ngày ba con bị bệnh có đeo khẩu trang, nên chắc con bé không nhận ra."

Lục Gia Hòa gật gật đầu, cười nói: "Thấy chưa, con nói rồi, chỉ cần tiếp xúc với em ấy một chút, là biết ngay em ấy dễ thương cỡ nào, sẽ không ôm thành kiến nữa."

"Mẹ thanh minh trước, ba mẹ không phải có thành kiến với con bé, mà là có kinh nghiệm. Mẹ đã thấy quá nhiều cuộc hôn nhân 'môn không đăng hộ không đối' cãi nhau loạn cả lên, rồi kết thúc qua loa." Liễu Gia nói xong, thấy Lục Gia Hòa định phản bác, liền cười nói tiếp, "Nhưng mà, kinh nghiệm cũng không phải trăm phần trăm chính xác, cũng có thời điểm sai lầm, chỉ mong lần này là ba mẹ sai lầm."

Lục Gia Hòa lúc này mới hài lòng, nghĩ một chút rồi nói: "Con cũng không dám bảo đảm mấy chục năm tương lai sẽ thế nào, nhưng ít nhất hiện tại, mỗi ngày ở bên em ấy đều rất vui. Con nghĩ như vậy là đủ rồi."

"Con vui là tốt rồi." Liễu Gia gật đầu.

Cửa phòng mở ra, Giáo sư Lục về, cùng hàng xóm nói chuyện vang vang.

"Giáo sư Lục, sáng sớm đi mua đồ ăn à? Nhà có khách đến chơi sao?"

"Đúng rồi, bạn gái của Gia Hòa đến nhà ăn cơm." Giáo sư Lục nói.

"Ai da, Gia Hòa có bạn gái rồi hả?"

"Đúng đó, để tôi về làm cá đã, lát còn phải nấu."

Đóng cửa lại xong, Giáo sư Lục xách con cá vào bếp, xắn tay áo lên chuẩn bị làm cá.

"Lý lão thái bên kia mới được bế cháu trai, vui phải biết! Cả ngày ôm đứa nhỏ đi khắp xóm khoe." Liễu Gia đưa dâu tây rửa sạch cho Lục Gia Hòa, "Đặc biệt rất thích tới nhà mình, chỉ để khoe cái niềm vui 'làm bà'."

Lục Gia Hòa cắn một miếng dâu tây, vừa cười vừa nói: "Ba mẹ đừng để ý bà ấy là được rồi."

"Cúi đầu không gặp ngẩng đầu gặp, mỗi lần mở miệng là phải chêm mấy câu. Ý trong lời ngoài đều là tiếc hồi đó con không chịu để ý tới con trai nhà bà ấy."

"Cũng đâu còn cách nào khác, con trai bà ấy có giỏi giang thì cũng không hợp khẩu vị của con." Lục Gia Hòa cười nói.

Chồng của Lý lão thái và Giáo sư Lục là đồng nghiệp cũ, nhà họ Lý dọn đến đây ngay khi Lục Gia Hòa vừa vào đại học, coi như hàng xóm thân thiết nhiều năm.

Lý lão thái ngày xưa rất thích Lục Gia Hòa, còn từng ra sức muốn gả cô cho con trai mình. Chỉ tiếc là lúc đó Lục Gia Hòa đã "come out" với cả nhà.

Khi Lý lão thái năm lần bảy lượt đến mai mối, thậm chí còn dắt cả con trai đến gặp mặt, Lục Gia Hòa không chịu nổi, đành phải nói cho bọn họ biết về xu hướng giới tính của mình.

Nhưng nhiều năm qua cũng không thấy cô tìm được người yêu, Lý lão thái vẫn luôn cho rằng Lục Gia Hòa chỉ tùy tiện bịa cái cớ để từ chối con trai bà.

Thế là mỗi lần con trai bà đạt được thành tích gì, bà hận không thể lập tức tới khoe với nhà họ Lục.

"Chờ mà xem, lát nữa chắc bà ấy lại mò qua xem náo nhiệt cho coi." Liễu Gia nói.

Vừa dứt lời, chuông cửa đã vang lên.

Hai mẹ con liếc nhau, bất đắc dĩ thở dài.

"Có phải Kỷ Nhân đến không?" Giáo sư Lục thấy hai người vẫn đứng ì ra không ai ra mở cửa, không nhịn được hỏi.

"Con đi xem." Lục Gia Hòa vội chạy ra mở cửa, đứng ở cửa quả nhiên là Lý lão thái, đang bế đứa cháu trai trắng trẻo bụ bẫm đến chơi.

"Gia Hòa, con ở nhà hả, tôi còn tưởng con đi đón bạn gái rồi." Lý lão thái vừa cười vừa bước vào, tiện thể liếc thấy Giáo sư Lục trong bếp, liền tươi cười nói, "Ôi chao, Giáo sư Lục tự mình xuống bếp luôn, khách quý quá nha!"

"Lão Lục nhà tôi ngày thường cũng hay xuống bếp mà." Liễu Gia nói.

"Ông già nhà tôi kém xa ổng điểm này, chưa bao giờ vào bếp cả."

"Dì, uống miếng nước đi, nói nhiều khô họng lắm." Lục Gia Hòa nhanh tay rót nước mời.

"Gia Hòa đúng là cô gái tri kỷ." Lý lão thái ôm cháu trai ngồi xuống, nhận ly nước rồi hỏi: "Bạn gái con là thật hả?"

"Đã mang về ra mắt rồi, còn giả được sao ạ?" Lục Gia Hòa cười nói.

"Không chừng đó, tôi lần trước coi phim truyền hình, nam chính cũng tìm bạn gái giả về ứng phó với ba mẹ đấy thôi."

"Nếu con muốn giả, đã giả từ lâu rồi, đâu cần chờ đến bây giờ." Lục Gia Hòa ngồi xuống, bế luôn Tiểu tử béo trong lòng Lý lão thái lên chọc chọc chơi.

Đứa nhỏ mũm mĩm, đôi mắt to tròn ngây ngô chớp chớp, tay nhỏ huơ huơ trong không khí, trông đáng yêu vô cùng.

"Ôi chao, đứa nhỏ thích con rồi đó." Lý lão thái cười tươi.

Lục Gia Hòa dí sát mặt lại gần, cùng Tiểu tử béo mắt to trừng mắt nhỏ, Tiểu tử béo toe toét cười, Lục Gia Hòa cũng cười theo.

"Đáng yêu không?" Lý lão thái hỏi.

"Đáng yêu."

"Vậy con cũng nên kiếm một đứa đi."

"Vậy dì cho con đứa này đi." Lục Gia Hòa nghiêm túc chỉ tay vào Tiểu tử béo nói.

"Hả?" Lý lão thái ngạc nhiên nói, "Đây là cháu tôi mà."

"Dì không phải bảo con cũng nên kiếm một đứa sao, con chọn đứa này."

"......" Lý lão thái nhìn cô nghiêm túc, không biết là đùa thật hay đùa giả, "Con đang giỡn tôi phải không?"

"Đúng rồi, dì không nhận ra sao?"

"......" Thật sự là không nhìn ra nổi.

Liễu Gia bưng trái cây ra, cười nói: "Bà đừng để ý nó, nó càng lớn càng bướng bỉnh."

Lục Gia Hòa lè lưỡi.

Lý lão thái cười ha ha, nhưng vẫn tò mò hỏi tiếp: "Thế bạn gái con làm nghề gì?"

"Làm ở siêu thị." Liễu Gia nói.

"Siêu thị à... Tốt nghiệp trường nào?"

"Trường nào nhỉ?" Liễu Gia thật sự không nhớ, nhìn sang Lục Gia Hòa, để cô tự trả lời.

"Tam Mương Đầu." Lục Gia Hòa nhét một quả dâu tây vào miệng.

"Tam Mương Đầu?" Lý lão thái ngạc nhiên, "Đó là trường gì? Sao tôi chưa nghe bao giờ?"

"Vì đó là trường tiểu học ở quê em ấy, dì chưa nghe cũng bình thường."

"Tiểu học???"

"Dạ."

Lý lão thái ngạc nhiên không giấu nổi: "Ôi trời Gia Hòa, con thật là...... Con nghĩ sao vậy? Có phải giờ lớn tuổi rồi nên tùy tiện tìm đại một người?"

"Không phải đâu, đây chính là đại mỹ nhân con lựa chọn kỹ càng lắm đó dì."

"......" Lý lão thái cũng không tán thành, "Đẹp thì có ăn được không? Quan trọng nhất vẫn là năng lực cá nhân."

"Sớm, giúp ba lấy kéo vào đây." Trong bếp, Giáo sư Lục lên tiếng.

"Dạ tới đây." Lục Gia Hòa tìm cái kéo mới, mang vào bếp đưa cho ông.

Giáo sư Lục nhận kéo, hạ giọng nói: "Sao con lại kể mấy chuyện đó cho bà ấy làm gì?"

"Bà ấy hỏi con mà, với để lát bà ấy không hỏi Kỷ Nhân nữa." Lục Gia Hòa nói, "Giấu không được, đợi tí nếu bà ấy tự hỏi Kỷ Nhân, em ấy lại ngượng ngùng nói dối trước mặt ba mẹ, bắt em ấy tự trả lời thì không phải càng xấu hổ hơn sao, còn không bằng nói trước cho rõ."

Giáo sư Lục cười tủm tỉm: "Được rồi, miễn con không ngại là được."

"Con thì có gì mà ngại, con chỉ lo cho ba mẹ thôi. Dù sao thì bà ấy mà biết, sớm muộn gì cả khu cũng biết hết cho xem."

"Thì có cách nào đâu, ai bảo bạn gái con lại là Kỷ Nhân chứ, đây là sự thật hiển nhiên rồi."

Lục Gia Hòa mỉm cười, vừa nhớ ra còn chuyện chưa kịp nói cho ba mẹ, định mở miệng thì điện thoại reo.

"Kỷ Nhân đến rồi." Lục Gia Hòa nhấc máy, "Alo, em đến rồi hả?"

"Em đang vào tiểu khu rồi, xe đỗ ở đâu chị?"

"Đỗ ở bãi dưới lầu ba là được."

"Okie chị."

Cúp máy xong, Lục Gia Hòa lập tức chạy ra ban công.

"Con bé đến rồi sao?" Liễu Gia hỏi.

"Dạ."

"Tôi xem thử." Lý lão thái bế tiểu tử béo ra ban công, thấy một chiếc xe chậm rãi lái đến, rồi nhìn thấy Lục Gia Hòa vội vã chạy xuống đón người.

"Xe này đẹp ghê." Lý lão thái nói, "Người trong xe là bạn gái của Gia Hòa hả?"

"Không thể đâu?" Liễu Gia nghi hoặc nhìn chiếc xe đậu dưới lầu, một người phụ nữ từ trong xe bước ra, không nhìn rõ mặt.

"Đến rồi à?" Giáo sư Lục cũng từ trong bếp ló ra xem náo nhiệt.

"Người kia là Kỷ Nhân hả?" Liễu Gia chỉ tay xuống hỏi.

"Tôi đeo kính viễn thị thôi, chứ có đeo kính viễn vọng đâu mà thấy được." Giáo sư Lục chậc lưỡi.

"Chắc là không phải. Cái xe này tôi thấy rồi, con trai tôi lúc đi mua xe có hỏi qua, mà đắt quá mua không nổi. Người ngồi trong xe chắc là người có tiền, sao có thể là bạn gái Gia Hòa được." Lý lão thái nói.

Cũng may sau đó không có người khác đi ngang qua, còn người phụ nữ kia đang dọn đồ từ trong xe ra, trông như đang chuẩn bị quà gặp mặt.

"Không lẽ đúng là Kỷ Nhân thật?" Liễu Gia nghi hoặc lầm bầm.

"Nghe nói dưới lầu có thằng nhóc tháng này cũng dắt bạn gái về, không chừng là bọn họ đó."

Ngay sau đó, Lục Gia Hòa xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.

Lục Gia Hòa nói vài câu với người phụ nữ kia, hôn nàng một cái, rồi sau đó cùng nhau mang đồ vào hành lang.

Ba người trong nhà nhìn nhau sững sờ. Liễu Gia ngơ ngác: "Tôi không nhìn nhầm đấy chứ?"

Giáo sư Lục: "Có khi nào bệnh lão thị của tôi nặng thêm rồi không?"

Lý lão thái: "Không thể nào cả ba người cùng nhìn lầm! Rõ ràng Gia Hòa vừa hôn người phụ nữ đó!"

Trong thang máy, Kỷ Nhân co rúm vai, không ngừng đi tại chỗ: "Làm sao đây làm sao đây, em hồi hộp quá......"

"Đừng hồi hộp đừng hồi hộp." Lục Gia Hòa lại hôn nàng một cái, "Còn hồi hộp không?"

"Siêu hồi hộp...... Hay là...... mình thử hôn lưỡi xem sao?"

Lục Gia Hòa bật cười, khẽ gõ đầu nàng: "Không kịp rồi."

Cửa thang máy mở ra, Kỷ Nhân sợ hãi rụt rè đi theo sau mông Lục Gia Hòa, nhìn cô mở một cánh cửa, sau cửa liền xuất hiện ba người đang nhìn lom lom vào nàng.

"Ba mẹ, Kỷ Nhân đến rồi." Lục Gia Hòa nghiêng sang một bên, giới thiệu Kỷ Nhân với ba mẹ.

"Chào Liễu Gia lão sư, chào chú ạ." Kỷ Nhân lập tức đổi sắc mặt, mỉm cười lễ phép nhẹ gật đầu chào hỏi, thân hình cao ráo, khí chất xuất chúng, khiến người ta sáng mắt.

Lục Gia Hòa nhìn nàng điềm tĩnh, thần sắc tự nhiên hào phóng, ai mà ngờ mới mấy giây trước nàng còn hồi hộp đến lưng không dám ưỡn thẳng.

"Chào con, mau vào nhà ngồi đi." Liễu Gia cười thân thiện.

"Dạ." Kỷ Nhân nhanh nhẹn bước vào cửa lớn, thấy sau lưng Liễu Gia còn đứng một bà cụ cao tuổi, kính cẩn lễ phép hỏi, "Ngài là nãi nãi của Gia Hòa phải không ạ?"

(*) nãi nãi: bà nội/bà ngoại

Ba người nhà họ Lục suýt nữa bật cười tại chỗ, Lục Gia Hòa nén cười trực tiếp quay người bỏ đi.

Lý lão thái: "???"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (81)
Chương 1: Chương 1: Cảm động Trung Quốc - tấm gương mẫu mực của chúng ta Chương 2: Chương 2: Khách hàng là khách hàng, bác sĩ Lục là bác sĩ Lục. Chương 3: Chương 3: Cảm giác chẳng khác nào bị chủ nhiệm lớp bắt gặp trốn học Chương 4: Chương 4: Bác sĩ Lục, bác sĩ Lục, bác sĩ Lục? Chương 5: Chương 5: Bác sĩ Lục, sao cô lại ở đây?! Chương 6: Chương 6: Vậy tôi cũng cưới một cái bác sĩ Lục? Chương 7: Chương 7: Sao lần nào cũng bị bắt tại trận thế này chứ?! Chương 8: Chương 8: Không chạy! Tôi không chạy! Chương 9: Chương 9: Bác sĩ Lục tặng gì, tôi cũng thích hết! Chương 10: Chương 10: Tôi cởi hết đồ rồi, cô còn bắt tôi chờ một lát? Chương 11: Chương 11: Sau này chúng ta còn được gặp lại không? Chương 12: Chương 12: Bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô. Chương 13: Chương 13: Tôi chờ cô ở giao lộ phía trước! Chương 14: Chương 14: Đi Động Bàn Tơ cứu Đường Tăng. Chương 15: Chương 15: Không thì... cô hôn lại tôi đi? Chương 16: Chương 16: Cô thẹn thùng?! Chương 17: Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa... Chương 18: Chương 18: Đây là cách cô dạy sao, Kỷ lão sư? Chương 19: Chương 19: Không cần thương tiếc đóa kiều hoa nhu nhược này. Chương 20: Chương 20: Qua nhà tôi ở đi. Chương 21: Chương 21: Tôi thật sự rất thích cô! Chương 22: Chương 22: Sao chúng ta lại không gặp nhau sớm hơn? Chương 23: Chương 23: Hai người ở bên nhau từ khi nào? Chương 24: Chương 24: Hổ thẹn với lương tâm. Chương 25: Chương 25: Cô ấy đỏ mặt. Chương 26: Chương 26: Kế hoạch tác chiến, mới chỉ lộ đường kiếm thôi. Chương 27: Chương 27: Tôi biết hôn môi, rất đáng sợ đó. Chương 28: Chương 28: Lại đây, tôi nói cô nghe một bí mật. Chương 29: Chương 29: Cô...... không phải say rồi sao? Chương 30: Chương 30: Tôi ngửi thấy mùi... rừng xanh. Chương 31: Chương 31: Tôi và cô ấy giống nhau, đều thích phụ nữ. Chương 32: Chương 32: . Có lẽ... cô thật sự đã thích người phụ nữ này rồi. Chương 33: Chương 33: Kỷ lão sư muốn dạy thế nào cũng được. Chương 34: Chương 34: Vẫn là trên người cô thơm hơn. Chương 35: Chương 35: Thế...... thế tôi nắm tay chị nhé. Chương 36: Chương 36: Vậy em biết thế nào là động tâm không? Chương 37: Chương 37: Nhìn rất câu dẫn. Chương 38: Chương 38: Người em mơ thấy, chính là tôi. Chương 39: Chương 39: Đi bệnh viện mà mặt mày hớn hở thế kia làm gì? Chương 40: Chương 40: Không biết vì lý do gì, cô lại ôm chặt Lục Gia Hòa. Chương 41: Chương 41: Kỷ Nhân bị ý nghĩ tồi tệ của mình làm hoảng sợ. Chương 42: Chương 42: Tôi phải thưởng cho em mới được. Chương 43: Chương 43: Câu dẫn...... à không, hấp dẫn đối tượng. Chương 44: Chương 44: Chị có thích tôi không? Chương 45: Chương 45: Cậu là tính nói chuyện yêu đương nghiêm túc lâu dài hả? Chương 46: Chương 46: Lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta? Chương 47: Chương 47: Cho nên là... định mặc cho tôi xem? Chương 48: Chương 48: Chị hơi khó chịu...... Chương 49: Chương 49: Tình yêu này... cũng thật sự mệt mỏi nhỉ. Chương 50: Chương 50: Nàng nghe thấy tiếng thở càng lúc càng dồn dập hơn. Chương 51: Chương 51: Không màng tất cả mà dang rộng hai tay ôm chặt lấy cô. Chương 52: Chương 52: Có thể...... cho em làm bạn gái của chị được không? Chương 53: Chương 53: Mình thế này có phải tiến triển quá nhanh rồi không? Chương 54: Chương 54: Nhớ chị nên không ngủ được. Chương 55: Chương 55: Chị có muốn lên uống ly nước không? Chương 56: Chương 56: Mèo hoang nhỏ lại một lần nữa vụt tới hôn trộm một cái. Chương 57: Chương 57: Có phải vội quá dọa nàng rồi không? Chương 58: Chương 58: Tình yêu thật sự có thể từ miệng truyền thẳng vào tim. Chương 59: Chương 59: Làm sao bây giờ, em thích chị quá đi mất... Chương 60: Chương 60: Chị lẽ ra nên thú nhận với em sớm hơn. Chương 61: Chương 61: Hai người này đúng là trời sinh một đôi! Chương 62: Chương 62: Sao em lại mua Porsche? Chương 63: Chương 63: Người thành phố các chị khả năng tiếp thu mạnh thật đó! Chương 64: Chương 64: Cái chị này... ý chí cũng thật kiên định quá đi! Chương 65: Chương 65: Chén trà đầu tiên dành cho thành viên mới của gia đình. Chương 66: Chương 66: Để ba mẹ chị phát hiện thì không tốt đâu. Chương 67: Chương 67: Tay nghề đỉnh nha. Chương 68: Chương 68: Những nếp gấp sứt mẻ của thời gian, đều được Lục Gia Hòa lấp đầy. Chương 69: Chương 69: Một bước đó, nàng phải chạy. Chương 70: Chương 70: Nghe nói Kỷ Nhân hôn môi một phụ nữ, cô có biết là ai không? Chương 71: Chương 71: Là toàn bộ hy vọng và đường lui của em đều tặng hết cho chị. Chương 72: Chương 72: Tối qua chị vất vả rồi. Chương 73: Chương 73: Tối nay đến nhà chị thử xem nệm mới thế nào? Chương 74: Chương 74: Đêm nay em ngủ ở bếp với ban công luôn đi. Chương 75: Chương 75: Chạy như bay về phía người. (Hoàn chính văn) Chương 76: Chương 76: Phiên ngoại 1. Về nhà (Phần 1) Chương 77: Chương 77: Phiên ngoại 2. Về nhà (Phần 2) Chương 78: Chương 78: Phiên ngoại 3. Về nhà (Phần 3) Chương 79: Chương 79: Phiên ngoại 4. Sống chung Chương 80: Chương 80: Phiên ngoại 5. Tình địch Chương 81: Chương 81: Phiên ngoại 6. Tương lai (Hoàn toàn văn)